Chương 3: Trầm cảm cười





Hiên chở Thảo Anh về đến nhà, sẵn đà tắp xe vào trong sân rồi chạy tọt lên phòng cô bật quạt ngủ trưa. Gió hiu hiu từ ban công thổi vào mát rượi. Thảo Anh đóng cửa và kéo rèm che lại, vớ lấy điều khiển bật máy lạnh lên cho bạn.

Cô cầm quần áo chuẩn bị đi tắm, chợt nghe Kim Hiên nhẹ giọng bảo:

– Tối nay kêu Nhật Hân qua ngủ với mày nha! Không thì khoảng mười một giờ tao qua, mày nhớ chờ cửa.

Vì hôm nay là ngày đặc biệt nên Hiên không muốn để Thảo Anh phải đối mặt một mình, nhất là khi đêm đến. Ngặt nỗi anh chị hai đi Sài Gòn tới tận khuya mới về, Hiên phải ở nhà trông cháu nhỏ. Nếu không, nó nhất định sẽ dính lấy cô hai mươi bốn tiếng trên ngày.

– Ở nhà với cháu đi, tối mờ tối mịt còn đi đâu nữa? Đừng làm phiền nhỏ Hân, nó ngủ quậy lắm. Tao ổn mà! – Thảo Anh cười.

Hiên vỗ nhẹ lên mép giường, cô hiểu ý bước tới ngồi cạnh nó. Giây sau, nệm khẽ lún xuống, cơ thể gầy gò của Thảo Anh được bao bọc trong vòng tay dịu dàng của đứa bạn thân. Khóe mắt chợt cay nồng, cô dụi đầu vào ngực Hiên, gắng gượng để nước mắt đừng rơi.

– Khó chịu thì phải nói với tao, đã dạy mày bao nhiêu lần rồi hả? – Hiên vuốt mái tóc dài xõa trên tấm lưng gầy gồ xương sống của cô, nói lời quở trách mà giọng nhuốm xót xa. – Mày đó! Hồi nhỏ thì nhõng nhẽo, khóc mãi dỗ không nín. Bây giờ vui buồn gì cũng toe miệng ra cười. Tự nhiên đang khỏe mạnh lại té cái bệnh trời ơi đất hỡi này, phiền lòng chết đi được.

– Nói chuyện kiểu đó không sợ tao nhảy lầu hả? – Thảo Anh ngẩng mặt, giơ tay đánh khẽ lên vai nó như mèo cào.

Kim Hiên nhếch môi cười nửa miệng, đanh đá dí ngón trỏ vào trán cô:

– Khỏi có hù tao! Đừng có tưởng chết rồi là yên chuyện, là được đoàn tụ với ba nơi chín suối. Tao nói cho mà nghe, chú Hùng sẽ không nhận đứa con gái ngu ngốc từ bỏ mạng sống như mày đâu. Sau này làm ma bay vất vưởng, chứng kiến cảnh dì dượng hai đau lòng khi mất cháu, nhìn anh Đình Khôi tự trách vì không chăm sóc tốt cho em gái, mẹ mày thì dằn vặt suốt phần đời còn lại. Tụi tao sẽ có bạn mới nhanh thôi, sẽ hùa nhau nói xấu đứa bạn thân cũ tệ hại bỏ rơi mọi người. Tới lúc đó, mày chỉ hận không thể đội mồ ngồi dậy ngay ấy chứ.

Mồm mép con nhỏ liến thoắng không ngừng, nói một câu là tác động vật lí lên trán cô một cái. Thảo Anh bật cười:

– Đáng sợ vậy luôn hả?

– Ừm! Nghĩ thử đi, xem mày còn dám chết không? – Lần này đến lượt Hiên rúc đầu vào cổ Thảo Anh, nghẹn ngào.

Cô biết chứ! Đồng hành với người bệnh tật như mình, Kim Hiên phải mệt mỏi nhường nào? Nó chỉ là một cô gái đang độ tuổi thành niên, sao có thể điềm nhiên như không được.

Dạo này Hiên mới dạn miệng nói mấy câu ngang ngược vì chắc rằng trạng thái của Thảo Anh đã tương đối ổn định. Nhớ vài tháng trước, cái bộ ấp úng vụng về, cẩn thận từng li từng tí của nó làm cô vừa thương vừa buồn cười.

– Không dám nữa. – Thảo Anh đáp lại, nghịch ngợm vò đầu Hiên. – Hồi trưa còn sợ tao khóc, nói tào lao đủ chuyện trên trời dưới đất đánh trống lảng. Giờ thì cười cũng không vừa ý mày, học ở đâu ra cái thói bá đạo đó vậy hả?

