Quang Bình nhìn đốm than tàn dần, tâm trí đang xoay chuyển theo một nước cờ đầy mạo hiểm. Anh đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên ống quần bằng một động tác thong thả, gần như cố ý kéo dài.

"Cô điên hay tỉnh, chẳng phải việc của tôi. Những điều cô vừa nói, đừng tùy tiện đem ra trước mặt người khác. Một câu lỡ miệng có thể chuốc hoạ vào thân."

Ánh mắt anh lướt qua Liên, từ mái tóc rối xuống đôi tay đang siết chặt lấy vạt áo, dừng lại một thoáng ở đôi bàn chân vẫn còn dính đất ẩm. Người con gái này giống một lưỡi dao lạ vừa nhặt được giữa rừng: chưa rõ bén hay cùn, nhưng không thể buông tay để kẻ khác cầm trước.

Anh quay hẳn lại đối diện cô:

"Tôi sẽ đưa cô về trại."

Liên chớp mắt, dịch lùi người ra sau, đôi bàn tay đang hơ lửa vội vã rụt lại siết chặt lấy đầu gối như một phản xạ tự vệ yếu ớt. Cô ngước nhìn vóc dáng cao lớn của anh đang choán hết cả tầm mắt:

"Để làm gì?"

"Cô còn chọn được con đường nào hay hơn chăng?" Anh nói một cách thản nhiên.

Liên nghẹn lời. Ở lại nơi rừng sâu núi thẳm, cô biết mình chẳng thể trụ nổi một đêm. Đi theo anh ta đồng nghĩa với bước chân vào hang cọp, vào một cuộc chơi mà cô chỉ là một quân cờ chưa rõ số phận. Giữa cái chết cầm chắc và một tia hi vọng mong manh, bản năng sinh tồn đã đưa ra lựa chọn. Cô nén một tiếng thở dài, gật đầu:

"Được... tôi đi theo anh."

Chữ "anh" bật ra khỏi môi một cách tự nhiên như một bản năng cầu thị. Đứng trước một kẻ nắm giữ sinh sát trong tay, cái khoảng cách mấy trăm năm lịch sử dường như chẳng còn nghĩa lí gì bằng luồng áp lực thực tại. Giữa rừng sâu này, anh là kẻ làm chủ, còn cô chỉ là kẻ lạc lối đang cần được cứu mạng.

Quang Bình thu lại ánh nhìn, dập tắt đống lửa bằng một cú giẫm mạnh:

"Cô đổi lời xưng hô cũng nhanh thật."

Liên gượng đứng dậy. Trong lúc lúng túng, mảnh giấy sơ đồ anh đưa ban tối trượt khỏi thắt lưng, rơi xuống dưới chân. Cô nhìn tờ giấy nằm trên đám lá mục, một cảm giác hụt hẫng xen lẫn nực cười dâng lên. Cô không nhặt lại, bất giác bật ra tiếng cười nhạt:

"Đã định bắt tôi, còn đưa sơ đồ làm gì? Chơi trò mèo vờn chuột, anh thấy thú vị lắm sao?"

Gương mặt anh bình thản đến lạ lùng, chẳng để tâm sự giận dữ trong mắt cô:

"Chữ chẳng đọc được, thì dù tôi có thả, cô cũng chẳng tìm được đường ra khỏi chốn này."

Liên không thể ngờ chàng trai này lại thâm sâu đến mức ấy. Một phép thử mà anh ta thản nhiên ném ra để xem cô tự bộc lộ mình.

"Phải. Tôi không biết chữ Hán." Cô thẳng thắn thừa nhận.

Đôi lông mày rậm của Quang Bình nhíu chặt, giọng đanh lại đầy vẻ tự tôn:

"Chẳng phải chữ Nho[21]. Là chữ Nôm[22] - chữ của người Việt."

