Chương 6: Chuyện cũ ở phố Chân Sẻ
CHƯƠNG 6: CHUYỆN CŨ Ở PHỐ CHÂN SẺ
Tôi nghẹn họng, trân trối nhìn mẹ. Qua ánh mắt của tôi, có lẽ mẹ cũng hiểu rõ, thế nên mẹ lại bổ sung:
- Cả nhà đều biết hết.
Tôi thấy mặt nóng hết lên, nhỏ giọng hỏi:
- Lộ... Lộ liễu thế ạ?
Mẹ phì cười, xoa đầu tôi trấn an:
- Con không cần lo. Bố mẹ với Khánh là người thân của con nên mới nhận ra. Chứ con không thể hiện rõ đến thế đâu.
Biết mà, mình đã cố gắng che giấu hết cỡ thì sao có thể lộ liễu quá được. Tôi nghĩ thầm. Mẹ có vẻ đã nhận được đáp án mình muốn, tiếp tục quay lại chủ đề cũ:
- Vì bán nhà nên nhà mình chuyển đến chung cư chỗ Chân Sẻ đó. Thật ra bố mẹ quen biết được bố mẹ của Thành và Giang là nhờ chị chủ chung cư, chị ấy là bạn của mẹ hai đứa nó, nhà chị ấy cũng khó khăn nên mới nhờ bạn mình giúp đỡ bố mẹ.
Tôi hơi ngạc nhiên.
- Nhà chủ chung cư đã khó khăn từ lúc đấy lận ạ?
Mẹ gật đầu.
- Ừ, chồng chị chủ mắc bệnh nan y, khổ lắm. Sau này chị ấy được người thân giúp đỡ, đi nước ngoài chữa bệnh, ở bên đó mấy năm liền.
Tôi gật đầu ra vẻ đã hiểu. Mẹ chỉ dừng một lát rồi quay lại chủ đề cũ:
- Hai nhà kia nghe chuyện là chủ động liên hệ bố mẹ để đề nghị hỗ trợ. Bố mẹ rất biết ơn họ, vì thế cũng thoải mái khi họ dẫn con mình đến bảo cho mấy đứa chơi với nhau. Lúc ấy phục hồi công ty, bận kinh khủng, bố mẹ không thể dành cho con nhiều thời gian như trước, con có bạn chơi cùng... cũng tốt.
Mẹ đóng nắp vali, xếp vài gói đồ ăn vặt và mấy chai nước khoáng vào trong balo nhỏ tôi thường đèo khi đi chơi, giọng điệu hơi đổi khác.
- Hồi lớp một con từng bị bắt cóc, nhớ không? Trước đấy con và hai đứa trẻ ấy không hợp tính nhau, thằng bé...
Chẳng hiểu sao, mọi âm thanh xung quanh tôi bỗng chốc biến dạng, trở thành một thứ tiếng gì đó mà tôi không hiểu nổi. Tôi thấy miệng mẹ vẫn cử động, dường như mẹ đang nói rất nhiều nhưng đầu óc tôi cứ choáng váng, hỗn loạn, lời nói vừa rót vào tai đã trôi tuột đi mất.
Tôi lắc lắc đầu, thấy mọi thứ xung quanh vẫn bình thường, mẹ vẫn ngồi đó, im lặng nhìn tôi. Tôi không biết tại sao mẹ đột nhiên dừng lại, bèn hỏi:
- Thằng bé gì ạ?
Mẹ quan sát tôi vài giây rồi rũ mắt, lắc đầu.
- Ý mẹ là thằng bé Thành, trước đấy hai đứa còn gây gổ với nhau suốt còn gì. Sau vụ bắt cóc thì tự dưng thái độ của con thay đổi 180 độ, chỉ chơi với mỗi Thành và Giang. Cũng không vấn đề gì, nhưng trực giác của bố mẹ về hai đứa nó không tốt lắm, cũng đành chịu.
Nghe mẹ kể lại những chuyện trong quá khứ, tôi vô thức nhìn đến chiếc chuông gió nhỏ bằng sứ đã cũ vẽ hình hoa sen đơn giản treo trước cửa sổ, thoáng ngẩn người. Người ta nói rằng trẻ con bắt đầu có ký ức kể từ khi lên ba tuổi, nhưng tôi hoàn toàn không có chút ký ức nào cho đến khi tôi lên năm. Giang và Thành nói với tôi rằng có nhiều người đến khi sáu, bảy tuổi mới phát triển trí nhớ dài hạn, kể cả có thông minh đến đâu cũng có thể rơi vào trường hợp đó. Ban đầu tôi không tin vào lời giải thích này, vì thường người ta hay nói trẻ thông minh sẽ phát triển trí não sớm hơn bình thường. Nhưng lâu dần tôi cũng tin. Có rất nhiều thứ mà tôi biết rõ là xuất phát từ khoảng trống ký ức đó, chẳng hạn như chiếc chuông gió bằng sứ mà tôi đã giữ gìn nhiều năm kia, kể cả thế thì tôi cũng không nhớ được bất kỳ chuyện gì liên quan đến nó, chỉ có thể chấp nhận rằng bản thân bắt đầu nhớ được mọi chuyện muộn hơn so với người khác. Trầm mặc một hồi, tôi mới cười trừ giải thích:
- Người ta nói trái tính mới chơi được với nhau mà mẹ. Phải có đánh mới thành bạn được chứ.
Tôi nghe Giang kể lại rằng, tôi và Thành xích mích với nhau ngay khi Thành và Giang mới chuyển tới. Giang chơi với Thành từ khi lót tã, đến năm bốn tuổi mới cùng gia đình chuyển đến khu chung cư ở phố Chân Sẻ. Tôi không nhớ lần đầu gặp nhau thế nào, chỉ nhớ tôi và Thành có mấy lần cự cãi nhau ở bờ sông, có một lần Thành còn xô tôi ngã gãy một cái răng cửa.
Vụ bắt cóc xảy ra khi tôi đang chờ Thành và Giang đến buổi hẹn tái chiến ở trong công viên. Thành thấy tôi bị mang lên một chiếc xe lạ bèn đuổi theo, kết quả cũng bị bắt đi. Giang chạy theo bị vấp ngã nên may mắn thoát được. Trong thời gian bị bắt cóc, Thành luôn bảo vệ, che chở cho tôi. Sau đó khi được cứu về, Thành nhập viện, hôn mê mấy ngày mới tỉnh. Cậu ấy trở nên sợ bóng tối, nhìn thấy dây thừng thì run lên bần bật. Bác sĩ nói đó là rối loạn stress sau sang chấn. Có lẽ vì thế mà dù mới gặp mẹ Thành hai lần nhưng tôi luôn cảm nhận được sự thù địch rõ ràng của bà ấy.
Về phần Giang, sở dĩ nói nó có ơn với tôi vì tôi được nó cứu một lần hồi lớp hai. Trên đường đi học về, tôi bị một đám côn đồ chặn lại. Sau đó Giang phát hiện ra khi tôi đang bị chúng đánh, không ngại nguy hiểm mà xông vào che chắn cho tôi. Bọn côn đồ đánh chúng tôi bằng gậy gộc, phía trên còn có đinh lộ ra. Đến khi thầy giáo đến, trên lưng Giang đã thấm máu ra bên ngoài áo rồi. Những vết thương kinh khủng ở dưới lớp áo rách nát của nó, đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ. Suốt bấy nhiêu năm, bởi vì những vết sẹo chưa biến mất ấy, đến cả cái áo hai dây nó cũng không dám mặc, luôn giữ trong lòng sự tự ti về thân thể mình.
Những tổn thương về cả thể xác và tinh thần của hai người ấy đều là do tôi mà thành. Vì thế trong ngần ấy năm, tôi luôn cố gắng để bù đắp bằng nhiều cách cho họ. Tất cả những chuyện trong quá khứ ấy, tôi chưa từng dám quên dù chỉ một giây.
Hạ ơi là Hạ, hai người tốt bụng như vậy, làm sao có thể hại mày được chứ?
Mẹ không phản bác tôi, chỉ khẽ mỉm cười chấm dứt câu chuyện:
- Ừ, mẹ biết mà. Với lại, nãy giờ mẹ con mình lạc đề quá ha.
Tôi cũng không có ý định tiếp tục nói về quá khứ hay Thành – cái người vô tâm cả tuần rồi không thèm liên lạc với tôi, bèn gật đầu lia lịa. Mẹ chậm rãi xếp ngay ngắn những đồ tôi sẽ mang theo vào ngày mai, sau đó dặn dò tôi vài thứ quan trọng về chuyến đi. Trước khi ra khỏi phòng, mẹ dừng lại một chút, dịu dàng xoa đầu tôi, nói:
- Nếu con thích thằng bé thì chủ động một tí cũng không sao. Hai đứa nhắn tin làm hòa trước, rồi ngày mai gặp nhau giải thích mọi chuyện. Bố mẹ không thích Thành, nhưng chuyện yêu đương là của con. Mẹ chỉ muốn con nhớ là, dù trời có sập xuống thì vẫn còn bố mẹ và anh trai chống đỡ cho con. Vì thế bất kể xảy ra chuyện gì, con cũng không cần tự gánh vác, cũng không cần giữ trong lòng một mình. Dù gặp phải điều gì đi nữa thì cũng không được giấu giếm bố mẹ và anh con, được không?
Tôi không biết sao tự dưng mẹ lại nghiêm túc nói ra những lời da diết như phim truyền hình thế, trong lòng vô cớ dâng lên một cảm giác bất an chập chờn. Hiển nhiên “chuyện gì” mà mẹ nói không phải những chuyện vặt vãnh linh tinh của cá nhân tôi. Chưa kịp để tôi phản ứng, mẹ đã đưa ngón út ra trước mặt tôi, kiên quyết nói:
- Hứa với mẹ đi.
