Ngày đầu nhập học



*Thị xã Phan Rang những năm hai nghìn không trăm mười một.

Tùng… tùng… tùng… tiếng trống trường vang lên rộn rã.

Một ngày tháng chín, gió lay nhẹ qua những tán lá bàng, sân trường Chu Văn hôm nay rộn ràng những tiếng nói cười, những ánh mắt vui vẻ được gặp lại bạn bè, thầy cô sau những tháng hè, nhưng đâu đó cũng có những ánh mắt chứa đầy sự hồi hộp và bỡ ngỡ của khối học sinh chuẩn bị bước vào trường.

Hôm nay là ngày khai giảng, là ngày tựu trường, là ngày bắt đầu cho một năm học mới, mỗi khối lớp đều mang trong mình những hoài bão, những khát vọng, những định hướng khác nhau nhưng tất cả đều đặt một lời hứa là sẽ cố gắng và nỗ lực hết mình để đạt được những mục tiêu của tương lai.

Sau bài phát biểu của thầy hiệu trưởng là nghi thức chào cờ và chào đón học sinh khối mười, từng học sinh trên tay cầm lá cờ đỏ sao vàng tiến về phía sân trường lớn dưới tiếng vỗ tay không ngừng của các anh chị khối trên. Từng chùm bong bóng được thả lên bầu trời cao mang theo niềm hy vọng, niềm tin cho một năm học mới rực rỡ hơn.

Buổi khai giảng kết thúc đã là chuyện của hai tiếng sau, từng tốp học sinh ùa nhau vào lớp để chuẩn bị cho tiết học đầu tiên. Lịch học của trường được chia thành hai buổi học, với buổi sáng là khối mười và mười hai, khối mười một học vào buổi chiều, ngoài ra các giờ học ngoại khóa sẽ được học chéo buổi. Mỗi khối lớp đều có hai lớp chọn là A1 và A2, hai lớp này thường sẽ được học chương trình nâng cao và điểm đầu vào cũng cao hơn so với các lớp còn lại. Sau một buổi đi nhận lớp trước đó, thì tình hình các lớp đã có ban cán sự và chỗ ngồi tạm thời cho những ngày đầu đi học.

Tuệ Liên với chín năm liền là học sinh giỏi, điểm đầu vào xếp 37/70 học sinh lớp chọn, cô được xếp vào lớp 10A2, điều làm cô bất ngờ nhất là cậu bạn Gia Luật từ thời cởi truồng tắm mưa luôn học bét lớp, chơi nhiều hơn học, lại được chễm chệ vào lớp chọn giống cô.

Ngày đi nhận lớp, vừa thấy cậu ung dung bước vào lớp A2, cô phải quay trở lại nhìn bảng lớp để chắc là mình không đi nhầm, sau đó quay sang hỏi nhỏ:

“Có phải ông đi nhầm lớp rồi không?”

“Suỵt! Đừng khinh thường bạn mình như thế chứ, tôi đây đậu bằng thực lực đấy!” Luật đưa một ngón tay che miệng ra dấu im lặng, vẻ mặt đầy đắc ý.

Cô lại nhắc thầm:

“Thực lực à, ông có sao? Theo tôi thấy ông ăn may thì có!”

“Cứ cho là hay không bằng hên đi!”

Cô bỉu môi âm thầm đánh giá, có cái hên nào không học mà được vào lớp chọn đâu cơ chứ, lại còn là người cuối cùng của danh sách lớp. Nhìn thấy cô có vẻ không tin lời mình, cậu ghé sát tai cô nói nhỏ:

“Đã học chung từ thời cấp 1 thì cấp 3 nhất định tôi cũng phải học chung với bà! Nếu không sẽ nuối tiếc lắm!”

“Nuối tiếc? Nuối tiếc gì cơ?”

Cậu không trả lời chỉ đáp lời cô bằng một nụ cười thật tươi và ung dung đi vào lớp, cô đứng ngay như phỗng nghĩ về lời cậu nói và cười thầm trong lòng, rồi cũng rất nhanh, cô theo sau cậu vào lớp.

Lớp mới cô chẳng quen biết ai vì thế một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, cô muốn ngồi cạnh cậu, nhưng suy nghĩ đó đã bị dập tắt, khi vào lớp gần như đã kín chỗ, hơn nữa ngồi bên cạnh cậu đã có một bạn nam khác, cô loay hoay tìm chỗ thì nghe cậu gọi tên mình:

“Liên, chỗ này trống nè!”

