Tám giờ sáng, Thảo Anh vừa bước chân vào quán phở đã muốn xoay đầu bỏ chạy. Nhật Hân với Nhật Tuấn có mặt từ sớm. Bây giờ bọn nó đang ngồi trên ghế, một đứa cầm quà còn một đứa cầm giấy khen của cô lắc lắc. Dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết cảnh tượng “hoành tráng” gì đang đợi chờ phía trước.
Trời đất ơi, đào cái lỗ chui xuống mất!
Nhỏ Hiên đi bên cạnh thấy hai đứa kia dàn trận liền ôm bụng cười ngặt nghẽo. Thảo Anh trùm áo khoác kín đầu, kéo khẩu trang che luôn cặp mắt mình lại, níu cánh tay Hiên đi vào.
– Thái độ gì đó hả nhỏ kia? – Hân nhặt cọng ngò trong rổ rau chọi vào người cô.
Giọng Thảo Anh ồm ồm qua lớp vải:
– Tao lạy tụi mày, chắc đội quần bảy màu thiệt quá.
– Học sinh giỏi mà sao hướng nội quá! – Nhỏ Hân nháy mắt ra lệnh cho Kim Hiên. – Lột đồ nó ra cho chị!
Thảo Anh lập tức ôm chặt lấy mình, không để đám giặc đạt được mục đích. Nhưng trần đời, có bao giờ cô đọ lại sức lực của Hiên đâu. Ba mươi giây sau, Thảo Anh rối rắm nhìn dải băng rôn đỏ chót trên tay hai anh em nhà nọ, khóc không được mà cười cũng không xong.
“Chào mừng Phương Thảo Anh đến với vũ trụ học sinh giỏi.”
Bên dưới còn có một hàng chữ nhỏ hơn:
“Hiện tượng hi hữu mười năm có một, xứng đáng được biểu dương.”
Hay là mình đổi bạn được không? Chơi với bạn bè kiểu này tốn mặt tốn mũi quá đi!
Thằng Tuấn vỗ tay bộp bộp, đứng dậy trao giấy khen cho cô:
– Cố gắng phát huy nhé!
Tiếp đến là Nhật Hân trịnh trọng phát quà:
– Vở của trường siêu thơm, năm sau nhớ nhận tiếp nha!
May mà trong quán chỉ lác đác vài ba vị khách, mọi ánh mắt tò mò đều đổ dồn về đây. Vành tai Thảo Anh đỏ bừng bừng, sau khi ngồi xuống liền vớ lấy cái băng rôn, cuộn lại, để chung một chỗ cùng đồ đạc trên ghế trống.
Đây là quán phở Bắc ngon nhất nhì trong thị trấn, hầu như tuần nào cả nhóm cũng tạt qua ăn vài lần. Ông chủ bưng mấy tô phở nghi ngút khói lên, lúc đưa cho Thảo Anh còn ghẹo:
– Cho thêm năm cục bò viên, tuyên dương học sinh giỏi.
Kim Hiên gục đầu xuống bàn, cười sắp khờ tới nơi.
Ai không biết còn tưởng Thảo Anh đỗ trạng về làng. Đâu có ngờ điểm số của cô suýt soát rớt xuống học sinh khá, còn nhờ khoanh lụi đúng mấy câu Toán nữa. Mắc cỡ thiệt sự!
Tuấn chu đáo lau sạch muỗng đũa phát cho các bạn nữ. Tới lượt Thảo Anh, cậu theo thói quen gắp hết rau ngò và sớt một nửa tô của cô sang cho mình. Nhỏ Hiên thấy vậy liền nhăn mặt:
– Mày chiều nó một vừa hai phải thôi Tuấn ơi! Nó sắp ốm tong teo như cây tre miểu rồi đó.
– Kệ đi! Không ăn nổi lại nôn ra thì khổ. – Tuấn thuận tay đưa chai tương ớt cho Hiên, rồi tiếp tục quay qua đưa hũ sa tế cho Hân, giọng đều đều. – Đợi chừng nào có thằng khác chiều hơn tao đi rồi tính.
Thảo Anh bĩu môi, chớp mắt trông ngứa đòn hết sức. Kim Hiên nhá đũa, tức cái bộ thách thức ấy đến nghiến răng nghiến lợi.
Lười ăn, biếng ăn đã là tật xấu từ nhỏ của cô rồi, sau này bị bệnh thì càng thêm nghiêm trọng. Tuần trước, Thảo Anh đau dạ dày tưởng ngất làm ai nấy lo sốt vó. Về đến nhà, cô lập tức chạy biến vào phòng ngủ lịm đi, sợ dì dượng hai phát hiện.
Bà Mạnh cũng chê cháu gái ốm yếu nên tận tụy bồi bổ cho cô suốt một năm nay. Món nào được bày trên bàn ăn ở nhà, Thảo Anh sẽ cố gắng ăn thật nhiều vì sợ người lớn bận lòng. Hễ không ai giám sát là lại chứng nào tật nấy, Kim Hiên mắng khô cổ họng mà chẳng chữ nào lọt vào tai cô hết.
