Gấm Hoa Giữa Trời

Hồn Ai Thổn Thức

Cảnh báo

truyện chỉ lấy yếu tố về lịch sử, không có giá trị tham khảo

Câu này hình như mấy ngày trước có ai nói với tôi rồi này, lần này là một giọng khác, nhưng giọng điệu vẫn y chang. Tuy ban đêm trời tối nhưng nhờ  ánh trăng mờ ảo, tôi nhận ra chủ tướng. Giọng anh ta cứng rắn, không cao nhưng có lực, khiến tôi lạnh cả gáy. 

Bình luận đoạn văn

Tôi đảo mắt, cố tránh ánh nhìn của Nguyễn Chích, tay vẫn bấu lấy vạt áo. Tôi lắp bắp:

Bình luận đoạn văn

“Dạ…Sa chỉ ra ngoài hóng gió một chút thôi ạ.”

Bình luận đoạn văn

“Giữa đêm?”

Bình luận đoạn văn

“Tôi… tôi chỉ quen thói ở quê, quen thói ra bờ sông cho dễ ngủ…”

Bình luận đoạn văn

Chết tiệt, nói xong tôi mới thấy mình lỡ lời, người ta đi hóng gió sao lại ướt sũng hai bắp chân? Ánh mắt Nguyễn Chích sắc như lưỡi dao, tôi thấy mình sắp tiêu.

Bình luận đoạn văn

“Thật ra…tôi đi tắm ạ…”

Bình luận đoạn văn

Một thoáng im lặng kéo dài, tôi không dám ngước lên.

Bình luận đoạn văn

Chẳng rõ được nét mặt của chủ tướng lúc này, chỉ nghe được giọng đáp lại.

Bình luận đoạn văn

“Tắm? giờ đã là ban đêm, cậu không sợ bị cảm à?”

Bình luận đoạn văn

“Tại nãy Sa có chút việc bận nên chẳng có thời giờ ạ” 

Bình luận đoạn văn

Tôi vừa trả lời những câu hỏi của y trong lòng liền dấy lên nỗi lo, sợ sẽ nhìn thấu tất cả.

Bình luận đoạn văn

“Tôi nghĩ cậu hãy đợi đến ngày mai, bây giờ mà tắm lại đổ bệnh mang tiếng tôi nữa”.

Bình luận đoạn văn

Tôi cứng họng, không ngờ anh ta lại biết lo lắng cho binh sĩ của mình như vậy, chẳng biết tôi nên nói anh ta tốt bụng hay lo xa nữa.

Bình luận đoạn văn

“Tôi là công tử bột từ nhỏ quen sống trong gấm vóc lụa là, không tắm một ngày thôi đã ngứa ngáy khó chịu.”

Bình luận đoạn văn

Thấy tôi cứng miệng, có lẽ Nguyễn Chích cũng mặc kệ tôi, phất tay để tôi đi.

Bình luận đoạn văn

        Cuối giờ Tuất, bầu trời bao trùm bởi sự tĩnh mịch, vài ánh sao le lói giữa bóng tối mênh mông cũng khiến người ta cảm thấy có chút lạc lõng. Tuy là đang giữa hạ nhưng gió đêm thổi nhè nhẹ, mang theo hơi lạnh mơ hồ, như muốn cuốn lấy mọi thứ, khiến những cành lá khẽ rung rinh, phát ra âm thanh xào xạc. Tiếng dế kêu rả rích vang vọng khắp cánh đồng, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc như đang thì thầm với nhau. Xa xa, ánh lửa từ những ngọn đèn dầu leo lét trong các ngôi nhà từ làng Ó ở dưới chân núi, tia sáng nhỏ bé giữa cảnh đất nước chìm trong cảnh binh đao. Tuy nhỏ bé, nhưng nó vẫn phải kháng cự trước ngọn gió hè còn chút hơi nóng từ ban ngày. 

Bình luận đoạn văn

Ngâm mình dưới dòng nước mát được một lúc, tôi mới chịu lên bờ, vội vàng lau khô người, cảm nhận được làn gió lạnh thấm vào từng tất da, tôi khẽ rùng mình.

Bình luận đoạn văn

  Trăng treo lơ lửng trên trời,

Bình luận đoạn văn

Ánh trăng mờ nhạt, rối bời lòng ai.