"Thời đại tôi sống không còn dùng chữ Nôm." Liên bất giác buông lời như một cách biện hộ cho sự lạc lõng của mình: "Chúng tôi dùng hệ thống chữ mới, đơn giản hơn. Vài tháng là biết đọc, vài năm viết thạo, dễ nhớ dễ thuộc."

Mắt anh hơi nheo lại. Một thứ chữ chỉ cần vài năm là thông? Ánh nhìn của anh không còn vẻ giễu cợt, mà chuyển sang một sự dò xét đầy hoài nghi. Câu chuyện về "tương lai" vẫn nghe như mộng mị, nhưng hạt giống về một thế giới nơi tri thức không còn là rào cản đã thực sự được gieo xuống.

Bình luận đoạn văn

Sự gắt gao trong đôi mắt anh dần tan đi, thay vào đó là vẻ thâm trầm khó đoán. Anh hỏi với vẻ điềm đạm, mang chút xã giao:

"Nãy giờ chưa kịp hỏi... cô tên gì?"

Liên chớp mắt, như vừa thoát khỏi mạch suy nghĩ:

"Tôi tên Ngọc Liên. Còn anh?

"Tôi tên Quang Bình."

Anh tiến đến xác con trăn khổng lồ, cúi xuống nhấc nó lên vai một cách dứt khoát. Sức nặng của con thú dường như chẳng mảy may làm ảnh hưởng đến phong thái vững chãi của anh.

Anh xoay người, nói ngắn gọn:

"Lên đường!"

Liên lặng lẽ theo sau Quang Bình, băng qua khu rừng rậm nơi tán cổ thụ khép kín bầu trời. Mặt đất gồ ghề, lá khô trượt dưới chân. Dù vác trên vai xác con trăn nặng nề, bước chân anh vẫn nhanh nhẹn, dứt khoát.

Sau một đoạn đường khúc khuỷu, Quang Bình dừng trước một cửa hang nhỏ bị dây leo phủ kín như một bức màn tự nhiên. Anh vén lớp lá sang một bên, lộ ra một lối vào hẹp tối om,

"Vào đi. Cẩn trọng từng bước."

Liên nuốt khan, cúi người chui vào, hơi lạnh tràn đến tức thì. Ánh đuốc hắt lên vách đá, chập chờn theo từng bước chân. Giọng Quang Bình vang lên:

"Bám sát. Tôi đặt chân đâu, cô theo đó."

Liên siết chặt bàn tay, bước theo như đi vào một thế giới khác - lạnh lẽo, bí ẩn, đầy hiểm trở.

Bình luận đoạn văn

Sau một hồi mò mẫm trong bóng tối mịt mùng, vài tia sáng dần len lỏi phía trước. Anh dẫn Liên ra khỏi hang. Trước mắt cô, doanh trại dần hiện ra, ẩn mình giữa địa hình hiểm trở: ba bề là núi cao dựng đứng như tường thành, bề còn lại là dòng sông chảy xiết, tạo thành một lá chắn tự nhiên. Dưới chân sườn núi, hàng chục lán trại lợp lá trải dài. Một vài toán người tuần tra vòng ngoài nghiêm ngặt.

Quang Bình sải bước về phía khoảng sân đất nằm ở trung tâm, nơi những thanh âm náo nhiệt nhất đang đổ dồn về. Liên líu ríu bước theo sau, đôi lúc phải bước dồn hai ba nhịp mới theo kịp sải chân dài của anh. Giữa những tiếng hò hét và ánh nhìn dò xét của mọi người xung quanh, cô thấy mình như một con chim nhỏ lạc vào giữa bầy mãnh hổ. Càng tiến lại gần, Liên càng nhìn rõ một bóng dáng hiên ngang đang đứng ngược sáng. Giữa sân đất, Xuân đứng khoanh tay, ánh mắt lướt qua hàng nữ binh xếp thẳng như kẻ chỉ.