Nhật Hân vừa nhai miếng nạm bò trong miệng vừa buôn chuyện:
– Năm nay 10A5 của tụi mày giật hết hào quang của lớp chọn. Nhỏ Thảo Anh được học sinh giỏi là tao sốc lắm rồi, thêm bà Bảo Chi đứng nhất khối nữa. Đỉnh!
Thảo Anh gật gù hùa theo:
– Ừm! Công nhận Chi giỏi quá trời! Có đợt tao nghe nói điểm tuyển sinh của cổ còn cao hơn mấy bạn top đầu A1, A2 nữa. Không biết sao chọn học lớp thường ha?
– Tại bạn thân cổ học lớp mày chứ sao nữa? Mày không thấy nhỏ Chi với nhỏ Linh dính xà nẹo xà nẹo như sam hả? – Hân cắn đứt cọng phở trên đũa, nhồm nhoàm bảo.
Kim Hiên xéo xắt liếc nó, giả bộ thở dài, đá đểu:
– Người ta vì bạn bỏ lớp chọn, còn bạn tao vì tình bỏ bạn.
Nhật Hân – nhân vật nghe theo tiếng gọi của tình yêu, ôn thi chuyển cấp vèo một phát vào thẳng A1 ngồi cùng bàn với bạn trai, chỉ biết bẽn lẽn cười.
– So sánh chi cho đắng lòng vậy cưng? Hứa luôn ấy, tao mà được chọn giữa A1 với mày… – Thảo Anh tri kỷ gắp bò viên của mình cho bạn. Hiên đang rưng rưng diễn nét cảm động thì nghe cô nói tỉnh bơ. – Tao cũng chọn A1.
Thằng Tuấn với nhỏ Hân phì cười.
– Hè này tụi bây có dự định gì chưa? – Tuấn thấy mọi người trêu nhau đã đời xong, bèn hỏi.
– Tao phải trông T’lab hộ ông Trường rồi.
Anh trai Kim Hiên mới mở cái quán cà phê kế bên trường cấp ba, tối đến là đông nghẹt khách. Dạo gần đây quán đang thiếu nhân viên, vợ chồng anh ấy bận việc lên thành phố suốt nên nó phải qua giúp một tay.
Thảo Anh trả lời yểu xìu:
– Tao học bài.
– Ai ép mày? Hè thì chơi đi chứ. – Nhật Hân cười.
– Tòa học giỏi, tòa không hiểu cảm giác chật vật của em đâu.
– Học riết chắc mày hóa điên thiệt quá Thảo Anh. – Nhỏ Hiên bắt đầu bày vẽ. – Hay mày học buổi sáng thôi. Tối qua quán làm với tao đi, vừa giải trí vừa có lương. Giờ bên đó đang cần nhân sự lắm, nha?
Cô chậc lưỡi:
– Làm một mình chán thì nói đại đi, đừng có giở giọng dụ dỗ tao.
– Ok chốt! – Hiên vươn tay vỗ nhẹ lên đầu cô. – Ba ngày nữa gặp bé ngoan ở T’lab lúc năm giờ chiều.
– …
Chưa bao giờ nó hỏi cô có đồng ý hay không.
Chưa-một-lần-nào!
Hân với Tuấn thì khỏi phải bàn. Hè nào tụi nó cũng đi du lịch thả ga cùng gia đình rồi lại về quê thăm nom ông bà nội, ngoại, sát nút khai giảng mới thấy hai đứa có mặt ở nhà.
Cả bọn vừa ăn vừa tám chuyện rôm rả, Thảo Anh nhơi mãi chẳng hết nổi tô phở bé xíu của mình. Kim Hiên buông đũa, vừa ngậm ống hút uống trà đá vừa lắc đầu ngao ngán:
– Chắc phải kiếm anh nào đút cho mày thôi Anh ạ.
Cô nuốt miếng cuối cùng xuống, nghe vậy thì nghiêng đầu lườm nhỏ bạn lắm lời.
Loay hoay xoay người lấy bóp tiền trong túi áo khoác, chuẩn bị đi thanh toán, tầm mắt Thảo Anh va trúng bóng lưng của chàng trai đang tìm chỗ đậu chiếc AB bên lề đường. Đôi mắt cô híp lại, vẻ mặt dần trở nên gian trá:
– Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói chuyện nha Hiên, nay mày đắc tội với tao hơi nhiều rồi đó. Cảnh cáo trước là chị đây không cứu nổi hình tượng của mày đâu.
Thằng Tuấn nghe cô nói xong liền nhanh nhạy nhìn ra sau lưng đứa vừa được điểm tên. Giây sau, cậu ấy im lặng dựa vào lưng ghế, duỗi chân thong thả xỉa răng, hóng chuyện. Nhật Hân cũng phát hiện vấn đề trong tích tắc. Nhỏ này không bình tĩnh được như anh nó, bèn giơ tay chống cằm, giấu đi khóe môi đang vểnh lên của mình.