Bình luận đoạn văn

   Trăng rơi in bóng bờ ao,

Bình luận đoạn văn

Hồn ai thổn thức, mà sao trăng buồn.

Bình luận đoạn văn

       Để lòng mình lắng lại sau một ngày dài mệt nhọc. Nhưng rồi, tôi nhanh chóng nhớ ra rằng không thể nán lại lâu hơn, lỡ bị bắt gặp thì sẽ toi mất. 

Bình luận đoạn văn

“Ai đấy?”

Bình luận đoạn văn

Một giọng nói vang lên lại khiến tôi giật mình thêm lần nữa, vẫn là cùng một người lúc nãy.

Bình luận đoạn văn

“Tôi, tôi thưa chủ tướng!”. Tôi la lên.

Bình luận đoạn văn

Nhưng lời nói muộn màng, tôi quên mất mình chưa nịt ngực, để Nguyễn Chích nhận ra, tôi nghĩ hôm nay tôi chẳng còn cái đầu nữa mất.

Bình luận đoạn văn

Nghe tiếng bước chân lại gần, tôi mới co cẳng chạy đi. Tưởng chủ tướng sẽ tha cho tôi, nào ngờ lại đuổi theo tôi.

Bình luận đoạn văn

Chẳng lẽ anh ta nghi ngờ tôi điều gì đó sao.

Bình luận đoạn văn

Cũng phải mà, lén la lén lút, bỏ chạy như tôi thì không đáng nghi mới lạ. Tôi càng chạy nhanh, Nguyễn Chích càng đuổi theo, vừa chạy anh ta vừa bảo tôi “đứng lại”. Chạy mãi cho đến khi tôi đâm trúng người nào đó tôi chẳng thấy mặt, trời đã tối, mà người đó còn mặc đồ đen, như muốn hòa tan vào đêm đen tĩnh mịch.

Bình luận đoạn văn

Thứ duy nhất tôi biết được là mùi hương thơm lạ, như một loài hoa nào đó mà tôi tạm thời chưa nhận ra được.

Bình luận đoạn văn

Người đó vừa bị tôi đâm trúng đã chạy khỏi, còn tôi thì nằm sõng soài dưới đất, chủ tướng ở phía sau mới kịp chạy đến đỡ tôi lên.

Bình luận đoạn văn

“Có sao không, nãy tự dưng cậu lại chạy vậy, tôi đâu có đuổi theo cậu  đâu?”

Bình luận đoạn văn

Vậy là sao?

Bình luận đoạn văn

“Tôi tưởng anh đuổi theo tôi, tôi bị liệu mà! nếu không phải sao không kêu tôi dừng lại? hại tôi phải…”. Vừa nói vừa thở hổn hển vì chạy nãy giờ quá mệt, định nói tiếp câu thì bị cắt ngang.

Bình luận đoạn văn

“Tôi có nói cậu đứng lại mà, cậu vẫn không nghe đó thôi.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Cái này thì là lỗi của tôi thật, nhưng cũng lại anh ta nói chẳng rõ ràng, làm tôi phải mất công đi tắm lại lần nữa đây, mồ hôi nhễ nhại, mình mẩy cáu bẩn khác nào lúc chưa tắm đâu!

Bình luận đoạn văn

 “Mà ban nãy chủ tướng nói là đuổi theo ai ạ?”

Bình luận đoạn văn

Nguyễn Chích chẳng đáp câu trả lời của tôi mà còn hỏi ngược lại.

Bình luận đoạn văn

“ Nãy tới giờ cậu có thấy ai quanh quẩn chỗ này không?”

Bình luận đoạn văn

Tôi thật thà đáp.

Bình luận đoạn văn

“Có ạ, nhưng mặc đồ đen, trời tối nên tôi chẳng rõ mặt ạ”

Bình luận đoạn văn

Nghe thấy tiếng thở dài, tôi cảm nhận được anh ta đang thất vọng, lại nói.

Bình luận đoạn văn

“Thôi cậu nghỉ ngơi đi, tôi không phiền cậu nữa.”

Bình luận đoạn văn

“Vâng ạ, tôi tắm lần nữa rồi ngủ ạ.”

Bình luận đoạn văn

“Bớt thói công tử đó đi, bị cảm lại khổ tôi”. Nói rồi chủ tướng bỏ đi.

Bình luận đoạn văn

Chẳng phải là do anh sao?