Ánh nắng chan hòa chiếu qua tấm rèm màu sáng, không khí trong phòng nhu hòa và mát mẻ. Hiên nằm xuống, nghiêng người về phía Thảo Anh, dịu giọng:

– Tao sợ mày chạnh lòng thôi! Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thà để mày khóc với tao một trận đã đời còn hơn là lén khóc một mình. Cơ mà sau này đừng nói vậy nữa nha Anh, tao sợ lắm.

Mỗi lần nghe cô nói mấy câu xúi quẩy là trái tim Kim Hiên đập thình thịch như treo tít ngọn cây. Chỉ sợ ngày nào đó không ai để ý tới, lời nói gở sẽ biến thành sự thật.

Cô nhét con gấu bông mà Hiên thích nhất vào lòng nó, an ủi:

– Yên tâm đi cô nương! Mấy hôm trước bác sĩ nói tao khỏe hơn nhiều rồi. Chất lượng giấc ngủ khá tốt, ăn uống cũng ngon miệng. Còn nói cười là do bản tính mà, trước giờ tao có phải đứa lầm lì, kiệm lời đâu.

Nhưng trước đây là vui vẻ thật lòng, còn về sau là để che giấu nỗi lòng.

Ban đầu, ai cũng nhẹ nhõm khi thấy Thảo Anh dần trở lại cuộc sống bình thường sau một loạt biến cố xảy ra. Cô không còn trầm uất và khóc nghẹn nữa, luôn tỏ vẻ lanh lợi và tràn đầy năng lượng chẳng khác gì Thảo Anh của ngày xưa cả. Cứ ngỡ cơn bão lòng đã tan, mây mù xếp xó nhường chỗ cho bầu trời trong vắt.

Mãi đến khi Kim Hiên phát hiện bạn mình mất ngủ trong trạng thái cực kì tồi tệ. Đêm đó hai đứa ngủ cùng nhau, khi choàng tỉnh giấc, nhỏ thấy vị trí bên cạnh trống trơn. Ngó xuống góc phòng, đập vào mắt là thân hình nhỏ bé đang run lẩy bẩy dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt. Thảo Anh bó gối, tự ôm chặt lấy mình, trông chật vật hệt như cô bé bán diêm giữa đêm mùa đông lạnh rét cóng. Nước mắt cô lăn dài, tuyệt nhiên không phát ra tiếng khóc.

Hiên loáng thoáng nhận ra sự bất thường, bèn kề cạnh quan sát cô suốt hơn một tuần lễ. Không ngoài dự đoán của nhỏ, Thảo Anh mất ngủ rất nghiêm trọng, hơn nữa còn đi kèm các hành động giày vò bản thân hết sức tiêu cực.

Cuối cùng nhỏ quyết định nhắn tin cho Đình Khôi – người thân thuộc với Thảo Anh nhất trong nhà để nói về vấn đề này. Vừa nghe bạn thân của em gái kể lại xong, anh ấy lập tức mua vé xe về ngay trong đêm, rồi lại dắt Thảo Anh đi ngược lên thành phố khám bệnh. Bác sĩ kết luận rằng cô bị trầm cảm sau sang chấn, có xu hướng che giấu cảm xúc thật của mình.

Ngày nay, trạng thái ấy còn được mọi người biết đến với cái tên “trầm cảm cười”. Bởi bệnh nhân mắc phải chúng luôn tỏ ra hoạt bát vui tươi, thể hiện mặt tích cực nhất với thế giới xung quanh mình. Bên trong tâm hồn thì vỡ vụn thành từng mảnh, chằng chịt chồng chéo những vết thương khó lành. Họ sợ hãi những điều tệ hại được thêu dệt trong đầu mỗi đêm. Và hơn hết, họ sợ người khác thấy được sự nhu nhược yếu đuối của mình. Lớp vỏ bọc ấy vô cùng hoàn hảo, đến mức không một ai nghi ngờ phía sau nó là một đám hoang tàn.

Vậy nên mới nói trầm cảm cười vô cùng nguy hiểm, vì có ai nghĩ một người rực rỡ như ánh nắng sẽ gieo mình xuống đáy vực sâu đâu.

Lúc cầm phiếu khám bệnh trên tay, Đình Khôi chết lặng còn Kim Hiên sụt sùi rơi nước mắt. Thảo Anh bình tĩnh ngồi trên băng ghế, mỉm cười nhìn họ:

– Không sao mà, bệnh thì chữa thôi.