– Uốn cái gì mà uốn? Tao lại sợ mày…
Hai chữ “quá cơ” còn dính lại trên môi Hiên thì nhỏ đã thấy Thảo Anh đứng dậy cười tươi rói, vẫy tay chào ai đó phía sau mình:
– Hallo Tùng, đi ăn sáng hả?
Âm thanh trầm ấm, quen quen lạ lạ dội vào tai cô nàng:
– Thảo Anh với Nhật Hân cũng ở đây hả?
Tia sét xẹt ngang giữa trời quang giấc tám giờ bốn mươi phút sáng. Cười nói với hai bạn nữ thân thuộc với mình nhất xong, Tùng quay sang gật đầu với Tuấn. Đoạn, nhìn tới Kim Hiên, ấy mà câu đầu tiên thốt lên lại là:
– Hiên bệnh à? Sao mặt cậu đỏ quá vậy? Có bị sốt không?
Lúc này, ngay cả thằng Tuấn cũng không giả vờ bình tĩnh nổi nữa. Cậu chàng quay sang hướng khác nhịn cười, còn bị nhỏ Hiên hung hăng đá vào chân dưới bàn.
Bấy giờ Hiên chỉ hận không thể tàng hình ngay tắp lự, nấn ná mãi một hồi mới rặn ra được một chữ duy nhất:
– Ừm…
– Hiên đi khám chưa? – Tùng ân cần hỏi.
– Mình… mình đi khám liền đây.
Nói rồi, nhỏ giật áo Thảo Anh, hất cằm về phía đường lớn, cầu cứu:
– Đi nè mày! Nhanh lên, bác sĩ đóng cửa bây giờ.
Thảo Anh buồn cười đến ê cả bụng. Cô tủm tỉm khom người gom đồ đạc và điện thoại đi theo bạn. Ai đời như nhỏ này, thấy người mình thích là loạn cào cào cả lên. Rồi định khi nào mới tu thành chính quả, rước chàng về dinh hả?
Chẳng biết “bệnh nhân” sốt kiểu gì mà mạnh tay mạnh chân gớm. Hiên kéo một phát làm Thảo Anh loạng choạng chực ngã nhào, mất trớn đâm sầm vào người đang đi tới.
Thảo Anh: ???
Bình tĩnh đi bé cưng của chị ơi! Đừng có để tao ngượng chung với mày vậy chứ!
Người nọ chạm nhẹ vào bắp tay, lịch sự đỡ Thảo Anh đứng vững. Trên đỉnh đầu cô vang lên giọng nói đượm ý cười:
– Đi đứng cẩn thận nào, bạn hàng xóm.
Cái thanh âm này sao nghe quen thế nhỉ? Cô lùi về sau hai bước, ngẩng đầu lên đối diện với gương mặt ngả ngớn của chàng trai. Bộ xử lý trung tâm tạm thời chết máy, đơ ra hai phút.
Trời đất quỷ thần ơi! Gặp lại con ma ba mươi bảy độ hai thật này?!
Thanh Tùng thấy Thảo Anh và Đức Khôi nhìn nhau chằm chằm, ngạc nhiên tròn mắt hỏi:
– Hai người quen nhau à?
– Không quen! – Cô lắc đầu.
– Đã bảo hàng xóm rồi còn hỏi quen hay không? – Đức Khôi chậc lưỡi.
Cả hai đồng thanh trả lời khiến lũ bạn ngây ra như phỗng. Kim Hiên cũng quên mất ngượng ngùng:
– Vụ gì vậy Anh? Ai đây?
Chàng trai mặc đồ thể thao thoải mái, quần cộc, áo cộc lộ ra tay chân trắng ngần. Chưa tròn hai mươi bốn tiếng trước, chính miệng người này nói với cô rằng họ là người xa lạ. Vậy mà mới ngủ một giấc đã biến thành hàng xóm á?
– Cho hỏi, hai đứa mình là hàng xóm hồi nào vậy? – Thảo Anh cau mày.
– Lâu lắm rồi mà! Tại cậu không thèm để ý thôi. – Lần nào nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, Khôi cũng thấy buồn cười. Mấy lời nghiêm túc vừa chạm đến bờ môi vội nuốt ngược trở vào. Cậu lại bắt đầu đùa dai, giở thói nói hươu nói vượn. – Áp dụng tính chất bắt cầu, mẹ tôi là hàng xóm của ba cậu, thì đương nhiên chúng ta cũng là hàng xóm của nhau rồi.
Thảo Anh: ???
Có thật là tâm lý bình thường không vậy hả Khôi? Bộ cậu ăn uống, ngủ nghỉ ngoài nghĩa trang luôn hả?



Ong lười