Tôi cũng không biết bà tôi đã nói gì với người phụ nữ kia nữa, bởi từ lúc nghe thấy người ấy nhận là mẹ ruột của tôi đầu óc tôi cứ ong ong mãi. Chỉ biết một lúc sau khi đã đuổi được người kia đi, bà tôi đi vào nhà, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Bình luận đoạn văn

 “Cô ta có nói gì với con không?”

Bình luận đoạn văn

 Tôi lắc đầu tính không nói, nhưng vẫn không kiềm được sự tò mò trong lòng nên mãi mới cất tiếng hỏi:

Bình luận đoạn văn

 “Bà ơi, người ấy là mẹ của con thật ạ?”

Bình luận đoạn văn

 Bà tôi mới vừa thở phào nhẹ nhõm, nhưng hình như vì câu hỏi của tôi làm cho bà bất ngờ. Phải mất một lúc tôi mới nghe thấy tiếng bà đáp lại:

Bình luận đoạn văn

 “Không phải, con đừng nghe mấy người vớ vẩn nói lung tung.”

Bình luận đoạn văn

 Tôi vẫn còn mấy câu muốn hỏi nhưng nghe giọng nói của bà có vẻ không được vui nên đành nén lại hết vào trong lòng.

Bình luận đoạn văn

 Thực ra tôi không biết lí do vì sao bà lại có vẻ ghét cái người tự xưng là mẹ của tôi kia nữa. Vì tôi còn nhớ, ngày trước bà kể tôi nghe về việc bà nhặt tôi về, nói cho tôi biết tôi không phải cháu ruột của bà cũng để sau này tôi có thể đi tìm người thân ruột thịt của mình. Ấy vậy mà khi mẹ tôi tìm đến thì bà lại gay gắt đến vậy.

Bình luận đoạn văn

 Dường như vì cái lần mà tôi tiếp xúc với người phụ nữ kia khiến bà tôi sợ, phải mất mấy ngày bà tôi không ra ngoài, hoặc nếu thực sự cần thiết thì bà tôi phải chờ đến lúc anh Tùng về thì bà mới đi.

Bình luận đoạn văn

 Bẵng đi một thời gian người kia cũng không đến nữa, chắc vì vậy mà bà tôi yên tâm hơn, dần rồi chúng tôi cũng quên mất chuyện ấy. Mãi cho đến một hôm, sau một cơn mưa thoảng qua, tôi ngồi ngoài hiên nhà thẫn thờ hít hà cái mùi chỉ sau mưa mới có, cảm nhận mấy cơn gió thổi qua nơi gò má. Chợt ngoài cổng vang lên tiếng lạch cạch, tôi đoán là bà hay anh Tùng đã về.

Bình luận đoạn văn

 Tôi với lấy cây gậy muốn đi ra ngoài, nhưng vừa mới đứng dậy thì lại nghe thấy tiếng người phụ nữ kia vang lên:

Bình luận đoạn văn

 “Mãi bà già đấy mới đi vắng.”

Bình luận đoạn văn

 Trong giọng nói của người ấy có lẫn cả tiếng cánh cửa sắt cũ nhà tôi bị đẩy ra. Tiếng bước chân xa lạ tiến về phía tôi ngày càng gần. Tôi níu chặt lấy cây gậy trong tay đề phòng nếu người kia có muốn làm gì thì sẽ mạnh tay vung cây gậy đánh.

Bình luận đoạn văn

 Nhưng trái ngược với tưởng tượng, người phụ nữ dừng chân ngay trước mặt tôi.

Bình luận đoạn văn

 “Lại là cháu à, cháu có biết bạn Ninh đâu không?”

Bình luận đoạn văn

 Tôi không đáp lời, tay càng siết lấy cây gậy hơn.