Bình luận đoạn văn

Giờ mà ngâm nước thêm lần nữa thì chắc sẽ đổ bệnh, mà không tắm nữa thì mất ngủ. Nghĩ ngợi một hồi, tôi thà bị cảm còn hơn ngủ trong sự khó chịu.

Bình luận đoạn văn

Sáng mai có bệnh cũng mặc kệ.

Bình luận đoạn văn

Sáng hôm sau tôi bị cảm thật, vừa mới canh năm anh em trong trại đều bị tiếng đánh thức chấn động của Diêu, khó mà tiếp tục ngủ được. 

Bình luận đoạn văn

“Dậy hết đii! Chủ tướng lệnh bây xuống núi chạy bộ tề!”

Bình luận đoạn văn

Giọng nói oan oan làm tôi giật nảy, nhưng đầu tự nhiên hơi choáng nên ngã gục xuống ngủ tiếp.

Bình luận đoạn văn

   Thấy anh em lục đục đứng dậy, còn mỗi tôi nằm sõng soài trên phản. Bỗng có người đật đật vai tôi lay tôi dậy.

Bình luận đoạn văn

   “Đồng! dậy tề, mi nỏ dậy thì coi như đời mi truốt luôn đó!”

Bình luận đoạn văn

   Cơn buồn ngủ bay biến đi một nửa, mở mắt ra là khuôn mặt Diêu đập vào mắt tôi.

Bình luận đoạn văn

   Tên này dí sát mặt vào làm gì chả biết, làm cơn buồn ngủ còn sót lại ít ỏi biến mất. Tôi mơ hồ hỏi lại anh ta.
  “Dạ? Anh nói “truốt” gì ạ?”

Bình luận đoạn văn

   Thấy tôi tỉnh ngủ, Diêu mới đi ra chỗ khác, nhưng chẳng trả lời câu hỏi của tôi, chỉ lặp lại.

Bình luận đoạn văn

   “Chủ tướng lệnh xuống núi chạy bộ tề.”

Bình luận đoạn văn

   Sao qua nay tôi vào doanh trại chưa thấy nghe tới chuyện này nhỉ, như mà kệ. Tôi vốn khỏe mạnh, thể lực tốt, chạy mười vòng quanh chân núi cũng chẳng hề hấn gì!

Bình luận đoạn văn

   Nhưng hình như hôm nay tôi hơi mệt, chưa chạy hết vòng thứ năm đã cảm thấy đuôi đuối, như con cá chuối.

Bình luận đoạn văn

   Chốc chốc lại hắc xì mấy cái.

Bình luận đoạn văn

   Hình như tôi bị cảm thật rồi, hôm qua sớm biết bị chủ tướng dựng dậy đi chạy bộ mới canh ba thì có lẽ tôi sẽ nghe lời Nguyễn Chích hơn một chút. Giờ tôi không chắc tôi có thể trụ nổi mười vòng được không. Chạy tầm bảy tám vòng gì đấy, tôi cảm thấy không ổn nên cố tình chạy chậm lại để dưỡng sức, nào ngờ gặp ngay chủ tướng đang chạy ở phía cuối hàng.

Bình luận đoạn văn

   Hôm nay anh ta không mặc áo giáp, chỉ khoác chiếc áo vải đơn giản. Nhưng vẫn khiến tôi cảm thấy áp lực.

Bình luận đoạn văn

   “Chào chủ…ắc xì… chào chủ tướng!” 

Bình luận đoạn văn

   Chích ừm nhẹ, chốc chốc chẳng biết đang nghĩ gì mà cất lời.

Bình luận đoạn văn

   “Cảm rồi à?”

Bình luận đoạn văn

   Tôi hơi xấu hổ, rãi rãi đầu đáp vâng. Nói rồi gắng chạy nhanh một chút để tránh mặt, chẳng để ý sắc mặt hắn như nào nữa. Chạy được thêm vài vòng, người tôi mệt lả, cơn choáng ập tới, mỗi bước nặng nề như đeo đá. Càng ngày tôi càng bị bỏ xa ở phía sau.

Bình luận đoạn văn

   Chạy tới đoạn cuối cùng, anh em trong doanh trại hình như vừa tản ra lấy nước nghỉ ngơi được một lúc, tôi chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm họ, chỉ lấy vội gáo nước trên tay Nhuế múc nước lên uống ừng ực.

