Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Gõ nhịp hai phách, gọi một tiếng ơi

Chương 5: Bắt đầu biết ngóng trông

 

 

 

Đôi chân còn dính đất đỏ, vậy mà thầy Vỹ lại quỳ xuống xỏ chiếc guốc còn lại vào chân. 

Tôi vẫn đứng yên như thế đến khi thầy nói lời chào rồi rời đi. Nếu không phải vì nghe tiếng bu gọi mình, tôi đã chạy theo và lại lì lợm hỏi tiếp tại sao thầy lại làm thế. 

“Nhã! Con định đi đâu?” 

“Bu, con ra ngoài hóng gió xíu.” 

“Hóng gió giữa trưa nắng nóng.” Bu tôi chống hông, mặt hầm hừ rồi đi thẳng đến chỗ tôi. “Phải dạy lại con mới được. Con gái người ta thì thêu thùa, nấu cơm, lấy chồng sinh con, đỡ đần cha mẹ. Còn nhà tôi giữa trưa hè vẫn không biết vào nhà tránh nóng.” 

“Bu ơi, đau tai con.” Tôi la lớn, mặt nhăn lại khi bu véo tai rồi lôi cổ tôi vào nhà. Tôi chỉ biết cúi người, chân bước theo sau và bên tai vẫn là tiếng càm ràm về tội nghịch ngợm của tôi. 

“Con là con gái trong nhà, mà sao nghịch như trai thế? Con có muốn bu đánh con không ạ?” 

“Bu ơi, con biết lỗi rồi.” 

“Cái tội nghịch ngợm mãi không bỏ, biết tha kiểu gì. Mà sao chân lại guốc nọ guốc kia nữa vậy Nhã?” Bu tôi nhìn xuống chân, tiếng lộc cộc của guốc gỗ thu hút sự chú ý. 

Tôi không dám nói gì thêm, chỉ biết im lặng, mím chặt môi chịu đau cho đến lúc bị kéo vào sân nhà và bị bắt vào phòng thay đồ rồi ngồi im cho đến giờ ăn cơm tối. 

Sau buổi hôm đấy. 

Cơn giận dữ của bu vẫn chưa nguôi ngoai, chẳng biết ai làm gì mà bu cứ mặt mày xầm xì dõi theo từng hành động của tôi. Thậm chí còn bắt thằng Vệ và con Lan phải trông chừng tôi ở trong nhà cho bằng được, giao thêm việc là tôi phải biết may vá, thêu thùa để bu tôi kiểm tra vào mỗi tối.

“Được rồi. Mai làm tiếp.” Bu tôi kiểm tra từng đường kim mũi chỉ, xem có khít vào nhau không, xem hai mặt tôi có làm hỏng hay thêu không đúng. 

“Bu ơi, con làm cái này mấy hôm nay rồi. Cho con chuyển sang cái khác đi.” Tôi xòe tay ra, vẻ mặt nhõng nhẽo, “Bu nhìn tay còn đi, bị kim đâm đến mức không còn chỗ mà quấn vải che vết thương nữa rồi.” 

“Thế càng phải cho làm. Con gái thì ế chỏng ế chơ, kiếm tấm chồng về mà phụ giúp thầy cũng không làm được.” 

“Con làm gì có lỗi trong việc này. Con chỉ là hơi kén chọn.” 

“Kén cá chọn canh này thì thành bà cô già trong làng Mõ này nhá!” Bu véo mạnh một cái vào cánh tay, nghiến răng, răn đe nhắc nhở, “Cô mà không cho nhà này bế cháu thì cẩn thận tôi đuổi cô ra khỏi nhà.” 

“Đừng mà bu.” 

Tôi ôm cánh tay bị véo, chề môi cùng vẻ mặt chán nản, tôi còn phải nài nỉ xin bu cho tôi dừng may vá vài hôm trước khi bu về phòng nghỉ ngơi. 

Mấy hôm nay. 

Tâm trạng tôi cũng thất thường, người cứ như mất hồn mà làm mọi thứ. 

Từ ngày thầy Vỹ trả guốc, tôi hay ở trong trạng thái đờ đẫn, nhìn xa xăm, tim cứ đập loạn nhịp khi nghĩ về người đàn ông ấy. Mấy hôm nay, tôi cũng chẳng được đi đâu, quanh quẩn trong phòng rồi chiều chiều ra sân đứng nhìn bọn trẻ chăn trâu về nhà. Tôi lại nghĩ đến dáng vẻ cao gầy ấy, mặc bộ đồ ra đồng rồi kéo xe từ con đường đất đỏ đi qua đây. Hễ nhìn thấy bóng dáng như thế, tôi lại vội chạy nhanh ra ngoài cổng để xem có phải thầy Vỹ hay không?

“Có phải gặp được tơ duyên 

Vì chiếc guốc nhỏ nối duyên đôi mình.”

Trong lòng cứ thế nảy sinh mong chờ gặp lại gương mặt mà tôi từng đanh đá tuyên bố đánh con trai nhà người ta vì tội trêu ghẹo. 

“Mợ ơi, sắp đến giờ ăn cơm rồi. Mợ đi tắm rồi ra ăn cơm với ông bà.” Con Lan dính tro trên mặt nhưng chẳng buồn bận tâm. Nó còn phải trông chừng tôi theo lời dặn của bu, nấu gần xong bữa thì chạy ra ngoài gọi tôi vào tắm trước giờ dùng bữa. 

“Ta biết rồi.” Tôi thở dài, vẫn hướng mắt ra ngoài nhìn, không thèm quan tâm đến việc con Lan đứng ghé sát rồi nói nhỏ bên tai. 

“Mợ nhìn gì bên ngoài vậy?” 

“Chả nhìn gì cả.” Tôi lơ nó đi, chẳng buồn tiếp chuyện nhưng con Lan vẫn giữ nguyên vị trí ấy nói chuyện.

“Mợ ơi, mấy hôm nay, con thấy mợ kì kì!” 

“Lạ cái gì mà lạ. Ta vẫn thế.” 

“Không. Mợ khác lắm. Mợ giống người trên mây, làm gì cũng mất tập trung. Hôm trước đang ăn cơm, tự nhiên ông bà nói đến chuyện nhà thầy Mo, mặt mợ đỏ ửng. Hôm nọ cũng nhắc đến thầy Vỹ, mợ cũng cư xử lạ. Hôm nay thì mợ thấy ai đó rồi chạy vội ra ngoài, ném cả chổi lông gà đi. Hay là mợ có ý gì với thầy Vỹ.” 

Nói trúng tim đen, tôi chỉ biết quay mặt đi, đẩy con Lan ra xa trước khi nó nói thêm được ý khác. Nhưng con Lan đã theo tôi từ bé, từ việc tôi giấu nhẹm làm vỡ bình quý của thầy hay tôi giấu bu cái áo quý bị rách, con Lan biết rõ. Nó hiểu từng việc tôi xử sự trong từng hoàn cảnh, và lần này cũng vậy. 

Con Lan có đôi mắt biết nói, to tròn, đen láy, hàng lông mi dài và có mấy đốm tàn nhan hai bên gò má cao vì tội dãi nắng làm đồng. Nó như con mèo, không biết sợ mà dí mặt sát gần, hỏi chuyện tôi vì tính tò mò khi nó đoán trúng sự việc. 

“Mợ ơi, mợ thích thầy Vỹ à? Con đoán không sai.” 

“Làm gì có chuyện đó? Ta không thể thích cái người dám cướp guốc của ta được.” Tôi nói lớn, có tính giật mình mới làm thế, tôi giả vờ diễn nét giận dữ, khoanh tay rồi liếc xéo kể lại tội của thầy Vỹ, “Cái ông thầy đấy có gì mà ta phải thích. Không có chuyện đó được.”

“Nhưng, con thấy chiếc guốc còn lại bị thầy Vỹ cầm của mợ, được trả rồi mà.” Con Lan nói, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn theo tôi, “Hôm thầy Vỹ trả xe gạo, mợ đi guốc lệch đôi, tận mắt con thấy, không thể lầm được.” 

“Thì liên quan gì đến việc ta thích thầy Vỹ? Hắn ta cũng chỉ quỳ xuống đi lại cho ta chiếc guốc mới còn lại.” 

“Á à. Ra là thế. Con hiểu rồi.” 

Con Lan mặt sáng bừng, nó giống như bạn của tôi, thích thú khi biết sự việc xảy ra trưa hôm đấy giữa tôi và thầy Vỹ. Còn tôi, vì xấu hổ mà bỏ nó lại bên ngoài, vẻ mặt đắc thắng khi đoán trúng phóc, chắc nó đang sướng lắm khi biết. 

“Mợ ơi, chờ con.” 

“Đi ra chỗ khác đi, đồ nhiều chuyện.” Tôi đẩy con Lan dù nó cứ thích bám lấy để hỏi chuyện. 

“Mợ ơi, nếu mợ thích con trai nhà thầy Mo, thì chuyện đấy cũng là việc tốt trong nhà. Ông bà lúc nào cũng mắng vì chuyện mợ mãi không kiếm được ý trung nhân còn gì. Mợ tranh thủ chuyện này mà thưa ông bà, có khi hai người còn ủng hộ nhiệt tình hơn con.” 

“Ta không thèm.” 

“Hay mợ muốn tự mình, cọc đi tìm trâu.” Con Lan đá lông mày ra hiệu. 

“Thôi đi, con gái của nhà giàu có trong làng lại đi tán tỉnh con trai. Mi thấy thế mà coi được à?” 

“Con thấy cũng không sao cả. Mợ cũng tính tình thẳng thắn, thoải mái, việc gì mợ cũng dám làm. Không lẽ chuyện cỏn con này, mợ cũng bó tay.” 

Không phải bó tay mà là vì cái giá. Tôi chưa từng thích ai, chưa từng để mắt đến đám trai trong làng hay làng kế bên. Thầy ở nhà cũng từng giới thiệu con trai nhà ông Bản, bảo hắn sang nhà tôi biếu gạo, biếu rượu ngon để cưới tôi về nhưng tôi không chịu. Cái tên chỉ biết ôm chân xin tiền thầy ở nhà và khóc vì không đánh lại được bọn bắt nạt thì tôi không dám tin tưởng, trao cho kẻ như thế cả một cuộc đời. 

Con Lan cũng im im khi thấy tôi mải suy nghĩ, tôi nhìn nó, nó nhìn tôi. Tôi chớp mắt, nó cũng chớp mắt theo. Tôi thở dài, nó cũng buông câu than phiền não nề dù chính tôi mới là người có trăm mối tơ vò cần phải suy nghĩ. 

“Không được nói gì với thầy bu, nghe chưa?” 

“Con biết rồi ạ. Nhưng mợ định làm gì để theo đuổi thầy Vỹ.” 

“Thì ta khác có cách. Mày hỏi nhiều vậy?” 

“Con chỉ tò mò. Con bày cho mợ một cách.” 

“Cách gì?” 

“Thầy Vỹ bắt đầu dạy thay thầy Mo rồi. Mợ có thể kiếm cớ như trước, thi thoảng, sang đấy ngồi ké nghe giảng, coi như một công đôi chuyện, vừa lấy cảm tình thầy Mo vừa có cơ hội lại gần thầy Vỹ.” 

Tôi coi đó là ý kiến hay. Một cách tôi biết được hành động của mình gần đây có thực sự là do tôi đang tương tư đến người ấy. Vậy nên, tôi quyết định thử, bản thân đang nhất thời cảm thấy mọi chuyện phóng đại hay thực sự tôi có tình cảm với người. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px