Gấm Hoa Giữa Trời

Khói Lam Phủ Nặng

Cảnh báo

truyện chỉ lấy yếu tố về lịch sử, không có giá trị tham khảo



Mà tôi vẫn không hiểu, người tối qua là ai mà giữa đêm hôm khuya khoắt, Nguyễn Chích lại chạy theo hắn như vậy, có chuyện gì khuất mắt ở đây thì tôi cũng chẳng nghĩ nhiều lắm.

Bình luận đoạn văn

 Khói lam chiều còn nghi ngút, anh em trong doanh trại kẻ đứng người ngồi, gáo nước mưa truyền tay nhau. Tiếng trò chuyện rôm rả xua tan đi phần nào cơn mệt mỏi sau ngày luyện tập vất vả.

Bình luận đoạn văn

Diêu cầm bát cháo vừa mới múc ra, miệng cười toe toét:

Bình luận đoạn văn

“bếp nay siêng rứa, nấu cháo kiểu ni mới đáng khen. thêm tí gừng hấn ấm bụng ghê!”

Bình luận đoạn văn

Có tiếng người than thở: “Ước gì có thêm ít cà pháo muối hay dưa cải thì ngon phải biết”. Mấy người gần đó phá lên cười. 

Bình luận đoạn văn

“Dạo này còn có cả bữa ăn xế, chủ tướng ta hào phóng anh nhỉ!”

Bình luận đoạn văn

Diêu trề môi đáp lại:

Bình luận đoạn văn

“Vụ lúa năm ni, làng Ó được mùa, bọn họ đem lương tiếp tế vô trại miết, nên chủ tướng lệnh cho thêm một ngày bốn bữa ăn đó bây!”

Bình luận đoạn văn

Tôi ngồi cạnh Nhuế, tay vẫn cầm bát cháo, ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua phía Công. Cậu ta ngồi không xa, dáng vẻ thoải mái, nghe Diêu nói gì đó liền bật cười, gương mặt chẳng có phần nào giống Diêu lắm, nếu ép tôi phải nói ra điểm giống nhau thì có lẽ là đôi chân mày của hai người, còn lại thì tôi chẳng nghĩ ra.

Bình luận đoạn văn

Vừa nhấc thìa húp cháo tôi vừa buôn chuyện:

Bình luận đoạn văn

“Anh Diêu với anh Công là anh em ruột mà sao giọng nói không giống nhau thế?”

Bình luận đoạn văn

Diêu giọng nói trọ trẹ, lâu lâu chẳng hiểu anh nói gì. Nhưng Công thì không hề nói giọng địa phương như anh trai, cứ như kiểu hai anh em không xuất thân từ một quê vậy.

Bình luận đoạn văn

Công đột nhiên quét mắt qua tôi, chỉ một thoáng thôi, rồi lại quay ra chỗ khác. Chợt lại nghe giọng Diêu toát ra vẻ bâng quơ lại thường.

Bình luận đoạn văn

  “Tau với Công, tính ra mới gặp lại nhau hơn năm nay thôi. Hồi xưa, cha tau ở Diễn Châu, còn mẹ cậu ấy mang theo Công đi nơi khác. Cha mẹ chia ly, mỗi người một ngả. Khi đó, tau cũng lớn rồi, nên ở lại với cha. Công thì còn bé, theo mẹ đi đâu tau cũng không rõ.”

Bình luận đoạn văn

Mọi người xung quanh im lặng, đâu đó còn có tôi và Nhuế bản tánh nhiều chuyện nên có nhìn nhau, đáy mắt không khỏi giấu được sự bất ngờ.

Bình luận đoạn văn

“Mãi đến năm ngoái, tự nhiên hấn đột nhiên đến, nói là con ruột của cha tau, cũng là em tau. Nói mẹ mất, trước lúc qua đời dặn dò phải về tìm cha để đỡ cảnh đơn côi một mình”.

Bình luận đoạn văn

Công ngồi đối diện tôi, tay cầm bát cháo nhưng chẳng ăn mấy, chỉ khẽ đảo thìa trong bát, động tác dường như lơ đãng. Diêu vẫn huyên thuyên kể chuyện, nhưng ánh mắt tôi cứ vô tình lướt qua Công.

Bình luận đoạn văn

Tôi để ý, khi Diêu nhắc đến việc hai anh em mới gặp lại, tôi thấy Công thoáng khựng lại. Chỉ là trong nháy mắt, cậu ta hơi cúi đầu, bàn tay dường như siết nhẹ quanh chiếc thìa. Nhưng rồi ngay sau đó, Công ngẩng đầu lên, cười nhạt, vừa gật gù vừa lắng nghe Diêu như thể chẳng có gì bất thường.

Bình luận đoạn văn

Tôi cố gắng xua đi ý nghĩ bất chợt ấy, nhưng ánh mắt Công vô tình chạm phải tôi một thoáng. Cậu ta lập tức rời mắt đi, tập trung vào bát cháo trước mặt.

Bình luận đoạn văn

“Mà anh Cấu đâu rồi, bấy lâu nay ít khi gặp anh Cấu nhể.”

Bình luận đoạn văn

Nhuế nhanh nhảu đáp tôi:

Bình luận đoạn văn

“Anh Cấu có việc phải gặp chủ tướng rồi…”

Bình luận đoạn văn

Dừng một lúc giọng nói Nhuế bâng quơ:

Bình luận đoạn văn

“Nhưng mà này, dạo này doanh trại ta yên ắng ghê, quân Minh cũng không còn đến quấy phá, mấy anh nhỉ? Không biết có phải vì chủ tướng ta nghiêm khắc, hay vì…”

Bình luận đoạn văn

Tôi khó hiểu hỏi lại.

Bình luận đoạn văn

“Nghĩa là sao vậy, anh nói tôi chẳng hiểu gì sất”

Bình luận đoạn văn

… 

Bình luận đoạn văn

Không hiểu sao tôi cảm giác được sự bất lực đâu đó từ Nhuế.

Bình luận đoạn văn

“Có người bảo hình như trong nội trại hình như có nội gián thì phải.”

Bình luận đoạn văn

Tôi khựng lại, thìa cháo dừng giữa chừng. Không khí thoải mái ban nãy như bị kéo căng. Câu nói của Nhuế khiến tôi suy nghĩ nhiều.

Bình luận đoạn văn

Diêu ngồi gần Nhuế nhất, gấp gáp xua tay mặt biến sắc:

Bình luận đoạn văn

“Nói chi rứa! Mấy chuyện ni đừng có tùy tiện bàn ra nói vô!”

Bình luận đoạn văn

Nhuế gãi đầu, như chỉ lỡ miệng, nhưng đã nói thì làm sao rút lại. Anh cười gượng:

Bình luận đoạn văn

“Chỉ là nghe loáng thoáng thôi... Chắc không tới mức tề, hỉ?”

Bình luận đoạn văn

Không khí dường như đã diệu hẳn đi, chẳng mấy ai quan tâm về chuyện đó lắm, bởi nó chỉ là lời đồn.

Bình luận đoạn văn

Nói gì thì nói, tên Trương Phụ đó thâm hiểm khôn lường, bọn chúng có cách chia rẽ nội bộ, đâu thể xem thường được!

Bình luận đoạn văn

Càng nghĩ, hình ảnh mùi hương bạc hà hôm ấy lại hiện lên rõ mồn một. Nhớ lại đêm hôm đó, Nguyễn Chích vội vàng đuổi theo người áo đen đó, có thể người đó có vấn đề. Tim tôi đập nhanh hơn, nếu thật sự là nội gián... mà mình không báo, chẳng phải sẽ mang họa lớn cho cả trại?

Bình luận đoạn văn

Nhưng nếu nói ra, chẳng lẽ lại chỉ tay vào Công? Cậu ta trông có vẻ bất ổn, nhưng bất ổn có đủ là bằng chứng sao?

Bình luận đoạn văn

Tôi lặng lẽ liếc qua Công. Dáng người ấy bình thản đến lạ, không một chút vướng bận gì, như thể hoàn toàn vô can. Vậy mà càng nhìn, lòng tôi càng dấy lên một dự cảm bất an không nói thành lời.

Bình luận đoạn văn

Có lẽ tôi nên gặp Nguyễn Chích, ít nhất để cảnh báo anh ấy… người hôm đó và Công có cùng một mùi hương trên người giống nhau. Nhưng nếu đoán sai, lời nói của tôi liệu có làm tổn hại thanh danh một người vô tội không?

Bình luận đoạn văn

Tâm trí tôi hỗn loạn như mớ sương khói chiều giăng mịt mờ.

Bình luận đoạn văn

Tối đó, tôi mò đến lều lớn xin được gặp chủ tướng. Tôi nghĩ tôi nên kể ra tất cả những gì tôi biết, đợi đến khi tan hoang cửa nhà mới biết là đã muộn. Tôi không muốn viễn cảnh ấy diễn ra thêm một lần nào nữa.

Bình luận đoạn văn

Tôi bước vào, trước mặt là Nguyễn Chích đang ngồi bên án thư, ngọn đèn dầu chiếu sáng gương mặt trầm ngâm của anh. Vừa thấy tôi, anh khẽ nhướng mày, giọng trầm ổn:
“Có chuyện gì?”

Bình luận đoạn văn

Tôi lưỡng lự một lúc, rồi dốc hết gan ruột nói ra mùi hương lạ mà tôi nghi ngờ thuộc về Công. Một lúc sau đó, từ nhíu mày, sắc mặt Nguyễn Chích đột ngột sa sầm. Anh đứng bật dậy, giọng nói vang lên, như lưỡi dao sắc bén chém ngang bầu không khí khiến tôi hú vía:

Bình luận đoạn văn

“Chú có biết mình đang nói gì không? Việc trọng đại này không thể vì chút cảm giác cá nhân mà làm kinh động toàn quân!”

Bình luận đoạn văn

Tôi cúi gằm mặt, cả người cứng đờ vừa khó hiểu, chỉ là chuyện bé sao anh ta lại nóng giận đến vậy?

Bình luận đoạn văn

 Bên ngoài, tiếng xì xào càng lúc càng lớn, đám lính đã tụ lại vây quanh lều. Công đứng lẫn trong nhóm đó, đôi mắt lấp lửng như đám mây vẩn đục. Dẫu chỉ thoáng qua, tôi vẫn thấy sắc mặt hắn tái nhợt, bàn tay như siết chặt vạt áo. Chẳng rõ cậu ta bị tiếng thét của Nguyễn Chích làm cho sợ lây, hay lo sợ điều gì khác.

Bình luận đoạn văn

“Đủ rồi!” Nguyễn Chích quát lớn, ánh mắt như tia chớp. “Trở về lều đi, tự kiểm điểm bản thân. Lời nói thiếu căn cứ thế này, ta không muốn nghe thêm một lần nào nữa!”

Bình luận đoạn văn

Lần đầu tôi thấy chủ tướng giận giữ đến vậy, tôi chẳng rõ mình đã phạm trọng tôị gì để rồi khiến anh ta gắt gỏng đến thế. Lòng tôi tủi thân, đi ngang qua đám người đang tụ trước lều nhiều chuyện đó.

Bình luận đoạn văn

Gió lạnh thổi qua mái tóc rối. Tôi ngã xuống phản, đôi mắt trĩu nặng. Tâm trí rối bời giữa hai dòng suy nghĩ: "Chẳng lẽ mình sai? Hay đúng như chủ tướng, mọi thứ chỉ là do tôi đa nghi?”

Bình luận đoạn văn

Giấc ngủ kéo đến nhanh chóng như muốn che lấp mọi suy nghĩ. Nhưng trong bóng tối dày đặc, tôi cảm giác nguy hiểm vẫn đang rình rập.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px