Nhìn về hướng cậu chỉ thì bàn trên vẫn chưa có ai ngồi, cô vội vàng đi đến, mặc dù không ngồi cùng bàn, nhưng ngồi gần nhau vẫn hơn là xa, cô vừa ngồi xuống thì cũng có một bạn nữ khác đi đến:

“Bạn ơi, chỗ này có ai ngồi chưa? Mình ngồi được không?”

Cô gật đầu và thế là cô đã có bạn cùng bàn, cô bạn với cặp mắt kính dày cộm chắc cũng là học sinh giỏi đây mà.

Năm phút sau thì giáo viên bước vào lớp, sau màn giới thiệu thì cả lớp biết giáo viên chủ nhiệm là cô Thu dạy bộ môn Ngữ Văn với kinh nghiệm mười lăm năm trong nghề, tuổi nghề của giáo viên đã bằng số tuổi của các cô cậu rồi, dự là năm học này sẽ căng thẳng lắm đây.

Sau màn điểm danh là phần bầu chọn ban cán sự lớp, cô Thu đề cao tinh thần tự nguyện cho nên để lớp đề cử hoặc ứng cử, nghe đến đây cả lớp bỗng chùn xuống, bỗng có một giọng nói rất nhỏ nhẹ vang lên:

“Thưa cô, em là Quỳnh Trâm. Theo điểm đầu vào lớp mình thì em xếp vị trí thứ ba, tuy không phải nhất lớp nhưng em hứa sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao khi được làm lớp trưởng ạ!”

Cô Thu gật gù ghi chú lại, và hỏi cả lớp còn bạn nào ứng cử nữa không, cả lớp lại im lặng và cô Thu quyết định Quỳnh Trâm sẽ là lớp trưởng tạm thời, tiếp đến là lớp phó học tập, nhìn một lượt không thấy ai xung phong, cô Thu dựa vào bảng điểm để đề cử thì lần lượt là hai cái tên: Đặng Thanh Lễ đứng đầu và Phạm Tuệ Liên thứ hai. Thanh Lễ là con của một giáo viên của trường, hôm nay có tham gia cuộc thi “Rung chuông vàng” của tỉnh nên được đặc cách vắng mặt, và dĩ nhiên người ở vị trí số hai là cô được cô Thu gửi gắm chức vụ lớp phó học tập.

Cô có ý muốn từ chối thì cô Thu đã đẩy gọng kính nhìn cô với ánh mắt nghiêm nghị:

“Đây chỉ là tạm thời, sau thời gian lớp ổn định sẽ có buổi bầu lại ban cán sự lớp, em đừng quá lo lắng, cô sẽ hỗ trợ tụi em ở mấy tuần đầu năm này!”

Giáo viên đã nói thế thì làm sao cô từ chối được nữa đành ngậm ngùi dạ thưa, sau buổi nói chuyện đầu tiên về công tác chuẩn bị cho năm học, cô thấy Trâm rất sôi nổi và năng động, như thế càng làm cô áp lực vì cô không giỏi trong việc giao tiếp, nhưng dù gì cũng chỉ là ban cán sự tạm thời, để qua đợt này cô sẽ xin rút lui, bởi cô cho rằng làm một học sinh bình thường cô sẽ có nhiều thời gian cho việc học hơn.

***

Sau buổi khai giảng cô đại điện lớp trả cờ về phòng truyền thống, còn Trâm đi nhận dụng cụ học tập. Sau khi trả cờ xong, cô trở về lớp, đã thấy cậu em sinh đôi Minh Lâm đứng đợi sẵn, thấy cô thì nó mừng rỡ:

“Chị, nhanh lên! Cứu em, cứu em! Em quên sách Toán ở nhà rồi, cho em mượn sách nhanh lên! Đầu năm mà bị thầy để ý là chết toi em!”

Cô đưa tay khẽ véo tai nó một cái rõ đau:

“Đi học có nhiêu đó mà mày cũng quên, có phải tối qua mày lại lén thức đêm đọc truyện nên soạn sách vở không kịp đúng không?”

“Làm gì có? Em soạn sách bị thiếu thiệt mà, chị đừng có đổ oan cho em! Nhanh lên đi, sắp vào tiết rồi!”

Cô hừ một cái nhẹ nhưng vẫn vội vã đi vào lớp và lấy sách cho nó mượn:

“Học xong thì đem trả lại đây, lớp tao học sau lớp mày luôn đấy. Lần sau mà còn quên nữa là tao không cho mượn nữa đâu!”

Cô nói xong còn tặng nó hẳn một cái kí đầu, nó ậm ừ gãi đầu không dám cãi lại, tuy cô chỉ đẻ trước nó năm phút thôi nhưng uy lực làm chị lúc nào cũng cao ngất ngưởng, nó không dám làm trái ý người chị sinh đôi này đâu.