Bình luận đoạn văn

   Chân tay rã rời, ngồi phịch xuống bên bờ Hoàng Giang, tôi thầm nghĩ đêm qua thật xúi quẩy, hại tôi hôm nay mệt lã.

Bình luận đoạn văn

   Diêu chẳng rõ hắn đã thấy gì đột nhiên la lên:

Bình luận đoạn văn

   “Chu choa mạ ơi, cậu Sa! Răng mần mặt mũi cậu đỏ lựng rứa? bệnh à?”

Bình luận đoạn văn

   Nghe thấy vậy, Nhuế, Cấu đều quay sang nhìn.

Bình luận đoạn văn

   Tôi thật thà đáp “vâng”

Bình luận đoạn văn

   Anh ta đột nhiên sát lại gần tôi sờ lên trán một lúc rồi phán:
  “Rứa thì mau dô lều nghỉ đi, không mần răng mi đổ ra đó thì phiền lắm nghe!"

Bình luận đoạn văn

    Tôi đứng dậy, định nói gì đó chào mọi người, nhưng hình như càng ngày càng mệt, chẳng buồn gì gì nữa đành vẫy tay rồi lảo đảo bước vào lều. Vừa đặt lưng xuống phản, cứ ngỡ là Diêu hay Nhuế gì ấy, tôi chẳng buồn nhìn, chỉ phất tay:

Bình luận đoạn văn

   “Tôi chẳng sao cả, anh ra ngoài đi, tôi ngủ chút”

Bình luận đoạn văn

    Tôi nhắm mắt tịnh dưỡng, mà chẳng nghe thấy tiếng bước chân, càng không nghe tiếng đáp lại. Tôi tò mò quay đầu lại, thấy Nguyễn Chích đứng đó.

Bình luận đoạn văn

   Tôi ú a ú ớ nói chẳng ra câu:

Bình luận đoạn văn

   “Chủ… chủ… chủ tướng ạ?”

Bình luận đoạn văn

   Nguyễn Chích vẫn không đáp lại tôi, chỉ đi ngắm nghía, cầm lên một cuốn sách trên bàn của Đa Cấu.

Bình luận đoạn văn

   Thấy chủ tướng vẫn đứng đó, tôi vẫn chưa dám nhắm mắt ngủ.

Bình luận đoạn văn

   “Bị cảm mà còn cố chạy.”

Bình luận đoạn văn

   Tôi phải mất một lúc mới nghe thông được câu nói của anh ta, bởi hiện tại đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, chỉ muốn đi ngủ.

Bình luận đoạn văn

   “Lệnh chủ tướng, tôi nào dám cãi.”

Bình luận đoạn văn

    Nguyễn Chích bỏ cuốn sách trên tay xuống, hai tay để sau lưng, đi lại gần chỗ tôi.

Bình luận đoạn văn

    “Sao tôi nghe như anh đang uất hận tôi vậy?” Nghe chẳng nghiêm nghị như thường ngày mà có phần thoải mái.

Bình luận đoạn văn

   “Nào có! chẳng qua hôm nay Sa hơi mệt, ăn nói có phần gắt gỏng, mong anh đừng để ý nhiều”

Bình luận đoạn văn

   Nguyễn Chích nhìn tôi một chặp rồi đột nhiên bật cười, đôi mắt một mí theo đó mà híp lại như đường chỉ.  

Bình luận đoạn văn

   “Tôi nói cậu này, cậu có phải con gái đâu mà gắt với chả gỏng…”

Bình luận đoạn văn

    Đầu óc tôi càng mụ mị, hoàn cảnh gì thế này? Chủ tướng uy nghiêm của tôi cười với tôi đấy, tuy chẳng phải lần đầu tôi thấy anh ta cười, nhưng anh rất hiếm khi cười. Bởi thao trường khắc nghiệt, có lẽ đã khiến một người đàn ông hiếm khi thể hiện cảm xúc hỷ nộ ái ố như thế.

Bình luận đoạn văn

   Thấy tôi chẳng đáp lời, anh ta mới xoay người rời khỏi, còn không quên đáp lại một câu:

Bình luận đoạn văn

   “Ngủ đi, hôm nay nhà bếp hình như có cháo đấy, tỉnh dậy hẵn ăn”

Bình luận đoạn văn

   “Nhưng còn buổi luyện tập sáng nay thì sao ạ?”

