Chương 4: Ngỡ như giấc mộng
Giữa rừng sâu và bóng tối, tấm màn thời gian bất ngờ vén mở. Liên phải dùng sự thật điên rồ nhất để đối mặt với Quang Bình, khi sinh mạng cô chỉ còn cách lưỡi dao một lời nói.
Mồ hôi thấm ướt áo, mỗi cơn gió lùa qua như những lưỡi dao mỏng cắt vào da thịt. Liên co người lại, hai bàn tay chà xát vào nhau, hơi thở phả thành từng làn trắng mờ. Quang Bình gom cành khô xung quanh, bắt đầu nhóm lửa. Ngọn lửa bùng lên, xua đi một khoảng tối.
"Tạm nghỉ ở đây. Đợi sáng rồi hẵng tính."
Liên không đáp, lẳng lặng nhích lại gần đống lửa một khoảng cách vừa đủ để hơi ấm chạm vào đầu ngón tay đang lạnh run. Cô ngồi bó gối, đôi mắt thẫn thờ nhìn những tàn lửa đang nhảy múa. Nghĩa quân, kiếm báu, tổ chức bí mật... mọi thứ cứ chồng chéo lên nhau như một mớ tơ vò, vây hãm lấy tâm trí cô.
Ọc ọc...
Bụng cô lại réo. Từ hôm qua đến giờ có mỗi chén canh bắp lót dạ, mà sức lực thì đã đổ hết vào cuộc tháo chạy điên cuồng vừa rồi.
Bất chợt, Quang Bình đứng bật dậy, tay lăm lăm con dao bước về phía cô. Liên giật mình, toàn thân cứng đờ. Anh ta định làm gì? Cô muốn lùi lại nhưng đôi chân đã nhũn ra như bùn, chỉ biết trân trối nhìn lưỡi dao sáng loáng đang vung lên.
Thế nhưng, đường dao không nhắm vào cô. Quang Bình lướt qua vai Liên, vươn tay kéo mạnh một đoạn dây leo to bản đang rủ xuống cạnh gốc cây. Một tiếng "phập" dứt khoát, lưỡi dao chặt ngọt thân dây. Anh bẻ đôi làm hai đoạn, chìa một đầu dây leo về phía cô:
"Cô uống chút nước đi."
Liên ngơ ngác đón lấy khúc cây nhám tay. Khi thấy anh thản nhiên ngửa cổ để dòng nước từ thân cây tuôn vào miệng, cô vội vàng làm theo. Cô vừa mới há miệng, nước xộc thẳng cả vào mũi, cay xè.
Khụ... khụ...
Liên sặc sụa, cúi gập người ho lấy ho để. Khúc dây leo tuột khỏi tay nhưng Quang Bình đã kịp giữ lại không để nó chạm đất. Anh liếc nhìn bộ dạng nước mắt nước mũi giàn giụa của cô, khóe miệng giật giật, bật ra một tiếng cười khẽ.
Liên đỏ mặt vì ngượng, lúng túng nhận lại đoạn dây từ tay anh. Lần này, cô không vội vàng, thận trọng kê miệng gần vào đầu khúc cây, để dòng nước từ từ trôi xuống cổ họng. Giữa không gian lặng như tờ, cô nghe rõ cả tiếng nuốt ực của chính mình.
Sau khi đã thỏa cơn khát, Liên khum lòng bàn tay, hứng lấy những tia nước, vỗ mạnh lên mặt. Dòng nước mát lạnh gột rửa đi sự bết bát của mồ hôi và bùn đất, cảm giác tỉnh táo và sức sống dần quay trở lại. Cô buông đoạn dây leo, lau khô mặt bằng tay áo, tinh thần dường như đã bớt đi phần rệu rã.
Anh lại gần xác con trăn, rọc mấy đường dao cắt ra hai miếng thịt. Anh xiên miếng thịt vào que tre, đặt lên giàn lửa. Mùi thịt nướng bắt đầu tỏa ra.