Mượn được sách thì nó cũng muốn chuồn luôn về lớp, tránh ở lâu sẽ bị cằn nhằn thêm, vừa lúc nó quay lưng thì đụng phải cô bạn nhỏ với cặp mắt kính dày cộm:

“Ối, xin lỗi mình không cố ý!”

Thấy nhỏ có thành ý, nó liền trêu:

“Tôi biết bạn cố ý, không sao!”

Cô bạn liền đẩy gọng kính nhìn rõ người đối diện, trừng một cái rồi đi vào lớp, nó cười đắc ý cũng vội quay về lớp thì lần thứ hai nó va phải người, nó mắng thầm, ngày gì mà xui thế không biết, chưa kịp nói thành lời thì một giọng nói quen thuộc vang lên:

“Này, Lâm! Mày đi không nhìn đường à! Thấy tao đang cầm đồ mà không biết đường tránh à!”

Nó cũng chẳng chịu thua liền phản bác:

“Mày cầm đồ bằng tay có phải bằng mắt đâu mà không thấy tao đứng lù lù ở đây!”

“Tại mày đứng lù lù trước lớp tao nên tao mới cố tình va phải đấy!”

Đúng là 49 gặp 50, hai đứa chơi thân từ nhỏ nên chẳng đứa nào chịu thua đứa nào, cậu bạn kia không ai khác là Gia Luật, một đứa “học dốt” ngang ngửa nó nhưng không biết lý do là gì mà lại vào được lớp chọn, còn nó thì lại học lớp bên cạnh lớp chọn, như thế thật không công bằng. Luật ngó thấy trên tay nó là quyển sách của Liên liền tò mò:

“Lại quên sách à! Tao mà là anh mày, thì tao không bao giờ cho mày mượn đâu!”

Nó bỉu môi nhìn cậu:

“Mày làm gì có cái phúc phận làm anh tao, một bà chị với tao là quá đủ rồi! Còn mày à, không có cửa đâu!”

Cậu nhoẻn miệng cười:

“Không ai nói trước được điều gì đâu, mày cứ đợi mà xem!”

Sau cùng vẫn là ai về lớp nấy, cậu đi vào cất dụng cụ ở cuối lớp, rồi lướt ngang qua bàn thấy cô đang cặm cụi ghi nhãn vở, cậu dừng lại, gõ nhẹ xuống bàn hai cái để gây sự chú ý:

“Làm gì đấy? Rảnh không ghi cho tôi luôn được không?”

Cô ngẩng đầu:

“Được, tôi tính rẻ cho ông, hai ngàn một nhãn!”

Cậu phì cười:

“Chà, đúng là làm giàu không khó nhỉ!”

Cậu về chỗ ngồi lấy liền năm, sáu quyển tập, quay lại đặt lên bàn cô:

“Đây chỉ là số tập hôm nay, tối về tôi mang sang nhà, bà ghi hết rồi tính sổ nợ cho tôi! Oke chứ?”

Cô liền phản ứng:

“Này, tôi nói đùa thôi mà!”

Ánh mắt cậu nghiêm lại nhìn cô:

“Trông tôi giống đang đùa lắm sao? Bà đã nhận kèo, không được hủy, chỉ được làm cho xong! Tôi thù dai lắm đó, bà làm không xong tôi tìm bà tính lãi! Vậy nhe!”

Nói rồi cậu xoa đầu cô, sau đó về chỗ ngồi, để lại mình cô rối như tơ vò, có gì đó rất sai ở đoạn này, rõ ràng là cậu đang nhờ vã cô mà, sau một hồi tự dưng tình thế lại đổi ngược thế này.

Không có thời gian cho cô suy nghĩ thì tiếng trống vào tiết đã vang lên, tiết học đầu tiên hôm nay là môn Văn của cô Thu, mặc dù đã chăm chú lắng nghe nhưng cơn buồn ngủ vẫn cứ ập đến. Cố gắng ghi chép những gì cô Thu đang viết trên bảng vào tập để quên đi cơn ngáp ngủ đang hiện hữu, nhưng càng nhìn mắt cô càng ríu lại, vỗ vỗ nhẹ cho tỉnh ngủ, cô nhìn sang cô bạn cùng bàn thấy cũng xinh, cô thoáng nhớ hình như cô bạn tên là Hương Mẫn.

