Chương 1: Dải non xa hoa rơi theo gió
"Ánh sáng rực rỡ nhất thường chỉ trong thoáng chốc, mà dấu ấn để lại thì suốt đời chẳng phai."
***
Thành phố Quy Nhơn đón Liên bằng ánh nắng ngập tràn. Tại Eo Gió[1], những dãy núi đá uốn lượn vòng cung ôm lấy bờ cát trắng, làn nước biển xanh trong ánh lên sắc ngọc lục bảo. Một vẻ đẹp nguyên sơ và kì vĩ, nhưng tâm trí Liên lúc này đã bị lấp đầy bởi những dòng checklist khô khan cùng một lịch trình dày đặc không kẽ hở.
Máy quay bắt đầu chạy khi những tia sáng đầu tiên vừa hé trên đường chân trời. Trong vai trò giám sát, Liên theo sát ê-kíp từ sớm, theo dõi tiến độ buổi quay quảng cáo bộ sưu tập thời trang mới của công ty. Dưới tán dù che tạm, cô dán mắt vào màn hình laptop, tỉ mỉ đối chiếu từng khung hình của đối tác với kịch bản chi tiết. Mấy ngày liền chạy dự án, cơn thiếu ngủ triền miên bắt đầu rút cạn mọi cảm xúc trong Liên. Giữa cái nắng gắt của Quy Nhơn, cô chẳng còn thiết tha gì ngoài việc cố gắng hoàn thành công việc, không để xảy ra sai sót.
Khi cảnh quay cuối cùng kết thúc, nắng trưa đã phủ kín bãi biển. Liên gửi báo cáo về công ty, chào tạm biệt ê-kíp rồi rời đoàn.
Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh. Qua lớp kính mờ, biển và bờ cát như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho con đường và hàng cây đang kéo dài về phía chân trời. Liên tựa đầu vào cửa sổ, tóc rối bết mồ hôi. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm pha chút nuối tiếc, gửi lại sóng nước một lời hẹn chưa trọn: "Một ngày nào đó, mình sẽ trở lại..."
Điện thoại trong túi xách rung lên liên hồi. Nguyệt nhắn tới tấp, bong bóng tin nhắn nhảy lên liên tục trên màn hình.
"Định vị gửi rồi nha. Khách sạn Bình Minh, đối diện quảng trường."
"Bà lên xe chưa đó hả???"
Liên nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ trưa. Cô gõ nhanh:
"Đang trên xe rồi. Sáng giờ chưa có hạt cơm nào, đang để dành bụng cho đám cưới bà đây =))."
Nguyệt trả lời gần như tức khắc:
"Áo dài cưới bữa tui với bà chọn mặc lên xinh muốn xỉu luôn!"
"Tui vừa đăng story, vô thả tim cái nào!"
Liên gửi lại một biểu tượng mặt cười toe toét kèm dòng tin:
"Cô dâu mà rảnh dữ ha?"
Tin nhắn tiếp theo bật lên kèm một tấm hình chụp lén chú rể đang tất bật:
"Anh Minh lo hết rồi, tui chỉ việc làm đẹp thôi. À, bạn ảnh có một anh hợp gu bà lắm nha, tối nay tui làm mai cho."
"Thôi tha cho tui đi, đang tận hưởng cuộc sống độc thân vui vẻ mà."
Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn. Chiếc xe khách lao vun vút trên Quốc lộ 19, bỏ lại mùi muối biển, hướng về cao nguyên lộng gió.
Khi xe qua những khúc cua đầu tiên của đèo An Khê, sóng điện thoại chập chờn rồi mất hẳn. Liên đeo tai nghe, chọn một bản nhạc quen thuộc rồi thả lỏng người trên ghế.
"Dù cho tháng năm kia đổi thay, dù cho bao mong manh mãi nơi này, dù nỗi đau theo muôn ngàn kiếp sau, ta vẫn yêu một lần và mãi mãi..."[2]
Cô nhẩm theo lời hát, mắt lơ đãng nhìn ra cửa kính. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Chiếc xe lắc lư trên mặt đường gập ghềnh.
Mây đen kéo đến, bầu trời trở nên tối sầm. Mưa ban đầu chỉ lất phất, dần nhanh chóng nặng hạt. Kính xe mờ nhoè, trước mắt chỉ còn những vệt sáng loang loáng của đèn pha quét qua màn mưa.
Két!
Tiếng phanh đột ngột rít lên, chói gắt. Chiếc xe trượt dài, chao đảo dữ dội. Hành khách la hét, đồ đạc văng tứ tung. Lực quán tính ném Liên bật về phía trước. Chiếc điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống sàn. Bài hát vẫn còn vang, nhưng âm thanh dần đứt quãng:
"Níu thời gian... dừng lại nơi đây..."
