Oán Hồn Làng Ba Ngói

Tiếng tru trong đêm

Cảnh báo

Nội dung gây ám ảnh.

Cái làng Ba Ngói của tôi là một chỗ như vậy. Ngày thì bình dị, tối đến lại lắm điều rùng rợn. Người ta gọi Ba Ngói là “làng sương sông”, vì cứ chiều xuống, sương từ mé sông Hậu bốc lên trắng xóa, phủ kín con đường đất đỏ dẫn ra bến. Nhìn xa xa chẳng khác gì khói đốt đồng, vừa mờ ảo vừa khó chịu. Nhưng cái lạ ở chỗ, trong làng này cứ lâu lâu lại rộ lên một câu chuyện dị hợm, kiểu như ai thấy bóng người lạ dưới nước, hay nghe tiếng bước chân trên mái ngói giữa khuya. Người ngoài nghe kể thì cười hề hề, nhưng dân trong làng thì… ít ai dám cười.

Bình luận đoạn văn

Sáng sớm Ba Ngói rộn ràng như hội. Mới tờ mờ, tiếng gà đã gáy vang, rồi ghe xuồng lục tục ra bến. Người thì chất dừa, người chở trái cây, người thì quẩy cá đem ra chợ huyện bán. Chợ quê ồn ào, mấy bà ngồi chồm hổm trên chiếc chiếu trải vội, bán nào bánh cam, bánh bò, bánh chuối chiên, khói dầu ăn bốc nghi ngút, thơm nức. Đàn ông ngồi quán cà phê vỉa đường, khề khà uống ly cà phê vợt đặc quánh, miệng nhai trầu, nhổ toẹt xuống đất. Con nít tụi tôi thì hò hét chạy giỡn, có đứa nhảy xuống sông tắm từ sớm, da đen bóng như cục than.

Bình luận đoạn văn

Nhìn vậy tưởng yên lành, nhưng hễ tới chiều tối, cái không khí đổi khác liền. Con nắng tắt sau hàng dừa nước, bóng tối vừa chạm xuống bãi bồi là nghe chó tru. Không tru một con, mà cả chục con trong làng thi nhau tru dài, rền rĩ. Nghe âm u tới lạnh sống lưng.

Bình luận đoạn văn

Tôi còn nhớ như in một buổi chạng vạng nọ. Mấy bà già tụ lại ở hiên nhà bà Tư Ngà, vừa chẻ cau vừa xỉa trầu, miệng nhóp nhép đỏ lòm. Mùi vôi trầu ngai ngái. Bà Tư thì thào như thể sợ ma nó nghe thấy:

Bình luận đoạn văn

– Tao nói thiệt nha, bữa kia á…. tao đi chợ sớm, mới có năm giờ sáng hà, thấy có đứa con gái mặc cái áo dài màu trắng, tóc nó dài tới đất, ngồi chồm hổm ngoài mé sông mà gội đầu. Tao  nghĩ bụng, ai mà gội đầu giờ đó. Lại gần chút thì nó ngoái mặt nhìn tao…  mà Trời đất ơi, cái mặt nó tái mét, mắt nó trợn lên trắng dã! Tao quăng giỏ cá chạy thục mạng, tới giờ còn ê ẩm cái chân nè!

Bình luận đoạn văn

Cả đám bà già “á” lên, mặt tái như tàu lá. Bà Năm lắc đầu lia lịa:

Bình luận đoạn văn

– Ờ, tao nói rồi, sông Hậu này không sạch đâu nghen. Người chết trôi, người ta chôn vùi ngay dưới bãi bồi nhiều lắm. Không giải oan, không siêu thoát được đâu…

Bình luận đoạn văn

Mấy đứa nhỏ tụi tôi đứng nghe, vừa sợ vừa khoái. Nỗi sợ làm tim đập thình thịch, nhưng khoái là vì nó có cái cảm giác rờn rợn, muốn nghe tiếp mà vẫn ráng níu áo nhau.