– Em biết à? – Đình Khôi bước tới gần cô, khẽ hỏi.

Thảo Anh gật đầu:

– Dạ biết! Em tra google cũng bảo là dấu hiệu của trầm cảm. Mọi người đừng lo, em không trốn tránh, em hiểu tình trạng của mình mà. Không đáng ngại lắm đâu, bây giờ em tỉnh táo lắm.

Nghe cô thao thao bất tuyệt vì sợ mình bận tâm, Đình Khôi xót xa đến nghẹn lời. Anh kéo đứa em gái ngốc nghếch của mình dậy, ôm siết vào lòng:

– Con nhỏ khờ này, chắc anh đánh đòn mày quá.

– Em xin lỗi anh hai!

– Nói khùng điên nữa là anh giận thật nghe chưa?

Cô tựa trán lên bờ vai anh trai, giọng khàn đi trông thấy:

– Đừng để dì dượng biết nha anh! Nuôi nấng anh em mình thôi cũng đã cực lắm rồi, em không muốn họ buồn rầu thêm nữa.

Sau một hồi thương lượng, chuyện Thảo Anh bị bệnh trở thành bí mật của ba người. Cô phối hợp điều trị với bác sĩ dưới sự giám sát của Đình Khôi. Cuộc sống vẫn diễn ra trong tình thương của những người bên cạnh.

***

Tắm rửa, gội đầu xong thì vừa lúc thấy dì hai tay xách nách mang đi vào bếp. Thảo Anh vứt khăn bông lên nắp máy giặt, nhanh nhẹn chạy ra đỡ mấy túi rau củ nặng oằng. Nhìn chiếc vision màu đỏ đậu ngoài sân là biết có khách quen ghé nhà, bà Mạnh nở nụ cười đôn hậu, hỏi cô:

– Con bé Hiên đâu rồi? Hai đứa ăn uống gì chưa?

– Nó ngủ trưa rồi ạ! – Thảo Anh vừa tìm thau rổ vừa ngoan ngoãn đáp lời. – Hồi nãy con ăn một ít bánh kem nên vẫn còn no lắm.

– Ngồi ngoài nắng dự lễ từ sáng giờ mà ăn có nhiêu đó thôi hả? Đây nè, bánh bèo mặn của dì Tuyết bữa trước con khen ngon, rửa tay ăn cho no đi bé. Chút nữa hai dạy cho nấu món chay.

Cái giỏ nhựa đan của dì hai y hệt chiếc túi thần kì của Doraemon vậy, ngày nào bà cũng cất đồ ngon trong đó và mang về cho cô. Thảo Anh chùi tay ướt vào vạt áo, nhoẻn miệng cười:

– Hai tính truyền hết bí kíp cho con thật ạ?

Mười mấy năm sống cùng ba mẹ, thú thật cô còn không biết cách đong nước nấu cơm. Ba Hùng rất cưng vợ chiều con, ngay cả mẹ còn hiếm khi động vào việc nhà thì làm gì đến lượt Thảo Anh đâu. Suốt ngày cô chỉ biết ăn chơi và ngủ. Học hành thì bữa đực bữa cái, cứ cách vài hôm lại bị giáo viên mắng vốn khiến ba lo bạc cả đầu.

Vậy mà một năm nay về ở cùng dì hai, Thảo Anh đã có thể nấu được một mâm cơm đủ đầy hương vị. Nhưng lần nào nhìn thành phẩm của mình trên bàn ăn, lòng dạ cô cũng bùi ngùi nuối tiếc. Giá mà cô hiểu chuyện sớm hơn một chút. Giá mà lúc ba còn sống được thưởng thức những món ăn do chính tay con gái canh lửa nếm vị thì tốt biết bao. Hiện thực thì luôn quá phũ phàng. Chỉ trách tại người, lúc có được chẳng mảy may trân trọng.

Giọng nói ôn tồn của dì hai dắt cô ra khỏi dòng suy nghĩ não nề:

– Không nhờ mấy người học hết bí kíp của tui, nhưng ít nhất phải biết những điều đơn giản để tự chăm sóc bản thân mình. Sau này không còn hai nữa…

– Dì hai! – Thảo Anh đột ngột ngắt ngang lời bà.

Cô cắn môi, hơi thở gấp gáp, hốc mắt chợt đỏ bừng:

– Hai đừng có nói gở! Dì dượng phải sống với anh em con tới một trăm tuổi mới được.

Biết mình lỡ lời, bà Mạnh lập tức nói trớ lại:

– Nghĩ đi đâu vậy bà cụ non? Mai mốt con đi Sài Gòn học đại học giống anh Đình Khôi, dì hai cũng đâu có theo được, đúng chưa? Hay là không muốn học đại học? Bỏ học là tui bắt lấy chồng đó nghe.

– Hông chịu lấy chồng đâu! – Thảo Anh hít mũi, lắc đầu mếu máo. – Con ở vậy ăn ké dì dượng với anh hai tới già luôn.

Bà Mạnh nghe cháu nhõng nhẽo thì bất lực cười.

Cố ăn hết hộp bánh bèo mặn xong, Thảo Anh cầm giỏ tiền của dì hai vào phòng cất. Mái tóc vừa gội ban nãy vẫn còn ẩm. Cô không thèm sấy, lục đục tìm dây chun búi lên thành một cục lỏng lẻo rồi tranh thủ ra phụ giúp một tay.

Lúc đi ngang qua chiếc điện thoại đang cắm sạc, Thảo Anh chạm nhẹ khiến màn hình bật sáng. Không có tin nhắn mà cô đang đợi, cũng chẳng có một cuộc gọi nhỡ nào. Thảo Anh thở dài, từ tận đáy lòng dâng lên sự mất mát khôn cùng.

Hình như mẹ quên hôm nay là giỗ của ba rồi.

Thôi! Cũng không trách được! Bà còn phải chăm lo cho gia đình mới. Cô chỉ mong quyết định khi ấy của mình là đúng đắn. Chẳng còn sợi dây thừng nhem nhuốc nào quấn lấy chân mẹ nữa, hi vọng phần đời sau này của bà sẽ nhẹ gánh lo toan, được nhà chồng thương yêu và tôn trọng.

Hai dì cháu bận bịu một lúc thì nghe tiếng còi xe vang lên trước nhà. Chốc sau liền thấy dượng Hải cầm mấy bó hoa tươi đi vào, để trong xô nước. Ông rửa tay sạch sẽ, lau khô rồi mới vò đầu Thảo Anh:

– Giấy khen đâu con? Tí nữa dượng treo lên.

– Hân cầm rồi ạ! Để mai con lấy về. – Cô lễ phép trả lời, khóe môi khẽ khàng cong lên.

Còn cô thì nên học cách buông tha cho chính mình, vì nỗi buồn sẽ khiến những người xung quanh kiệt sức.

***

Tối.

Thảo Anh trằn trọc trên giường với vô vàn những suy nghĩ ngổn ngang, đến mười hai giờ khuya mới chập chờn vào giấc.

Đồng hồ điểm hơn ba giờ sáng, đôi mắt cô nhắm nghiền, vầng trán lấm tấm mồ hôi. Bên tai là tiếng nức nở của mẹ trong đám tang của ba. Tiếng trống thùng thình liên tục vang lên khiến lồng ngực tắc nghẽn và cả gương mặt trắng bệch của người đàn ông cô yêu nhất trong lần cuối cùng gặp mặt.

Nước mắt vô thức trượt dài trên má, thấm ướt gối đầu.

Cơn ác mộng như một cuốn phim dài đằng đẵng, mỗi giây mỗi phút tàn nhẫn cướp lấy hơi thở yếu ớt của Thảo Anh.

Trong thoáng chốc, cảnh tượng ở tiệc báo hỷ của mẹ lại lờ mờ xuất hiện. Thảo Anh thấy người đàn bà lớn tuổi ấy kéo con trai mình vào góc khuất, theo sau là những lời cay nghiệt.

“Mày bàn với con Mai về đứa con gái riêng của nó chưa? Mày điên à mà đòi nuôi cả mẹ lẫn con? Đứa nhỏ đó nhìn là biết quen thói tiểu thư, nó học cấp ba tốn tiền cỡ nào mày biết không?”

“Nhưng con bé chỉ còn Mai thôi mà mẹ.”

Bà già đó gắt: “Tao không cần biết! Cơm nhà tao không nuôi người dưng nước lã.”

Thảo Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh và nước mắt trộn lẫn vào nhau, nhòe đẫm khuôn mặt tái xanh, nhợt nhạt. Cô rụt người, ngồi co ro trên giường, kéo chăn quấn chặt cơ thể run rẩy của mình.

Cứ thế, trơ mắt bần thần cả đêm…

0

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

  • avatar
    Ong lười
    +1 cách làm quen gái khờ của bạn Đức Khôi=)))))
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout