Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Chương 13: Cuộc đấu tay đôi

Cặp đồng tử màu đen ướt đẫm ấy, giờ chỉ phản lại mỗi ánh lửa đỏ rực đằng xa kia. Thứ hiện thực tàn nhẫn này, cớ sao lại cùng cực tới trần trụi. Chiến trường nghiệt ngã, nào đã trở thành một bể lửa địa ngục. Một bãi mộ khổng lồ... dành cho những cái xác chẳng kịp chôn cất. 

Ở giữa bể lửa ấy, chàng trai quỳ xuống với một nỗi tuyệt vọng dần dâng trào, hệt rằng đã đầu hàng trước số phận.

Ông chú ta, cái người mà anh một lòng kính trọng, vị anh hùng trong đôi mắt vẫn còn lưu luyến sự ngây dại của anh. Nay lại im lặng nằm thành đống dưới dòng đá đổ sập, máu cứ lan ra không ngừng từ lưng xuống ngực. Anh giận lắm, giận chính bản thân mình. Giận vì rằng đã bỏ cuộc quá sớm để có thể kéo tên già ấy khỏi đống đổ nát. Nhưng khốn thay, anh đã tới muộn, lúc anh tới, chú ta... đã không còn là chú ta nữa. Chỉ còn lại một vỏ thịt rỗng với bên tay cầm một lá thư mà thôi. Chú à, lá thư này, chú định gửi cho ai? Nhặt thư vào tay, chàng trai vô thức buông súng, cầm chặt lấy tấm giấy có ghi "gửi tới...". Anh nức nở, đọc không sót một dòng. Ông chú à, chú đã đặt quá nhiều niềm tin vào anh rồi, lời hứa ấy, anh không dám tin rằng mình sẽ giữ nổi...

Bỗng...

Khung cảnh trước mắt thay đổi, xung quanh chàng trai không còn là một nơi đang chìm trong bể lửa. Mà ngược lại, nơi đôi chân quỳ gối bây giờ, lại bất chợt mang theo một cảm giác nhạt lạnh. Tuyết và tuyết, ở khắp nơi, chỉ có tuyết và tuyết. Đám bông tuyết này, nó rơi cứ nhè nhẹ, từ từ. Rồi chậm rãi phủ đầy quanh người anh... 

Anh run vì lạnh, tiếng nấc cụt cứ không ngừng cất lên. 

Tất cả những hình ảnh nãy giờ đấy, hình ảnh ông chú kẹt dưới đống đổ nát, đó chăng cũng chỉ là tưởng tượng của anh. Nơi chàng trai thật sự đang ở lúc này, là một khu vực tuyết phủ chắn tầm nhìn, với xung quanh anh, là những cái xác thiếu tốn tứ chi đang dần đóng băng lại, hay đất đá nằm rải rác khắp chỗ. Không một ai, không một ai ngoài anh... là còn hơi ấm của sự sống. Chỉ mình anh, một mình cô đơn ở nơi lạnh lẽo và xa lạ...

Anh tự hỏi mình, nếu có thể quay ngược mọi thứ về điểm bắt đầu, liệu anh sẽ làm gì để thay đổi... Liệu nếu anh biết trước tương lai, anh sẽ quyết định khác đi chứ? 

Chàng trai lạc lõng giữa dòng tuyết rơi, đầu mãi hỏi đi hỏi lại cùng câu hỏi. Song, bỗng anh chàng cảm nhận có gì đó nặng nề đè lên hai bên cánh tay. Anh nhìn xuống dưới...

Vào lúc con ngươi ngước xuống, cũng là lúc anh vỡ lẽ mọi chuyện. Đồng tử co thắt lại, hơi thở đánh mất đi cái nhịp đều của nó. Trong cơn hoảng loạn tột cùng, nỗi đau toang xé lồng ngực anh ra nhiều phần. Đôi tay anh báu víu lại làm nhãn nhụ đi chiếc váy trắng, nền tuyết trắng nay lẫn lộn cùng dòng máu đỏ tuôn trào. Người con gái đáng yêu... đã không còn thở nữa, hồn mắt nàng... giờ đã mất rồi.

- AAAAAAAaaaaaa...!!! - Tiếng gào thét chói tai đến khủng khiếp, mấy ai có thể hiểu được, thứ nỗi đau đang hành hạ anh này lớn đến nhường nào. 

Mắt anh chàng đỏ hoe, tay không rời mà giữ chặt lấy thân thể người anh thương. Anh áp sát vào ngực cô, mong mỏi sẽ lắng nghe được âm thanh của trái tim đập lần nữa. Nhưng tiếc thay, đã chẳng có phép màu nào. Cơn tuyệt vọng ập đến quá vội vàng, để rồi anh nức nở, lệ rơi hòa tan cùng dòng máu đỏ đang không ngừng chảy ra từ người nàng.

Anh gào thét, hệt một con thú hoang mất mẹ. Tiếng hét toang xé cổ họng anh, tới nỗi trời đông cũng khó khô được máu bắn ra từ đáy miệng. Anh đã khàn đi nhiều, âm giọng giờ đây đã thảm thiết đến ngỡ tận cùng... Nhưng anh mặc kệ điều ấy, vẫn mãi kêu gào mà chẳng hề chịu dừng lại, vì rằng anh nào đâu dừng được, cơn đau là thứ duy nhất anh có. Cô gái mà đối với anh là tất cả, đã mất rồi.

Cái nỗi đau khi lỡ mất người mình yêu, cái nỗi đau khi chính tay giết chết cô gái mình thầm thương. Anh không thể nào chấp nhận nổi nó, thứ thực tại cay đắng này, anh sẽ không thể...

Anh luôn miệng gọi tên nàng, dù tâm trí rõ rằng nàng sẽ chẳng đáp lại, anh vẫn tiếp tục gọi. 

Chứa đầy con tim đang chảy máu vì khóc than của anh, là thứ cảm xúc xen lẫn giữa vô vọng và phủ nhận. Trong cơn rơi lệ thấm đẫm cả làn mi, anh gục đầu, nói: 

- Giá mà anh nói với em sớm hơn. Lily à, giá mà anh nói với em sớm hơn! Lily à, anh yêu em...

Và rồi, cơn bão tuyết ùa vào lu mờ đi hình ảnh của thời gian. Sự giận dữ bởi bão tuyết, chôn vùi đi nỗi đau này... giấu khỏi câu chuyện một bức màn từ quá khứ.

...

Quay lại với hiện tại, hôm nay là một ngày trời đẹp. Sức sáng ban mai từ nắng chiếu rọi qua những hàng mây, khởi tạo nên làn bóng đen dài phẳng thẳng phà xuống nơi mặt đất già cỗi, tiếp thêm sinh lực cho con người tại tổng bộ Apollo tiếp tục lao động vì một ngày mai tươi sáng hơn.

Hôm nay sẽ là lần đầu Fleyda và Mina luyện tập cùng với các thành viên A force. Ngày hôm nay cũng như bao ngày, hai cô gái trẻ vẫn vui vẻ cười đùa, cùng dắt nhau đi bộ qua những dải hành lang được xếp gọn bởi hàng gạch lát màu cam quýt. Trên đường tới phòng tập huấn của đội A force, Mina tinh nghịch lén hái một bông hoa lan từ chiếc bình gắn tường quanh lối đi, cô đeo nó bên tai mà tỏ vẻ dễ thương: 

- Fleyda này, hôm trước mày và đội trưởng đã nói chuyện gì ở phòng y tế thế? Đừng nói là hai người... Hí hí nhau nhé?!

Mina nở nụ cười đầy nham nhở, ánh mắt hiếu kì nham hiểm về phía Fleyda. Cô rất muốn biết Ace và Fleyda đã nói gì trong phòng y tế ngày hôm qua. Rằng họ đã ụ ị ì ạch á ớ gì nhau chưa? 

Nhận ra Mina muốn trêu chọc mình, Fleyda chỉ bình thản đáp:

- Bọn tao chả làm gì cả, chỉ tám chút chuyện vặt thôi.

(Là bạn thân Mina, Fleyda không lạ gì tính cách cô nàng này nữa. Cô hoàn toàn biết Mina là con người như nào. Cô ta hay ngủ nướng bao lâu, lười tắm gội cỡ nào. Ngay cả với độ hề chúa của Mina thì Fleyda cũng đã không ít lần trải nghiệm nó.)

Không đồng tình với cách trả lời của Fleyda, Mina nhăn mày gặn hỏi: 

- Vậy chuyện vặt đó là...?

Và Mina cứ tiếp tục hỏi đi hỏi lại cùng câu hỏi trên suốt đường đi. Âm thanh từ cô bạn cứ vang vảng bên tai làm Fleyda rất bực mình, cô đành chịu thua. Một lúc sau, Fleyda đã kể toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện giữa mình với đội trưởng cho Mina nghe. 

Mina đầy bất ngờ khi nghe kể lại, mắt chữ o, mồm suýt đụng tới cằm:

- Ồ, thiệt á? Đội trưởng từng đụng độ một người trong cái "Thập Nhị Đệ Nhất gì gì đấy" hả?

Fleyda gật đầu:

- Ừa đúng vậy đó thưa cô nương. Tao tưởng mày biết?

Mina ngẫm một hồi, rồi gõ cái nắm tay trái lên lòng bàn tay phải như gõ búa quan toà. Bạch,bạch!:

- Tao không biết khởi nguồn về đội trưởng thôi. Nhưng thì ra danh thoại về "Hung Thần Vương" đã bắt đầu như thế. Có vẻ có nhiều quá khứ hay những điều mà tao mày chưa biết về đội trưởng nhỉ?

Mina nói xong thì chợt nhận ra điều gì đó, điều này khiến cô đầy hí hửng. Mina tủm tỉm, lấy ngón tay chạm vào Fleyda mà chọc ghẹo:

- Ê mà này, tự dưng sao mày lại nhớ tốt thế?

Hiểu được ý Mina, Fleyda mặt gắt gỏng, liếc sang với ánh mắt sắc bén:

- Con cá vàng kia, mày hỏi thế là có ý gì đấy?

Nhận thấy sát khí toả ra từ Fleyda, Mina rén người lại, sợ hãi ngay. Cô chảy chút mồ hôi xuống má và thưa:

- Hic hic, tại vì mày có thể nhớ toàn bộ cuộc trò chuyện hôm trước với đội trưởng chứng tỏ mày chẳng phải có trí nhớ rất tốt sao?

Fleyda thở dài, lòng đôi chút khó chịu:

- Ừm, thì cũng đúng, nhưng mày đang định nói móc tao hay gì à?

- Không không, tao chỉ đùa thôi. Thật đấy! - Mina lắc đầu thanh minh. 

Đôi bạn trẻ dừng chân lại, nhìn về nhau trong khó xử một hồi. Rồi... bật cười như hai con điên giữ chợ. 

- Mày, tổ sư mày... làm bà sốt ruột! - Mina thở phào và cười tớn. 

Đáp lại, Fleyda cũng toét mồm hớn hở: 

- Mày thấy ánh mắt tao sao? Diễn chuẩn chứ? Hãy gọi ta Al Pacino bản nữ! 

Nói tới đây thì bỗng đôi bạn thân hòa vào nhau mà ôm lấy đối phương. Cái ôm thấm thiết từ con nhỏ Mina, Fleyda có thể cảm nhận được rõ hơi ấm từ đôi cánh tay nhỏ, nó ấm áp và mềm mại. 

- Fleyda... - Mina khóc thấm vào vai Fleyda, miệng càng nói tay càng xích mạnh lấy tấm lưng cô bạn:

- Tao ước rằng rồi mày sẽ nhớ lại tất cả, Fleyda ạ. Tao thành thật muốn biết, biết nhiều hơn về mày. Vậy nên, một ngày nào đó, mày nhớ kể cho tao nghe hết nhé! 

- Đương nhiên rồi, cảm ơn mày, người khó ưa nhất đời tao! - Fleyda mỉm cười xoa đầu Mina. Đôi tay ôm lấy đối phương trong cảm động. 

...

Sau khoảng vài phút tâm sự, cuối cùng cả hai cô gái cũng tới phòng tập luyện của đội mình, tất cả thành viên đều đã có mặt đông đủ tại đây. Đứng trước mặt toàn đội viên, vị đội trưởng Ace khoanh tay lại, mở lời bắt đầu cuộc huấn luyện:

- Chủ đề hôm nay sẽ là đấu tay đôi, một chọi một bằng dao!

Ace nói với giọng rõ to, tiếng vang lớn. Tay cầm chiếc hộp carton và lấy ra từ đó những con dao quân sự bằng nhựa với đường lưỡi dao được thiết kế đặc biệt. Cụ thể là dao lưỡi cưa.

Nhận được con dao vào tay, Mina thắc mắc:

- Sao ở trên một chiến trường dùng bom đạn và súng để chiến đấu, ta lại phải tập dùng dao ạ?

- Tôi không biết, nhưng cứ tập thì sẽ tốt hơn! Cô tranh thủ tập múa vài đường đi! - Ace thản nhiên đáp. Anh nhấc mày lên có phần hào hứng: 

- Nào, bây giờ từng người một nhào lên!

{Luật lệ của màn đấu là bên nào chém trúng đối phương trước sẽ thắng.}

Và sau đó, mỗi thành viên A force lần lượt lao lên để giao đấu với Ace. Và cũng theo lần lượt, Ace đánh hạ từng người một, anh không hề nương tay với cả tân binh như Mina và Fleyda. Động tác rất nhanh chóng và dứt khoát.

Bất chấp rằng mọi người trong đội trừ hai tân binh là Mina và Fleyda, thì Alex, Peter, Lucas, Domas đều là những tay lính dày dặn kinh nghiệm, hay thậm chí bản thân họ vốn đã là những con quái vật trên chiến trường. Những siêu chiến binh gánh vác lên đôi vai sự kỳ vọng của cả tập thể chim xanh. Ấy thế mà Ace cứ lần này đến lần khác hạ hết từng người họ. Anh vẫn chưa hề bị chém trúng trước lần nào. Danh tiếng của anh có vẻ không là hư danh...

Và khi tất cả gục xuống...

Vị đội trưởng sẵn đã nhễ nhại mồ hôi, mắt đỏ choé. Hơi thở hiện rõ mệt mỏi, hai cánh tay như muốn rời rã. Nhưng sự kiên quyết trên ánh mắt vẫn còn rực cháy. 

Lúc này, Fleyda đã quan sát từng cử động của Ace rất kĩ. Từ cái nhìn thoáng qua thì Ace trông không thật sự mạnh đến thế. Những kỹ thuật đối kháng anh sài rất đơn giản, cách chiến đấu bằng dao của anh thậm chí có thể nói là khá bình thường. Thế nhưng anh vẫn hạ được hết người này tới người kia...

Sức mạnh cơ bắp? Vóc dáng thể hình, độ bền? Độ linh hoạt, phản xạ? Hay tốc độ tung đòn? Và những khả năng vật lí khác?

Nếu ta để ý kĩ thì có thể thấy rằng tất cả những chỉ số trên của anh ta đều chỉ ở mức trung bình.

Thế mà Ace, vẫn một mình đánh bại các đội viên quái vật trong đội anh ta. Dù cho về mọi mặt sức mạnh hay điểm số năng lực của anh đều thấp hơn người khác. Ngay thậm chí cả từ bản thống kê số liệu năng lực cơ thể, có thể thấy vị đội trưởng thậm chí thua cả hai cô gái trẻ Mina và Fleyda ở một số chỉ số nhất định.

Điều này quả là bất thường, nó khiến cho Fleyda đầy nghi ngờ, tự hỏi trong lòng rằng:

- Vì đâu đội trưởng lại khó bị đánh bại đến thế?

- Là vì anh ta có hai vũ khí đặc biệt, những phẩm chất riêng anh ta tự tạo nên. - Câu trả lời không hiểu từ đâu mà tới, Fleyda bất ngờ nhìn sang ngang vai và thấy Alex không biết từ lúc nào đã đứng ngay cạnh mình. Thì ra Alex nhận thấy vẻ mặt tò mò của Fleyda, nên anh đã lại gần cô để trả lời.

- Hai vũ khí đặc biệt? - Fleyda ngây ngô hỏi Alex, trong cảm nghĩ, cô vẫn nghĩ tới những thứ hàng vật như súng, đại bác, bom đạn hay những con dao mới là thứ "vũ khí đặc biệt" mà Alex nói tới.

Nhưng rồi, câu trả lời của Alex khiến cô gái phải thay đổi suy nghĩ:

- Không đâu, tôi không nói đến những thứ như súng đạn. Mà thứ tôi nói ở đây là thứ khác!

- Thứ khác?! - Fleyda thắc mắc.  

Alex ngồi xổm tướng xuống, chỉ ngón tay về phía Ace:

- Nào ngồi xuống đi, tôi sẽ giải thích cho cô.

Quay lại với Ace, vị đội trưởng một mình đứng trên sàn đấu, thở dốc nói:

- Phù, có vẻ đấu với mọi người làm tôi mệt hơn tôi tưởng nhiều, còn ai lên nữa không?

(Ace sau khi thắng hạ Lucas, vẫn còn chừa sức để có thể tiếp tục đấu.)

- Còn tôi, đội trưởng... còn tôi! - Mang trên mình bộ đồ chói mắt không giống ai, một màu đỏ tươi rói bao trọn cả bộ quân phục. Mers với dáng đi đầy quyến rũ và tự tin, cầm hai bên tay hai con dao thách đấu Ace.

- Ai cha, là cô à, trận này mệt rồi đây, haha. - Ace hồi hộp đáp lại, mồ hôi đổ nhiều hơn từ trán. 

Nhanh chóng đi vào tư thế thủ, Ace đưa tay phải ra thẳng mặt mình, cầm dao ngược hướng. Tay trái cầm dao thẳng hướng để trước ngực. Hai bên đầu gối cúi thấp xuống mà sẵn sàng tiếp chiêu.

Phía Mers cũng cầm hai con dao hai tay, chúng đều được cầm thẳng hướng. Nàng ta thả lỏng cánh tay mình ở hai bên, không ra vẻ gì là đang thủ thế cả. Tuy nhiên như vậy không có nghĩa là dễ gì tiếp cận ả, khi mà xung quanh nàng như được bao bọc lại bởi một làn sát khí đáng sợ.

Sàn tập bé nhỏ bấy giờ như một đấu trường khổng lồ vậy. Bầu không khí quanh nơi khán đài bỗng nóng dần lên, sự hồi hộp như được đẩy lên cực điểm, lòng những khán giả (Thành viên đội A force) nơi đây đầy phấn khích vì họ biết rằng mình sắp được quan sát tận mắt một trận đấu tuyệt vời.

Ở một mức độ nhất định, việc chứng kiến một cuộc ẩu đả hay tỷ thí võ thuật là thứ mang tính giải trí rất lớn. Có lẽ bởi vì chúng là thứ khơi dậy một trong những bản năng sâu thẳm nhất trong con người.

"Sự kích thích cảm xúc bởi cảm giác mạnh."

Hay nói thẳng ra là...

"Cơn hưng phấn vì bạo lực."

Cái thứ bản năng khát máu và nguy hiểm nhất, thứ làm nên tư chất của một chiến binh, cái chất thuỷ được tiết ra từ não giúp tạo nên con quái vật trên chiến trường.

Đây là chất xúc tác tạo nên tâm lý của các khán giả nơi khán đài hiện giờ, cái cảm xúc thèm khát sự giải trí tột đỉnh, nhu cầu bọc lộ cơn cuồng chiến. Nó có một hiệu ứng kích hoạt rất đặc biệt mà bất kỳ con vật nào cũng có.

Đó là "Linh cảm."

Cái linh cảm cảm nhận được mối hoạ, cái bản năng mà tổ tiên loài người từng sở hữu giống bao loài vật khác. Cái khả năng mà càng đời con cháu, loài người đã đánh mất hoặc mai một dần đi. Lần nữa được thức giấc trong mỗi con người.

Ace và Mers, sự hiện diện của hai thế lực mạnh đã làm tất cả đội viên đang quan sát hai người họ thức tỉnh loại bản năng đó.

Đúng vậy, cái bản năng kỳ lạ này chỉ có thể kích hoạt vào những tình huống tương tự thế này. Khi mà bạn biết rằng sẽ được chứng kiến trận đấu của những con quái vật, thì cái xúc cảm sung sướng tới nổi da gà đấy sẽ sinh ra trong bạn.

Thứ giải trí giàu cảm xúc nhất của con người, có thể thấy nó ở bất kỳ môn thể thao, trò chơi hay cả những dịch vụ giải trí dạng cảm thụ chẳng hạn như âm nhạc. Ta đều có thể cảm nhận nó.

"Sự kích thích cạnh tranh."

Kể cả khi bạn có không thích cạnh tranh hay giao đấu với bất kỳ ai đi chăng nữa, thì không có nghĩa bạn sẽ không cảm thấy tương tự khi ngắm nhìn người khác giao chiến. Và đó là tình trạng cảm xúc của tất cả những ai sắp chứng kiến trận tay đôi này. Cuộc đấu của hai người được cho là mạnh nhất đội A force. Cũng có thể nói là mạnh nhất cả tổ chức chim xanh.

"Hung Thần Vương đấu Bông Hồng Máu."

...

Tiếng hò hét inh ỏi khắp phòng tập, bầu không khí sục sôi. Không một ai dám rời mắt khỏi trận đấu sắp sửa diễn ra, nhất là những người lần đầu được chứng kiến nó như Mina và Fleyda. Trong sự chờ đợi, hai cô gái trẻ đã chảy mồ hôi vì hồi hộp. Alex mặt đầy hứng khởi, bảo với Mina và Fleyda:

- Các cô đừng bỏ qua trận này, nó sẽ là trận hay nhất các cô sắp chứng kiến đấy!!

Alex chỉ tay về hướng con dao trong tay Mers, Fleyda và Mina thấy thế cũng nhìn theo, Alex tinh ý nói:

- Thấy con dao của cô ấy chỉ có một màu đỏ chứ? Và các cô biết Mers nghiện màu đỏ tới mức nào rồi đó. Cô ả đang rất nghiêm túc đấy!

Tại sân đấu lúc này, Mers giơ thẳng chiếc dao chĩa về Ace. Đôi mắt quyến rũ của ả mang đầy sát khí, nàng ta mĩm cười đầy kiêu ngạo:

- Anh đã sẵn sàng rồi chứ, Ace?

Vị đội trưởng không ngần ngại mà đáp lại ngay lập tức:

- Cô cứ tới bất cứ khi nào cô thích đi, tôi sẽ đợi!

Ace ngẩng cao đầu, nhìn về Mers với ánh mắt lạnh lùng. Anh cũng đã trở nên nghiêm túc. Cái thứ sát khí lạnh lẽo đáng sợ của anh phả ra trùm lấy khắp cả căn phòng tập. Nó tác động rất mạnh tới Mers. Khiến nàng ta có cảm giác tính mạng bị đe doạ, dù cho đây chỉ là đấu tập.

Trong mắt Mers bây giờ, Ace như một con cá mập khổng lồ thời tiền sử đang há rộng hàm răng để chuẩn bị ăn thịt cô. Chân nàng có hơi run, đành nuốt nước bọt để mà cầm chắc con dao lại.

Nhưng rồi tính khí Mers bỗng thay đổi, cô nở một nụ cười điên dại rồi lao thẳng về phía Ace, tiếng cười vang âm đầy kinh hãi. Cô hét lên như một nữ quỷ đâm con dao về trước:

- Ta tới đây, Ace!!!

Con dao trong tay Mers vụt nhanh hệt tên bắn, nó thậm chí để lại dư ảnh trong mắt mọi người xung quanh đang quan sát. Ngang một cơn gió, đòn tấn công của Mers cứ thế lao thẳng vào Ace với tốc độ kinh hoàng, nhưng Ace vẫn không một chút thay đổi nào trên gương mặt, vẫn là cái biểu cảm lạnh lùng ấy. Chàng trai cứ thế mà bình tĩnh đợi con dao đâm thẳng về anh...

Liệu trận đấu sẽ tiếp diễn như nào đây?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px