13/ Lời giải
32.
Hình ảnh người bạn thuở nhỏ vẽ ra một mũi tên sáng, dẫn lối hai đứa trẻ lạc ùa về trong ký ức Hải An. Hóa ra, cậu đã từng quên đi những mảnh ghép đẹp đến thế.
Nhưng chúng chưa thực sự rõ ràng, mà chỉ như một lớp sương mờ ảo phủ lên, có thể là quá khứ thật nhưng cũng có thể được thêu dệt bởi bất cứ ai. Có điều, cậu gần như chắc chắn, người bạn với điệu bộ bất cần đời này thì giống hệt hồi bé.
Trên đường về nhà, cậu quay sang hỏi Linh:
“Không lẽ… mấy hiện tượng lạ đó… là tại cậu hết?”
“Hửm? Hiện tượng gì?”
“À…” Rồi như chợt hiểu ý, Linh hỏi lại. “Kiểu như tre nở hoa, cỏ biết cúi đầu, rồi lớp học đảo ngược á hả?”
“Tất cả là tại cậu!?” Hải An bật thốt. “Tự dưng lại bắt cây nở hoa? Tự dưng lại lật ngang lớp học?”
Linh phì cười:
“Không phải. Tôi nào có bắt ép chúng. Tôi chỉ đi tìm cậu thôi.”
“Chẳng biết cậu đang ở trốn nào nên tôi phải dùng phép. Tựa như ngày xưa bọn mình tìm đường về khi lạc trong rừng ấy.”
“Bụi phép rơi dọc đường khiến những cây lan nở rộ, nước đục trở nên trong veo và những con chim biết hát, thì giờ cũng tương tự như thế.”
“Nó giống như một phép trao đổi nho nhỏ thôi. Kiểu để đạt được thứ này thì phải trả một cái giá tương đương vậy.”
Thấy Hải An nhướn mày ngờ vực, Linh vội vàng bổ sung:
“Chỉ là hiệu ứng tạm thời thôi. Chúng sẽ trở lại như thường ấy mà.”
Nghe thế, Hải An mới gật gù. Quả đúng thật là vậy nhỉ. Nhỏ Mai nghe đồn có cây tre nở hoa nhưng lúc tới xem thì không thấy. Rồi cái hố trên đường và cả những hiện tượng lạ khác cũng chỉ có một hoặc vài người chứng kiến rồi cho qua. Đến cả cánh cửa lớp bị dịch chuyển cũng đã trở về vị trí ban đầu.
Đến đây, Hải An sực tỉnh. Mong lớp 11B không biết vụ này, nhất là Vân Anh. Nhỏ đã than vãn rất nhiều trong lúc bê ghế từ lớp E về. Nếu giờ nhỏ nhận ra không cần tốn sức mà bàn ghế cũng tự biết dịch chuyển lại chỗ cũ, thì chắc nhỏ sẽ phát điên.
Đang đăm chiêu, Linh lại thắc mắc một vấn đề chẳng liên quan:
“Mà cậu gọi đó là dị ứng nước mưa à?”
“Hở?”
Đặt chân dưới hiên nhà Hải An, Linh nói tiếp:
“Hồi nãy trên đường về ý, cậu nói cậu bị dị ứng. Đâu có đâu nhỉ. Dị ứng thì phải nổi mẩn hay sưng đỏ gì chứ?”
Linh vừa nói vừa dang cánh tay phải ra, ngón trỏ nhanh chóng vẽ một đường cong từ ngoài vào. Một dải mưa đang rơi thì rẽ theo hướng đó, đáp lên cẳng tay Hải An.
Trong tức khắc, da cậu phồng lên rồi vỡ tan ra thành một làn bong bóng nước.
“Nhưng nó thế này cơ mà?” Linh chốt hạ. “Tôi đâu có nhớ nhầm đâu.”
Hải An nâng cánh tay không còn toàn vẹn ấy lên, ngơ ngác:
“Cậu cũng biết?”
Rồi nhận được cái gật đầu từ Linh.
Khi nãy, cậu còn đinh ninh người trước mặt chỉ biết mỗi chuyện “dị ứng” như bạn bè của cậu, nên mới nói vậy. Hóa ra cậu ta còn biết nhiều hơn thế.
Linh lại cất giọng:
“Có chuyện gì à? Sao lại gọi như vậy?”
Hải An không đáp, cậu bận đăm chiêu, dường như đang cố gắng hợp lý hóa những thông tin mâu thuẫn mà mình có.
Linh thấy vậy thì thở hắt ra, rồi nhanh chóng gập cái ô nát bét vào. Nếu lúc trước, chỉ có một thanh nan bị trật khỏi khớp, thì giờ đây, chúng đã gãy hết cả. Lớp vải dù nát bươm, giống như vừa bị ai đó mạnh tay xé toạc. Cậu ta liếc quanh, nhìn thấy thùng rác thì ném cả chiếc ô vào trong đó.
Sau khi suy nghĩ, Hải An bước lên bậc thềm, mở cửa, mời Linh vào nhà. Có một vài đoạn ký ức mà cậu cần khớp nối ngay.
Cậu dặn Linh ngồi chờ ở phòng khách năm phút, cậu vào bếp cắm cơm rồi sẽ ra. Lúc quay lại, thấy Linh đang ngắm nghía chiếc điện thoại bàn trên tay. Chẳng hiểu sao, trông bộ dạng cậu ta phờ phạc hẳn so với hồi nãy, cậu mới hỏi:
"Làm sao thế?"
“À...” Linh đáp với giọng khàn đặc. “Tiếng nó rè lắm hả?” Nó ở đây là chiếc điện thoại bàn.
"Ừ. Nó bị vậy lâu rồi." Khi nhớ về những cuộc gọi gần đây, cậu chỉnh lại. “Có lúc rè, có lúc không.”
Những cuộc gọi giữa cậu và mẹ đều xen lẫn mấy tạp âm lạo xạo, nghe rất chói tai. Lạ là khi dùng chính chiếc điện thoại này để nói chuyện với Tuấn Thành, cậu lại nghe rất rõ. Cậu cũng đã dùng điện thoại của Tuấn Thành để gọi cho mẹ, lúc ấy thì lại bị rè.
“Mà sao cậu biết?” Hải An hỏi.
Linh đặt tay cầm về chỗ cũ rồi ngập ngừng lắc đầu:
“À, không... Thấy nó cũng cũ nên tự dưng cảm thấy vậy thôi.”
Phản ứng nửa vời của Linh ngược lại lại làm Hải An thêm phần chắc chắn. Linh, và cả mẹ nữa, đều phải cố gắng lựa lời vì không được phép tiết lộ nhiều hơn, hoặc chẳng may vi phạm một quy tắc nào đó.
Hải An gật đầu cho qua. Cậu biết có gặng hỏi cỡ nào cũng không nhận được câu trả lời, nên đành vậy.
Trong năm phút yên tĩnh ở phòng bếp, cậu đã thông suốt. Người bạn thuở bé trong ký ức của cậu, chính là Linh. Cậu ta là pháp sư - một người điều khiển phép thuật.
Hải An khẽ nhếch miệng. Cậu không ngạc nhiên lắm khi biết phép thuật có thật. Mà giống như niềm tin phai nhạt nào đó trong cậu dần dần trỗi dậy hơn.
Thế nhưng, việc Linh đi tìm cậu đúng lúc, bảo vệ cậu trước cơn mưa rào thật quá đỗi lạ kỳ và trùng hợp. Và cả chuyện, tại sao cậu nhớ rằng, từ bé đến lớn, bản thân mình chưa từng gặp mưa, mãi cho tới dạo gần đây. Ấy vậy mà, Linh - người bạn thuở nhỏ lại biết điều đó? Liệu cậu đã kể cho người này? Hay tình huống nào trong quá khứ đã xảy ra, khiến cho cậu bị lộ tẩy?
Mọi thứ ập đến quá nhanh, chỉ cần một vài bước nữa là cậu sẽ khám phá được chúng, nhưng cậu phải đi chậm lại, sắp xếp lại suy nghĩ của mình để không bỏ lỡ bất kỳ thứ gì.
Vậy là, cậu hít một hơi thật sâu:
“Cậu có thể kể lại toàn bộ cho tôi nghe, được không?”
...
Linh sinh ra và lớn lên tại Anh, là con lai của một pháp sư phương Đông và một pháp sư phương Tây.
Trước khi đến tuổi trưởng thành, các pháp sư tập sự như Linh sẽ theo học nội trú tại các học viện khác nhau, luân chuyển tứ phương, để tiếp xúc với phép thuật của nhiều nền văn hóa.
Lúc Linh chuyển đến Việt Nam là vào một ngày hè. Trong một lần như mọi lần, khi cố gắng lẻn ra ngoài để đi thăm bà ngoại, Linh tình cờ gặp Hải An. Dẫu cho việc tự ý rời khuôn viên trường là vi phạm nội quy, thì chẳng hiểu sao, lần nào Linh cũng trót lọt.
Kể từ khi hai đứa trở thành bạn, dường như cuối tuần nào, Linh cũng tới rủ Hải An đi chơi. Cậu cũng chẳng từ chối bao giờ.
Mãi cho tới một hôm trời mưa, Hải An đã lắc đầu. Cậu bảo tắm mưa là hư, dễ ốm lắm. Nghe cậu giải thích mãi, Linh cũng đành ngậm ngùi từ bỏ.
Nhưng chỉ bỏ mình hôm ấy thôi.
Linh rất bướng bỉnh, chẳng biết nản lòng là gì. Trong những ngày mưa tầm tã nối tiếp, Hải An đã phải đưa ra vô số cái cớ khác nhau. Nào là ghét mưa, nào là sợ bẩn,... Mỗi lúc một khác, chẳng hề nhất quán. Số lần lì lợm của Linh cứ thế tích dần lên, cho tới một ngày Hải An mất kiên nhẫn. Cậu vụt chạy từ trong nhà ra ngoài sân, đứng trước mặt Linh.
Đó là lần đầu Linh nhìn thấy trạng thái đó. Trạng thái hóa lỏng của Hải An.
Dưới mưa, cả người cậu trở nên trong suốt, từng mảng rơi xuống mặt sân ngập nước.
Đến đây thì Hải An đã nhớ ra rồi. Hình như lúc đó cậu đã rất tức giận, thậm chí còn hét lên.
Vừa lòng chưa!?
Nhưng trái với những hình ảnh tồi tệ mà cậu cất giữ trong đầu, Linh chỉ trợn tròn mắt, ngây ra rồi vỗ tay. Nó bảo cậu đứng im, để xem nó có điều khiển cậu như điều khiển nước được không.
Đó là lúc cậu nhận ra, Linh không giống với những bạn khác trong ký ức của cậu. Nó không hét toáng lên rồi chạy đi, hoặc đứng khóc rồi nói rằng trông cậu thật gớm ghiếc.
Mà nó đã nói:
“Hải An! “Không thể” tiếp xúc với mưa cũng không sao. Tôi sẽ bảo vệ cậu!”
Cậu không biết từ bao giờ mà việc không thể tiếp xúc với mưa trước mặt người khác lại được che lấp bằng một cái cớ dễ tiếp thu hơn như “dị ứng nước mưa” nữa. Càng kỳ lạ hơn, kể từ khi cái cớ đó tồn tại - theo cái nghĩa là tất cả mọi người đều tin vào nó, thì cậu lại chẳng bao giờ dính mưa cả. Cứ như, ngay cả ông trời cũng đang tạo điều kiện cho cậu.
-
Mưa ngừng rơi. Hải An tiễn Linh ra đến cổng, nhìn thấy chiếc ô đã bị vứt vào thùng rác. Cậu hỏi:
“Hồi nãy, để che mưa, cậu đã làm gì thế? Trông nó tả tơi hẳn so với lần đầu tôi trông thấy.”
Linh gật đầu:
“Tôi dùng nó để làm phép rẽ mưa.”
“Sao cậu lại vứt đi vậy? Nó sẽ không lành lại như ban đầu à? Giống như cây tre hay lớp học?”
Linh đáp:
“Nó không lành lại được. Bởi tất cả vật giữ phép đều sẽ trở lại như “thường”, chứ không phải như “ban đầu”.”
“Ý cậu là sao?”
“Lớp học, cái cây, hay con chim,… đều sẽ quay lại trạng thái mà những người quan tâm tới chúng xem như là “bình thường”. Còn cái ô của tôi, mình tôi biết. Và với tôi, chuyện nó trở nên rách nát là hợp tình, hợp lý, vì chính tôi đã vận phép lên nó.”
Linh nói tiếp:
“Vả lại, tôi cũng không lưu luyến nó đến thế. Không ai tiếc, không ai mong. Vậy nên nó không lành lại được.”
“Nó hỏng rồi, thì vứt đi thôi. Dù sao từ lúc mua về, tôi cũng đã chấp nhận việc đó.”
“Hả?” Hải An nhìn thẳng vào mắt Linh, cậu định chất vấn nhưng lại như thấy chính bản thân mình. Thế là cậu cúi đầu, mím môi, chẳng nói thêm gì nữa.
Trước khi Linh rời đi, Hải An hỏi tại sao cậu ta lại tới đúng lúc cậu đang cần giúp đỡ như vậy. Lúc này, sắc mặt của Linh đã ngày càng tệ hơn, thậm chí còn ho rất nhiều.
Linh thều thảo bảo, chuyện đó không quan trọng đến thế, cậu cứ từ từ thôi. Bởi nếu cậu không cảm thấy quen thuộc, Linh có kể thế nào cũng nghe rất mơ hồ. Mà dù cho Linh đáng tin đi nữa, không có nghĩa trí nhớ của Linh đều đúng.
Và rồi, Linh chỉ ngón trỏ, gõ gõ vào cổ mình.
Hải An hiểu ý, cầm lấy mặt thạch anh đỏ trên chiếc vòng của cậu. Cậu không còn nhớ nó từ đâu ra, nhưng nó vẫn luôn ở đó.
Trời lại quang sau một cơn mưa ngắn ngủi. Nắng vàng khoan khoái rải xuống từng ngóc ngách trong con ngõ nhỏ.
Sau khi Linh rời đi, Hải An đi tới góc hiên, nhặt lấy chiếc ô từ trong thùng rác. Cậu rửa nó dưới vòi nước rồi móc lên dây phơi tại sân sau nhà.
Giờ thì đã có thêm cậu biết đến sự tồn tại của nó. Liệu nó có muốn trở về như “ban đầu” hay không?
33.
“Chán chưa kìa? Mới đi học từ sáng mà chiều đã xin nghỉ rồi.” Vân Anh quay sang tán phét với Hải An khi thấy Linh vắng mặt.
Sau tiếng trống, cô Lan xuất hiện. Đây là buổi học Hóa cuối cùng mà cô đứng lớp trong năm nay.
Để tổng hợp kiến thức, cô quyết định chiếu toàn bộ những phản ứng hóa học trong chương trình lên. Không may thay, khi bật thử, máy chiếu lại báo lỗi.
Quyết vì một buổi học không cần tính số mol, Kiên Lép nói không với từ bỏ. Nó tự đề xuất bản thân đi mượn máy chiếu trên phòng thiết bị, rồi nhận được cái gật đầu từ cô Lan. Chẳng bao lâu sau, nó trở về trong tràng pháo tay hân hoan của cả lớp.
Vì cần đặt máy chiếu lên bàn, nên bốn đứa ngồi ở dãy ngoài hai bàn đầu - tức bao gồm cả Hải An và Vân Anh - phải di cư đi chỗ khác.
Trước khi trôi dạt về phương xa, Vân Anh đã kịp nhét Hải An vào ngay bàn dưới, chỉ để lại cho cậu một cái nháy mắt.
Hải An nhếch mày, không hiểu Vân Anh ra hiệu gì trong khi cậu vẫn đang cách Tuấn Thành hẳn một Tùng Ngố. Cho tới khi cô Lan chiếu xong đống thí nghiệm và bắt đầu giao bài tập viết chuỗi phản ứng hóa học, Hải An liền hiểu ra.
Cậu làm liến thoắng mấy câu dễ, rồi quay sang hỏi Tùng Ngố:
“Chất X trong câu 4 là gì thế?”
Tùng Ngố lắc đầu. Nó còn chưa giải xong câu 2.
Nể mặt Hải An - một trong những người hiếm hoi hỏi bài nó, nó đã cùng cậu nghiên cứu hồi lâu. Nhưng tất nhiên, làm hóa cũng khó như chinh phục đỉnh Everest, mà thậm chí Hải An và nó đều là những nhà leo núi chuyên bỏ cuộc giữa chừng.
Hải An thúc khuỷu tay, ra hiệu cho nó hỏi Tuấn Thành ngồi bên.
Cậu đã tính đến việc này rồi. Tuấn Thành độ lượng, chắc chắn sẽ đồng ý giảng bài cho hai đứa học dốt. Và rồi dù thế nào đi nữa, cậu vẫn sẽ nói, “Tuấn Thành ở xa quá, không nghe rõ gì cả”. Cứ như vậy, Tuấn Thành rồi sẽ đổi chỗ, vào giữa ngồi - ngay cạnh cậu cho coi.
Nhưng đời không là như mơ. Nói về vạch kế hoạch, cậu chỉ là bản đúp của Vân Anh.
Bởi ngay khi cậu nói:
“Tuấn Thành ở xa quá. Mình chẳng nghe thấy gì.”
Tùng Ngố liền xen vào:
“Thế mày đợi tí. Thằng Thành giảng xong thì tao giảng lại cho.”
Hải An đơ người. Ờ ha! Cũng có thể làm vậy mà!
Cậu ậm ừ cho qua rồi lén cắn môi.
Ngay khi cậu định chấp nhận thất bại, Tuấn Thành đã chủ động đứng dậy, ngồi vào giữa - ngay cạnh cậu.
“Thế này được không?” Anh chàng nghiêng đầu hỏi.
Hải An khe khẽ gật đầu.
Thực ra câu 4 này không khó đến thế, chỉ cần kết nối các dữ kiện là ra. Hải An nghe một lần là hiểu.
Nhưng Tùng Ngố thì không chắc lắm. Nó nghe giảng, chữ được chữ mất. Nó không hiểu tại sao Tuấn Thành ngồi giữa nhưng lại để hẳn quyển nháp sang chỗ Hải An mà giảng. Nó có thấy gì đâu!?
Cuối cùng, nó đành phải năn nỉ Tuấn Thành giảng riêng cho mình một lần nữa.
-
Tuấn Thành làm xong bài thì đặt bút xuống, quay đầu chống cằm, ngắm Hải An đang hí hoáy làm bài.
Từ ngày có linh cảm người mình thích hình như cũng hơi thinh thích mình, thanh niên này bắt đầu chán cái cảnh làm một chiếc cờ xanh. Thế là bạo dạn hơn hẳn, mặc dù tim vẫn còn đập thình thịch, run lắm nghen. Nhưng dường như chàng ta chẳng sợ tình cảm của mình bị bại lộ nữa. Thậm chí còn nghĩ, nếu được bọn bạn gán ghép thì càng vui. Tất nhiên, nếu Hải An ghét việc đó thì thôi vậy.
Thấy Hải An chun mũi vì mấy phương trình hóa học trên vở, Tuấn Thành phì cười.
“Ủa? Cười gì?” Hải An quay đầu sang.
Người kia đang nhếch mép, nhếch mày, nhìn chằm chằm vào cậu. Cậu cảm giác đây là một khuôn mặt khinh khỉnh, nhưng cũng không tới mức đó. Vừa ngại, vừa xấu hổ, cậu xù lông lên:
“Nhìn cái gì mà nhìn!?”
Tuấn Thành ung dung, mắt cũng biết cười:
“Đang chờ cậu hỏi bài đó.”
Hải An xoay mặt về, né tránh ánh mắt người nọ. Cậu lí nhí đáp:
“Không mượn cậu.”
Nhưng cuối cùng, pháp sư Hải An vẫn chịu yếu thế trước ma vương giấu mặt. Cậu gọi hiệp sĩ Tuấn Thành tới trợ giúp, đánh bại boss cuối, rồi đặt tên nó là An-đê-hýt.
Hải An nghe giảng xong, làm được một đoạn lại thấy khúc mắc. Cậu chỉ vào dòng chữ vừa viết, hỏi làm tiếp thế nào.
Tuấn Thành nhe răng đáp:
“Biết mà.”
“Biết gì nữa?”
Tuấn Thành xoay bút, cười cười:
“Biết cậu sẽ hỏi chỗ này.”
Hải An chậm rãi nhắm mắt. Cậu thẹn lắm nhưng phải nhịn. Cứ như người ta biết thừa học lực của cậu sẽ mắc ở chỗ đó vậy.
Cậu hít một hơi, cố lấy lại bình tĩnh nhưng tim vẫn rung lên từng hồi. Bàn tay cậu giật nhẹ một cái, nó nóng ran, như thể máu trong mao mạch đang dần tăng tốc, chạy tán loạn trong người cậu. Cả cơ thể cậu trở nên phấn khích chỉ vì một câu nói của người ấy.
Cảm giác này... Cậu không ghét bị “người ta” trêu.
Cậu thích Tuấn Thành. Rất rất thích Tuấn Thành.
Đúng lúc này, Kiên Lép quay xuống, trợn mắt nói:
“Ồn vãi nồi.”
Nó chỉ tay cảnh cáo:
“Chim chuột nữa, tao cho hết vào sổ theo dõi ngồi bây giờ!”
(Còn tiếp)
-
Câu chuyện bên lề 5:
Tuấn Thành giảng xong cho Hải An mới nhớ ra là quên giải thích một đoạn. Anh chàng nghĩ, thôi vậy, cậu ấy đang tập trung làm bài rồi.
Nhưng chẳng đầy hai phút sau, Hải An đã quay sang, hỏi đúng chỗ đó.
“Biết mà.” Tuấn Thành xoay bút, cười cười. “Biết cậu sẽ hỏi chỗ này.”