Đến giờ ra chơi, cô gục đầu lên bàn, bây giờ cô đã có thể khép mi mắt một cách tự do mà không sợ giáo viên phát hiện. Đang chuẩn bị vào cơn mơ thì ngay tay có cảm giác nhột nhột, có gì đó nóng nóng chạm nhẹ vào, cô mở mắt nhìn lên thì thấy Luật đứng ngay bàn, trên tay cậu còn có chai sữa đậu nành, cậu cười tươi lộ má lúm đồng tiền xinh xẻo như muốn hớp hồn cô đi mất, trông cậu không khác gì ánh mặt trời tháng chín dịu nhẹ, khiến cô không thể rời mắt, thấy cô không nói gì, cậu liền đưa tay sờ lên trán cô:

“Bà bị sốt à, sao đờ người thế?”

Cô thu lại ánh mắt, lúng túng vội gạt tay cậu ra, che đi khuôn mặt đang ửng đỏ, cố chống chế:

“Không… không có, tôi... tôi chỉ hơi buồn ngủ tí thôi.”

Nói rồi cô đưa tay đón lấy chai sữa và mở nắp uống ngon lành, cảm giác ngọt ngọt, ấm ấm khiến cô quên đi cảm giác ngại ngùng ban nãy. Thấy cậu vẫn đứng đấy nhìn mình, cô ấp úng:

“Tôi lỡ uống rồi, ông... ông muốn uống không?”

Cô vừa nói vừa ngại ngùng đưa chai sữa đến trước mặt cậu, không ngần ngại cậu cầm lấy và uống hết phần còn lại. Động tác của cậu khiến cô ngạc nhiên:

“Chai đó tôi vừa mới uống, ông... ông không ngại sao?”

Cậu vẫn thản nhiên:

“Sao phải ngại? Cũng đâu phải lần đầu uống chung!”

Cô quay mặt giấu đi nét bối rối, liền mắng thầm:

“Hôm nay mình bị làm sao thế này? Không có gì phải ngại, sao phải ngại! Người ngại phải là một người khác!”

Lúc cô tự động viên chính mình thì cậu đã ngồi xuống bên cạnh lúc nào không hay, cô quay sang thì thấy cậu đang chép lại bài:

“Sao khi nãy ông không chép đi, giờ là giờ nghĩ mà!”

“Tiến sĩ gây mê quá độ không thể tỉnh táo để chép bài được, giờ ngồi cạnh bà mới có động lực!”

Cô phì cười liền trêu:

“Tôi có nên mách lẻo câu ông vừa nói với cô Thu không ta?”

“Bà cũng đừng có dối lòng, tui ngồi sau thấy bà cũng gục đầu mấy lần mà! Chúng ta là người cùng một nhà, sao lỡ làm nhau đau thế!”

“Ai người nhà với ông, về... về chỗ đi, vào tiết rồi!”

Cậu nhoẻn miệng cười đứng dậy, tiết học tiếp theo cũng đã bắt đầu, Hương Mẫn cũng vừa vào chỗ ngồi, cô cảm thấy may mắn vì bạn cùng bạn của cô là một cô nàng xinh xắn, nếu lỡ như là Luật thì có lẽ một ngày nào đó cô cũng ngất xỉu vì trụy tim mất thôi!

Những tiết học sau trôi qua cũng khá êm đẹp, đến lúc tan học cô đứng trước cổng trường đợi Lâm cùng về, chưa thấy Lâm thì Luật đã chạy chiếc cub năm mươi dừng lại bên cạnh. Cô ngạc nhiên hỏi:

“Ông còn chờ ai à? Sao không về đi!”

“Thằng Lâm kêu tôi chờ bà với nó về chung!”

Cô chỉ "à" một tiếng rồi không nói gì thêm, lúc này tiếng của Lâm vang lên từ xa:

“Chị đi xe chung với thằng Luật đi! Cho nó đẩy em về, trời nắng thế này mà đạp xe mệt bỏ xừ!”

Nghe Lâm nói thế cô quay sang nhìn Luật, cậu hất đầu về phía sau:

“Lên xe thôi, tôi đèo bà về!”

“Vậy phiền ông lái xe cẩn thận đó, tôi còn yêu đời lắm!”

Cả hai cùng phì cười, nói đoạn cô lên xe Luật, hai tay không biết đặt vào đâu, bình thường Lâm đèo cô thì cô hay bấu vào vạt áo nó, lúc thì tựa đầu vào lưng nó, dù gì cũng là chị em nên điều đó rất là bình thường. Còn lần này lại khác, người chở cô là Luật, cô không thể bấu vào vạt áo cũng như tựa đầu vào lưng cậu được. Đang suy nghĩ mông lung, thì vừa qua một đoạn đường khó đi mà cô hay gọi là “ổ gà”, cả người cô như muốn rớt khỏi xe, cô liền nắm vào vạt áo Luật, nói đúng hơn là cô đang bấu vào eo của cậu, cô vội rụt tay lại và lên tiếng:

“Này! Ông biết chạy xe không hả? Qua cái ổ gà to như vậy sao không chạy chậm lại?”

