Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Chương 11: Những giấc mơ lạ kỳ

Bầu trời trong veo hiện ra như tấm tranh màu xanh khổng lồ, ôm trọn lấy muôn nơi vào sự yên bình của một ngày vắng mây. Ở dưới, nhấp nhô lên xuống khắp tầm mắt, hàng vạn núi đồi tranh nhau ngẩng cao đầu, chẳng buồn mà nhường nhịn ai. Trải dài quanh dải chân đám đồi ấy, lũ cây thông nằm xen lẫn, xỉa xói ngọn lá nhọc hoắc ra tứ phía, hệt đang mặc áo lông gai. 

Nổi bật nhất mặt đất, các dãy sông tụ lại thành nhánh, chảy mạnh về một nguồn duy nhất nằm giữa dưới hàng núi chất đầy dọc hai bên. Từ dòng nước khổng lồ, lan vào chiều gió làn khí tươi mát...

Đằng sau bầu khí quyển xanh, mặt trăng hay mỗi vì sao trong thiên hà đều lơ lửng như đàn cá nhỏ bơi dưới mặt ao, hình bóng chúng nhạt màu xám và nhỏ lốm đốm nếu nhìn từ chốn lục địa.

Bỗng, khi những ngôi sao trở nên sáng hơn nhờ mặt trời chiếu rọi, bầu trời tựa rằng đã bị chẻ đôi bởi thanh kiếm tối cao của thần linh, nó tự dưng chia ra thành hai màu. Bên trái bầu trời, vẫn là một màu xanh trong trẻo, nhưng nửa phải nó, lại hoá sang vẻ trời đêm đặc, lấp lánh ngàn ánh sao trắng...

Ở nơi có thể chứng kiến tất cả thứ cảnh tượng kỳ lạ này, một mõm đá, hoặc một mũi đá nằm trên bãi đồi cao...

Làn sương hồng tím mộng phủ phơi quanh mõm đá, che giấu đi bóng dáng nàng thiếu nữ đang say giấc. Hoà mình nằm vào làn hoa cỏ mọc bám đá, tay chạm vào bụi đất còn tươi, nàng he hé, chậm rãi tiếp nhận ánh sáng bên ngoài tràn vào võng mạc. Xoa lấy trán để dịu bớt cơn đau đầu, mắt nàng mở tròn xoe trước cảnh tượng kì bí và hùng vĩ...

- Đây là...?! - Chống tay xuống đất cố đứng lên, vẻ ngơ ngác bao trùm lấy cả gương mặt Fleyda. Cô hốt hoảng, cố gắng suy nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra và bản thân cô ấy đang ở đâu, cảnh tượng ở ngay trước cô ấy là gì. Chỉ mới đây nãy thôi, cô vẫn nhớ rõ rằng mình đã ngất xỉu đi, ấy thế mà khi tỉnh dậy, bản thân lại như vừa lạc vào thế giới thần tiên cổ tích. 

- Chết thật... mình... mình... - Xoay đầu nhìn quanh, nhận thấy bao khắp mình thứ sương hồng bí ẩn, trán Fleyda nhăn lại, cô tò mò sờ và ngửi thử làn sương. Mùi thơm nhẹ hệt hoa lan rực đến khoang xoang, bám vào da thịt Fleyda là cái lạnh mơ hồ tựa sương trời lúc sáng sớm. 

Fleyda phủi tay đánh tan làn sương, nhưng rằng có cố đến mấy, làn sương mãi vẫn không hề biến đi. Mỗi lần đánh bay nó, từng lần ấy nó trở lại rồi bao phủ lấy toàn thân Fleyda. Bực mình, Fleyda thở dài:

- Lạ thật, màn sương này cứ quấn lấy mình, không sao bay đi được! 

Bỏ cuộc, Fleyda dừng tay lại, không còn bận tâm đến làn sương. Cô nàng thay vào đó khi đôi mắt bắt đầu tỉnh hơn dần, đã nhanh chóng ngó lại khung cảnh quanh mình. Ngỡ ngàng trước cảnh tượng kì lạ, Fleyda cứng họng, chiếc môi giống bị khóa lại bởi một chùm công tắc.

Cảnh tượng Fleyda chứng kiến... giống một bức tranh khổng lồ được tô vẽ bằng tất cả loại màu sắc. Cảnh quan tại vùng đất bí ẩn đây, cứ như vạn vật được trộn nhuyễn lại với nhau. Sự hỗn tạp của nó, mang lại một sức mê hoặc khó diễn giải. Đối diện với sắc màu chia đôi của bầu trời, Fleyda chẳng nắm rõ mình cảm nhận thế nào. Cô vừa sợ vì không hiểu, vừa dễ chịu vì phong cảnh lôi cuốn. Riết rồi bị hút hồn bởi sự phi lí đến khơi gợi trí tò mò ở không gian này, cô nàng ngừng suy nghĩ phức tạp, thả lòng để cảm nhận rõ ràng hơn mọi thứ.

Càng ngắm nhìn những đầu ngọn núi, hàng cây thông cùng dòng sông chảy dài giữa tầm mắt kia. Fleyda càng ngã sâu vào cái không khí lãng mạn tỏa nên từ bầu trời đôi màu, vô thức thốt lên:

- Đây là đâu? Sao nơi này lại đẹp theo cách thật lạ? 

Ngây người ra ngắm nhìn thứ vẻ đẹp thiên nhiên không thể lí giải bằng logic, khi tâm trí Fleyda còn trống rỗng vì đã bận say sưa vào sức sắc quyến rũ bởi trời đôi và sương hồng tím lạnh... thì bỗng...

Lạch xạch, lạch xạch!

- Trông giống tiếng sỏi đá đang lào xào, à mà khoan, có gì đó không đúng lắm?

- Nó là...

- !!! - Nghe tiếng lạ, Fleyda giật mình đứng dậy, ngoảnh mặt ra sau lưng. Có thứ gì đó đang dần ló dạng từ sau màn sương hồng phía xa kia.

Như là một sự hiện diện thách thức bản năng phòng vệ, gợi cho Fleyda linh cảm không hề lành. Tiếng lào xào khi nãy nghe nó giống tiếng bước chân vậy, có kẻ nào đó đang ở gần đây sao?

Và rồi khoảnh khắc tiếng lạch xạch ấy dừng lại, toàn thân Fleyda đơ cứng, cả người bắt đầu nhễ nhại mồ hôi. Con mắt cô nàng giờ chỉ muốn đóng chặt lại, tiếng tim đập càng lúc hoá mạnh và ồn hơn... tới nỗi cứ ngỡ rằng lồng ngực sẽ nổ tung bất cứ lúc nào. 

Mất thăng bằng, Fleyda ngã hết gối xuống mặt đất, cơn kinh hãi làm đôi chân không nào dám đứng lên. Tới nuốt nước bọt cũng khó khăn, mồm cứ mở ra không ngất, Fleyda tay ôm ngực cố điều chỉnh lại nhịp thở đang gấp gáp.

Thứ cô ấy thấy, thứ làm cô suýt đánh mất ý thức mà ngất đi, đó chính là...

"Chính bản thân cô ấy."

Đúng thế, Fleyda đang nhìn thấy một người giống hệt cô ở trước mắt. Không biết đó có phải sự phản chiếu gì đó của cô hay là một tấm gương được đặt đằng trước. Chỉ biết rằng cô gái bí ẩn xuất hiện ra từ làn sương kia trông giống cô y đúc. Từ gương mặt đến vóc dáng, cứ thể đây là một bản sao hoàn chỉnh vậy. Gần như không có một điểm khác biệt nào giữ hai người. Ngoài trừ việc, cô gái đó mặc bộ đồ khác hoàn toàn với Fleyda.

Cô ta mặc bộ váy trắng, sở hữu màu tóc trắng bạc, đội trên đầu chiếc mũ rơm trắng, đôi mắt màu vàng kim, đôi môi trông cũng trắng nốt...

- Cô là...? - Sự ngập ngừng trong cách nói, nỗi sợ hãi trong ánh mắt, tất cả đều được thể hiện rất rõ nét lúc này. Không kìm nổi cảm xúc hoảng sợ, Fleyda chỉ có thể cứng người bất động.

Mãi chăm chú về người phụ nữ, Fleyda không ngờ sẽ có ngày xuất hiện người con gái trông giống hệt mình. Nhưng nào ánh mắt đối phương lại không thèm đoái hoài gì đến Fleyda, ả ta chỉ nhìn xa xăm về phía cuối trời đằng xa kia. 

Ả ta ngang nhiên bước qua vị trí nơi Fleyda đang ngã gối, bỏ mặc Fleyda đứng hình trong sợ hãi.

Gương mặt ả rất vô hồn, không chút biểu cảm, chậm rãi tiến bước tới chỗ đoạn đầu mõm đá. Khi tới nơi, ả ta bây giờ mới biểu lộ tí cảm xúc trên gương mặt lạnh lùng. Ả chỉ nở một nụ cười, một nụ cười nhọn hoắc hai bên khoé môi. Một nụ cười trông nhẹ nhàng ấm áp, và cũng trông thật lạnh lùng đáng sợ, đầy vẻ quỷ dị.

Ả dang rộng đôi tay của mình về bầu trời, bắt đầu cất tiếng hát ngân nga một bài ca, một bản ca khúc với các nốt cao. Lắng nghe lời bài hát, Fleyda như bị chinh phục bởi giọng hát trời ban ấy.

Giọng ca huyền ảo tựa dội vang thanh âm nó đến tận núi trời, làm rung chuyển cả định mệnh. Người phụ nữ trong bộ váy trắng bắt đầu hít hơi sâu và cất lời. Ả trông giống một thiên thần khi đang ca :

- Hỡi bầu trời và các vì sao, xin hãy là kẻ chứng giám số phận ta.

- Hỡi chiều gió và cơn sóng, xin hãy đưa ta đi cùng những linh hồn.

- Hỡi mặt đất và cây cối, xin hãy buông chân ta và để ta đi.

- Và hỡi vạn vật, xin hãy chôn ta nằm sau trong tận cùng thời gian và không gian.

- Rồi cuối cùng, hỡi sự sáng tạo và huỷ diệt, khi thời khắc đến, xin hãy để ta hồi sinh từ tro tàn và lại chết đi.

- Vẫn lại hồi sinh và vẫn lại chết đi, cứ như thế tiếp tục lặp lại...

- Cho tới khi ta tái sinh thành sự vô định, vượt trên cả định luật của vũ trụ.

- Thì lúc đó lần nữa hỡi vạn vật, xin hãy để ta được an nghỉ một cách thật sự...

Cất xong bài ca, cô gái trong bộ váy trắng mới thèm ngoảnh nhìn về Fleyda đang ở sau lưng. Cả hai người cứ như thể đang nhìn vào chính bản thân mình, họ giống nhau không khác gì hai giọt nước, chăng cũng chỉ khác mỗi màu tóc.

Và rồi từ trên mõm đá cao chót vót, cô gái váy trắng không ngần ngại mà ngã lưng nhảy xuống. Cô ấy cứ rơi từ từ và từ từ, hoà mình cùng với dòng chảy thời gian và không gian...

Cảnh tượng đột ngột đẩy cao nỗi sợ hãi đến đỉnh điểm, nước mắt đầm đìa khắp gương mặt Fleyda, cô hét toáng lên! Tuôn trào vào đầu hàng tá luồng suy nghĩ, trong giây thoáng, Fleyda trở nên điên loạn, nụ cười cất lên dưới vẻ tâm thần. Lúc cơn hoảng loạn bùng phát, lồng ngực cô nàng nóng khét, thôi thúc cổ họng phải la cào nhiều hơn...

Theo cùng thời điểm cô gái váy trắng nhảy mất, bầu trời bỗng trở nên méo mó, và rồi, cơ thể Fleyda hoá cát bụi mà tan biến theo làn gió vào hư vô...

...

Bất ngờ tỉnh dậy, thứ ánh sáng bạc làm loá hết cả mắt...

Fleyda trán ướt đẫm mồ hôi, nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường êm ái, hoá ra tất cả chuyện nãy giờ chỉ là mơ. Nhưng giấc mơ ấy nó thật đáng sợ. Nó quá dỗi chân thật. 

Fleyda đơ cứng người, nhìn trần nhà rồi lẩm bẩm liên hồi: 

- Cô gái đó, giấc mơ đó, nó là thứ gì cơ chứ?

Những thứ ảo ma một cách bất ngờ này, rốt cuộc nó có ảnh hưởng gì tới Fleyda và cả câu chuyện này đây?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px