Nghe tiếng bước chân, Xuân xoay mặt lại. Cô khẽ gật đầu thay cho lời chào khi chạm mắt Quang Bình, nhưng sự chú ý của cô bị thu hút bởi dáng hình nhỏ nhắn đi cùng anh. Một thoáng ngạc nhiên hiện lên trên đôi mày liễu, rồi trở lại với vẻ điềm nhiên,

Vai Liên hơi run, tóc tai rối bời sau một đêm rã rời. Cô cúi gằm, hai bàn tay nắm chặt vào nhau. Tối qua còn gươm kề cổ, giờ đã đứng giữa trại nghĩa quân. Mọi thứ trước mắt đều trở nên mịt mờ, cô không đoán nổi bước tiếp theo họ sẽ làm gì mình.

Quang Bình dừng cách chỗ Xuân ba bước, cất giọng trầm đều:

"Cô Liên từ nay theo nghĩa quân. Nhờ cô thu xếp."

Trong Liên thoáng qua chút ngạc nhiên. Cô liếc nhìn bóng lưng Quang Bình. Anh ta không cứu người chỉ vì lòng tốt đơn thuần, điều đó cô chắc chắn. Việc thu nhận cô vào đây có lẽ chỉ là một cách giam lỏng khác.

Sự hoài nghi của Liên bị cắt ngang bởi cái nhìn của Xuân. Cô thấy Xuân chớp mắt một cái rất chậm với Quang Bình, như một câu hỏi lặng lẽ đang được trao đổi giữa những người đồng đội. Khi nhận được cái gật đầu xác tín từ anh, Xuân mới quay phắt sang Liên:

"Ở đây không hỏi chuyện quá khứ. Chỉ hỏi có dám đổ máu không?"

Liên nhìn xuống đôi bàn tay mình - đôi tay này từ nay sẽ không chỉ cầm bút, mà phải cầm kiếm. Cô sẽ phải học cách giết chóc để không bị giết. Cái chết vốn đã cận kề từ đêm qua, giờ đây cô chẳng còn đường lui, chỉ còn một cửa duy nhất dù cửa ấy là lửa.

Cô ngẩng lên nhìn trân trân vào cô gái trước mặt. Cái tên "Xuân" cùng lối đánh dứt khoát, uy mãnh đêm qua cứ quanh quẩn trong đầu. Một tia nhận thức bất chợt loé lên trong tâm trí: Lẽ nào... là Bùi Thị Xuân? Vị nữ tướng lừng danh với đội tượng binh bách chiến bách thắng của Tây Sơn sao?

Đôi mắt Liên chợt sáng bừng lên. Một niềm tin mãnh liệt của kẻ được "chạm tay vào lịch sử" khiến cô trở nên can đảm lạ thường. Cô không chỉ muốn sống, cô muốn sống một cuộc đời có nghĩa giữa cơn bão táp này.
Liên hít một hơi thật sâu, nén lại sự run rẩy trong huyết quản. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lên một niềm tin mãnh liệt:

"Tôi dám."

Xuân giữ ánh nhìn thêm vài giây, dường như cũng nhận ra sự đấu tranh vừa diễn ra trong tích tắc của cô gái đối diện.

"Tốt. Nhớ lời ấy."

Xuân vung tay, tiếng quát bật ra sắc như roi:

"Cô Đào!"

Một bóng nữ binh lao ra khỏi hàng, chân chưa kịp khép đã nghe lệnh:

"Người mới. Dẫn đi nhận đồ, dạy việc."

Đào "vâng" một tiếng, nắm lấy cổ tay Liên kéo đi.

Liên ngoái đầu nhìn Quang Bình một thoáng - người mà cô đoán có thể cũng là một nhân tài kiệt xuất nào đó chưa hiển lộ - rồi bước đi theo Đào. Nếu định mệnh đã ném cô về quá khứ, thì còn nơi nào xứng đáng để dấn thân hơn là dưới trướng của vị nữ tướng anh hùng này?

Xung quanh, nhịp sống của nghĩa quân đã bắt đầu vào guồng. Tiếng binh khí va chạm, tiếng hô hoán gọi nhau vang lên không ngớt, sự hiện diện của Liên nhanh chóng chìm vào đám đông.