“Ồ! Bình thường đi một mình quen rồi, qua mấy cái ổ như vậy cho có cảm giác mạnh. Nay tôi quên có bà ngồi sau, để tí tôi chạy chậm lại.”

Nói xong cậu cười khì, cô ngồi sau liền nhắc nhở:

“Tan học, xe đông lắm đó, ông chạy từ từ thôi!”

Cậu đưa tay làm động tác như trong mấy phim quân đội, giọng nghiêm nghị:

“Tuân lệnh!”

***

Cả ba cùng trở về nhà trong cái nắng hanh của khí trời tháng chín, cậu chợt hỏi cô:

“Nhà bà có cơm ăn không? Cho tôi ăn ké với! Nay má tôi đi buôn ở xóm trên nên trưa không về nấu cơm cho tôi.”

“Nhà tao chỉ có cơm với nước mắm. Mày ăn có nổi không?”

Lâm đi đằng trước lém lỉnh trả lời, Luật vẫn nhìn cô đợi câu trả lời:

“Để tôi vào nhà coi đã, chắc má tôi cũng có chừa đồ ăn lại.”

Nghe thế Luật hí hửng theo sau hai chị em vào nhà, đúng thật là má có chừa đồ ăn nhưng không đáng kể, chỉ vỏn vẹn ba con cá thóc chiên, với một tô canh chua. Cô có chút ngập ngừng nhìn cậu:

“Mấy món này ông ăn được không?”

“Có đồ ăn là mừng rồi, tôi không kén đâu mà bà lo!”

Nói rồi, cả Lâm và Luật mỗi người bưng một thứ ra chiếc bàn gỗ cũ kĩ đặt trước sân nhà ngồi ăn ngon lành. Sau khi no bụng nhìn những quả mận rung rinh trong gió ngay trước mặt, cô khều tay Lâm:

“Này Lâm! Lên hái cho chị mấy trái mận đi, để chén đây chị rửa cho!”

Lâm ngước mắt nhìn cô:

“Chị muốn ăn thì tự đi mà hái. Em no bụng rồi, đi ngủ trưa đây.”

Nói rồi Lâm tự bê chén của mình đi rửa, để lại cô nhìn theo với ánh mắt bốc lửa, cậu ngồi bên cạnh nhìn cô rồi nhẹ nhàng nói:

“Bà đi lấy bọc đựng đi, tôi trèo lên hái cho, coi như cảm ơn bà cho tôi ăn ké bữa nay!”

Nghe thế cô vui vẻ hẳn lên, lại cười tít mắt:

“Vậy đợi tôi tí, để tôi đi làm thêm chén muối ớt là ngon bá cháy.”

Cô tung tăng chạy đi trong ánh nhìn của Luật, cậu bật cười trong vô thức, khi cô quay trở lại đưa cho cậu một cái bọc nhỏ, cậu cũng nhanh như cắt trèo lên cây hái những chùm mận nhỏ, còn cô ở phía dưới ngồi giã chén muối ớt. Thỉnh thoảng cô lén nhìn lên cây để xem cậu hái được bao nhiêu rồi, thành quả ngoài sức mong đợi, cậu đem xuống cho cô một bọc đầy mận, cô cười líu lo, lấy quả mận chấm vào chén muối ớt, lâu lâu còn chọn cho cậu mấy quả ngon.

Lâm từ nhà bước ra liền thò tay lấy vài trái nhưng bị cô khẽ vào tay, cô kéo bọc mận về phía mình:

“Không có phần của mày, muốn ăn thì tự trèo lên mà hái, mớ này là của tao hết!”

“Ây dô! Người ta mới hái cho mấy trái mận mà chị liền nói của tao, của tao. Một quả cũng không cho em mình, thiệt là buồn hết sức.”

Lâm bỉu môi trước hành động của cô, nhưng vẫn nhanh tay trộm được vài trái, cô lườm nó và gói những trái còn lại đi vào nhà trong tiếng gọi ới ới phía sau của nó. Người chứng kiến nãy giờ là cậu cũng không khỏi bật cười, cậu nhìn theo bóng cô, trong lòng chợt lóe lên một cảm giác rất khác mọi ngày.

1

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout