Đã qua bao lâu rồi nhỉ? Sao những hồi ức mơ hồ cứ ùa về mãi, Marilyn cảm giác không thể thoát ra được. Đời người thoáng chốc như giấc mộng dài, nhưng có những thứ dường như đã hằn sâu vào tâm trí đó chính là bản năng của kẻ sống sót.
"Không đúng, còn giao kèo thì mình không chết được...."
Marilyn choàng tỉnh dậy, bảo sao có cảm giác không đúng bởi cô đang ở trong căn phòng lạ. Đầu cô nhói lên như thể búa đóng đinh vào, rốt cuộc đêm đó là ai đã cứu cô. Sau một lúc trấn tĩnh lại, cô nhận ra mình được chữa trị và băng bó vết thương.
"Đây là đâu?" Marilyn nhìn xung quanh, cố nhớ lại xem có phải nó thuộc bên quân Hoàng đế không, nếu vậy thì toi thật.
Tường gỗ dày dặn, được xây từ những tấm ván sồi cứng cáp. Một cửa sổ nhỏ mở ra bên ngoài, ánh sáng mặt trời chiếu qua tạo thành những bóng đổ mờ ảo trên sàn nhà. Bên ngoài là rừng già cao vun vút. Ấm cúng thế này có vẻ không phải trong doanh trại hay thuộc bên quân Hoàng đế. Lẽ nào, là căn cứ quân Cách Mạng?
"Cô tỉnh rồi sao?" Một giọng nam trầm vang lên trong phòng.
Chiếc sô pha biết nói sao? Làm Marilyn cảnh giác lùi lại phía trong giường, nhưng hóa ra là ban nãy cô không để ý chiếc sô pha đã có người ngồi. Anh ta đứng dậy xoay người định bước về phía Marilyn. Làm cô bất giác lùi lại đằng sau.
"Đừng lo, tôi không làm gì cô đâu. Cô ổn không? Có thấy đau chỗ nào không?" Anh lúng túng gắng giải thích để Marilyn hiểu.
"Anh là ai? Đây là đâu?"
"Tôi là Hiver Blanc, và đây là căn cứ quân Cách mạng. Mong cô đừng sợ, vì ở đây rất an toàn."
Dường như mong ước của Marilyn đã thành hiện thực rồi sao. Bởi vì giờ đây cô đang ở trong căn cứ quân Cách mạng. Đoán chừng căn cứ này khá rộng, nhưng lẽ nào Vague lại không để ý đến. Đột nhiên, cô nhớ đến nhà Bene, không xong rồi lỡ như liên lụy đến họ.
"Tôi... tôi phải về nhà. Người thân của tôi, có lẽ giờ này họ đang lo lắm."
"Không được, xin lỗi cô." Hiver vịn hai bên vai Marilyn để giữ cô lại.
"Tại sao?" Marilyn chau mày nhìn anh.
Nhưng khi nhìn kỹ khuôn mặt Hiver, đôi mắt xanh thẳm đó khiến cô có chút quen thuộc. Lẽ nào đã gặp ở đâu rồi sao, nhưng giờ đây ký ức này đành chịu. Dáng vẻ ân cần lo lắng đó, như sự ấm áp sau lớp băng giá lạnh. Dường như, làm Marilyn có cảm giác gì lạ lạ.
"Nếu giờ cô về nhà sẽ rất nguy hiểm, vì tên hôm đó là thuộc hạ của Đại tướng quân, nên cô có thể sẽ tạm lánh ở đây vài ngày." Giọng Hiver trầm ấm trấn tĩnh cô.
Chắc chắn Vague sẽ cho binh lính của hắn đến để điều tra, tính đó của tên đồng đội cũ năm ấy cô còn lạ gì. Nhưng giờ đây nếu trở về sẽ chỉ thêm rắc rối, khi mà bản thân Marilyn còn chẳng tự bảo vệ được.
"Cô đừng lo, cô cứ nói tên người nhà của cô. Tôi sẽ cố gắng bảo vệ họ hết sức có thể."
"Được rồi, tôi sẽ ở lại nhưng anh có thể bỏ tay ra không?"
Hiver nhận ra mình đang đứng quá gần, nên anh lúng túng lùi lại. Dù biết giờ khó có thể xuống thị trấn, nhưng nhìn Marilyn lo lắng như vậy, Hiver đành phải hứa bảo vệ người thân của cô. Bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa, xen ngang cuộc nói chuyện của hai người.
"Đại đội trưởng, có điện báo từ cố vấn."
"Được rồi, tôi đến liền."
Ngay lúc Hiver bước ra đến cửa, hình như anh quên gì đó nên nhìn sang Marilyn.
"À, tên cô là gì ấy nhỉ?"
"Marilyn Loseil."
"Được rồi, cô Marilyn cứ nghỉ ngơi ở đây. Trước cửa có lính gác, nếu cần gì thì cô cứ nói với anh ấy. Rất vui được gặp cô." Dứt câu, Hiver cười nhẹ rồi bước ra ngoài.
Nếu lính gác bên ngoài, không phải là đang giam lỏng cô sao. Cứ tưởng anh ta sẽ không đề phòng cơ chứ, dù sao cũng là đại đội trưởng cơ mà. Nhưng điều khó hiểu nhất về bản thân cô lúc này, tại sao đã đến căn cứ quân Cách mạng thì lẽ ra cô phải vui. Sao giờ cứ thấy lo lắng với sốt ruột vậy.
"Mình bị sao vậy? Mình đâu đáng thương đến mức cần một gia đình, việc gì phải quan tâm đến họ." Marilyn thở dài, xoa trán trấn an bản thân.
Việc cô còn lo chưa xong, giờ lại lo cho người khác. Nhà Bene tốt với cô là thật, nhưng kẻ như Marilyn xứng đáng với lòng yêu thương của họ sao. Giao kèo với Helios vẫn còn đó, Strein thì chẳng cảm nhận được, cách lấy lại mảnh đá Mặt trời còn chưa có. Thời giờ đâu mà quan tâm đến người khác.
Khi nhìn sang cửa sổ, Marilyn giật thót khi thấy có một cô gái tóc vàng đang dán mặt vào kính, nhìn cô chằm chằm. Không lẽ quân Cách mạng đều kỳ lạ như vậy à. Marilyn quơ tay qua lại trước mặt cô gái đang nhìn cô như sinh vật lạ kia.
"Suỵt." Cô gái ra hiệu cho Marilyn.
Cô gái đó lấy cây cạy bung cả cửa sổ trong sự ngỡ ngàng của Marilyn. Lần đầu chứng kiến có người dám làm như vậy, làm cô hơi hoảng loạn.
"Đi nhanh, tin tớ. Nằm trên giường cả ngày là mọc nắm đấy."
Nhìn bàn tay cô gái đưa vào làm Marilyn phân vân. Rốt cuộc nên đi hay ở lại đây, khi giờ đây cô đang bị giam lòng. Nhưng đúng là cả ngày trong phòng chắc phát điên mất, nên Marilyn quyết định liều một phen.
"Được thôi, nhưng lỡ bị phát hiện thì sao?"
"Cứ nói cậu là lính mới là được. Để tớ lo cho." Giọng điệu chắc nịch đó, xem ra đành đánh cược lần này.
Nói vừa dứt câu, Marilyn nắm tay cô gái đó trèo cửa sổ leo ra ngoài. Theo sau bóng lưng với mái tóc vàng hoe đó, Marilyn dần được mở mang tâm mắt. Sâu trong cánh rừng già, nơi ánh nắng Mặt Trời chỉ thấm qua lớp tán cây, căn cứ quân Cách Mạng nằm giữa những đại thụ rậm rạp.
Tường gỗ dày đặc và vách đá tự nhiên bao quanh, tạo thành hệ thống phòng thủ vững chắc. Binh sĩ tuần tra, áo giáp bóng loáng và kiếm sắc bén, đứng trên các tháp canh nhìn ra xa xăm, và luôn sẵn sàng đối phó với bất kỳ kẻ thù nào tấn công.
"Mà cậu tên gì nhỉ?"
"Cậu cứ gọi tớ là Joie được rồi." Joie nhìn sang Marilyn cười tươi, rồi nắm tay dắt Marilyn đi trong sự ngỡ ngàng của cô.
Trong căn cứ, có một phòng hội đồng chiến lược, nơi các tiểu đội trưởng họp bàn kế hoạch chiến dịch. Bản đồ chiến trường được trải trên bàn, và các tiểu đội trưởng đang thảo luận về cách tấn công và phòng thủ.
Các tượng đá của các vị thần và anh hùng chiến tranh đứng vững vàng, như những người bảo hộ của nền văn minh. Tiếng rì rào của gió qua tán cây và tiếng chim hót lẻ loi, không khí yên bình nhưng cũng đầy hứng khởi.
"Cậu định dẫn tớ đi đâu vậy, Joie?"
"Tham quan căn cứ, lần đầu cậu đến đây mà."
"Nhưng tớ là người lạ đó Joie? Cậu đâu thể dẫn một người lạ đi vòng quanh chỗ này được? Lỡ tớ là gián điệp thì sao?"
Nghe câu nói của Marilyn làm Joie đứng khựng lại, lỡ thật thì chắc bị Hiver trách phạt mất. Nhưng cô nhớ đã nghe Hiver kể lại chuyện Marilyn xả thân cứu cô bé đó. Nếu là gián điệp thì đời nào làm vậy, nên Joie chọn nghe theo trực giác mình.
"Cậu thấy đúng không?" Marilyn hỏi khi Joie đang nhìn cô đăm chiêu.
"Không đâu. Nhìn cậu khờ vậy mà gián điệp gì? Với lại, tớ tin người sẵn sàng cứu người khác thì không thể xấu được." Joie lắc đầu.
Lần đầu nghe bản thân là người tốt làm Marilyn cứng đờ. Nhưng khi nhớ lại từ lúc sống ở đây, Marilyn chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ hành động theo cảm tính như vậy. Những trải nghiệm mà trước đây gần như chẳng có, hoặc cũng khó lòng nhớ được.
"Lỡ cậu sai thì sao?"
"Thú thật thì... trong căn cứ chán quá nên tớ không có người để tâm sự. Mọi người đa số lớn hơn tớ, không thì cũng là con trai....Nên tớ chỉ muốn tìm người để nói chuyện."
Lời chân thành có thể khiến người ta mềm lòng, và Marilyn đang cảm thấy điều đó. Nhưng nếu xét mọi chuyện, thì ở gần Joie sẽ dễ thăm dò căn cứ hơn. Có thể chuẩn bị cho sau này, có lẽ không tệ chút nào.
"Xin lỗi, tớ lỡ lời."
"Có gì đâu, kệ đi. Để tớ dẫn đi tiếp." Joie xua tay rồi dẫn Marilyn đi.
Joie dẫn Marilyn qua các khu vực trong căn cứ, giới thiệu từng chỗ một. Giọng Joie ngày càng háo hức, như thể một hướng dẫn viên du lịch cực có tâm với nghề vậy. Nhưng có vẻ không có cái phanh nào có thể cản Joie nói lúc này.
"Đây là nơi rèn vũ khí..." Joie chỉ vào một khu nhà lớn, bên trong có nhiều thợ rèn đang miệt mài làm việc, tiếng búa vang lên đều đặn.
"...Chào buổi sáng bác Hooger."- Cô vẫy tay về phía ông thợ rèn già.
"Chào buổi sáng Joie, có bạn mới rồi à?" Bác Hooger gắng nheo mắt để nhìn về phía Joie.
"Lính mới bác, nên cháu dẫn cậu ấy đi tham quan." Joie giật nhẹ tay áo sơ mi của Marilyn làm cô lúng túng.
"Cháu... Cháu chào bác. Mong sau này được giúp đỡ nhiều hơn ạ." Dù không quen nhưng Marilyn vẫn cúi gập người vừa tròn chín mươi độ.
"Ồ, vậy tốt quá. Cứ tự nhiên như ở nhà nha cháu." Dứt câu, Hooger quay lại với công việc rèn kiếm của mình.
Lẽ nào những năm qua làm Marilyn thoái hóa khả năng giao tiếp rồi sao. Để giờ đây tái hòa nhập lại khó đến mức nào. Có lẽ chốn ngục tù đã bào mòn đi nhân tính, nên việc có người bạn hướng ngoại toàn phần như Joie làm cô bỡ ngỡ rất nhiều.
"Được rồi Marilyn, cậu sắp cúi đến chân rồi kìa." Joie vỗ vào lưng Marilyn để cô đứng dậy.
"Căn cứ rộng quá, Joie. Đi một hồi chắc tớ bốc hơi."
"Ừm, để xem. Nhiêu đó cũng đủ cho cậu nắm rồi, theo tớ đến chỗ này. Đảm bảo, cậu sẽ thích."
Marilyn gật gù theo sau Joie, dù hai chân cô như tê cứng. Dù sao quyết định nào chẳng dẫn đến hối hận, thôi thì cứ theo đi. BIết đâu Joie dẫn đến nơi bí mật nào sao. Cuối cùng cũng đến nơi đó, một khu vườn ở phía sau căn cứ. Joie nhìn qua nhìn lại một lúc, rồi quay sang bảo cô.
"Định dẫn cậu đến chỗ bác Raphael, nhưng nhìn cậu chắc cần chỗ nào yên tĩnh chút. Nên tớ dẫn cậu đến đây. Mà anh Ferick , cả mấy con sóc đâu rồi nhỉ?"
"Ferick?"
"Anh ấy chăm sóc khu vườn này khi rảnh, chắc lại có điện báo nên Ferick không ở đây rồi."
Vườn hoa nhỏ những được chăm sóc tỉ mĩ, từng khóm hoa linh lan đua nhau nở rộ. Đúng là nơi này yên tĩnh thật, cả Joie lẫn Marilyn đều im lặng để nghe tiếng hát của từng ngọn giò. Như thể cuốn đi mọi nỗi sầu hằng giấu kín.
"Hoa linh lan thơm như vậy sao?"
"Không đâu, này là mùi thuốc đặc biệt của Ferick."
"Thuốc?"
"À, Strein của Ferick khá đặc biệt vì không phải nguyên tố. Nhưng anh ấy có thể nói chuyện, thậm chí điều khiển cả động vật...."
Thật sự là có Strein hiếm vậy sao? Làm Marilyn có chút bất ngờ, vì cô cũng chưa từng nghe qua. Thật sự có nhiều cái Marilyn nhớ không nổi, chỉ có thể công nhận quân Cách mạng nhiều thứ đặc biệt.
"Vậy...sao lại có thuốc."
"Vì strein của ảnh khá yếu, nên cần thuốc hỗ trợ thêm. Loại thuốc đặc biệt dẫn mấy động vật nhỏ đến đây. Mà cũng muộn rồi nhỉ? Nếu không có Ferick ở đây thì chúng ta về thôi."
Nghe qua lời Joie làm Marilyn cũng có chút tò mò, rốt cuộc Ferick này đặc biệt đến vậy sao. Nhìn ánh dương dần tàn phai trên rừng già, vậy là đã hết một ngày. Hôm nay bình yên đến lạ, nhưng Marilyn biết rằng đó cũng chỉ là dấu hiệu trước cơn bão mà thôi.
Bởi vì, xem như đã hoàn thành bước đầu, còn cả chặng đường dài phía trước. Tối đó, nhìn ánh trăng treo trên những tầng mây, trong lòng Marilyn cứ bồi hồi, bất an không thôi. Có lẽ là nhớ nhà Bene, nhớ tiếng cười của Garcia. Nhưng Hiver đã hứa nên chắc sẽ không có chuyện gì đâu, tạm gác họ sang một bên vì cô còn cả giao kèo Helios quan trọng hơn mà.
"Mong ngày mai, bình minh vẫn sẽ đến..."
Bình luận
Chưa có bình luận