"Cô ăn tạm đi."
Quang Bình đưa xiên thịt nóng hổi về phía cô. Liên ngập ngừng đưa tay nhận lấy.
"Cảm ơn!"
Cô nhìn miếng thịt nâu sẫm, cháy cạnh, bất giác liếc sang xác con vật nằm bất động trong bóng tối cách đó vài bước. Một cảm giác nhờn nhợn trào lên nơi cổ họng, nhưng cái bụng rỗng tuếch đã vượt trên nỗi sợ. Cô hít một hơi sâu, cắn đại một miếng. Thớ thịt chắc và dai, vị gần giống thịt gà nhưng ám chút mùi tanh nồng và mùi khói hăng hắc. Sau vài miếng nhai vội, cái vị ngọt của thịt nướng dần xoa dịu đi sự kinh hãi ban đầu.
Suốt lúc đó, Quang Bình vùi thêm mấy cành củi khô cho lửa đượm, thỉnh thoảng lại đưa mắt cảnh giác nhìn ra màn đêm sâu thẳm.
Khi đã ăn xong, Liên cảm thấy cơ thể khá hơn và đầu óc dần tỉnh táo trở lại. Cô nhìn đống lửa đang cháy, rồi lại nhìn bóng người tĩnh lặng phía đối diện. Một người sẵn lòng cứu cô khỏi thú dữ, chia cho cô miếng ăn giữa lúc kiệt quệ, nhưng lại bám theo không rời một bước - rốt cuộc là vì điều gì?
Quang Bình đợi thêm một lúc, đôi tay gạt đi những bụi tro bám trên vạt áo. Vẻ nhẫn nại của anh khiến không gian xung quanh càng trở nên ngột ngạt. Anh cất giọng nhàn nhạt:
"Một mình băng rừng, qua suối tới chốn này, gan cô cũng lớn."
Lời nói ấy chạm đúng vào khoảng trống mơ hồ trong đầu cô lúc này. Mọi thứ xảy đến đột ngột, vô lí đến mức chính cô cũng thấy bàng hoàng.
"Tôi đang đi xe trên quốc lộ thì gặp tai nạn. Tỉnh lại... thì đã nằm trong rừng rồi."
"Xứ này chẳng có đường như cô nói. Chỉ có thượng đạo, hạ đạo." Anh ngẩng lên, quay mặt về phía Liên: "Cô không phải người Quy Nhơn?"
Sự hoang mang trong cô bùng lên thành nỗi uất ức.
"Liên quan gì chứ? Tôi chỉ lạc đường... Vậy mà phải trốn, phải chạy. Tôi... mệt lắm rồi."
Những từ cuối cùng thốt ra mang theo cả sự rã rời của một người đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Lúc này, Liên chỉ muốn buông xuôi tất cả, mặc kệ thực tại điên rồ này đang cố dồn ép cô vào đường cùng.
"Tôi chẳng còn hơi sức đâu mà chạy nữa. Rốt cuộc các người muốn gì?"
Ánh lửa trong mắt anh bùng lên một thoáng, sắc vàng nóng bỏng như lưỡi dao vừa rút khỏi lò rèn.
"Sao sa[17] rơi giữa rừng sâu, ai biết là lành hay dữ. Trắng đen chưa rõ, tôi chưa để cô đi được."
Liên lặng người, cái lạnh của đêm rừng như thấm sâu vào tận xương tủy. Cô đã nói hết những gì có thể nói, ngoài ra cũng chẳng biết gì hơn để mà che giấu. Vậy mà tại sao anh ta vẫn không để cô đi?
