Đêm Trung Thu Cùng Ngồi Ăn Bánh, Uống Trà
Sau khi ăn uống no nê, hai vị mẫu thần cùng ngồi lại thong thả ngắm trăng. Mười hai bà mụ và những vị khách quý đều đến tạm biệt để trở về. Mẫu Thượng Ngàn vẫy vẫy tay, lưu luyến nói: "Mọi người trở về cẩn thận nha." Thấy bóng dáng của mọi người dần khuất, nàng quay sang than thở: "Không biết đến bao giờ lại mới có dịp được tụ họp đông đủ như vậy." Mẫu Địa nâng chén trà sóng sánh nước trên tay, hướng Mẫu Thượng Ngàn, ung dung nói: "Thay vì đau đầu nghĩ đến những điều chưa xảy ra, chúng ta nên trân trọng thời khắc hiện tại." Mẫu thần cắn cắn hạt dưa trong miệng, lặng lẽ híp mắt nhìn mặt trăng to tròn trên đỉnh đầu. Cao Minh cùng Ngọc Lan ngồi bên cạnh nàng cũng nhàn nhã thưởng thức bánh nướng nóng hổi. Lạc Viễn thì vẫn luôn giữ lấy bàn tay của ta mà nghịch, lâu lâu chàng chau mày khẽ nói: "Nhiều vết chai thế." "Chàng dám chê tay ta xấu á?" Chàng nhẹ xoa mái tóc của ta, yêu chiều nói: "Không chê, sau này ta cũng không để nàng phải đụng tay vào việc gì nữa." "Dọn nhà, rửa bát, giặt đồ, nấu cơm... Chàng đều làm hết hay sao?" "Ừ, ta làm hết." Ta cọ đầu vào ngực chàng, nói: "Vậy thì không được, ta không nỡ để chàng làm hết đâu." Lạc Viễn xoa cằm, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Vậy nàng chuyên tâm sinh con cho ta đi." Ta trừng mắt: "Chàng đổi chủ đề nhanh thật đấy." Một màn nói nhảm của ta bị Ngọc Lan nghe thấy, nàng ở bên kia dựa vào vai của Cao Minh, chớp mắt nói: "Phu quân, chàng xem Vô Ưu cùng đại tiên tình cảm thắm thiết chưa kìa." Cao Minh đút múi bưởi mọng nước vào miệng nàng, ánh mắt hắn tràn ngập sự yêu thương: "Tình cảm ta dành cho nàng chắc chắn không thua kém bất kì ai, nàng còn không thấy hay sao?" Ngọc Lan mỉm cười ngọt ngào, nàng ôm chặt lấy tay Cao Minh, không giấu nổi sự vui vẻ: "Em đương nhiên nhìn thấy mà, lúc nào cũng cảm nhận được tình yêu của chàng dành cho em." "Muốn ăn lúa tháng năm, trông trăng rằm tháng tám. Tỏ trăng mười bốn được tằm, đục trăng hôm rằm thì được lúa chiêm." Mẫu Địa đột nhiên lên tiếng, nàng đưa tay chống cằm, nhìn nữ thần nói: "Ta nghe nhân gian truyền tai nhau rằng nếu trăng thu có màu vàng thì năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu mang màu xanh hay lục thì năm đó sẽ đón thiên tai và nếu trăng thu mang sắc cam trong sáng thì đất nước sẽ thịnh trị." Sau đó nàng hướng Cao Minh ngồi gần nữ thần mà hỏi: "Cao Minh ngài thử đoán xem ánh trăng đêm nay dự báo điều gì?" Cao Minh liền đáp: "Màu sắc ánh trăng đêm nay là màu xanh lục, có lẽ sắp tới sẽ xảy ra thiên tai." "Ồ, nếu thật như vậy thì sắp tới người dân lại phải chịu khổ rồi. Ta đây cũng không muốn phải mở rộng thêm cánh cửa âm đâu." Mẫu Thượng Ngàn ngước nhìn mặt trăng, giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay: "Không cần lo, hôm nay tâm trạng của ta đang tốt, để ta trái mệnh trời một lần." Mẫu thần dứt lời cũng không đợi chúng ta kịp hiểu chuyện gì, chỉ thấy nàng khoát tay, một vệt ánh sáng hình lưỡi liềm nhanh như chớp bay thẳng lên mặt trăng. Bụp! Mặt trăng sau khi trúng phải phép thuật của nữ thần, tựa như mặt hồ phẳng lặng bỗng chốc nổi một trận sóng lớn. Màu sắc của ánh trăng liền biến đổi, ngay cả bầu trời đêm tĩnh lặng dường như cũng bị chấn động mà khẽ rùng mình. Cao Minh cùng Ngọc Lan đều sợ đến ngây người, sắc mặt của hai người họ bị một màn kia dọa cho trắng bệch. Mẫu Địa