Giữa cái náo nhiệt ấy, Xuân vẫn dõi theo hướng Đào vừa kéo Liên đi. Cô quay sang anh:

"Tôi sẽ để mắt."

Quang Bình khẽ gật, lần này chậm hơn. Anh nhìn theo bóng lưng Liên dần khuất sau những lán trại.

Bình luận đoạn văn

Liên theo Đào về khu trại phía Tây - nơi phát vật dụng cá nhân. Cô nhận bộ đồ vải thô nâu, khay gỗ và ống tre, rồi sang gian phát lương thực. Mọi người xếp hàng trật tự nhận phần theo danh sách.

"Thịt trăn à? Ở đâu ra thế?" Đào reo lên.

Một chị ở tổ cấp phát vừa ghi chép vừa cười:

"Sáng nay anh Bình mang về. Bắt được trong rừng."

Đào nhìn sang Liên, thích thú:

"Hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi!"

Liên cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Phần còn lại của con trăn suýt nuốt chửng cô giờ trở thành... bữa ăn chung. Đời thật biết cách trêu ngươi.

"Đi thôi, giờ gánh nước về nấu cơm."

Đào dẫn Liên đến con suối nhỏ phía sau khu trại. Nước chảy trong vắt, len qua những tảng đá phủ rêu xanh mướt.

"Suối này mọi người thường tắm giặt mỗi chiều. Nước mát, sạch lắm."

Lúc này đã có vài chị em từ tổ khác cũng xuống suối, quang gánh treo trên vai, tiếng cười nói rộn ràng.

Đào quay sang Liên, cười tươi:

"Em đứng đó đi, để ta múc nước trước. Chút nữa mình gánh về chung cho nhanh."

Đào đặt quang gánh xuống, cùng mấy chị khác múc đầy mấy thùng gỗ trong chốc lát. Xong xuôi, Đào đưa cho Liên một chiếc quang gánh đã sẵn hai thùng đầy nước. Liên nhận lấy, cố gắng đặt đòn gánh lên vai phải theo cách Đào vừa làm. Khi đòn tre chạm vào bả vai, một cơn đau nhói dữ dội lan ra ngay chỗ bị trúng đòn đêm qua. Cô đổi sang vai trái để tránh chỗ đau, tay không thuận, thùng nước hai bên đung đưa mạnh khiến cô loạng choạng suýt ngã.

Đào liếc sang, thấy Liên mặt đỏ bừng, vai run run, liền đặt quang gánh của mình xuống, bước lại gần:

"Từ từ thôi! Vai phải thẳng, bước chân đều. Lâu rồi sẽ quen. Để ta đổ bớt nước ra một chút cho nhẹ."

Đào nhanh tay nghiêng thùng, đổ bớt một phần nước ra. Liên vội điều chỉnh lại, hai tay nắm chặt dây treo tìm điểm cân bằng.

Cô liếc nhìn Đào và mấy chị em phía trước. Họ đi vững vàng, bước chân đều đặn. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng thùng tre va chạm khe khẽ... tạo nên một bức tranh đời thường bình dị. Với cô thì khác. Mỗi bước chân là một lời nhắc nhở: đây không phải thế giới của mình. Ở nơi cô từng sống, chỉ cần vặn vòi nước là có ngay dòng nước sạch, mát lạnh. Cô chưa bao giờ phải nghĩ đến chuyện "gánh nước về nấu cơm", chưa bao giờ phải lo vai mình có chịu nổi hay không.

Liên không biết khi nào - hay liệu có bao giờ - cô mới trở về được thế giới cũ. Thế giới có gia đình và bạn bè, có đèn điện, có điện thoại, và giường nệm êm ái. Hay là... cô sẽ phải chịu trận suốt đời ở đây? Làm sao để quay về? Hay phải chờ đợi một phép màu, chờ một cú va chạm khác, chờ một giấc mơ tỉnh giấc? Những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu, quẩn quanh theo từng nhịp lắc lư của đòn gánh. Liên mải miết đi như một cỗ máy, cho đến khi gian bếp đơn sơ hiện ra giữa làn khói xám.

Về đến lán, Đào thả gánh xuống, phủi tay:

"Xong. Giờ mới tính tới chuyện nấu nướng được."

Đào nhóm lửa, Liên theo hướng dẫn xếp từng trái bắp vào nồi lớn.

"Ngày nào chị cũng làm việc này sao?" Liên hỏi.

"Không đâu." Đào đáp, tay vẫn thoăn thoắt. "Mọi người chia nhóm, mỗi tổ trực bếp năm ngày, còn lại luyện võ hoặc việc khác. Công bằng lắm."

"Chị theo nghĩa quân lâu chưa?"

"Hơn nửa năm. Lúc đó vài trăm người, giờ chắc cả ngàn." Đào cười nhẹ. "Mới đầu chị cũng lạ lắm, nhưng ở đây ai cũng như ai, dần dần quen thôi."

Liên khẽ gật đầu, không hỏi thêm. Cô nhìn quanh gian bếp đơn sơ: khói bếp bảng lảng, củi cháy lách tách. Cô chưa quen với những việc này - nhóm bếp bằng đá và bùi nhùi, nấu nướng bằng củi - nhưng cô biết mình không thể đứng yên. Liên chăm chú quan sát, cố theo kịp sự chỉ bảo của Đào. Nếu không có cách nào quay về, thì cô sẽ phải học cách sống như họ. Cô sẽ phải quên dần những thứ từng quen thuộc, quên dần chính mình ngày xưa, để tồn tại.

Một lát sau, mùi bắp luộc thơm lừng lan tỏa khắp lán. Đào vớt bắp ra, xếp gọn lên khay gỗ lớn. Tiếng còi hiệu buổi tập kết thúc vang lên từ ngoài sân. Cúc - tổ trưởng - ra hiệu xếp hàng. Liên cùng Đào nhanh tay chia phần: bắp vàng óng trên khay gỗ, nước luộc rót vào ống tre. Mọi người ngồi thành vòng tròn dưới nắng sớm, tiếng cười nói rôm rả.

Bình luận đoạn văn

***

Thoắt cái đã ngả chiều. Nắng cuối ngày rót vàng lên tán lá. Cơm nước dọn dẹp xong, mọi người ngồi chuyện trò chuyện tập luyện. Liên ôm bộ đồ mới phát, chuồn ra suối. Hai ngày rồi cô chưa tắm. Hết chạy bộ lại ngã sấp mặt, đất bết từ tóc xuống áo, ngứa ran như có cát mịn cọ dưới da.

Liên ngồi xuống bờ suối, thả hai bàn chân trần xuống dòng nước mát lạnh. Cảm giác sảng khoái lan dần khắp cơ thể, nhẹ nhõm như mọi mệt mỏi được cuốn đi. Nắng chiều xuyên qua tán lá, rọi thẳng lên mặt nước phẳng lặng như gương. Cô cúi xuống, định vốc nước rửa mặt, bất chợt như chết sững. Gương mặt dưới mặt nước... không phải là cô.

Mái tóc đen dài phủ xuống lưng. Đôi mắt to, sâu, nhưng xa lạ. Và hàm răng... đen nhánh, đều tăm tắp. Một vẻ non nớt, chưa quá mười ba, mười bốn. Liên bước lùi lại, gót chân trượt trên đá rêu, suýt ngã. Tim cô đập mạnh, đôi môi run lên bần bật.

Tại sao cô lại trong thân xác một người khác?

Cô gái này là ai?

Nước suối vẫn chảy, vẫn phản chiếu gương mặt ấy như chẳng hề biết có kẻ đang lạc lối trong nó. Bàn tay Liên run rẩy đưa lên sờ mặt mình, những đường nét lạ lẫm. Một thân thể không phải của mình, một cuộc đời không phải do mình chọn, và một định mệnh đưa cô đến nơi này không lời báo trước. Liên siết chặt bàn tay, như đang cố nắm lấy chút gì đó thật sự thuộc về mình. Nỗi sợ đã dịu lại, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng, dần lặng lẽ biến thành sự chấp nhận. Thân thể này không phải của cô, nhưng nó đang sống. Và bằng một cách kì lạ, cô cũng đang sống qua nó. Kí ức, suy nghĩ, cảm xúc - tất cả vẫn là cô, chỉ là trong một hình hài khác.

Liên ngồi đó rất lâu, cho đến khi nắng chiều tắt hẳn. Cô nhắm mắt, hít một hơi dài. Khi mở mắt, gương mặt xa lạ vẫn nhìn lại, nhưng cô không còn giật mình nữa. Cô bước xuống suối, nước lạnh ngập đến ngực, cuốn theo bụi bẩn và những ý nghĩ rối bời. Dù không hiểu tại sao, cô biết mình phải tiếp tục sống bằng chính thân xác này.

Bình luận đoạn văn

Liên đang thả mình trong làn nước mát, để dòng suối cuốn trôi mọi mỏi mệt. Bỗng từ xa, tiếng nói cười ồn ào vọng lại, mỗi lúc một rõ, cùng với tiếng bước chân dồn dập. Phải đến vài chục người, toàn giọng đàn ông rộn ràng.

Cô ngẩng đầu. Họ đang đi thẳng về phía bờ suối - chỗ cô đang tắm. Tim Liên thắt lại. Cô vội đứng dậy, toan lên bờ, nhưng chưa kịp bước thì bóng người lố nhố đã dừng cách cô không xa.

Quần áo ướt sũng, dính sát người, mặt cô nóng bừng xen ngượng ngùng. Liên cúi rạp, vội núp sau tảng đá lớn giữa lòng suối, mong sao họ không nhìn thấy.

Bất ngờ, một bàn tay từ phía sau nhẹ nhàng chạm vai cô, rồi nhanh chóng đưa lên che miệng. Toàn thân cô cứng lại, hơi thở gấp gáp. Chưa kịp vùng ra, một giọng trầm, quen thuộc vang ngay bên tai:

"Là tôi. Cô đừng lên tiếng!"

Quang Bình bước ra, chắn trước tảng đá, thấp giọng:

"Tôi sẽ đánh lạc hướng bọn họ."

Rồi anh hô lớn:

"Bờ bên kia! Con thỏ vừa chạy qua!"

Sự chú ý của đám đông ngay lập tức dồn hết vào lùm cây rậm rạp phía xa, nơi họ tin rằng có con mồi đang lẩn trốn. Những bóng người lố nhố dạt hẳn sang phía bên kia bờ, tiếng hò hét đuổi bắt vang xa dần.

Liên vẫn nép sau đá, không dám nhúc nhích. Bóng dáng cao lớn của Quang Bình sừng sững như một bức tường ngăn cách mọi sự tò mò từ bên ngoài. Dòng nước lạnh buốt ôm lấy cơ thể, nhưng hai bên má cô lại nóng bừng. Dù ở thời hiện đại, việc thấy đàn ông cởi trần chẳng phải chuyện lạ lẫm gì, nhưng đặt trong tình cảnh trớ trêu này, sự hiện diện của anh khiến cô không khỏi bối rối.

Quang Bình quay lại, nhưng vẫn giữ ánh mắt nhìn chếch về phía bụi rậm, nói nhanh:

"Mau lên bờ. Lối mòn bên trái, tầm trăm thước[23] có chòi gỗ, vào thay đồ."

Liên cúi đầu, nói lí nhí:

"Cảm ơn..."

"Lần sau gặp chuyện chưa rõ, hỏi tổ trưởng trước. Đừng tự ý."

"Tôi biết rồi."

Cô khoanh tay che ngực, lách người khỏi lòng suối rồi bước vội lên bờ. Cô vơ lấy bộ đồ mới phát, đến chòi gỗ thay đồ, xong lại tất tả chạy ngược về phía khu trại.

Vừa thấy cô bước vào cửa lán, Cúc tròn mắt:

"Cô mới xuống suối tắm à?"

Liên khựng lại, đôi bàn tay ôm mớ quần áo ướt siết chặt hơn. Cô hơi lúng túng, thành thật đáp:

"Dạ, tại em thấy người bết bát quá nên xuống rửa ráy cho sạch..."

Cúc nhìn Liên một lượt, vẻ mặt thoáng chút ngần ngại, hạ thấp giọng:

"Ở đây có quy định luân phiên nam - nữ để giữ gìn ý tứ. Chiều nay vốn là lượt của bên trại Nam. Cô mới tới, chắc mọi người chưa kịp phổ biến nên không biết."

Cúc thở phào, nét mặt giãn ra, vỗ nhẹ vào vai Liên:

"Thôi, quần áo mang ra cây sào phía sau mà phơi cho kịp nắng."

Liên lí nhí "dạ" rồi ôm mớ áo quần bước chậm về phía sau lán. Nếu lúc nãy Quang Bình không đứng chắn ở đó, đánh lạc hướng đám đông kia, thì sự trở về của cô lúc này đã không thể bình yên đến thế. Từng giọt nước nhỏ xuống đất, để lại vệt loang. Trong ngực, cảm giác ngượng ngùng vẫn quẩn quanh, nhưng đâu đó ấm lên như vừa được ai âm thầm che chắn giữa cơn mưa bất chợt.

Bình luận đoạn văn

-

*Hình thế khu vực Tây Sơn:

- Tây Sơn Thượng: trọn vùng An Khê, núi non trùng điệp.
- Tây Sơn Trung: từ chân đèo An Khê đến cuối Bình Giang, Hòn Núi Ngang là ranh giới với Tây Sơn Hạ.
- Tây Sơn Hạ: từ Trinh Tường, Phú Lạc đến Thú Thiện; đồng bằng chiếm gần hết. Sông Côn là "sợi tim" nối Trung - Hạ.

[21] Chữ Nho (hay chữ Hán/ Hán tự): hệ thống chữ viết Trung Hoa, dùng trong văn chương, hành chính, học thuật. Chữ cổ nhất được cho là chữ Giáp Cốt (1600-1020 TCN), phát triển qua Kim Văn, Triện Thư, Lệ Thư, Khải Thư; có dạng viết nhanh Hành Thư và Thảo Thư. Chữ giản thể dùng ở Trung Quốc đại lục từ 1949, chữ phồn thể vẫn dùng ở Đài Loan, Hồng Kông, Ma Cao.

[22] Chữ Nôm (𡨸喃), hay Quốc âm (國音): là hệ thống chữ viết do người Việt sáng tạo dựa trên chữ Hán, dùng để ghi tiếng Việt, nhất là những từ thuần Việt không có trong Hán ngữ.

- Chữ Nôm xuất hiện từ thế kỷ X, phát triển mạnh thời Trần (thế kỉ XIV) và Tây Sơn (thế kỉ XVIII). Giai đoạn 1788-1802, văn kiện hành chính bắt buộc  viết bằng chữ Nôm theo lệnh vua Quang Trung.

- "Chữ" bắt nguồn từ "tự" (字) - chữ viết; "Nôm" từ "Nam" (南) - phương Nam, nghĩa là "chữ viết của người phương Nam". Còn gọi là Quốc âm, nghĩa là "tiếng nói của Đất Nước"; xuất hiện trong các tác phẩm văn học như Quốc âm thi tập, Hồng Đức Quốc âm thi tập.

[23]Thước: đơn vị đo độ dài mà người Việt từ xưa sử dụng, 1 thước (xích - 尺) khoảng 47 cm.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px