Cô bàng hoàng nhớ lại lúc nãy bên bếp lửa, khi chị chủ nhà kể về thanh kiếm sáng rực và quả ấn vàng dưới chân đàn tế với vẻ sùng kính mê muội. Lúc đó, cô đã lỡ miệng: "Chị không thấy giống như đã được sắp đặt sẵn sao?" Ở một nơi mà niềm tin vào thần quyền là vũ khí để tập hợp lòng dân, thì một kẻ ngoại lai mang theo cái nhìn hoài nghi, tỉnh táo như cô chính là một mồi lửa nguy hiểm.
Khóe môi cô nhếch lên, nụ cười mang chút mỉa mai pha lẫn chua chát. Cô nhìn về phía Quang Bình, quyết định lật bài ngửa, dù biết nó chẳng khác nào tự kề dao vào cổ:
"Vậy ra từ đầu cậu đã định bắt nhốt tôi? Sợ tôi nói lung tung, làm hỏng vở kịch "trời ban kiếm báu" các người tốn công dàn dựng, phải không?"
Nói xong, nhịp tim Liên đập loạn xạ. Cô biết mình đang đánh cược mạng sống. Giữa rừng sâu này, nếu anh ta muốn bịt miệng một kẻ biết quá nhiều, đó là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nét mặt Quang Bình vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thế nhưng đôi mắt sâu thẳm bỗng lóe lên một tia sắc lạnh, nhanh đến mức chỉ như một đốm lửa vụt tắt trong gió. Anh từ từ đứng dậy, từng bước chân chậm rãi tiến lại phía cô. Mỗi bước đạp xuống, tiếng lá khô vỡ vụn, vang rõ mồn một trong khu rừng tĩnh lặng.
Anh dừng lại ngay trước mặt cô, ngồi xổm xuống, chỉ cách một gang tay. Hơi thở anh phả nhẹ vào không khí lạnh. Mặt cô trắng bệch, môi run run, cái miệng vừa rồi còn sắc bén giờ chỉ biết câm lặng. Đôi mắt cô mở to, hoảng loạn, như con thú nhỏ bị dồn đến chân tường.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô một lúc lâu, im lặng đến ngột ngạt. Bất ngờ, khóe miệng anh cong lên. Một tiếng cười khẽ bật ra từ cổ họng, trầm và ngắn khiến Liên giật bắn người, vai co rúm lại theo bản năng.
"Để mặc con trăn kia siết chết cô chẳng phải gọn hơn ư?"
Lông mày bên trái anh hơi nhướng lên, kéo theo bờ mí dãn ra, cong một đường mỏng như lưỡi liềm. Giọng anh gần như thì thầm:
"Cô thử đoán xem... cớ gì tôi lại cứu cô?"
Câu hỏi của anh như một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt lấy hơi thở của Liên. Cô cố tìm một lí do, một giá trị nào đó của bản thân để bấu víu, nhưng đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Giữa chốn rừng thiêng nước độc này, cô chỉ là một kẻ yếu thế. Nếu anh ta có ý giở trò gì, cô cũng chẳng thể chống cự.
Cô lắc đầu, giọng run rẩy:
"Tôi... không biết."
Cái nhìn xoáy sâu như đóng đinh của anh bất chợt nới lỏng. Anh chớp mắt, buông lời chậm rãi:
"Cô sống ở nơi nào?"
"Hả?"
Liên không hiểu vì sao anh đột ngột hỏi câu chẳng ăn nhập gì với lúc này. Trong cơn bấn loạn, một ý nghĩ xẹt qua khiến cô rùng mình: Chẳng lẽ họ định bắt cóc tống tiền? Cô mím chặt môi, đôi mắt nhìn chăm chăm vào anh như muốn đoán xem đằng sau câu hỏi đó là ý đồ gì. Nhưng anh ta vẫn thế, tĩnh lặng đến mức khiến người ta phát điên.
Đôi bàn tay anh đang đặt trên gối siết nhẹ. Thấy cô vẫn không đáp, anh hơi rướn người về phía trước, luồng áp lực vô hình bao trùm lấy cô:
"Tôi chưa xem cô là họa. Song... sự kiên nhẫn của tôi có hạn."
Liên buông một tiếng thở dài. Anh đã hoàn toàn chặn đứng mọi đường lui. Dù anh ta có là kẻ lừa đảo hay gì đi nữa, thì thực tế là cô đang nằm gọn trong tay họ. Thay vì tiếp tục một lời dối trá vụng về khác, cô chọn nói thẳng.
"Thành phố Hồ Chí Minh."
Vẻ điềm tĩnh nơi gương mặt anh khẽ dao động, như một gợn sóng lướt qua mặt hồ. Cái chớp mắt chậm hơn thường lệ khiến sự bất ngờ trong anh thoáng hiện rồi tắt.
"Thành ấy thuộc dinh nào trong cõi Nam Hà?[18]?"
"Nam Hà là đâu? Tôi chưa từng nghe..."
Đôi mắt anh vốn đen và sâu, giờ đây lại tối thêm một tầng nữa.
"Chẳng phải người Đại Việt? Vậy cô từ đâu tới?"
Môi cô run run, thốt ra từng chữ rời rạc:
"Sao... lại là Đại Việt? Tên đó... xưa lắm rồi..."
"Vua Lê vẫn còn. Dù Trịnh - Nguyễn chia đôi bờ cõi thì Quốc hiệu vẫn là Đại Việt."
Liên trợn mắt, hai lỗ tai như có tiếng ong kêu u u. Vua Lê? Trịnh - Nguyễn? Đại Việt? Một sự suy tưởng mơ hồ mà cô không dám thừa nhận bắt đầu xâm chiếm tâm trí. Liên cúi gằm xuống, hai bàn tay siết chặt lấy gấu áo lụa xa lạ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lòng bàn tay. Cô nhắm nghiền mắt, chắp tay thành khấn, miệng thì thầm những lời cầu nguyện đứt quãng:
"Lạy trời Phật tổ tiên... cho con tỉnh... khỏi cơn ác mộng này..."
Quang Bình âm thầm quan sát cô, cái nhìn lạnh lẽo và dò xét. Anh không hiểu những hành động kì lạ này, nhưng anh thấy rõ sự hoảng loạn tột độ đang bẻ gãy ý chí của cô gái đối diện.
Liên từ từ mở mắt ra. Khung cảnh trước mặt vẫn không đổi. Cô đưa tay lên miệng cắn mạnh một phát, cảm giác đau nhói lan trên đầu ngón tay. Một tiếng cười khô khốc, điên dại muốn bật ra, nhưng cổ họng cô chỉ phát ra âm thanh run rẩy:
"Không... không phải mơ..."
"Sóng Linh Giang[19] đã lặng trăm năm, nào phải một giấc mộng."
Mỗi chữ anh thốt ra đều như một nhát dao cắt đứt sợi dây cuối cùng nối với thế giới mà Liên đang sống. Linh Giang - cô không biết tên ấy - có lẽ là con sông chia đôi hai bờ cõi. Vậy Nam Hà... chính là Đàng Trong, thuộc sự cai quản của các chúa Nguyễn. Cô chỉ còn thiếu một mảnh ghép: cô đang ở vào đoạn nào của cuộc phân tranh kéo dài? Hỏi "năm bao nhiêu" thì vô nghĩa, hỏi "niên hiệu" cũng chẳng giúp được gì. Cô cần thứ gì đó... dễ hiểu hơn.
"Giờ... đang là thời của chúa nào?"
Quang Bình không đáp. Ánh mắt anh lướt chậm từ đôi tay run rẩy, dừng lại ở đôi mắt vẫn còn chút hoảng loạn. Cô trông như con nai lạc bầy, nghe tiếng lá xào xạc cũng giật mình. Anh thở ra một hơi dài, trắng xóa trong sương lạnh.
"Những năm qua cô ở xó xỉnh nào, mà việc rõ như ban ngày cũng chẳng hay?"