cười nhẹ: "Đúng là con gái của người đứng đầu Tứ bất tử, sức mạnh cùng tinh thần vì chúng sinh đã vượt xa nhiều vị thần tiên rồi." Mẫu thần cong cong khóe môi, ánh mắt vẫn lấp lánh như sao đêm, nàng không nói gì, chậm rãi cắn hạt dưa tiếp. Ta nhìn ánh trăng từ xanh lục đã đổi thành màu cam kia mà sợ hãi hỏi Lạc Viễn: "Chàng nói xem một lát nữa thiên lôi có đánh xuống đây không?" Lạc Viễn vỗ vỗ lưng của ta, nói: "Nàng yên tâm, không ai dám đắc tội với Mẫu Thượng Ngàn đâu." Ta hít hà mùi hương như nắng ấm vương trên y phục của chàng. Nghĩ cũng phải, đến mặt trăng còn bị nữ thần xoay như chong chóng thì mấy đạo thiên lôi kia có là gì. Nửa đêm, ta bị đánh thức bởi viên ngọc đeo ở trước ngực. Nó tự nhiên trở nên nóng nực, giống như có lửa. Ta ngồi dậy kiểm tra một lượt, thấy viên ngọc đang tỏa ra ánh sáng trắng, nhấp nháy liên tục, nhiệt độ của nó theo đó mà dần tăng lên. Lạc Viễn không trả lời. Chàng nhíu mày, tay hạ xuống, một vòng pháp thuật mới được phủ lên thân thể co rúm của tiên đọa. Lúc này, hắn bất ngờ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Lạc Viễn, còn ta thì bỗng nhiên rùng mình. Không phải vì sát khí của tiên đọa mà vì trong một khoảnh khắc ngắn ngủi kia ta thấy rõ đôi mắt của chàng dấy lên một nổi đau khó tả, nhưng rồi lập tức được giấu đi dưới lớp bình tĩnh quen thuộc. Lạc Viễn trầm giọng: "Ông vẫn không chịu dừng lại ư?" Ta không nghe thấy có gì đặc biệt trong câu nói ấy, nhưng ta cảm nhận được nó thấm đẫm một nỗi đau xót không tên. Tiên đọa không đáp. Hắn lao lên, máu từ miệng trào ra thành từng sợi dài, ma lực ép chặt lên không gian khiến mặt đất như chao đảo. "Ông không còn là chính mình nữa rồi." Chàng thì thầm, rất khẽ, chỉ như một tiếng thở dài trong đêm sâu. Ngay khi câu đó được thốt ra, một ấn lệnh thần thánh hiện lên từ tay chàng, hằn xuống không trung như vết khắc định mệnh. Từ pháp ấn ấy, ánh sáng hóa thành xiềng xích, quấn chặt lấy tiên đọa. Hắn gào thét. Mái tóc bạc tung lên, mắt đỏ ngầu, thân thể run bần bật. Hai bên giằng co tầm một khắc, tiên đọa như chịu đựng đến cực điểm, đôi mắt sắc lạnh không phân trắng đen của hắn ngùn ngụt tỏa ra sát khí bức người. Tà khí thoát ra quanh thân hắn làm cho người khác khó chịu không thôi. Hắn gầm lên đau đớn hệt như con thú bị thương, giãy giụa giữa tội lỗi và cơn cuồng nộ. Tiên đọa bị khí lạnh trên người đột ngột phản ngược lại, nguyên khí tổn thương nặng nề. Hắn oằn người, ngã quỵ xuống đất, ôm ngực nôn ra từng ngụm máu đỏ sẫm. Từ máu hắn tỏa ra một mùi hắc ám quen thuộc khiến ta thấy lạnh sống lưng. Lạc Viễn không động đậy, chàng để mặc cho nước mắt ứa ra nơi khóe mi, nhưng chỉ một giọt duy nhất, rồi lặng lẽ lau đi, như không muốn để cho ta trông thấy. Ngay chính lúc này, chàng dứt khoát nắm chặt bàn tay, quát khẽ: "Phá!" Cùng lúc, toàn bộ tà khí bị ép tụ lại, rồi bị hút vào vòng tròn pháp thuật trên tay Lạc Viễn. Tiên đọa ngã khuỵu, mọi thứ dần chìm vào yên lặng. Ta chưa kịp nói gì, Lạc Viễn đã nhẹ giọng: "Ông ấy không còn là mối đe dọa nữa rồi." Ta khó hiểu hỏi: "Chàng tha cho hắn sao?" Lạc Viễn không nhìn ta, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt mờ tối hơn bao giờ hết: "Ta không thể giết người mà ta từng nợ một mạng sống." Chàng không nói rõ thì ta cũng không gặng hỏi. Nhưng trong lòng ta, dường như có điều gì đó lặng lẽ dâng lên, mơ hồ như gió lùa qua những tầng mây. |
0 |