Tôi tạm thời chưa hiểu rõ lắm nhưng vẫn móc ngón út với mẹ, nói rõ từng tiếng:
- Con hứa với mẹ ạ.
Khi đầu ngón cái ịn vào nhau, mẹ hài lòng mỉm cười rồi đi xuống tầng. Tôi thấy tự dưng mẹ cố chấp lạ thường, đoán chắc là có gì đó xảy ra bèn nhắn tin hỏi anh trai. Nhưng anh ấy cũng không biết, tình hình công ty càng không có xíu biến động nào. Anh an ủi tôi rằng đó là do mẹ lo lắng cho việc tôi đi du lịch với lớp vào ngày mai. Tôi thấy cũng hợp lý, thế nên không nghĩ nhiều thêm nữa.
Chuyến đi xuất phát từ năm giờ sáng. Khi tôi đến cổng trường lúc bốn giờ năm mươi, mới có chừng mười đứa đến, trong đó có Giang. Nó mặc crop-top và quần jeans ngắn đến giữa đùi, ngồi ở một góc ôm vali ngủ gà gật. Tôi ngó nghiêng một lúc, không thấy người mình cần tìm, hơi hụt hẫng kéo vali đến ngồi cạnh Giang. Vài phút sau thì thầy chủ nhiệm đến, tới giờ lên xe thì điểm danh theo sĩ số đã đăng ký. Rốt cuộc vẫn thiếu một người. Sau khi cả lớp đứng như dân tị nạn trước cổng thêm năm phút, thầy chủ nhiệm quyết định không chờ nữa và lùa học sinh lên xe.
Giang ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở thế nào mà bước hụt ở cửa xe, may mà có tôi kéo lại, thành ra đám đông đang lục tục đi theo sau nó bị tắc cứng. Nó đứng vững được rồi thì lúc bước lên lại mắc một sợi chỉ hơi dài trên quần vào khe cửa. Tôi không tài nào hiểu nổi vì sao sợi chỉ trên quần jeans lại có thể vô tình chui được vào trong cái khe bé tí đó, kéo ra không được bèn loay hoay tìm kéo để cắt.
Vài sự cố nhỏ đó khiến cả đoàn bị chậm lại chừng ba phút, ngay khi cửa xe chuẩn bị đóng, một cái chân dài đi chiếc giày thể thao quen thuộc đột nhiên vươn vào trong. Thành bước vào với mái tóc rối bù và quần áo hơi xộc xệch, thở hổn hển như thể vừa chạy bộ tới. Tôi không nghe rõ những lời cậu ấy nói với thầy chủ nhiệm ở tuốt phía đầu xe bởi vì tôi ngồi ở giữa, xung quanh mọi người đều đang nói chuyện rào rào. Thật ra tôi không thích đi ô tô lắm vì tôi bị say xe nhẹ. Đang lúc nhắm mắt định ngủ cho đỡ đau đầu thì bên cạnh vang lên âm thanh sột soạt. Tôi quay sang, bóng dáng cao cao mặc áo phông trắng quần đùi đen đứng chắn tầm nhìn, khuôn mặt lộ ra ý cười nhẹ nhàng.
- Tớ ngồi đây với cậu nha.
Chẳng đợi tôi đáp, Thành lập tức ngồi luôn xuống bên cạnh. Chúng tôi đã nhắn tin với nhau tối qua, thống nhất làm hòa rồi đến nơi nói chuyện tử tế, nhưng tôi không ngờ cậu ấy lại đến ngồi thẳng ở đây.
- Được rồi. – Tôi thở hắt ra một hơi, ngồi thẳng dậy. – Nói chuyện ở đây luôn cũng không sao.
Thành không trả lời. Tôi nhìn ra khung cảnh đang lùi về sau bên ngoài cửa kính với vận tốc tăng dần, hơi ngơ ra. Một lúc rất lâu sau, tôi đang lim dim sắp ngủ, người bên cạnh mới bất chợt lên tiếng:
- Tớ có được hỏi... về mấy mối quan hệ khác của cậu không? Mấy người mà tớ không biết ấy.
“Không biết” rõ ràng là nói dối, vì ngay hôm đó tôi đã lập tức nhớ ra rằng, lý do mà tôi biết về người đứng đầu hai cuộc thi toán Hoa Kỳ mở rộng kia một phần là vì Thành có tham gia cả hai cuộc thi đó. Hơn nữa ngày đi thi về, cậu ấy có kể với tôi rằng thủ khoa ngồi ở bàn bên cạnh cậu ấy trong phòng thi, sau khi thi xong, hai người còn so đáp án vài câu khó. Tôi chưa bao giờ thích kiểu nói chuyện vòng vo như thế, hỏi thẳng:
- Cậu không ưa Thịnh hay là không ưa tớ?
#hnld