Buổi chiều thứ sáu, Hạ học triết học tiết cuối. Buổi tối cô còn ghé qua thư viện mượn sách. Lúc Hạ ra ngoài thì trời mưa tầm tã. Không còn là những cơn mưa dông nữa mà chuyển sang mưa mù mịt. Buổi chiều trời còn nắng chói nhưng đến tối lại chuyển mưa, nước mưa lạnh hắt vào bậc thềm ướt nhẹp. Đèn đường đã sáng, người qua người lại vội vàng. Bởi vì Hạ chủ quan nên không mang theo ô. Cô ngẩng đầu nhìn cơn mưa không ngớt mà thở dài.

Bình luận đoạn văn

Lúc cúi đầu ánh mắt Hạ rơi vào người bên cạnh. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen rất đơn giản. Thậm chí là áo sơ mi còn hơi cũ nhưng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của anh. Hạ đưa cuốn sách ôm lên che nửa mặt. Cô lén nhìn anh. Dáng người anh cao ráo, chân dài. Làn da màu mật nhưng dáng người anh không hề rắn chắc mà trông có vẻ yếu đuối. Mặt mày sáng sủa, mắt hai mí, mũi cao thẳng vô cùng bắt mắt. Hạ ngẩn ngơ nhìn đến khi anh che dù rời đi. Ánh mắt cô dõi theo bước chân mạnh mẽ của anh vào màn mưa. Bóng người khuất dần trong màn mưa, đi về phía cuối đường đen tối. Đến khi không còn thấy nữa, Hạ mới thu lại tầm mắt.

Bình luận đoạn văn

Cô đưa tay sờ vành tai đỏ bừng của mình.

Bình luận đoạn văn

Nóng quá!

Bình luận đoạn văn

Hạ đưa tay đón lấy hạt mưa đang rơi. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay chạy thẳng vào tim. Trái tim đang đập nhanh của cô dần bĩnh tĩnh lại. Hóa ra trên đời này cũng có người đẹp như thế.

Bình luận đoạn văn

********

Bình luận đoạn văn

Mấy ngày sau đó Hạ bị cảm nặng. Cũng tại vì hôm đó trời mưa càng ngày càng lớn, cô đành chạy nhanh về. Đêm đó cô đổ bệnh và kéo dài được ba ngày rồi. Hạ nằm dài trên giường, đầu đau như búa bổ. Hai mắt cô lim dim, dần chìm vào giấc ngủ. Đúng lúc này cửa phòng mở ra, Lâm xách theo hai túi đồ ăn bước vào.

Bình luận đoạn văn

Hạ trở người ngồi dậy: “Mày về sớm thế?”

Bình luận đoạn văn

Lâm đổ cháo ra bát rồi bưng đến trước mặt cô: “Cháo vịt.”

Bình luận đoạn văn

“Cảm ơn.”

Bình luận đoạn văn

Hạ múc từng muỗng cháo, cô cố nuốt xuống. Lâm ở bên cạnh gặm bánh tacos hỏi: “Không mấy chiều mày đi bệnh viện đi.”

Bình luận đoạn văn

Cô lắc đầu.

Bình luận đoạn văn

Lâm xì một tiếng rồi cầm điện thoại lên lướt Facebook. Sau khi Hạ ăn được nửa bát cháo thì Lâm quay ra bảo: “Thứ bảy Hạo mời tao với mày đi ăn, anh ấy giới thiệu bạn mới.”

Bình luận đoạn văn

Hạ nhướn mày, mỉm cười hỏi ngược lại: “Anh ấy luôn cơ à?”

Bình luận đoạn văn

Cô ấy đỏ mặt trừng mắt nhìn Hạ: “Im mồm!”

Bình luận đoạn văn

“Ồ!”

Bình luận đoạn văn

Căn bệnh dai dẳng đến nhanh nhưng đi thì hơi chậm. Đến chiều thứ năm, Hạ đã hết bệnh. Cô xoay cần cổ mỏi nhờ vì sốt cao, cổ tay tê đau. Cả buổi chiều Hạ nằm dài trong ký túc xá ngủ bù. Đến tối muộn cô mới tỉnh người. Trong phòng chỉ còn mỗi mình Hạ. Lâm có hẹn đi ăn với Hạo, xem chừng là buổi tối về rất trễ. Hạ định xuống căn tin ăn nhưng cô nghĩ đến sức khỏe bây giờ của mình nên quyết định ra ngoài ăn cháo. Hơn bảy giờ tối, Hạ mặc áo khoác lông dày dáng dài, bên trong là áo cổ lọ với quần thun đen. Gần đây trời đã cuối thu, lá ngoài đường rụng ngày càng nhiều, kéo theo đó là từng đợt gió lạnh chuẩn bị đón mùa đông.

Bình luận đoạn văn

Hạ đến một quán cháo gần trường, cô kéo ghế đỏ ngồi xuống rồi gọi một tô cháo. Trong quán khách khá đông, cô vừa ăn vừa mở điện thoại xem Doraemon.

Bình luận đoạn văn

“Mày khỏe chưa?”

Bình luận đoạn văn

“Ừm.”

Bình luận đoạn văn

Hạ ngẩng đầu lên nhìn. Ngồi bàn trước cô là hai chàng trai, người ngồi quay lưng với cô lại là người mà cô gặp trước cửa thư viện. Hạ lập tức tắt điện thoại, cúi đầu ăn từ từ. Cô lén ngẩng đầu nhìn. Anh ngồi quay lưng lại, áo mặc hoodie đen, vai rộng, eo thon. Hạ nhìn thấy mái tóc đen của anh hơi rối, có vài cọng hơi dựng đứng lên.

Bình luận đoạn văn

Người đối diện anh hỏi: “Mày làm xong chưa? Dạo này không đi uống cà phê với anh em nhở?”

Bình luận đoạn văn

Anh lắc đầu: “Không có tiền.”

Bình luận đoạn văn

Người kia cười ha hả: “Có ly cà phê mày cũng lo không có tiền? Anh em tao bạc đãi mày à?”

Bình luận đoạn văn

“Tao sợ chúng mày không có tiền.” Anh nhìn thẳng vào người kia.

Bình luận đoạn văn

Hạ im lặng lắng nghe. Hành vi này của cô có thể nói là phạm pháp, nhưng Hạ chắc chắn không muốn nghe, chỉ là hai người họ ngồi phía trước cô thôi. Giọng anh hơi khàn nhưng cô cảm thấy rất dễ nghe.

Bình luận đoạn văn

Tô cháo nhạt nhẽo từ lúc nào đã trở nên ngon hơn nhiều. Hạ nán lại, cô ăn chậm rãi. Đợi đến khi hai người bàn trước đi trước thì Hạ mới buông muỗng.

Bình luận đoạn văn

Chiều thứ bảy, khoa ngôn ngữ Anh học đến gần sáu giờ chiều mới tan học. Vừa ra khỏi lớp, Lâm uể oải mà nói: “Học còn nhiều hơn lớp mười hai. Thế mà ai đó bảo tao lên đại học chẳng học gì đâu!”

Bình luận đoạn văn

Hạ nhìn sang hỏi lại: “Ai nói?”

Bình luận đoạn văn

“Tao.” Lâm cao giọng trả lời.

Bình luận đoạn văn

Lâm mở điện thoại xem tin nhắn rồi kéo Hạ ra quán ăn. Hạo hẹn hai người ở quán lẩu gần trường. Anh ta nói là có một người bạn muốn giới thiệu nhưng dạo trước người kia bận làm thêm nên không có thời gian. Những chuyện này Hạ đều nghe Lâm kể. Cô ấy và Hạo tiến triển không tệ. Bao giờ mở miệng là anh em ngọt xớt. Hạ nghe mà nổi cả da gà.

Bình luận đoạn văn

Lúc đến nơi Hạo và người kia đã đến trước. Hạ bước vào thấy người kia thì sững người. Cô nhìn một lúc đến khi Lâm huýt tay mới lấy lại tinh thần.

Bình luận đoạn văn

Hạo giới thiệu trước: “Đây là Tài, tụi anh đều ở Quảng Ngãi.”

Bình luận đoạn văn

Hạ vừa ngồi xuống đã nghe được thế. Lâm thì nhanh nhảu hơn, cô ấy góp vui ngay: “Thế á? Hạ cũng ở Quảng Ngãi.”

Bình luận đoạn văn

Cô gật đầu phụ họa.

Bình luận đoạn văn

Tài ngẩng đầu nhìn cô. Lần đầu tiên hai người đối mặt. Mặt anh vẫn đẹp trai như thế, nhưng hơi tiều tụy, mệt mỏi. Cô nhớ là Hạo nói anh đi làm thêm rất bận rộn, điều này cũng có nghĩa là gia cảnh anh không được tốt.

Bình luận đoạn văn

Lần này người mở lời là Tài: “Em tên là gì?”

Bình luận đoạn văn

Tầm mắt hai người giao nhau, Hạ cứng người. Anh nhìn cô chằm chằm khiến cô lo lắng. Một lúc sau cô mới mỉm cười trả lời: “Em tên Nguyễn Phạm Nhật Hạ.”

Bình luận đoạn văn

Lâm còn chen ngang vào, cô ấy nắm lấy vai Hạ rồi nhìn hai người kia khoe: “Bạn cùng phòng em có đẹp không?”

Bình luận đoạn văn

Hạo mở lời: “Hạ ở chỗ nào?”

Bình luận đoạn văn

Hạ bị nhìn một hồi mới biết là hỏi mình, cô cười xòa: “Em ở trong thành phố luôn ấy. Hai người ở đâu thế?”

Bình luận đoạn văn

“Hai đứa anh ở Sơn Hà.” Hạo trả lời.

Bình luận đoạn văn

Cô gật đầu: “Em từng đến Sơn Hà rồi, đến với mẹ để làm dự án công tác thiện nguyện ở Chi Lăng.”

Bình luận đoạn văn

Khi đó Hạ còn rất nhỏ. Ba cô phải đi công tác, mẹ Hạ có dự án thiện nguyện nhưng không yên tâm để cô ở nhà nên đưa theo luôn.

Bình luận đoạn văn

Nhưng mà như bật trúng đài nên Hạo một câu, Hạ một câu. Thỉnh thoảng lại thêm Lâm góp vui. Bàn họ ngồi bốn người nhưng ba người rôm rả trò chuyện, còn Tài ở bên cạnh ngồi ăn. Hạ lén nhìn anh. Mặc kệ ba người nói gì, anh chỉ việc ngồi ăn. Lâu lâu Hạo đẩy vai anh một cái, Tài sẽ hỏi một vài câu góp chuyện.

Bình luận đoạn văn

Chưa đầy mười lăm phút, Tài đã xin phép rời đi trước. Anh nói phải đi làm thêm. Ba người còn lại cũng không tiện giữ anh lại.

Bình luận đoạn văn

Tài vừa đi Hạo đã nói: “Mấy em thông cảm nha, cậu ấy là thế đó.”

Bình luận đoạn văn

Hạ rất muốn hỏi nhưng Lâm đã mở miệng hỏi trước giùm cô: “Gia đình cậu ta khó khăn lắm à?”

Bình luận đoạn văn

Hạo gật đầu rồi mới nói: “Cậu ta sống với mẹ và bà, nhìn cậu ta vậy thôi chứ tốt lắm.”

Bình luận đoạn văn

Mấy câu sau đó Hạ đều chăm chú lắng nghe. Sau bữa ăn, Hạo hẹn Lâm ra ngoài có việc, Hạ nói cô cần đến thư viện tìm sách. Hạ thừa biết, hai người họ đi hẹn hò, cô đi theo chỉ có làm bóng đèn.

Bình luận đoạn văn

Buổi tối mẹ Hạ gọi đến hỏi thăm con gái. Hạ vừa nghe máy, mẹ Hạ đã nói: “Con có người yêu chưa?”

Bình luận đoạn văn

Hạ phải đưa điện thoại ra xa để nhìn rõ được tên người gọi đến. Lúc Hạ còn đang không biết trả lời ra sao thì mẹ Hạ đã cười ha hả tiếp lời: “Mẹ đùa thôi, dạo này con khỏe không?”

Bình luận đoạn văn

Cô thở ra một hơi dài: “Bình thường thôi ạ.”

Bình luận đoạn văn

“Mẹ ngay bác Lan nói trường con có chương trình trao đổi học sinh gì đó phải không?”

Bình luận đoạn văn

Bác Lan là một giảng viên trong trường. Hạ đã gặp qua bác ấy nhiều lần, bác là một người vui tính và nhiệt huyết với công việc. Còn về chương trình trao đổi học sinh Hạ cũng đã xem qua trên fanpage của trường nhưng cô không có ý định tham gia. Yêu cầu là học sinh phải đạt từ bảy chấm IELTS và cuối kỳ phải đạt 3.5 GPA.

Bình luận đoạn văn

Hạ trả lời: “Con biết ạ. Nhưng mà con không định đăng ký.”

Bình luận đoạn văn

Bên kia mẹ Hạ nhăn mày, giọng bà nghiêm túc: “Mẹ thấy đây là cơ hội rất tốt, con nên suy nghĩ lại.”

Bình luận đoạn văn

Cuộc nói chuyện của hai mẹ con kết thúc trong không vui. Hạ bỏ điện thoại sang một bên rồi ngã xuống giường. Cô nhìn lên trần nhà trắng, suy nghĩ một lúc thì nằm nghiêng lại ôm lấy gối đầu nhắm mắt.

Bình luận đoạn văn

Lâm về phòng đã hơn mười giờ đêm, cô vừa mở cửa phòng đã gọi Hạ: “Tao về rồi! Mày đâu rồi? Tao có mua gà rán Jollibee nè!”

Bình luận đoạn văn

Hạ bị gọi tỉnh táo của người. Cô lom khom bò dậy, mắt còn đang mơ màng: “Về đâu cơ?”

Bình luận đoạn văn

Lâm dùng chân đá cửa đóng lại. Cô ấy để bịch đồ ăn một bên bàn rồi bước đến nắm vai Hạ lắc lư: “Kể mau, buổi chiều tao thấy mày lạ lắm nha! Có phải thích người ta rồi không?”

Bình luận đoạn văn

Lần này Hạ thật sự tỉnh ngủ. Cô mở to hai mắt nhìn Lâm.

Bình luận đoạn văn

Mười phút sau, Lâm bỏ miếng gà rán giòn tan vào miệng. Cô ấy nhìn Hạ ngồi bên cạnh đang uống một ngụm Coca. Cô ấy lại cắn một miếng khoai tây chiên, hai mắt nhìn chằm chằm vào Hạ không rời. Mắt thấy Hạ chỉ chăm chú ăn và uống làm Lâm chướng cả mắt.

Bình luận đoạn văn

Cô ấy thúc khuỷu tay Hạ: “Ăn ăn ăn, mau kể tao nghe.”

Bình luận đoạn văn

Hạ nuốt vội miếng gà, đáp lời: “Thì vậy đó.”

Bình luận đoạn văn

“Vậy đó là sao? Mày có ý với người ta à?”

Bình luận đoạn văn

Hạ gật đầu.

Bình luận đoạn văn

“Thế mày định làm gì?”

Bình luận đoạn văn

Trong đầu Hạ hiện lên dấu chấm hỏi to đùng. Lâm hỏi cô định làm gì, Hạ biết làm gì. Lâm thấy cô ngu ngơ liền chậc một tiếng: “Mày thích người ta thì phải theo đuổi người ta. Như tao với anh Hạo nè.”

Bình luận đoạn văn

Cô cắn miếng gà thật to, gật đầu tỏ vẻ tiếp thu kiến thức mới. Lâm nhìn mà tức, cô ấy phải ra tay: “Chỉ biết ăn thôi à? Người ta đẹp trai thế thì lắm gái theo. Thế mày định theo đuổi người ta thế nào?”

Bình luận đoạn văn

Hạ lại lắc đầu: “Phải làm thế nào?”

Bình luận đoạn văn

Lâm nhếch môi cười thần bí, cô ấy ngoắc ngón tay trỏ với Hạ. Cô tò mò đến gần thì Lâm thì thầm vào tai cô.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px