Ánh đèn pha từ chiếc xe ngược chiều chói loá, sắc lẹm như lưỡi dao chém ngang tầm mắt Liên. Trong cơn mơ màng giữa lằn ranh sống chết ấy, cô thấy mình đứng giữa cánh đồng lau sậy trắng xoá. Khói lửa ngút trời, không khí sặc mùi lưu huỳnh nồng nặc và khét lẹt của tro bụi. Tiếng trống trận dồn dập dội thẳng vào lồng ngực. Một người đàn ông khoác chiến bào đỏ sẫm quay lại nhìn cô, đôi mắt rực lửa, miệng hét lên điều gì đó nhưng âm thanh đã bị bóp nghẹt trong không gian.
Chỉ trong phút chốc, tất cả bỗng tan biến. Bóng tối ập xuống, nuốt chửng mọi thứ vào thinh lặng.
***
Tiếng chim lích chích vang vọng bên tai. Vài giọt nước mát lạnh rơi lên má khiến Liên giật mình choàng tỉnh. Phải mất vài giây định thần, cô mới nhận ra mình đang nằm trên mặt đất. Mùi đất ẩm và lá mục xộc vào mũi. Cô chống tay ngồi dậy, đầu óc quay cuồng. Kí ức cuối cùng đọng lại chỉ là những thước phim đứt đoạn: tiếng phanh rít xé tai, cú va đập kinh hoàng và luồng sáng trắng loá...
Điện thoại đâu?
Liên quờ quạng xung quanh nhưng chỉ chạm vào rễ cây thô ráp. Khi cúi xuống nhìn lại chính mình, cô bỗng chết lặng. Áo hoodie, quần jeans và đôi giày sneaker quen thuộc đã biến mất. Thay vào đó là lớp áo lụa xanh vạt dài tới đùi, bên hông buộc một chiếc túi vải nhỏ. Dưới chân cô là đôi giày vải thô ráp dính đầy đất đỏ.
Chẳng lẽ cô bị văng ra khỏi xe? Trong lúc bất tỉnh đã xảy ra chuyện gì?
Liên hoảng loạn kiểm tra cơ thể. Dưới ánh sáng loang lổ của tán rừng, làn da cô trắng nhợt, xanh xao đến mức nhìn rõ cả những đường mạch máu. Những vết chai trong lòng bàn tay không còn chút dấu vết. Xương cổ tay nhô rõ, mỏng manh hơn hẳn bình thường. Một cảm giác lạ lẫm dâng lên: đây dường như không còn là đôi tay của chính cô. Sự vô lí khiến đầu óc Liên quay cuồng. Cô đang mê sảng, hay do đói và mệt nên hoa mắt?
Liên nghiến răng, móng tay bấm sâu vào da thịt. Cơn đau điếng giúp cô bừng tỉnh. Bây giờ không phải lúc để thắc mắc tại sao, việc quan trọng nhất là phải thoát khỏi nơi này. Cô gượng đứng dậy. Đôi chân có chút run rẩy nhưng bản năng sinh tồn buộc cô phải vận động. Trước mắt phải tìm người, phải biết đây là đâu.
"Có ai không?! Cứu tôi với!"
Đáp lại cô chỉ là tiếng lá xào xạc và tiếng chim hót xa xăm. Giữa rừng sâu rậm rạp, những tán cây đan dày che khuất mọi phương hướng. Trong cơn tuyệt vọng, Liên chợt nhận ra một vệt cỏ bị giẫm nát kéo dài thành lối nhỏ dưới chân. Cô đánh liều bước theo dấu vết ấy, bám víu vào chút hi vọng mong manh.
Liên đi mãi cho đến khi cổ họng khô rát và đôi chân rã rời. Cô vừa định ngồi xuống nghỉ thì tiếng "sột soạt" vang lên từ phía trước. Ngay lập tức, cô nép mình sau một thân cây lớn.
Cách đó vài mét, một bóng người mặc áo nâu sẫm, đeo gùi mây[3] đang thấp thoáng dưới tán lá. Ông di chuyển chậm rãi, cứ đi vài bước lại cúi xuống, dùng chiếc gậy tre khẽ bới tìm giữa lớp lá mục. Cứ thế, ông lặng lẽ hái từng nắm lá, xem xét kĩ lưỡng rồi mới bỏ vào chiếc gùi sau lưng.