Bình luận đoạn văn

 Cũng không biết người phụ nữ ấy làm gì, cô ấy im lặng một lúc lâu, chắc là đang suy nghĩ. Rồi giống như đã nhận ra, cô ấy lẩm bẩm, rất nhỏ thôi, nhưng tôi vẫn có thể nghe rõ từng từ:

Bình luận đoạn văn

 “Nghe bảo nhà này có mỗi hai bà cháu, mà con bé này lần nào qua cũng thấy, chẳng lẽ…”

Bình luận đoạn văn

 Tôi lắng tai muốn biết cô ấy muốn nói gì tiếp, nhưng đột nhiên vai tôi bị túm lấy. Bàn tay người ấy ghì vai tôi mạnh đến mức làm tôi thấy đau. Tôi nhíu chặt mày, vừa vùng vẫy vừa bảo:

Bình luận đoạn văn

 “Cô bỏ cháu ra, đau vai cháu!”

Bình luận đoạn văn

 Nhưng chẳng biết người phụ nữ có nghe thấy không mà lực nắm ở vai tôi chẳng nhẹ bớt chút nào.

Bình luận đoạn văn

 “Cháu là Ninh phải không?”

Bình luận đoạn văn

 Tôi không đáp mà liên tục kêu đau. Rồi cuối cùng cô ta cũng buông tay ra, bỗng dưng giọng nói không còn nhẹ nhàng như ban nãy nữa:

Bình luận đoạn văn

 “Hóa ra là mày ấy hả? Thế rồi bà già đó giấu mày đi làm gì không biết?”

Bình luận đoạn văn

 “Sao cô vẫn còn đến đây nữa? Tôi đã nói ở đây không có người cô cần tìm cơ mà?”

Bình luận đoạn văn

 Giọng nói của bà tôi vang lên cùng lúc với người phụ nữ. Tôi vui mừng, đứng dậy muốn chạy ra chỗ bà. Nhưng bà còn nhanh hơn tôi, đôi tay ấm áp ấy áp lên má tôi, giọng nói của bà đầy xót xa:

Bình luận đoạn văn

 “Ôi, cháu bà.”

Bình luận đoạn văn

 Rồi giọng nói ấy thay đổi đột ngột, hình như bà tôi rất tức giận:

Bình luận đoạn văn

 “Cô làm gì cháu tôi rồi? Sao cô cứ bám lấy gia đình tôi không buông vậy?”

Bình luận đoạn văn

 Tôi ngẩn người một lúc rồi mới nhận ra, có lẽ là ban nãy do quá sợ nên không kiềm được nước mắt, tay cũng run rẩy không ngừng.

Bình luận đoạn văn

 Bà tôi vuốt nhẹ tay tôi, dặn tôi đi vào nhà trước.

Bình luận đoạn văn

 Ngồi trong phòng, tôi choàng tay ôm lấy đầu gối rồi tựa má xuống. Phòng tôi cách cửa nhà không quá xa, ít ra tôi có thể nghe thấy tiếng cười quái đản của người tự nhận là mẹ của tôi kia. Tôi nghe thấy cô ta vừa cười vừa hỏi:

Bình luận đoạn văn

 “Tưởng gì, chỉ là một con mù thôi mà? Tôi cũng chẳng hiểu sao bà phải giấu cái con mù đó kĩ như vậy nữa. Nếu ngay từ đầu tôi biết là nó thì cũng chẳng mất công tìm đến mấy lần như vậy. Mà bà nâng niu nó như vậy để làm gì, đằng nào…”

Bình luận đoạn văn

 Đột nhiên tôi không còn nghe thấy tiếng nói bên ngoài nữa. Tai tôi được đôi bàn tay to lớn bịt chặt. Tôi nghe thấy giọng của anh Tùng, hình như anh ghé sát đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh lướt qua gò má.

Bình luận đoạn văn

 “Ngoan, không nghe người ta nói bậy. Đừng khóc, mấy lời vớ vẩn đấy em không cần để tâm làm gì.”

Bình luận đoạn văn

 Chẳng biết từ lúc nào mà nước mắt tôi đã làm ướt đẫm má và cánh tay tôi, cứ ngỡ bản thân tôi không quan tâm đến chuyện máu mủ ruột già, chỉ cần mỗi bà là người thân duy nhất, nhưng chẳng hiểu sao nghe người phụ nữ ngoài kia nói nước mắt tôi vẫn không sao kìm lại được.

Bình luận đoạn văn

 Sau ngày hôm ấy người phụ nữ đó cũng chẳng quay lại thêm một lần nào nữa.

Bình luận đoạn văn

 Đêm ấy tôi nằm gác tay lên trán nghĩ rất lâu, chẳng phải là buồn lòng vì những gì mà người kia nói đâu, chỉ là cảm thấy bản thân vô dụng quá. Người phụ nữ kia nói đúng, tôi chỉ là một đứa mù thôi, tại sao bà vẫn có thể yêu một đứa chẳng có chút máu mủ nào, lại chẳng thể chắc có thể làm gì được cho bà như tôi nữa. Tôi cứ trằn trọc mãi chẳng ngủ được, đôi lúc chỉ ngủ được một lát rồi lại giật mình tỉnh giấc. Tôi co người, cố ép cho cái cảm xúc khó chịu trong lồng ngực qua đi.

Bình luận đoạn văn

 “Ninh chưa ngủ hả con, muộn lắm rồi đấy.”

Bình luận đoạn văn

 Đốt nhiên tôi nghe thấy giọng nói của bà, tôi giật nảy mình, tim đập ầm ầm rối loạn.

Bình luận đoạn văn

 “Sao vậy, con bị đau ở đâu à?”

Bình luận đoạn văn

 Có lẽ vì thấy tôi nào co ro nép sát vào góc tường nên bà nghĩ tôi đang không khỏe. Tôi chống tay ngồi dậy, mím chặt môi một lúc mới dè dặt hỏi:

Bình luận đoạn văn

 “Bà ơi, bà ngủ với con được không?”

Bình luận đoạn văn

 Chắc vì câu hỏi của tôi bất ngờ nên  bà không trả lời luôn, mất một lát bà mới bật cười:

Bình luận đoạn văn

 “Sao nay lại làm nũng muốn ngủ với bà thế?”

Bình luận đoạn văn

 Tôi cúi thấp đầu không đáp. Nhưng dù cho bà tôi có nói vậy, thế nhưng bà vẫn bước đến, nhẹ nhàng ấn người tôi xuống rồi kéo cái chăn mỏng lên đắp ngang hông tôi.

Bình luận đoạn văn

 “Được rồi, khuya lắm rồi, con ngủ đi.”

Bình luận đoạn văn

 Vừa nói, bàn tay bà tôi vừa vỗ về nhẹ nhàng vào vai tôi như những ngày còn bé. Tôi vẫn không ngủ được, chỉ nằm im lặng lắng nghe tiếng hít thở đều đều của bà, chắc là bà đã ngủ rồi.

Bình luận đoạn văn

 Ngày ấy tôi đã chẳng biết lí do mà bà sang phòng tôi vào giữa đêm. Bà tôi cũng giống tôi, vì chuyện ban ngày mà không ngủ được. Trong màn đêm yên tĩnh, bà nghe thấy tiếng giường kêu cọt kẹt mỗi lần tôi trở mình, có lẽ vì vậy mà bà đoán tôi còn thức nên mới qua xem. Và dường như vào đêm hôm đấy bà cũng đã mất ngủ, chỉ là tôi của ngày ấy không thể nào nhận ra được điều đó.

Bình luận đoạn văn

 Chắc đâu đó khoảng hơn một năm sau ngày ấy tôi mới được nghe kể lại, người phụ nữ kia thực sự là mẹ của tôi, cũng là người bỏ rơi tôi trong ngày mưa kia.

Bình luận đoạn văn

 Mẹ tôi trước đây cũng là một người không cha không mẹ, người ấy được ông bà ngoại nuôi lớn. Nhưng cụ ngoại của tôi cũng qua đời khi bà ấy mới chỉ học lớp tám, lớn lên bằng phúc lợi và sự quan tâm của xã hội, không có người thân ruột thịt chỉ dạy, bà ấy sinh ra tâm lý phản nghịch, năm lớp chín bà ấy bỏ học.

Bình luận đoạn văn

 Sau này bà ấy cầm những đồng tiền mà ông bà ngoại để lại chi tiêu chăm chút cho vẻ ngoài của bản thân. Bà ấy gặp một nhóm bạn xấu, theo họ chơi bời, hút thuốc, uống rượu.

Bình luận đoạn văn

 Cứ thế dần rồi số tiền còn lại cùng những món đồ giá trị trong gia đình cũng bị bà ấy bán hết. Nhưng bà ấy lại quen với một người trong nhóm bạn, đó chính là bố ruột của tôi. Gia đình ông bà nội khá giả nên hai người vẫn có thể chơi bời thêm một thời gian nữa. Rồi chuyện gì đến cũng đến, bà ấy mang thai tôi.

Bình luận đoạn văn

 Cũng không biết có phải khi ấy bà ấy có cái gọi là tình mẫu tử thiêng liêng không, cuối cùng tôi vẫn ra đời, rồi bị bỏ rơi. 

Bình luận đoạn văn

 Sau đó bố và mẹ tôi kết hôn, ông bà nội để cho họ một mảnh đất và một số tiền. Ban đầu họ có lẽ cũng muốn phấn đấu vì gia đình, nhưng hai người không bằng cấp, lại ngại khó ngại khổ, họ dùng toàn bộ số tiền mình có cùng số tiền kiếm được do bán đất để lập nghiệp. Và chắc là chẳng có may mắn nào, họ thất bại và mất sạch.

Bình luận đoạn văn

 Hai người họ phải thuê một căn trọ để sống, ông bà nội có lẽ đã mệt mỏi với người con như vậy nên nhất quyết không cho bọn họ mượn một cắc nào. Sau một thời gian sống bê tha vật vờ, họ lại lao đầu vào cờ bạc, rồi nợ nần ngày một nhiều. Lí do họ tìm tôi chỉ có một, họ cần một đứa biết làm việc nhà, biết chạy việc vặt để kiếm tiền cho họ, rồi họ nhớ đến tôi, trở về chốn cũ để thử vận may và biết rằng tôi vẫn còn sống. Vậy nên khi bà ấy nhìn thấy tôi, bà đã thấy tôi chỉ là một gánh nặng bỏ đi.

Bình luận đoạn văn

 Ban đầu khi bà tôi nghe thấy có người tự nhận là mẹ của tôi đến tìm, bà vừa mừng vừa lo. Dẫu sao thì bà cũng có tuổi rồi, thế nên nếu có ai đó chăm sóc cho tôi suốt thời gian còn lại thì bà vẫn yên tâm hơn.

Bình luận đoạn văn

 Thế nhưng bà vẫn nhớ tôi là đứa trẻ bị chính bố mẹ ruột bỏ rơi, bà không vội cho họ biết người họ tìm chính là tôi. Bà tôi lặng lẽ nhờ người đi tìm hiểu về người ấy, chắc cũng vì một thời mẹ tôi ăn chơi có tiếng, nên chẳng mất bao lâu bà đã nghe được hết sự thật. Vậy đó, nên mỗi lần mà người phụ nữ ấy đến bà đều cố giấu tôi đi, và bà tức giận, tôi đoán phần lớn là vì bà thương tôi. À không, đều vì thương cho tôi.

Bình luận đoạn văn

 Chuyện này vốn bà tôi không định kể, nhưng sau này tôi gặng hỏi quá, bà chỉ đành kể lại cho tôi nghe, cũng nói với tôi không cần quan tâm, không cần tìm lại những kẻ đó nữa, trên đời này, bà chính là người thân duy nhất của tôi. Kì thực, khi nghe bà kể chuyện tôi cảm giác không phải nghe chuyện của chính mình, có lẽ là tôi không quá để tâm đến cái tình thân ruột thịt của mấy người họ.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Bình luận

T chỉ là một cái cây

T chỉ là một cái cây

Thấy truyện hơi drama ý, nhm nó rất là yên bình luôn

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px