Liên siết chặt đôi bàn tay. Xó xỉnh nào ư? Chẳng lẽ lại nói cô đến từ tương lai, nơi mà cái tên Đại Việt chỉ còn nằm trong những trang sách cũ? Anh ta không phải hạng người sẽ tin vào những điều không thể giải thích bằng tư duy của thời đại này. Cô không biết phải nói gì, vì bất cứ lời nào cũng đều nghe như một lời ngụy biện vụng về.
Không đợi Liên trả lời, Quang Bình đứng dậy, quay lưng bước ra xa vài bước, rồi ngồi xuống lại, cách cô một khoảng. Bất chợt giọng anh vang lên, rõ ràng, từng chữ một:
"Năm Tân Mão, niên hiệu Cảnh Hưng thứ ba mươi hai. Đời thứ chín họ Nguyễn."
Liên không giỏi Lịch sử, niên hiệu Cảnh Hưng đối với cô hoàn toàn mơ hồ. Thế nhưng, câu vè cũ bất ngờ dội lại trong tâm trí "Chín chúa, mười ba vua...[20]". Cô nhớ mang máng, chúa thứ chín là đời cuối cùng của họ Nguyễn ở Đàng Trong. Đó là thời kì mà tầng lớp cai trị chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, dân chúng lầm than trong sưu cao thuế nặng. Sự kết nối bỗng hiện lên rõ rệt khi cô nhớ về vùng đất Quy Nhơn, Bình Định này.
Liên ngẩng phắt lên nhìn về phía Quang Bình, bàng hoàng nhận ra mình đang đứng ngay tại điểm bắt đầu của một cơn bão táp lịch sử.
"Các cậu... là nghĩa quân Tây Sơn?"
Bàn tay anh đang cầm cành củi khô bỗng siết mạnh. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên như tiếng xương gãy khiến Liên giật thót. Qua ánh lửa chập chờn, cô thấy anh vẫn ngồi đó bất động, mặt không đổi sắc, chỉ có đốm lửa trong mắt anh cháy dữ hơn một chút.
Vài giây trôi qua, tưởng như dài cả một canh giờ.
"Không biết trời đất gì, lại biết Tây Sơn? Chẳng ai bày ra một câu dối ngô nghê đến vậy."
Từng lời cô đã nói, đều như tự buộc dây thừng quanh cổ mình. Đến nước này rồi còn dối được nữa sao? Điều cô có thể nói ra, dù điên rồ, lại là con đường duy nhất.
"Tôi nói ra... có lẽ cậu không tin. Tôi đến từ tương lai, một thời đại sau này. Những gì tôi biết về Tây Sơn đều là đọc từ sử sách. Ngay cả chính tôi... cũng không cách nào lí giải được vì sao mình lại ở đây."
Quang Bình từ từ ngẩng lên, quay mặt nhìn về phía Liên. Một luồng gió bất ngờ thổi thốc vào đống lửa. Những tàn lửa đỏ rực bị cuốn lên, bay tán loạn vào không trung. Giữa những vệt sáng chập chờn ấy, Liên mới thực sự nhìn rõ đôi mắt anh. Trong một khoảnh khắc, đồng tử anh co lại đột ngột trước sự xao động của ánh sáng, rồi ngay lập tức giãn ra, tối sầm lại như mực loang.
Sau một lúc trầm ngâm, khóe môi anh khẽ động:
"Sử sách mà cô nói... đã viết những gì về Tây Sơn?"
Gió lạnh lùa qua vai, khiến Liên rùng mình. Mọi chuyện dồn dập như cuốn cô trôi về một thực tại mà chính cô cũng chưa hoàn toàn chấp nhận. Cô cố lục lọi trong trí não vốn dĩ không mấy mặn mà với những sự kiện khô khan, những mốc năm tháng cứ mờ mịt như màn sương trước mặt. Cô không thể nhớ nổi họ phất cờ năm nào, cũng chẳng rõ trình tự các sự kiện. Cô bối rối, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, giọng ngập ngừng:
"Tôi... tôi không thể nhớ rõ các mốc thời gian, nhưng..." Cô ngước lên, ánh lửa phản chiếu trong mắt cô một vẻ kiên định khi một cái tên rực sáng lên trong đầu: "Nguyễn Huệ là người sẽ khiến thiên hạ rúng động. Đánh Nam dẹp Bắc, dựng cơ đồ lớn."
Bàn tay anh nắm lại rồi thả ra. Mi mắt hạ xuống, che đi tia sáng vừa lóe lên trong đáy mắt.
"Tại sao lại là... Nguyễn Huệ?"
Liên hơi khựng lại. Cô đã quên mất mình đang đứng ở đâu. Lúc này, đại cuộc Tây Sơn vẫn còn trong buổi sơ khai, và vị chủ tễ duy nhất mà họ tôn sùng là Nguyễn Nhạc. Việc cô vừa làm - đặt để một cái tên khác lên trên tất cả - chẳng khác nào một nhát dao đâm vào niềm tin sắt đá ấy.
"Tôi không có ý hạ thấp những người khác. Chỉ là ở thời đại của tôi, tên của người ấy gắn liền với những chiến công lẫy lừng nhất. Với chúng tôi, Nguyễn Huệ là biểu tượng của sức mạnh... không thể cản phá."
Quang Bình không đáp lời. Anh ngả người ra sau tựa lưng vào gốc cây, từ từ nhắm mắt lại. Gương mặt anh chìm vào khoảng tối của rừng đêm. Một hơi thở dài bị nén lại nơi lồng ngực.
Sự im lặng kéo dài đến mức Liên tưởng như anh đã ngủ thiếp đi giữa tiếng gió xào xạc, thì giọng nói của anh bất chợt vang lên:
"Chuyện đã qua còn chẳng biết, lại nói chuyện chưa tới. Chỉ có hai hạng: kẻ loạn trí, hoặc kẻ mê hoặc lòng người."
Anh mở mắt, ngồi thẳng dậy. Mọi sự xao động ban nãy đã được thu lại sau ánh mắt sắc lạnh: "Cô thuộc hạng nào?"
Phản ứng ấy Liên đã đoán được, chẳng ai dễ dàng tin được chuyện vượt thời gian. Cô bật cười, một tiếng cười run rẩy và mệt mỏi:
"Điên cũng được. Dựng chuyện cũng được. Cậu muốn gọi sao thì gọi. Tôi... chịu hết."
___
[17]Sao sa (hay sao băng): Hiện tượng vệt sáng do thiên thạch lao vào khí quyển và cháy sáng vì ma sát, thường gắn với các huyền thoại và điều ước.
[18]Nam Hà (南河) hay Đàng Trong (chữ Nôm: 唐冲): Vùng đất từ sông Gianh trở vào Nam, do chúa Nguyễn kiểm soát từ năm 1600. Tồn tại song song với Đàng Ngoài (chúa Trịnh), vẫn danh nghĩa tôn vua Lê. Hệ thống hành chính gồm 12 dinh và 1 trấn, tổ chức theo các cấp dinh (tương đương tỉnh) - phủ - huyện - xã/thôn.
[19]Linh Giang (靈江): Tên cổ của sông Gianh ở Quảng Bìnhmang ý nghĩa “dòng sông linh thiêng”, có vị trí quan trọng về lịch sử và địa lí.
[20]Chín chúa mười ba vua: Cách nói dân gian về toàn bộ dòng dõi chúa Nguyễn và triều Nguyễn.
- Chín chúa: từ Nguyễn Hoàng đến Nguyễn Phúc Thuần (thế kỷ XVI -1777).
- Mười ba vua: từ Gia Long đến Bảo Đại (1802-1945).