Bình luận đoạn văn

   Chẳng trả lời câu hỏi của tôi, Nguyễn Chích chỉ đáp:

Bình luận đoạn văn

   “Ngủ đi!”

Bình luận đoạn văn

   Ồ, thế đồng nghĩa là hôm nay tôi được nghỉ một buổi chăng? thôi không nghĩ nhiều nữa, tôi dần rơi vào giấc ngủ.

Bình luận đoạn văn

   Khi tôi tỉnh dậy, ánh sáng ngoài trời đã vơi dần. Tôi chẳng rõ mình đã ngủ được bao lâu. Đầu óc tôi mơ hồ, cơ thể mệt mỏi như vừa chạy được một chặn dài nhưng cơn đau đầu đã dịu đi.

Bình luận đoạn văn

   Đột nhiên có một tiếng gọi khẽ ngoài lều:

Bình luận đoạn văn

   “Anh Sa, anh Sa!”

Bình luận đoạn văn

   Tôi gắng mở mắt, là Nhuế, cậu ấy tay cầm gáo nước, chẳng biết để làm gì, vẻ mặt không giấu được nỗi lo lắng.

Bình luận đoạn văn

   "Để tôi ra ngay." Tôi đáp, giọng vẫn còn khàn. Ngày hôm nay, tôi chẳng còn đủ sức đùa giỡn gì nữa. Chỉ muốn cho cơ thể mình hồi phục một chút.

Bình luận đoạn văn

Tôi đứng dậy, đôi chân hơi loạng choạng bước ra ngoài, nơi không khí mát lạnh của buổi chiều vây quanh. Đến nhà bếp, tôi thấy mùi thức ăn tỏa ra thơm lừng, đủ khiến tôi cảm thấy dễ chịu, dù bụng dạ vẫn còn uể oải.

Bình luận đoạn văn

   “Tới giờ xế rồi sao?” Tôi hốt hoảng quay ra hỏi Nhuế, đáp lại tôi là cái gật đầu của cậu.

Bình luận đoạn văn

   “Đã qua giờ Mùi rồi ạ”.

Bình luận đoạn văn

   Không ngờ chỉ vì cơn đau mà tôi ngủ một lèo tới chiều, cũng chẳng có ai đánh thức tôi dậy, nghĩ thấy thật tội lỗi vô cùng.

Bình luận đoạn văn

   Nhuế múc một bát cháo đưa cho tôi.

Bình luận đoạn văn

   Tôi gật đầu, nhận lấy bát cháo, từ từ húp một ngụm. Cảm giác ấm nóng len lỏi trong người khiến tôi bớt mệt mỏi hơn, đầu óc cũng tỉnh táo dần.

Bình luận đoạn văn

  Bỗng một giọng nói the thé vang lên, không cần ngoái lại tôi cũng đoán ra được là ai.

Bình luận đoạn văn

  “Giừ mi mới chịu tỉnh ngủ hả?”

Bình luận đoạn văn

  Tôi cười hì hì đáp lại Diêu, bất ngờ thấy phía sau anh ta còn dẫn theo một người nữa, Diêu bảo đó tên Công, em trai “rọt”của anh ta.

Bình luận đoạn văn

  Không ngờ Diêu còn có em ruột cũng gia nhập nghĩa quân, hẳn là gia đình anh ta cũng cống hiến cho đất nước này, lòng tôi ngưỡng mộ vô cùng.

Bình luận đoạn văn

Nhưng có gì đó lạ lùng khiến tôi khựng lại. Mùi hương mà tôi đã cảm nhận tối hôm qua, cái mùi lạnh lẽo đó, lại thoảng trong không khí. Chắc chắn là từ người Công. 

Bình luận đoạn văn

Công không hề để ý, chỉ cúi đầu chào tôi một câu rồi bắt đầu lấy cháo cho mình. Tôi lặng lẽ quan sát, vẫn chưa thể gạt bỏ nghi ngờ trong lòng. Lúc đó, tôi cảm nhận rõ sự bất thường, nhưng không thể lý giải được.

Bình luận đoạn văn

Chắc chắn là một sự trùng hợp… đúng không?

Bình luận đoạn văn

Mà tôi vẫn không hiểu, người tối qua là ai mà giữa đêm hôm khuya khoắt, Nguyễn Chích lại chạy theo hắn như vậy, có chuyện gì khuất mắt ở đây thì tôi cũng chẳng nghĩ nhiều lắm.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px