Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Câu chuyện của những chú chim xanh

Hình vẽ trên bức tường

Chương 10: Hình vẽ trên bức tường

Một thành phố ồn ào, inh ỏi tiếng gầm rú của xe cộ cũ kỹ trên lòng đường khô nứt và lồi lõm. Vệt bánh chúng trải dài xuống cuối phố, như để sau vết sẹo khó lành cho mặt đất đỏ bụi. Ở các lối vỉa hè thô cứng, giẫm chồng lên từng viên gạch, vô số dấu chân trần chai sạn đã nhạt màu. Đi qua vạch vôi trắng ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ, những cái xác mất hồn sải bước trong mệt mỏi, ánh mắt chỉ đọng lại mỗi sự mục rỗng...

Âm thanh từ máy móc xây dựng quá tuổi, réo lên đầy chói tai theo từng lần bụi đất bay loạn. Mỗi hai ba bước chân, là Fleyda sẽ đi ngang qua dãy căn hộ xập xệ, xuống cấp. Ở thành phố này lúc trước, hẳn các toà nhà cao thấp nằm chồng chất nhau, lượng nhiều không đong đếm nổi. Bởi lẽ khi ngước lên, Fleyda chỉ thấy số toà tầng cao tới trời được mỗi một hai toà, còn lại là những tàn dư vỡ nát của một thời quá khứ. Mấy cái toà cao tầng còn sót lại ấy, trông hệt con cá tanh chĩa mỏ về trời. Với vảy toàn thân là loạt kính cửa sổ ố đục, bám bụi, còn phần đầu là chiếc mái tam giác tròn nhọn đã gỉ màu. 

Nằm ngay dưới chân đám toà nhà, gian hàng nhỏ lẻ lượng nhiều ngang nấm mọc trên đất. Tấp nập quanh quầy cá rau thịt toàn khách hàng với đôi cánh vo ve, xoa tay chờ đợi "cây quả tươi xanh". Ngoài ra trong mỗi toà nhà, ngồi ở văn phòng công ty hay nhà hàng, có thể là đứng trước cửa hàng mĩ phẩm hoặc trang sức, đám người lớn đang cố moi hết từng cắc nhỏ khỏi cái ví rách. 

Thoáng qua thôi cũng đủ để hiểu hơn về thế giới đằng sau cánh cổng đôi, cái thực tế thiếu tốn tới khủng khiếp này, nó đánh động vào tâm trí Fleyda và Mina bằng thứ mùi hôi thối cùng hình ảnh dơ dáy...

Cứ vài mét đường, sẽ có thể bắt gặp cả chục người ăn xin lê lết bên vỉa hè. Họ trông bộ dạng nhem nhuốc, rách nát, tay cầm chiếc mũ cũ kĩ mà xin từng bạc lẻ từ người đi đường lạnh nhạt. Bám vào râu ria xồm xoàm cùng khắp thân hình ốm yếu, cái mùi tanh khai do mồ hôi rồi nước tiểu ám lấy họ, khiến chẳng ai muốn gần. Ngày đêm vo ve ruồi bọ quanh tai đầu, sự ồn ào luôn phá bĩnh đi giấc ngủ, để rồi hốc mắt cứ đen dần. Đồng hành với họ, cả đường phố chật chội bởi tấn núi rác vứt lộn xộn. Bãi nôn mửa ngập ở mọi lối đi, nồng nặc lên một cơn tởm họng... 

Các hàng chợ sôi động chạy việc khắp thành phố, duy chỉ mỗi âm thanh chào hàng là thật nhất. Vì chăng món hàng được bày bán tại mấy chỗ đây chẳng nổi món nào thực sự tử tế cả. Từ đống đồ ăn hôi thiu đã xám màu, trái cây bị ăn mòn bởi giòi bọ. Thịt rau hoá nấm mốc, hải sản hôi tanh. Rồi sang đám quần áo rách rưới được chắp vá ngoan cố để khó hơn gì cái giẻ lau. Hay vải hoặc tơ lụa thì cũng chỉ là hàng dạng xoàng đã qua sử dụng tới độ chẳng còn gì ngoài lớp mỏng dính. Đồ gia dụng hay những món nhựa, sắt, kim loại và các thứ tương tự thế thì cũng chỉ còn là đồ ve chai. Cái thì rỉ sét, cái thì chẳng còn nguyên hình dáng, cái thì khó có thể tả như đồ dùng sinh hoạt vì hư hỏng quá nặng... Khỏi phải nói, người sống trong trụ sở Apollo vẫn muôn phần sướng hơn.

Tận mắt cảnh tượng đau lòng, Fleyda đưa tay ôm ngực, cố giữ cho quả tim không tan vỡ...

Trước cô tầm chục mét, một đứa trẻ con đang nhặt thức ăn dưới đất...

Đứa trẻ ấy bẩn thiểu và gầy gò, thoát ra từ bụng nó âm thanh cồn cào, cả người quằn quại vì cố chống lại dạ dày gào thét. Nó đi cứ ngó đầu xuống, tuyệt đối không sót một chỗ. Vì chán cảnh phải ăn phân cát để cầm cự qua ngày, thành ra nó cứ mò mẫn miết. Mãi sau mới tìm thấy một quả táo cắn dở bị vứt đi, đồng tử nó sáng bừng, chớp cái liền cắn sâu vào thân quả. Khổ nỗi, lúc chạm môi vào da táo, hàm răng lủng lẳng gãy mất vài chiếc. Để rồi máu chảy khắp miệng lưỡi, một giọt đỏ rơi trúng lũ giòi bọ lúc nhúc ở trong mà đánh thức chúng dậy. Thấy con giòi ngọ nguậy ra ngoài, nỗi thất vọng ứa tràn thành lệ đắng. Đứa bé khựng lại hồi lâu, nó làm rớt táo, rồi cuối cùng lại nhặt lên ăn luôn cả giòi bọ. Gương mặt khờ dại dần theo từng miếng nhai...

Song Fleyda lại lắng nghe tiếng cãi vã phát ra từ cửa sổ một tầng nhà nhỏ... 

Trong không gian chật hẹp, gia đình đông con nọ chen chúc nhau chỉ để ngã dài chân. Người bố nhịn khát, đưa cho đứa con út ly nước quý giá còn sót lại. Đôi mắt tràn ngập đắn đo, tay run rẩy mà nghiêng chiếc ly về miếng miệng nhỏ bé. Ông biết rõ đây là ly nước trắng cuối cùng, thành ra tiếc nuối, gan ruột thắt lại khi đứa con uống sạch hết một hơi. Ở những ngày nóng nực tới rát khô cả họng, có khát đến mấy cả nhà cũng chẳng bao giờ dám uống từ vòi, vì lẽ nước đã nhiễm độc do sự kém vệ sinh của nguồn. Họ nghèo, mà cả họ có tiền đi chăng nữa, thì cũng khó kiếm nổi nguồn nước tử tế tại chốn này. Thành ra họ tự nhủ, nếu có quá khát, thà uống nước tiểu chính mình, vẫn sẽ đỡ hơn bị đầu độc bởi chính nguồn nước trong nhà. Duy chỉ đứa bé quá nhỏ của họ, vẫn cần được uống thứ nước sạch sẽ và tinh khiết, nên ông bố đã yêu chiều đưa nó số ít ỏi cả gia đình có. Xong rồi bà vợ vốn bị đói khát mù mờ tâm trí nổi giận, nhéo tai la lói ông chồng. Riết cơn nóng bốc hơi cả lí trí, ông chồng vung tay tán bà vợ, để lại tuổi thơ con trẻ hình ảnh gia đình tương tàn...

Sau đó, than với trời, tiếng rên rỉ tới khiến Fleyda muốn bật khóc...

Cụ già tay cầm gậy đã mục, hằng ngày gắng trên cái lưng gầy là họa đau vì tuổi tác, là bệnh tật xấu xa hành hạ cái cơ thể gần tới giới hạn. Cụ hay xách theo một bao ni lông đựng khăn nhỏ do chính cụ may, cụ cố gắng bán, nhưng nào chẳng ai tiếc vài bạc lẻ. Họ đều mặc cụ. Tốn công vác xác nguyên ngày ngoài nắng cho sự vô ích, cụ lắc đầu. Cụ đau lắm, cả thân thể như muốn nát ra, cụ buồn lắm, tuổi này cụ lẽ ra phải nằm võng gần con cháu, cớ sao lại cứ ra đường để kiếm cơm. Cụ nản lắm, đi hoài mãi chẳng ma nào ngó cụ, cụ đớn lắm, thời thế giờ tiền đã khó kiếm cớ sao thuốc lại còn hiếm hơn... Cụ từng ngẫm, có lẽ cuộc đời cụ, sẽ không có được kết thúc viên mãn... Cụ già nên hay lẩm bẩm, tên những đứa cháu cụ mất đi vì bom đạn... 

...

Những cuộc đời khốn khổ sinh sống tại Peace, họ kêu gào vì đói khát. Họ than trách, vì số phận quá nhẫn tâm. Họ giận dữ, vì trong lòng họ nuôi dưỡng cơn hận dành cho đoàn quân đế chế Redguy. Thành phố Peace, là chốn tập hợp không đếm xuể những mảng đời đã bị lũ Redguy tước đoạt đi mọi thứ... 

Thành phố Peace, cái tên vốn mang ý nghĩa tươi đẹp, nay lại thành chiến trường cho việc sinh tồn. Chiếc bụng đói khát tạo nên "con thú", con thú ấy nó cào cấu qua lớp da nhân tính, điều khiển cơ thể mỗi người mà cắn xé lẫn nhau. Ngày ngày tranh giành lấy món đồ, vật liệu, hay của cải ít ỏi từ kẻ này người nọ...

...

Fleyda im lặng quan sát con người và thành phố, hình ảnh tan thương gặm nhắm đi con tim trong trắng, giọt lệ ẩn mình chờ thời khắc để rơi. Cô nàng giơ tay che miệng, bầu mắt bất chợt đỏ lên...

Bỗng, có tên cướp ôm trọn cây bánh mì trong tay và chạy ra từ cửa tiệm bánh...

- Ai đó hãy chặn hắn lại! Tên khốn cướp bánh mì của tôi!! - Ông chủ bán bánh mì la làng, một người khác đuổi theo tên cướp đấy lên tiếng:

- Đứng lại thằng kia!

Gã ăn cướp vừa khóc lóc vừa chạy, hắn đau khổ van xin:

- Không, làm ơn!! Đứa bé nhà tôi cần được ăn, xin hãy để tôi lấy nó!!

Tới cuối cùng mọi người trên phố vẫn xúm nhau bắt lại tên cướp ấy, để tên cướp trật chân té ngã, tay đánh rơi cây bánh mì. Nhưng tiếc rằng, cũng chỉ là những con người đói khát đang tranh nhau cái bánh mì, cướp đi và bị cướp lại.

Tên cướp bất lực giơ tay về trước, tuyệt vọng nhìn cây bánh mì đi mất:

- Xin đừng mà, bánh... của con tôi!

Chứng kiến sự việc đáng thương ấy, Fleyda và Mina nhĩu mày, đôi môi khóa chặt vì không thốt nổi lời nào.

Ngó sang Alex, Fleyda tay đặt áp ngực, không khỏi cảm thấy may mắn cho phận mình: 

- Mọi người xung quanh ta... vẫn luôn sống như này sao?

Cầm cái bao thuốc, lấy ra một điếu rồi bật quẹt bắt lửa. Alex hút nhẹ, phả làn khói buồn:

- Ừa, dù là trước khi bị đế chế thống trị, số phận nghèo khổ vốn đã tồn tại khắp nơi trên mặt đất. Nhưng kể từ sau cái ngày "khởi điểm của tận cùng" cách đây tầm 22 năm, thì con số ấy đã tăng lên tới mức kinh khủng. Lũ đế chế... chúng đã đẩy mọi người dân và thêm nhiều người khác rơi xuống vực thẳm thảm hại hơn cả trước kia...

Nói xong, Alex nghiến răng, năm ngón tay bóp nát bao thuốc. Anh tức giận:

- Bọn khốn đế chế, chó chết mà!

Vỗ vai an ủi Alex, Fleyda nín thin, cúi gầm mặt xuống. Còn phần Mina, cô nàng chăm chú về phía xa kia. Ở xa ấy, có căn nhà với bức tường vẽ một gương mặt. Hình vẽ ở mặt ngoài tường là một bức mặt người bị méo mó, mắt và dáng mũi hay môi trông kì dị. Nó không giống một bức chân dung cho lắm, mà hao hao một tấm trừu tượng hơn. Bức họa nhìn khá đẹp, tuy chi tiết không tỉ mỉ nhưng lại có màu sắc rất nổi bật, nhất là cái màu đỏ của đôi mắt. Không rõ tấm tranh này vẽ ai, nhưng qua cái gương mặt được vẽ một cách biến dạng tới không nỗi người ngợm, hẳn hiểu được tác giả đã vẽ nó với lòng hận thù. Xung quanh bức vẽ tường ấy, là loạt vết ố đen bởi trứng thối ném vào, và những bãi màu đỏ bôi trét lên từ mấy quả cà chua hư. Dưới chân tranh tường, chất đấy đống túi rác hôi thối vứt lộn xộn, quanh rìa tường, ngàn lời quyền rủa hay chửi tục khắc bằng đá. Ngoài ra, tượng trưng thay cho nỗi căm phẫn của người dân thành phố Peace, vây lấy cái bức vẽ gương mặt theo đường tròn, không đong đếm được lượng hình ảnh những con mắt màu đỏ viền đen vẽ quanh nó. 

Khi Fleyda và Mina vẫn đang nhăn trán cố hiểu xem ý nghĩa của bức vẽ tường thì bỗng...

Vang xa tận trời xanh tiếng hét như muốn toang xé cổ họng, thứ tiếng thét của dữ thú bị thương tật, hay của một người đang đau đớn vì bị tra tấn...

Giật bắn người, Fleyda và Mina phen hú hồn, nhìn gần chỗ tranh tường mới thấy tiếng hét thất thanh mới nãy là từ họng một lão già đứng gần đấy. Lão già dáng gầy guộc, chân tay run rẩy, râu ria mọc dày, nếp da già ta nhăn nheo, ánh mắt đầy thù hận. Lão lườm về bức tranh tường, khàn giọng hét to hét lớn chỉ thẳng tay vào nó:

- M* Ch* thằng CHÓ CHẾT!!!.

Lão gào hét to tới mức mặt nổi hết cả gân lên. Mặc cho giọng khàn đi nhiều, thì già ta vẫn không ngừng chửi mắng, oán trách bức vẽ với tất cả sự căm ghét chất chứa trong tim:

- Nếu không tại mày thì tao đã không phải sống ngày hôm nay! Tao đã có thể đi được đám cưới con gái tao, đã có thể vui đùa cùng con cháu, đã có thể ở nhà mà ăn quýt vui vẻ, vậy mà...

Lão già bị mất hơi giữa chừng, vì tuổi già sức yếu nên đã chóng thấm mệt. Dù vậy, già vẫn hít một hơi sâu và tiếp tục, mặc cho cơ thể ngăn cản:

- ... Nhưng mà mày, tất cả bọn mày, lũ khốn đế chế chúng mày!!! Bọn mày cướp tất cả của tao! Con gái tao, con trai tao, vợ tao, cháu tao, chó tao, nhà cửa, đất đai, tài sản, MỌI THỨ TAO CÓ! Lũ chúng mày xứng đáng chết ngàn vạn lần dưới địa ngục!!!

Lão ấy gào lớn trong cơn giận dữ, cầm chiếc lát bánh ôi thiu đang ăn dở ném thẳng vào bức tranh tường. Chọi đá chọi rác vào gương mặt được khắc hoạ trên đó, quyền rủa nó và khóc xuống đôi má giọt nước mắt lăn dài. Lúc Fleyda quay đầu nhìn khắp phố, cô nhận ra người đi đường xung quanh ai nấy cũng đều ngừng chân, họ dừng lại vì chú ý tới tiếng hét của già ta.

Giống với lão già, người đi đường khi nhận thấy bức vẽ, tất cả họ đều trở nên căm phẫn. Tay họ nắm chặt lại, rủa thầm trong miệng những lời lẽ kinh tởm nhất, tiếng nghiến răng rào rạt cất vang không ngừng. Hẳn họ cũng giống lão già, cùng hận tên đàn ông được khắc hoạ trên bức tường. Và nhờ lời chửi rủa của lão già, mà vô tình kéo theo đám người khốn khổ đi ngang đó tụ tập lại quanh bức tranh, làm khởi dậy làn sóng thịnh nộ, bùng cháy cơn dữ trong lòng họ.

Bầu không khí ngập tràn nỗi hận khiến đôi bạn thân sợ hãi, Mina núp sau lưng Fleyda rồi bảo:

 - Fleyda, tao, tao sợ...

- Tao... cũng vậy... - Fleyda chạm lấy cánh tay Mina, bám chặt vào cô nàng. 

Biết rằng hai cô gái sợ hãi, Alex cắn nát điếu thuốc ngậm miệng, cố điềm tĩnh nói:

- Đừng sợ, đây là quyền của họ! Việc họ giận dữ là chuyện đương nhiên. Ngay cả bản thân tôi... giờ cũng đang rất giận đây!

Alex khoanh chặt hai tay trước ngực cố kìm nén cảm xúc, các ngón của hai bàn tay níu chặt lớp vải áo mạnh tới nỗi rách cả bộ vest đen.

Nhận thấy mọi người xung quanh dần mất bình tĩnh, kinh hãi vì bầu không khí đầy hận thù do họ tạo nên. Xẹt ngang qua như một cơn tín hiệu, có gì đó trong Fleyda trỗi dậy, khiến cô ấy cảm thấy đau đầu...

Xoa trán, bỗng tầm thị giác mờ dần, ý thức bắt đầu nhạt đi...

Fleyda khi gần đánh mất tỉnh táo, vô tình nghe được tiếng thì thào từ làn gió bay thoáng qua...

Một giọng nói loé ngang qua tai cô, kèm theo cơn choáng váng:

- Có vẻ cô đã lại thức tỉnh, sẵn sàng chưa... Hỡi Fleyda?

Lạnh hết cả sống lưng! Fleyda hoảng sợ ngoảnh ra sau, rồi lại liếc mắt nhìn xung quanh. Nhưng cô không thấy một ai giống đang bắt chuyện với mình cả, bởi lẽ dường như tất cả mọi người đều bận tập trung về phía bức tranh tường.

- Là ai? Giọng nói từ đâu ra?! - Fleyda hốt hoảng, da gà mọc khắp người. Cô quay đầu sang trái rồi lại sang phải tìm chủ nhân của giọng nói. Tới cuối cùng chẳng tìm thấy một ai. 

Bỗng, một cơn gió lớn thổi ngang qua... Mạnh tới nỗi đánh bay đi đám bụi cỏ mọc dưới chân. 

Khi ấy, từ trời cao xuất hiện luồng sáng vàng chói chiếu thẳng xuống mặt đất, xuyên thủng qua đám mây trắng bồng bềnh trên không, thu hút sự chú ý của Fleyda. 

Khoảnh khắc Fleyda ngước lên, mắt cô mở tròn xoe...

Những đám mây trên bầu trời cứ như đang giãn nở ra, chúng liên kết lại thành một vòng tròn và tạo nên một khoảng trống lớn ở giữa. Từ khoảng trống, ánh sáng trắng vàng rọi xuống phía Fleyda. Cái thứ ánh sáng có màu giống ánh mặt trời, ngã về mặt đất tựa một chiếc cầu thang dẫn lối đến thiên đàng...

Và rồi khi Fleyda nhận ra...

Mọi thứ xung quanh cô lúc này bỗng ngừng chuyển động, sự vật cũng như con người, tất cả đều tựa rằng đã bị đóng băng. Fleyda nhìn sang Alex và Mina, trông họ không khác gì những bức tượng. Mọi âm thanh, mọi cử động của mọi thứ đều đã bị ngưng dừng.