Sự xuất hiện của một bóng người giữa chốn hoang vu này khiến Liên mừng rỡ như kẻ sắp chết đuối vớ được phao cứu sinh. Chẳng kịp đắn đo thêm, cô lao về phía trước:
"Bác... bác ơi..."
Tiếng gọi thất thanh làm ông lão giật mình. Trong chớp mắt, ông quay phắt lại, chiếc gậy tre hướng thẳng về phía nguồn âm thanh với tư thế tự vệ đầy quyết đoán. Khi nhận ra đối phương chỉ là một cô gái trẻ đơn độc - gương mặt tái nhợt, quần áo lếch thếch - ông mới dần buông lỏng thế thủ. Dù vậy, ông vẫn đứng im tại chỗ, quan sát cô bằng cái nhìn đầy dò xét và thận trọng.
Liên chầm chậm tiến lại gần, giọng run run:
"Bác làm ơn... cho con hỏi đây là đâu?"
Ông đảo mắt nhìn vào những lùm cây rậm rạp phía sau lưng cô trước khi thu hồi tầm mắt về phía người đối diện.
"Đèo Mang[4]. Cô từ phương nào tới chốn này?"
Khi ông mở lời, hàm răng đen dần lộ ra. Liên khẽ rùng mình trước vẻ ngoài kì lạ ấy, nhưng sự kiệt quệ đã lấn át cả nỗi e ngại. Cô thều thào kể tóm tắt vụ tai nạn kinh hoàng mình vừa trải qua.
Nghe xong, ông lão chỉ lắc đầu, buông một tiếng thở dài:
"Ngoài cô ra ta chẳng thấy ai. Nãy cô nói Plei gì ấy nhỉ? Ta chưa từng nghe qua cái tên ấy bao giờ."
Liên ngẩn người, một nỗi bất an bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Cô cố lục tìm trong trí nhớ, thốt ra cái tên duy nhất mình chắc chắn:
"Dạ... nơi có một cái hồ rất lớn, gọi là hồ Tơ Nưng[5] ấy bác."
Nghe đến đây, nếp nhăn trên gương mặt già nua khắc khổ của ông lão mới giãn ra đôi chút.
"Vậy ra nơi cô muốn đến là Plơi Kơdưr Chư Hdrông[6]."
Liên chẳng còn thời gian để thắc mắc tại sao lại có cách gọi khác biệt như vậy, vội vàng khẩn khoản:
"Bác có biết đường ra đó không? Bác làm ơn chỉ giúp, con cần bắt xe về gấp!"
Nhìn bộ dạng lấm lem và hơi thở đứt quãng của cô gái trẻ, ông thở dài. Có lẽ lòng trắc ẩn không cho phép ông bỏ mặc một kẻ đi lạc đang kiệt quệ giữa rừng sâu.
"Trời sắp tối rồi, cô có đi cũng chỉ làm mồi cho thú dữ. Theo ta về buôn lánh tạm một đêm rồi hẵng hay."
Nói đoạn, ông lẳng lặng quay lưng bước đi. Chiếc gậy tre trong tay ông gõ xuống những tiếng "cộp... cộp..." đều đặn.
Liên bất đắc dĩ bước theo sau. Dù vẫn còn đầy rẫy nghi hoặc về cách nói chuyện và hàm răng đen kia, nhưng cái bụng rỗng và bóng tối đang sập xuống khiến cô không còn lựa chọn nào khác.
Băng qua khu rừng, những mái nhà sàn thấp thoáng hiện ra bên sườn núi. Khói bếp lẫn vào sương chiều, mờ mịt, lạnh lẽo. Khi tới buôn, trời đã sẫm tối. Ông lão quay người lại:
"Cô gái, lão chỉ đưa đến đây. Cứ theo lối này, đi thêm chút nữa, thấy nhà người ta thì hỏi."
"Dạ... Con cảm ơn bác..."
Liên chưa kịp nói hết câu, ông đã quay lưng bước đi. Chiếc gùi lắc lư theo nhịp chân chậm rãi, chỉ vài chục bước đã hòa lẫn vào bóng cây rừng.
Bầu trời chuyển sang màu tím thẫm, không gian xung quanh rộ lên tiếng côn trùng rỉ rả. Liên nuốt nước bọt, cố nén cái đói đang cồn cào để bước tiếp. Vừa đi được vài bước, mũi giày vướng vào một rễ cây trồi lên khiến cô ngã dúi dụi về phía trước.
"Này, cô có hề gì chăng?"
Một bóng người bất ngờ vụt lao tới. Liên giật mình, run rẩy chống tay đứng dậy. Trước mặt cô là một chàng trai khoảng chừng hai lăm, vóc dáng cao ráo, khoác trên mình chiếc áo màu xanh sẫm cổ đứng theo lối xưa cũ.
"Tôi... tôi không sao." Liên phủi bụi đất trên tay, đầu óc vẫn còn ong ong. "Anh có điện thoại không? Có thể cho tôi mượn gọi một cuộc không?"
Quang Diệu nheo mắt, đôi lông mày nhíu chặt đầy vẻ cảnh giác. Anh quan sát một lượt từ vạt áo xanh đến đôi giày lấm bùn của người đối diện - chẳng khác gì kẻ chạy loạn dạt về vùng cao nguyên này. Thế nhưng, những lời lẽ kì lạ cô vừa thốt ra lại hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của anh.
"Cô chẳng phải người trong vùng. Sao lại lảng vảng chốn này?"
Qua ánh sáng lờ mờ, cô nhận ra hàm răng đen bóng của chàng trai khi anh mở miệng. Một người thì có thể là ngẫu nhiên, nhưng đến người thứ hai cũng vậy thì đây không còn là chuyện bình thường nữa. Liên lờ mờ nhận ra mình có lẽ đã lạc vào một vùng đất biệt lập, nơi tục nhuộm răng cổ xưa vẫn còn tồn tại.
"Tôi bị tai nạn giữa đường... muốn tìm xe quá giang về Pleiku. Tôi không có tiền, đến nơi bạn tôi sẽ trả."
Đáp lại sự sốt sắng và lời giải thích vội vã của Liên, anh ta vẫn lặng thinh, chỉ hơi cau mày. Cô chợt nhớ đến cách gọi lạ lùng của ông lão hái lá ban nãy, liền ngập ngừng lặp lại:
"Ý tôi là Plơi Kơdưr... Chư Hdrông."
"Cô muốn lên núi Hàm Rồng?" Anh lướt mắt qua những triền đá lởm chởm, nở một nụ cười lạnh lẽo: "Chẳng hay cô định vượt con sông nào trên cái đèo dốc đứng này[7]?"
Liên chưa kịp hiểu ý anh ta là gì thì nghe tiếng gọi vang lên từ phía xa:
"Anh Diệu! Sao còn nán lại đây? Anh Bình đang chờ anh đấy."
Từ phía dốc đá, một bóng người tiến đến chỗ họ. Cô gái có dáng người thanh mảnh, bước chân nhanh nhẹn, dứt khoát. Ánh lửa từ ngọn đuốc trên tay cô làm lộ rõ hai thanh kiếm vắt chéo sau lưng.
"Tôi qua ngay!"
Quang Diệu định xoay người đi theo, nhưng mũi giày của anh vướng phải một vật mềm dưới đất. Anh cúi xuống, nhặt chiếc túi vải lên.
"Vật này là của cô?" Anh vươn tay định đưa lại cho cô nhưng rồi cảm nhận được sức nặng và tiếng lách cách bên trong. "Tôi mạn phép xem qua một chút."
Không chờ Liên trả lời, anh dốc ngược chiếc túi vào lòng bàn tay. Những đồng tiền xu rơi ra cùng với một tờ giấy gấp gọn.
"Cô nói chẳng có tiền. Thế thứ này là gì?" Anh chìa bàn tay ra trước mặt cô.
Liên há hốc miệng sững sờ, nhìn chằm chằm mớ đồng xu ấy. Loại tiền này có lỗ vuông giữa, mặt khắc toàn là chữ Hán.
"Mấy đồng tiền cổ này thì làm gì chứ? Tôi... không biết nó ở đâu ra."
Gió rít qua tán cây, ngọn đuốc trong tay Xuân hắt lên khuôn mặt họ thứ ánh sáng chập chờn. Quang Diệu nhìn bốn chữ "天明通寶"[8] (Thiên Minh thông bảo) khắc trên đồng tiền, hừ nhẹ một tiếng. Ngay khi anh mở tờ giấy gấp ra, sắc mặt càng thêm tối sầm.
Xuân bước sấn tới, chỉ mới liếc qua những dòng chữ trên giấy, gương mặt thanh tú của cô dần biến sắc. Cả hai đồng loạt ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Liên.
"Cô là ai? Ai sai cô tới?" Câu chất vấn của Quang Diệu bật lên, đanh gọn và đầy sát khí.
Liên giật bắn người, suýt ngã lùi lại. Đôi mắt cô mở to đầy vẻ hoang mang, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Tôi đi ngang qua đèo thì gặp tai nạn, lạc trong rừng. Một ông bác tốt bụng dẫn tôi đến đây."
"Dối trá!" Xuân quát lên.
Liên không nghe rõ bọn họ thì thầm điều gì sau đó, theo bản năng cô lùi lại nửa bước:
"Tôi không biết gì hết! Tôi tỉnh dậy đã thế này rồi. Tôi chỉ muốn rời khỏi chỗ này thôi!"
Cô vừa xoay người định chạy, bất chợt một bàn tay siết chặt vai cô từ phía sau. Xuân đã đứng ngay đó, lạnh lùng nói:
"Anh Diệu không muốn động tay với phụ nữ. Tôi thì chẳng ngại."
Quang Diệu bước tới, khoanh tay đứng chắn trước mặt:
"Đi theo chúng tôi, nói rõ thân phận. Nếu không liên can chúng tôi sẽ để cô đi."
"Buông ra!" Liên hét lên: "Mấy người lấy quyền gì mà bắt giữ tôi?"
Bản năng của người luyện võ bỗng trỗi dậy. Liên xoay người, mượn lực xoắn của hông để thoát khỏi bàn tay đang siết chặt vai mình. Cô tung một cú đá móc vào tầm thấp để phá trụ. Ngay sau đó mượn đà lao tới, định dùng chỏ phải đánh thẳng vào ngực Xuân. Nhưng Xuân không phải là bạn tập trong võ đường. Vai Liên vừa động, Xuân đã lách người tránh đi. Cú đá quét ngang chỉ chạm vào khoảng không. Tận dụng khoảnh khắc hở sườn khi Liên mất đà, Xuân vọt lên một bước, thúc mạnh đầu gối vào mạn sườn cô.
Cơ thể Liên co gập lại, hai tay ôm ghì lấy bụng, cơn đau khiến đôi chân khuỵu xuống. Chín năm luyện Vovinam[9], cô chưa từng thấy sức mạnh áp đảo như vậy. Chân tay Liên run lẩy bẩy, đói và mệt khiến mắt cô hoa lên, nhưng cảm giác bị dồn vào đường cùng làm máu trong người sôi trào. Cô dồn nốt chút sức lực còn lại lao tới, tung một cú đạp loạng choạng.
Đó chỉ là động tác giả. Khi Xuân vừa lách người né đòn, Liên lập tức đổ người xuống, quơ lấy nắm đất ẩm lẫn lá mục. Không một chút do dự, cô tung thẳng vào mặt đối phương. Lợi dụng giây phút đối thủ phân tâm, Liên quay đầu lao thẳng vào bóng tối rừng rậm.
___
[1]Eo Gió: nằm trên bán đảo Phương Mai (Bình Định), nổi tiếng là điểm ngắm hoàng hôn đẹp ở Việt Nam.
[2]Lời bài hát "Như những phút ban đầu" của nhạc sĩ Tiến Minh, Hoài Lâm thể hiện.
[3]Gùi: Vật dụng đan tre/mây có quai đeo sau lưng, dùng để đựng và vận chuyển đồ.
[4]Đèo Mang: tên khác của đèo An Khê, theo tiếng Ba Na nghĩa là "cửa ngõ".
[5]Hồ T'Nưng (Tơ Nưng) hay Biển Hồ hoặc hồ Ea Nueng: là một hồ nước ngọt phía bắc thành phố Pleiku, Gia Lai. Hình thành từ 3 miệng núi lửa cổ thông với nhau, còn gọi là "hồ không đáy".
[6]Plơi Kơdưr Chư Hdrông: "Plơi" tiếng Jrai nghĩa là "làng", "Kơdưr" có hai nghĩa: "hướng Bắc" hoặc "trên cao", Chư Hdrông: núi Hàm Rồng.
[7]Quá giang (過江): Nghĩa gốc là đi nhờ thuyền qua sông. Sau này, nghĩa rộng hơn là đi nhờ phương tiện giao thông nói chung.
[8]Tiền cổ Việt Nam: Ngoại trừ tiền giấy thời Hồ Quý Ly, hầu hết tiền cổ đều bằng kim loại, hình tròn, có lỗ vuông ở giữa. Mặt chính thường khắc bốn chữ Hán. Hai chữ đầu là niên hiệu vua, hai chữ sau chỉ loại tiền như: Thông bảo (通寶), nguyên bảo (元寶), đại bảo (大寶)...
[9]Vovinam hay Việt Võ Đạo (chữ Hán 越武道): Hệ phái võ thuật Việt Nam do võ sư Nguyễn Lộc sáng lập năm 1936, công khai từ 1938, với mục tiêu bảo tồn và phát triển võ thuật dân tộc. Dựa trên vật cổ truyền Việt Nam, Vovinam kết hợp tinh hoa võ thuật Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản...