6/ Tú cầu biến mất
12.
Hải An lặng nhìn màn hình điện thoại tắt dần sau tiếng tút kéo dài. Cậu mím môi, mi mắt khẽ rũ xuống. Hôm nay lại không gọi được cho mẹ. Cậu không buồn lắm, có lẽ vì chẳng kỳ vọng nên cũng chẳng thất vọng.
Cậu đứng dưới mái hiên, cất điện thoại của Tuấn Thành vào túi, ngó ra khoảng vườn trước mặt. Khi ra khỏi mái che, cậu cẩn thận giấu kín tay mình vào lớp áo khoác rộng thùng thình. Mưa đã tạnh nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt. Những khóm hoa tím, xanh, trắng chen nhau tỏa sắc, quây thành một đường cong mở.
Tiến lại gần hơn, cậu hơi giật mình vì phát hiện ra một chiếc hố chừng nửa mét, nằm trơ trọi giữa hàng hoa. Viền đất quanh hố mịn màng, như thể vừa bị người nào đó hớt đi cả khóm tú cầu lớn, rồi cất công dặm lại cẩn thận, để lại một vùng lõm như miệng một chiếc bát. Từ bên trong, hơi ẩm phả lên mùi tanh nồng, ngai ngái. Tất cả đều khớp với lời kể của ba Tuấn Thành.
Hải An khoanh tay ngẫm nghĩ. Gia đình Tuấn Thành không gây ra chuyện này, vậy thì là do người khác. Nhưng nếu đây là hành vi của một hoặc nhiều con người thì thật kỳ lạ. Tại sao phải lấy trộm một bụi tú cầu? Và tại sao phải vuốt đất cho mịn sau khi đào bật cả gốc lên?
Quanh vườn không có camera. Không thể nào chứng minh hiện tượng này do con người hay do “thứ gì đó” gây ra.
Cậu đi lướt qua vườn hoa một vòng rồi quyết định trở vào nhà.
Bước chân về phòng khách, cậu bắt gặp cả gia đình Tuấn Thành đang quây quần xem tivi. Họ cười đùa, trêu chọc nhau dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Tuấn Thành là người đầu tiên nhìn thấy Hải An. Nhận ra vẻ trầm ngâm của cậu, anh chàng thoáng cau mày, hơi xích vào trong, nhường chỗ cho Hải An ngồi cạnh mình. Tay anh chàng vẫn đang gọt dở quả ổi, nên đành đưa dao ra hẳn phía ngoài, rồi mới hơi nghiêng người, thì thầm hỏi:
“Sao thế? Không gọi được à?”
“Ừm.”
Nghe vậy, Tuấn Thành đặt dao và quả xuống. Anh chàng cầm nĩa xiên miếng xoài rồi đưa cho cậu, vừa thương vừa bất đắc dĩ, nói:
“Cậu ăn đi, ngon lắm đó.”
Hải An cười khẽ. Một tay nhận lấy chiếc nĩa, một tay khẽ chỉ vào ấn đường của mình, nhắc khéo Tuấn Thành đừng nhăn trán nữa.
Rồi cậu quay sang gợi chuyện:
“Hồi nãy con thấy khoảng đất trống kỳ lạ rồi ạ.”
“Ôi. Con ra tận vườn rồi cơ à?” Mẹ Tuấn Thành cười hỏi.
“Dạ, nhà cô đẹp ghê, con cứ vừa đi vừa nghe điện thoại, mải mê quá, lạc đến tận vườn luôn.”
Mẹ Tuấn Thành cười phá lên, bà còn phụ họa niềm vui của mình bằng cách đánh vài cái vào lưng ba Tuấn Thành ngồi cạnh.
Hải An tủm tỉm hỏi tiếp:
“Chuyện tú cầu, sao nhà mình... bình thản vậy ạ?”
“À… Vì đây không phải lần đầu đó.” Mẹ Tuấn Thành nói với vẻ chẳng có gì to tát. “Nhà cô từng gặp kiểu này rồi. Dù sao ngày xưa, cái vùng này cũng chẳng hiếm chuyện lạ.”
Ba Tuấn Thành đang đọc sách, tiếp lời:
“Hoa giấy sau vườn còn từng phát sáng nữa đấy con.”
“Thật ạ?”
Mẹ Tuấn Thành xen vào:
“Con có hứng thú với mấy chuyện này à? Thế Tuấn Thành đã kể cho con vụ hồi nhỏ nó ham chơi, để cô chú phải đi tìm chưa?”
Hải An lắc đầu:
“Dạ chưa.”
Ba Tuấn Thành hất cằm, ra hiệu cho con trai mình:
“Thành kể đi con, cho đặc sắc.”
Hải An để ý, chú luôn gọi Tuấn Thành là “Thành”, còn cô lại gọi cả tên kép. Nhưng cậu cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ xem như một thói quen, rồi quay đầu nhìn người bên cạnh.
Anh chàng mở đầu:
“Buổi tối hôm ấy, cả nhà tôi vội về quê vì có việc gấp…”
Trong lúc đợi ba chất đống hành lý vào chiếc xe đỗ ngay trước cổng, Tuấn Thành lúc năm tuổi đứng tại huyền quan, nhìn sang bên kia đường. Cậu bé thấy loáng thoáng có gì đó hiện lên, càng chăm chú càng rõ hơn. Đó là một ánh sáng màu tím, nhấp nháy không ngừng.
Ngay lúc ấy, trời nổ tiếng sấm đùng đoàng, làm cậu bé giật phắt một cái.
Mưa vừa tạnh lại ào ào rơi xuống.
Mẹ Tuấn Thành chạy vội vào cửa, lấy ra hai chiếc ô. Bà đưa cho Tuấn Thành một chiếc, dặn con vào xe ngồi trước. Còn một chiếc, bà che cho mình và chồng.
Đống đồ lỉnh kỉnh trong cốp chất cao đến trần xe, chắn hết tầm nhìn ra hàng ghế trước.
Mưa trắng xóa, như trút nước. Tuấn Thành ngồi một mình trong xe. Qua lớp cửa kính, ánh sáng tím kia vẫn chẳng nhòe mà thậm chí còn lấp lánh hơn.
Rồi chợt, một con mèo đen nhảy bật ra khỏi bóng tối. Chiếc vòng ánh tím trên cổ nó lắc lư, lóe lên theo nhịp chạy trên rào chắn. Như cảm nhận được có ai theo dõi mình, nó nhìn thẳng vào mắt Tuấn Thành, “meo” một tiếng.
Tuấn Thành tò mò tột độ. Như được lên dây cót, cậu bé khoác lên người bộ áo mưa hình con ếch trong hộc để đồ, rồi mở cửa chạy theo ngay.
Mèo chạy trong mưa mà cứ thong dong, chẳng mấy chốc, cậu bé Tuấn Thành đã đuổi kịp.
“Nó thì hay rồi. Chỉ khổ cô chú thôi.” Giọng mẹ Tuấn Thành xen lẫn vào lời kể. “Trời vừa mưa vừa tối, chẳng còn ai đi đường để mà hỏi, chỉ có mỗi hai vợ chồng chạy hồng hộc đi tìm con.”
Khi chia nhau hai hướng ở ngã rẽ, cũng may trời đã tạnh. Để ý thấy có gì đó phát sáng dưới mặt đường, mẹ Tuấn Thành bước chậm lại quan sát. Đó là một hàng dấu chân mèo màu tím, hướng về một phía duy nhất. Chẳng hiểu vì sao, linh tính mách bảo bà đi theo nó.
Cũng may mà không lâu sau, thực sự bắt gặp thằng con trời đánh đang ngồi xổm ở bên kia đường, nghịch đuôi một con mèo.
Bà chạy đến bế Tuấn Thành lên, rồi gọi điện báo cho chồng mình.
Xong xuôi, vừa định mắng thằng con, bà đã bị nó “dạy bảo” trước:
“Mẹ cảm ơn bạn mèo chưa? Bạn ấy đã giúp mẹ tìm thấy con đó.”
Mặt bà bẹo hình bẹo dạng, tức anh ách mà vẫn thấy buồn cười, rón rén thử cảm ơn con mèo đen trước mặt.
Bất thình lình, nó nhảy từ mặt đất lên bờ tường gần đó.
“Con mèo đáp, “Không có gì.” đó con!” Mẹ Tuấn Thành phấn khích nói.
Hải An thốt lên:
“Ôi! Thật ạ!? Con mèo đấy biết nói ạ!?”