Bình luận đoạn văn

Nhóm bạn tôi hồi đó có thằng Nhàn, thằng Cường với con Bé Sáu. Trời sinh ba cái mạng đó chắc để quậy phá, tụi nó nghịch như quỷ. Nghe người lớn kể chuyện ma, tụi nó cười ré lên, làm như không tin. Con Bé Sáu còn vênh mặt bày trò:

Bình luận đoạn văn

– Mai mốt tao đem nhang với cái chén ra gò mả ông Hội đồng, tao gõ cho tụi bây coi, ma nó hiện chắc ăn luôn!

Bình luận đoạn văn

Thằng Cường thì cà khịa:

Bình luận đoạn văn

– Ờ, coi chừng ma nó ôm mày luôn, cho mày biết “tình là tình nhiều khi không mà có”

Bình luận đoạn văn

Cả bọn ôm bụng cười ngặt nghẽo. Tôi thì xanh mặt, rụt cổ lại, run lắp bắp:

Bình luận đoạn văn

– Thôi mấy cha, nghe nói gò đó hồi xưa có vụ chết chóc kinh khủng, người lớn cấm nhắc tới đó. Ra đó mà gặp thiệt, chạy cho tụt quần chớ ở đó mà “gõ chén”!

Bình luận đoạn văn

Nhưng nghịch như tụi nó, càng cấm càng khoái.

Bình luận đoạn văn

Đêm đó, chuyện lạ bắt đầu. Tôi đang ngủ ngon, chợt nghe chó tru ầm ĩ ngoài sân. Tiếng tru dài, khản đặc, nghe ảo não. Tôi giật mình ngồi dậy. Trăng mười sáu sáng vằng vặc, ánh trăng rải xuống dòng sông Hậu lấp loáng bạc. Gió từ bờ sông thổi vô mang theo cái mùi hăng hắc của bùn non, ngai ngái, lành lạnh.

Bình luận đoạn văn

Tôi định nằm xuống ngủ lại thì nghe “tõm!” – tiếng như ai nhảy xuống sông. Tôi nín thở. Không lâu sau, ngay giữa mặt nước lục bình lay động, một bóng trắng từ từ nổi lên. Nó nổi không phải như người lội sông, mà như cái xác trương phềnh bị đẩy lên theo nước.

Bình luận đoạn văn

Nước chảy róc rách xuống tóc nó, từng sợi đen nhánh dính bết vô mặt. Áo lụa trắng ôm sát vô da, ướt nhẹp. Nó không bước mà lết, hai bàn tay cà dưới đất, để lại vệt bùn ngoằn ngoèo dài ngoẵng.

Bình luận đoạn văn

Tôi nghẹn thở, la không ra tiếng, chỉ biết kéo mền lên tới tận đầu. Con chó mực nhà tôi – bình thường dữ như chằn – giờ chỉ dám đứng cách xa, lông dựng đứng, gầm gừ ư ử, không dám xông tới.

Bình luận đoạn văn

Bóng trắng lê tới bụi chuối cạnh nhà. Nó chậm rãi ngẩng đầu lên. Tôi thấy rõ nó đưa tay vén tóc qua một bên.

Bình luận đoạn văn

Trời đất ơi… gương mặt nó trắng nhợt như bột, hai con mắt trừng trừng trắng dã không có tròng đen, miệng cười toe toét… mà răng thì nhọn hoắt như răng cá lóc.

Bình luận đoạn văn

Tới đó, tôi lạnh sống lưng, mắt tối sầm, rồi xỉu ngang, chẳng biết gì nữa.

Bình luận đoạn văn

Sáng hôm sau, tôi bị má dựng dậy bằng một tràng chửi:

Bình luận đoạn văn

– Mày coi kìa, dấu chân với dấu bùn lết bết tùm lum ngoài hiên kìa! Đêm qua mày có ra sông tắm không đó?

Bình luận đoạn văn

Tôi run run, chẳng dám trả lời. Bà má nhìn mấy vệt bùn dài, bà thở dài, rồi lẩm bẩm:

Bình luận đoạn văn

– Trời ơi… nó về rồi… ma nó về làng mình rồi con ơi…

Bình luận đoạn văn

Ngoài kia, mấy bà hàng xóm lại tụ tập xì xào. Còn tôi thì vẫn còn nghe văng vẳng trong đầu tiếng tru dài của bầy chó đêm qua…

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px