Đã vậy lúc Fleyda nhìn lên, cô còn thấy một chú chim màu xanh đang "đứng yên" ở ngay trước đầu mình. Điều đặc biệt là dưới chân chú chim này không có điểm tựa nào cả. Từ tư thế của chú chim, có thể dễ nhận ra rằng con chim này nó đã giang đôi cánh và đang bay. Nhưng bây giờ, nó lại cứ bất động một chỗ giữa không trung, nơi không có điểm chạm đất. Không chút vỗ cánh hay di chuyển để bay đi xa hơn mili. Cứ thế ở yên, như thể nó là một bức tượng treo giữa trời mà không bị tác động bởi bất kỳ định luật vật lí nào. Hệt rằng thời gian ngừng trôi với mọi thứ quanh Fleyda vậy...

Tích tắc...

Thời gian bỗng tiếp tục, một cơn chóng mặt khủng khiếp ập tới Fleyda, buộc cô nàng khuỵu một bên gối xuống đất, tay ôm đầu tay chống xuống. Cơn choáng váng quá kinh khủng, thật buồn nôn và mệt... Fleyda không chắc mình sẽ trụ được lâu.

Đứng ngay cạnh, bất ngờ vì cô bạn tự dưng ngã gối, Mina khoác tay Fleyda qua lưng mình cố nâng đỡ nhỏ đứng dậy:

- Say nắng hả, Fleyda?

Gác tay vào Mina rồi cố đứng vững, Fleyda ôm cái đầu đau, bất ngờ với những thứ mình nhìn thấy:

- Thứ gì thế kia?! 

Thật kỳ lạ, thứ Fleyda thấy không hề bình thường, không hề bình thường tí nào cả!

Bao bọc lấy cơ thể tất cả mọi người gần bức tranh tường, có thứ ánh sáng màu đỏ quấn quanh họ như dải băng hoặc một chùm lửa. Không rõ mình hoa mắt hay sao, Fleyda vẫn ráng nhận diện những gì mình thấy, mặc kệ sức lực suy yếu...

Thứ ánh sáng đỏ ấy, tạm gọi là "hào quang". Ai trong tầm mắt Fleyda hiện tại đều có cái thứ hào quang đó bám lấy người, mức độ của từng người là khác nhau, có người bé, người to, có người sáng, người hơi nhạt. Thậm chí cả những người với hào quang tựa đang bùng cháy, ngay cả Alex cũng có hào quang màu đỏ rất mạnh mẽ đầy kì lạ bọc quanh anh ta.

Rồi Fleyda nhìn sang phía con bạn thân, lần này thì nó còn làm cô bất ngờ hơn trước nữa, mắt cô mở to, mồm há hết cỡ. Sự ngạc nhiên này không sao mà hết được. Mina có vẻ là một ngoại lệ, mỗi nhỏ có màu khác với xung quanh. Nó có một hào quang màu xanh lá, xuất hiện len lỏi trong đó chút vệt đen ánh lửa.

Nắm chặt lấy hai bên vai Mina, Fleyda tức tốc hỏi:

- Mày thấy nó chứ? Thấy nó chứ?

Mina lắc đầu, không hiểu ý vội vàng hỏi lại:

- Thấy gì mới được chứ, mày đang nói gì thế?

Sững người, Fleyda im lặng vài giây, rồi lại hỏi:

- Cái thứ giống như mấy cái "hào quang" trong game ấy, mày, mày không thấy nó bao bọc cơ thể mọi người và cả mày sao?

Mina vẫn lắc đầu, bị hành động khó hiểu từ Fleyda làm cho lo sợ:

- Không hề, tao không thấy điều gì cả, mày, mày thấy được gì sao?

Cổ họng dần yếu ớt, Fleyda ngập ngừng gắng nói:

- Nhưng... tao... ta... t... thấy...

Lời nói không còn được trôi chảy, cơ thể mất đi sự vững vàng. Và cuối cùng quá giới hạn chịu đựng, tầm nhìn bắt đầu hẹp xuống, hình ảnh mờ đi và mọi thứ trở nên tối đen dần... Fleyda nhắm mắt lại rồi ngất đi, té ngã lăn ra đất.

Hốt hoảng, Mina cúi người xuống chạm tay lấy mặt Fleyda, liên tục vỗ má nhỏ:

- NÈ NÈ, MÀY ỔN CHỨ, FLEYDA? FLEYDA!?

...

Liệu đã có chuyện gì xảy ra với Fleyda, vì sao cô ấy lại ngất đi, có điều gì trong câu chuyện mà ta vẫn chưa hay biết?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px