Ba Tuấn Thành xen vào:
“Cũng có thể là do ai đó ảo tưởng thôi.” Ông húp thêm một ngụm cà phê rồi liếc vợ mình một cái. “Lúc chú đến, có thấy con mèo nào đâu. Mà trên đường đi, cũng chẳng thấy dấu chân nào phát sáng hết.”
“Hừ. Ít ra em còn có Tuấn Thành làm chứng là con mèo đó có thật.” Mẹ Tuấn Thành cười khẩy một tiếng. “Còn anh, ngoài ai ra, chẳng ai chứng kiến cái vụ hoa giấy phát sáng hết. Anh cứ kể đi, không ai tin đâu!”
“Nhân chứng của em cũng đâu có đáng tin. Thằng Thành lúc ấy còn nhỏ, hỏi gì nó cũng bảo không nhớ đấy thôi?”
Ba Tuấn Thành đặt tách cà phê và sách xuống bàn. Ông cúi gập người, hai tay đan lại để chống cằm, nói bằng giọng điệu hết sức nghiêm túc:
“Đó là sự thật. Hải An, con phải tin chú.”
Hải An cười khổ. Cậu cũng muốn tin lắm, nhưng không được chứng kiến tận mắt nên cũng chẳng biết phải nói thế nào.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên trong chiếc áo khoác mà cậu đặt cạnh mình.
“Mẹ con gọi lại ạ. Con xin phép ra ngoài nghe điện thoại.”
Cậu áp máy lên tai, vừa đi vừa nói chuyện:
“A lô, con nghe.”
Vẫn như mọi khi, âm thanh bên kia rè rè, ngắt quãng, mãi sau mới ổn định được.
Sau khi nghe mẹ hỏi thăm những câu thường nhật, Hải An lấy hơi, giãi bày:
“Mẹ ơi, hôm qua con bị ướt mưa...”
Im lặng một lúc, đầu dây bên kia hỏi lại:
“Có sao không con?”
“Dạ không sao.” Hải An từ từ đáp. “Không nổi mẩn hay đỏ rát gì ạ.”
Giọng mẹ cậu trầm đi:
“Ừm. Không sao là tốt rồi.”
Nghe vậy, Hải An khẽ nhíu mày, nâng cánh tay trái đã giấu kỹ trong lớp áo khoác lên nhìn.
Sao mẹ lại không hỏi tiếp nhỉ? Vậy mà cậu cứ ngỡ, mẹ biết chuyện cậu sẽ hóa lỏng khi tiếp xúc với mưa.
Phản ứng của mẹ quá đỗi bình thường, làm cậu nghi ngờ phán đoán của mình.
Cậu nghĩ, có thể là do mình trình bày không rõ. Nhưng cậu chưa thể phô toạc ra hết được, chẳng may mẹ chưa biết chuyện, lại sinh thêm lo lắng.
Thế là cậu lựa lời:
“Con chợt nhớ ra chuyện này mẹ ạ. Tại sao con chẳng có ký ức gì về việc dính mưa nhỉ? Con may mắn đến thế sao? Hay là hồi nhỏ con bị rồi mà không nhớ?”
Mẹ cậu nhẹ nhàng đáp:
“Ừ. Là do con không nhớ thôi.”
“Vậy tức là hồi nhỏ con dính mưa thật và mẹ đã tận mắt thấy ạ?”
“Ừ, con.”
Cậu xác minh lại:
“Thế nên mẹ mới dặn con phải cẩn thận, vì từ lúc đó là mẹ biết con bị dị ứng nước mưa rồi? Con nổi mày đay, đỏ, rát gì đó?”
“Mẹ không hề nói thế.”
“Là sao ạ? Chẳng lẽ dù con không hề bị dị ứng nước mưa nhưng mẹ vẫn dặn con phải cẩn thận sao?”
“Mẹ không hề nói thế.”
“Vậy rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ạ?”
Mẹ cậu im lặng một lúc, giống như đang tìm câu trả lời thích hợp. Bà đáp:
“Khi ấy, con không nổi mẩn, cũng không đỏ rát.”
Hải An bặm môi. Cậu không hiểu. Tại sao mẹ không bộc bạch hẳn ra mà lại cứ để cậu đoán, thậm chí chỉ trả lời bằng những dữ kiện mà cậu đã nói ra. Giống như... mẹ chẳng được phép tiết lộ vậy.
Khoan đã.
Vậy là cậu thật sự không bị dị ứng.
Nhưng chuyện mẹ cậu dặn không được tiếp xúc với mưa là có thật, trí nhớ của cậu khắc họa rất rõ. Vậy thì đương nhiên phải có nguyên nhân.
Nghĩ đi nghĩ lại, chẳng có đáp án nào khác ngoài hóa lỏng. Một cơ thể kỳ lạ đến mức phải giấu giếm, không được để người khác nhìn thấy.
Và mẹ biết điều đó. Nhưng tại sao...
“Mẹ đang phải giấu con gì sao ạ?”
Mẹ cậu thở ra một hơi, giống như trút bỏ một phần gánh nặng:
“Hải An, có những chuyện mẹ nói con cũng sẽ không tin, chi bằng cứ tự mình khám phá.”
“Đừng lo, Hải An nhà ta tiếp thu rất nhanh, nên sẽ sớm có câu trả lời của riêng mình.”
Rồi bà bổ sung:
“Và cũng đừng sợ hãi.”
Tiếng tạp âm méo mó, chập chờn lại vang lên trong điện thoại, giống như đang bị bẻ gãy bởi một bàn tay vô hình. Hải An biết, cuộc trò chuyện ngắn ngủi như mọi khi sắp kết thúc.
“Mẹ bận rồi. Con còn gì muốn nói nữa không?”
Đương nhiên là còn. Trước khi gọi điện, cậu đã chuẩn bị một loạt những câu hỏi khác nhau. Cậu muốn thắc mắc rất nhiều điều nữa, rằng tại sao lâu rồi cậu không được gặp mẹ, bao giờ mẹ mới về, tại sao cậu chưa bao giờ gọi được cho mẹ… Nhưng cuối cùng, cậu chỉ dám đòi hỏi một điều:
“Tuần sau lớp con họp phụ huynh, mẹ có về được không?”
“Vậy à? Có gì mẹ sẽ liên lạc lại với cô chủ nhiệm. Thế nhé.”
“Vâng.” Hải An đáp. “Con chào mẹ.”
Cuộc gọi tắt phụt, lưu lại trong tai Hải An vài âm thanh lạo xạo rồi tan.
Hải An ngẩng đầu nhìn trời. Mưa bắt đầu rơi trở lại và cậu không kịp tránh. Mảng da trên đôi chân và hai má của cậu trở nên trong suốt, dần hóa lỏng rồi tí tách rơi xuống, chẳng mấy chốc lại nhập về cơ thể cậu.
Cậu kéo áo khoác, che đi gương mặt và đôi tay của mình.
13.
Tuấn Thành đi từ nhà kho vào, anh chàng lén lau đi những giọt mồ hôi vô hình trên trán.
Nhớ lại hồi chiều, trong vòng hai phút, từ cửa lao lên tầng, chàng ta đã kịp xịt thơm phòng và xếp lại ngăn bàn cho ngay ngắn. Quả nhiên, trong lúc nước sôi lửa bỏng, con người sẽ đạt được những kỹ năng thượng thừa.
Khi Tuấn Thành đi qua phòng khách, mẹ anh chàng gọi với:
“Làm gì đấy con? “Người ấy” của con chưa vào à?”
“Con đi lắp y-” Tuấn Thành đang trả lời dở thì giật mình, vụng về chối đây đẩy. “Bọn con chỉ mới là bạn cùng lớp thôi!”
“À, “chỉ mới” thôi hả? Thế sao con phải đỏ mặt?” Mẹ Tuấn Thành che miệng, cố nín cười. “Nóng trong người à?”
Tuấn Thành mếu hết cả mặt, chỉ biết cắm cúi bước vội về phòng, bỏ lại sau lưng tiếng cười đến đau cả bụng của ba mẹ.
Anh chàng ngồi vào bàn học, cầm bút gõ nhịp trên vở bài tập toán. Khi ấy, cửa phòng khẽ mở.
“Tuấn Thành đang học à?” Hải An bước vào. “Vậy thì mình cũng phải cố gắng mới được.”
Tối nay, trời mưa bay, chẳng thể thổi đi hết cái oi bức của mùa hạ. Căn phòng nhỏ chợt trở nên yên tĩnh sau khi hai chàng trai bắt đầu nhập tâm vào những câu hỏi trên giấy. Tiếng côn trùng ngoài cửa sổ mơ hồ lẫn vào trong tiếng quạt ù ù nhè nhẹ quay, cùng với tiếng ngòi bút soạt soạt và tiếng đá tan lọc cọc trong ly nước.
Hải An làm được một hồi thì gục mặt xuống bàn.
“Cậu làm xong rồi à?” Tuấn Thành quay đầu hỏi.
“Chưa. Nhưng mà câu thứ hai trông có vẻ khó nên mình không làm nữa.” Hải An đáp. “Không làm được thì chỉ tổ phí thời gian thôi.”
“Không làm được thì có thể hỏi tôi mà.”
Hải An mím môi:
“Nhưng mình không thông minh lắm đâu. Nhỡ nghe mãi mà không hiểu, thì xấu hổ...”
“Hửm?” Tuấn Thành khựng lại một nhịp, nhìn Hải An vẫn đang cúi đầu. Anh chàng vô thức hạ giọng, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn mà chính mình còn chẳng hay biết:
“Xấu hổ thì có sao, xấu hổ cũng tốt mà.”
Và thế là, Tuấn Thành bắt đầu giảng giải từng bước một, chỉ cho cậu những chỗ cần lưu ý. Hải An nhìn chăm chú, thỉnh thoảng còn gật gật tỏ vẻ mình đã hiểu nhưng đầu óc thì đang ở tít tận chân mây.
Xấu hổ thì có sao. Xấu hổ cũng tốt mà.
Hải An siết chặt mép áo, cố gắng kìm lại tiếng tim đập nhanh trong lồng ngực. Sau một hồi, cậu lấy hơi, chần chừ cất tiếng:
“… Tuấn Thành ơi?”
“Ơi?” Tuấn Thành đưa lại cây bút cho người kia. Anh chàng đâu có bắt được nhịp cảm xúc của người ta. “Không hiểu chỗ nào à? Cậu thử trình bày lại xem.”
“À… Ừ.” Hải An bất đắc dĩ nhận lấy cây bút rồi quay lại làm bài. Không giống như lần trước, lần này cậu sẽ thực sự cố gắng.
Khi cậu hoàn thành xong môn Toán, ngẩng đầu lên thì thấy Tuấn Thành đã chuyển sang làm Văn rồi. Hải An thở dài. Môn đó tận tuần sau mới học cơ mà.
Ngồi không được một hồi, có vẻ như sự chán nản đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu, cậu quyết định đánh liều một phen.
“Này.” Hải An chỉ vào chiếc hộp bút bằng vải to đùng, đang mở trước mặt. “Cậu có nhiều bút quá nhỉ?”
“À, ừ. Tôi thích sưu tầm thôi.” Tuấn Thành gượng gạo đáp lại. Anh chàng nào dám nói, chỉ vì lần trước không cho Hải An mượn được, nên đã bồng bột mua cả lố về, nhỡ đâu lại được hỏi mượn bút tiếp.
Hải An chống cằm, khóe môi cong cong:
“Ở trường mình, thịnh hành vụ viết tên crush lên giấy, rồi nhét vào trong thân bút nhỉ?”
“Tuấn Thành thì sao?” Cậu nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh như một ác ma nhỏ. “Trong đống bút kia, có cái nào ghi tên người cậu thích không?”
“Nào có.” Tuấn Thành nuốt nước bọt. Chàng ta làm gì có gan ghi tên “người ấy” rồi cho chính người ấy mượn bút cơ chứ.
“Vậy sao?” Hải An cười nhe răng. “Còn bút mình thì có đó.”
Tuấn Thành hơi ngây người.
Một giây. Hai giây. Năm giây trôi qua.
“Ồ.” Anh chàng chỉ thốt ra được vậy.
Hải An cười hì hì:
“Cậu có muốn biết người đó là ai không?”
“Tôi không biết.”
“Không biết?”
Tuấn Thành hắng giọng, chỉnh lại câu chữ:
“Không biết có muốn biết hay không.”
Nếu người đó là mình thì oách xà lách, còn nếu không phải mình thì xui rồi. Hôm nay mình chưa chuẩn bị tinh thần nữa.
“Ồ…” Hải An bĩu môi đáp. Cậu làm bộ quay mặt đi rồi thở dài, ra điều thất vọng lắm.
Thế là y như rằng, Tuấn Thành liền cuống cuồng, không biết phải làm thế nào để Hải An khỏi dỗi.
“Vậy cậu, cậu cứ nói đi. Tôi tự nhiên lại muốn biết rồi.”
Nghe vậy, Hải An phấn khởi lại ngay. Cậu không ngần ngại mà xoáy thân bút, ánh mắt ranh mãnh lướt qua Tuấn Thành một cái. Cậu không nói gì nhưng khóe môi thì cứ vậy mà cong lên. Phần thân bút từ từ tách ra, để lộ một cuộn giấy nhỏ xíu.
Tuấn Thành nín thở, tai trái đỏ rực, tim đập nhanh, không tài nào bình tĩnh nổi.
Khi mảnh giấy từ từ được mở ra, chữ cái đầu tiên hiện lên - một chữ “N” được viết ngay ngắn, gọn gàng.
Tuấn Thành chết sững.
N?
Chẳng lẽ là… Nguyễn Thành Nam, thằng Nam Cận? Hay là... Nghiêm Như Quỳnh - lớp phó văn thể?
Một chuỗi những cái tên bắt đầu bằng “N” lần lượt lướt qua đầu Tuấn Thành, nhưng suy nghĩ lấn át hơn cả chúng, đó là Hải An không thích mình.
Tuấn Thành càng nghĩ càng thấy hụt hẫng, như thể bị ai đó thả từ trên cao xuống. Cổ họng anh chàng khô khốc, hai tay buông thõng.
Hải An nhẹ nhàng lật thêm lớp giấy cuối cùng. Và rồi cái tên hiện ra…
Nikola Tesla.
Tuấn Thành ngơ ngác, chẳng kịp đóng miệng lại.
Hải An tủm tỉm cười, vẫy vẫy mẩu giấy trước mặt.
“Cậu biết ông ấy mà nhỉ, cha đẻ của dòng điện xoay chiều á. Mình không học giỏi lý như cậu nên không hiểu nguyên lý của nó lắm. Nhưng những người kiệt xuất như thế thì vẫn rất ngầu.”
Tuấn Thành đơ mất ba giây, suýt ngửa người ra sau vì quá sốc.
“Sao thế?” Hải An nghiêng đầu, mắt sáng lấp lánh. “Hồi nãy cậu đã mong trong tờ giấy này ghi tên ai à?”
Tuấn Thành nghẹn họng:
“Chẳng ai cả. Tôi chưa kịp nghĩ.”
Hải An bật cười thành tiếng, rồi bất chợt ngồi gần hơn một chút, làm bộ che tay thì thầm:
“Biết đâu… cái tên cậu mong chờ lại đang nằm trong cây bút khác của mình thì sao?”
Gì vậy trời. Tuấn Thành đỏ bưng mặt.
Dám chắc cậu ấy chỉ trêu mình thôi, đã gọi là “thích thầm” thì đâu ai thực sự dám ghi tên người đó ra chứ.
Một chốc sau, mẹ Tuấn Thành gõ cửa. Bà bước vào với khay trái cây đầy ắp xoài, ổi, củ đậu.
“Bổ sung hoa quả cho khỏi “nóng trong người” này.” Bà đặt khay lên bàn rồi liếc nhìn khuôn mặt chín hơn cà chua đỏ của con trai mình, cố nín cười.
Khi bước ra khỏi phòng, bà ngoảnh đầu lại, hỏi Hải An:
“Hải An sinh tháng mấy vậy con?”
Hải An không hiểu nhưng vẫn trả lời:
“Dạ, tháng 11 ạ.”
Nghe vậy, mẹ Tuấn Thành vẫy tay, kêu đứa con trai mình ra ngoài nói chuyện riêng.
“Nghe thấy chưa, thằng nhỏ chưa đủ mười tám. Con cũng vậy đấy.”
“Dạ?” Tuấn Thành khoanh tay, cố gắng tiêu hóa ẩn ý trong lời mẹ nói.
Thấy con trai nghiêm túc, mẹ Tuấn Thành cũng bắt chước theo. Bà khoanh tay, đanh mặt nói:
“Nên đừng có mà làm này làm nọ khi chưa đủ tuổi. Rõ chưa!?”
“Dạ!?” Tuấn Thành hỏi lại.
Đến khi anh chàng nhận ra ý nghĩa trong lời mẹ nói, mặt đỏ tai hồng, thì bà đã đi đến cầu thang, cười đến rung cả bả vai rồi.
Ôi, con trai mình ngoan quá.
(Còn tiếp)