Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Câu chuyện của những chú chim xanh

Những cảnh tượng ngoài ô cửa sổ

Chương 9: Những cảnh tượng ngoài ô cửa sổ

Mặt trời tựa ở cao nhất, thả xuống đất tròn ánh nắng nóng gắt tới nướng cháy đám cỏ lề đường. Mệt mỏi bay qua lại, lờ đờ trên trời xanh làn mây hình bông gòn đang thoi thóp lại theo thời gian. Tiếng côn trùng kêu lên inh ỏi, vì đàn chim đã mất bóng đi đâu mất. Ở dưới ngước mặt lên theo cùng hướng, cả dãy hướng dương chung thủy một lòng với ánh sáng vàng, kệ rằng những cơn gió lùa đang ve vãn chúng...

Vào lúc này đây, Alex đang dẫn đường cho Fleyda và Mina đi dạo quanh khắp khu tổng bộ. Họ đi qua nhà ăn, phòng thể chất quân đội, bãi tập và vô vàn khu vực khác tại trụ sở Apollo.

Những nơi họ đi qua đều sạch sẽ sáng bóng, mới mẻ và thơm tho. Đường họ đi được lát bởi các ô gạch màu cam vuông vức xếp đều đặn tạo thành lối đi. Dù là những lát gạch thô cứng, nhưng đi trên nó tạo cảm giác mềm mại cho đôi bàn chân được bao phủ bởi lớp vỏ dày của đôi giày.

Các bức tường rào trắng tinh cao lớn bao quanh khu vực nơi họ đi qua, nó không đơn giản chỉ là một hàng rào vững chắc, mà còn là những bức tường chứa đầy sự mạnh mẽ và bền bỉ bên trong từng tầng cấu trúc. Tựa như một tấm khiên bảo vệ vậy. Việc đi gần nó luôn tạo một cảm giác an toàn...

Nội thất khắp nơi mang mình những nét đẹp Châu Âu. Chẳng hạn như tại phòng thư giãn, vị trí của chiếc ghế sofa hay chiếc bàn kính cùng với lò sưởi luôn được đặt ở những chỗ vô cùng tinh tế. Sự đối xứng không gian tạo nên sự ấm cúng, khiến bất kỳ ai khi đi qua cũng phải muốn nán lại ngồi và tâm sự cùng bè bạn. Hay chỉ đơn giản là ngồi cạnh chiếc lò sưởi cũng phần nào làm vơi đi nỗi cô đơn trong mỗi người. Một thiết kế mang lại sự hạnh phúc, hay nói cách khác, nó cứ như một người bạn để cùng tâm sự và xoa dịu tâm hồn vậy...

Và cuối cùng thứ làm nên không khí nơi khu tổng bộ quân sự Apollo chính là sự nhộn nhịp của những con người sinh hoạt nơi đây. Những người lính trẻ với bao tâm tư và hoài bão, nay phải đánh đổi nó cùng với sinh mạng mình để lấy lại được hình dáng trước kia của thế giới... hay những người lính già với kỷ niệm ngày xưa cũ, nay hi sinh tất cả để dành lại cho hậu thế thứ chúng xứng đáng... Sự hiện diện nhộn nhịp được tạo nên từ họ luôn là tâm điểm tại nơi này.

...

Đi ra công viên lớn nằm ở trung tâm trụ sở tổng bộ, nó được đặt cái tên mĩ miều là Tenebris seu Lux. Một công viên xinh xắn nhuộm mình với màu lá cỏ xanh tươi và rãi lên thân nó những bông hoa đỏ tím vàng đủ loại màu sắc. Và cũng là điểm tham quan cuối cùng của cả ba người Alex, Mina và Fleyda.

Chăm chú về cái đài phun nước tráng lệ nằm giữa công viên, Fleyda mặt đầy rực rỡ ngắm nhìn từng dòng nước phun trào, thốt lên lời khen ngợi:

- Chao ôi, dòng nước ấy thật đẹp!

Fleyda vốn là người rất thích những khung cảnh chất chứa thiên nhiên, việc nhìn thấy một công viên tuyệt đẹp làm cô có tâm trạng rất phấn khởi. Nhanh chân, cô nàng đã lon ton dạo bước qua bãi cỏ non xanh, vui vẻ hái từng miếng hoa trắng vàng tím mà đan lại với nhau. Hiếm khi nào ta có thể thấy được cô trong hình ảnh như thế, trông còn trẻ thơ hơn cả Mina.

- Cô ấy luôn như vậy sao, Mina? - Alex nhìn về phía Fleyda, ôm miệng cười hỏi Mina.

- Không, đây cũng là lần đầu tôi thấy nó hành động như vậy, trước giờ trông nhỏ có vẻ trưởng thành hơn nhiều cơ! - Ngay cả Mina cũng chút bất ngờ, vốn biết Fleyda đôi khi có phần năng động, thường thì lại nghiêm túc một cách khó hiểu. Nhưng nay... cô bạn ấy lại trông giống hệt một đứa trẻ lần đầu bước ra đời, đùa nghịch vui sướng hoà mình với thiên nhiên.

Mina lặng nhìn về Fleyda, mặt hơi trầm xuống:

- Nhỏ nó... đẹp thật... hệt chị...

 - Ra vậy... nào, ta đi tiếp thôi! - Để Fleyda vui đùa thêm một lúc, Alex hô tên gọi cô nàng lại. 

(Một lúc sau.)

Trước mặt cả ba người giờ đây xuất hiện một cánh cổng đôi sắt cao lớn, nó là đầu ra của trụ sở. Có một đồn biên canh gác nằm ngay phía tay trái cạnh cánh cổng. Đi qua lại xung quanh chỗ cổng rất nhiều lính sĩ tay cầm chiếc súng dài thân màu nâu, canh gác là nhiệm vụ của họ. 

Đứng dưới cái cổng tường cao phủ kín tầm nhìn, Alex trầm ngâm vài phút. Hít vào một hơi rất sâu lấp đầy hai bên lá phổi, rồi căng hết lồng ngực mình thở mạnh ra hơi dài. Một hơi thở đầy nội lực tới độ làm cây lá xung quanh run rẩy...

Alex ngoảnh lại ra sau về phía hai cô gái, ngập ngừng nói:

- Thật ra thì... Ai chà, nên nói sao í nhỉ?

Đôi môi chưa kịp cất lời, thì miếng lưỡi đã tự cuộn tròn lại vào trong. Chỉ vài lời đơn giản, nhưng không dễ gì để Alex nói ra. Nhìn vào đôi mắt còn lóng lánh sự ngây thơ của cặp bạn trẻ, Alex nào đâu nỡ vớt bớt đi ánh sáng ấy khỏi họ. Nhưng nhớ lời đội trưởng Ace dặn, Alex chỉ đành nhéo mũi chấp nhận rằng mình sẽ phải bôi mờ đi sự trong trắng của hai cô nàng bằng những lời sắp nói. 

- Sao đấy? - Nhận ra Alex gặp khó khăn khi mở lời, Fleyda thắc mắc.

- À không có gì đâu, tôi bị cắn lưỡi ấy mà. - Alex gượng cười đáp, trông không mấy vui vẻ.

Ngước nhìn cái cổng sắt cao lớn như che lấp bầu trời, nghĩ về những hình ảnh đằng sau cánh cổng mà lòng co thắt lại. Alex tay vỗ ngực hai nhịp rồi gồng giọng, chậm rãi nói:

- Thật ra thì mục đích của chuyến thăm quan không phải là để nhìn ngắm những nơi trong trụ sở, mà đúng hơn là những nơi ngoài nó.

- Ngoài nó? - Fleyda và Mina bất ngờ, hai cô nàng nhìn ra phía cổng sắt và tò mò về thế giới đằng sau nó.

- Thường thì lính có xuất thân đến từ ngoài thành phố Peace như các cô sẽ được chuyên trở bằng xe quân sự qua đường hầm để tới với Apollo, nên sẽ không dễ để các cô mường tượng được sự khác biệt của thế giới trong căn cứ và Peace. Vì vốn dĩ đi dưới hầm thì sao các cô nhìn thấy được thành phố này ra sao. - Alex gật đầu, ngón tay chỉ thẳng về hướng cánh cổng sắt. 

Bờ mắt như ứa đọng giận dữ, bến môi nhẹ chìm xuống. Alex nhăn trán, không giấu chi được sự khó chịu khi nói:

- Các cô đã từng nghe tới "những khung cảnh ngoài ô cửa sổ" chưa?

Mái tóc vàng bay bổng trong cơn gió, làm lộ rõ hơn vẻ mặt gần cạn nỗi sáng của chàng trai. Lời Alex không hiểu vì sao lại mang cảm giác nặng lòng đến đôi tai Fleyda, dù vậy cô vẫn cố gắng lắng nghe:

- Những khung cảnh ngoài ô cửa sổ ư? 

- Đúng vậy, "những khung cảnh ngoài ô cửa sổ". Đó là cách mọi người nơi đây hay gọi nó, đó mới là thứ mà đội trưởng muốn cho hai cô xem. - Lòng phần nào nhẹ nhõm hơn khi nói ra, Alex dang tay đón gió, một làn gió không hiểu từ đâu bỗng xuất hiện. Thả mình vào nhịp điệu lúc mạnh lúc nhẹ của cơn gió, Alex hoá mình như chiếc diều bay thong thả nơi sóng trời, đưa tay ôm gọn hết làn gió thổi ùa vào người. Lợi dụng sự mát mẻ từ nó để giảm bớt gánh nặng cho quả tim, nhờ ấy mà yên lòng hơn. Alex nói tiếp, lần này với giọng điệu nghe thư giãn:

- Những thứ nhìn ra từ xa thì đẹp, nhưng khi lại gần thì ta mới thấy được sự thật của nó. Giống như đứng trên ngọn tháp cao ta thấy được cả thành phố, nhưng không ở dưới thì ta sẽ không thấy được chi tiết những căn nhà nhỏ. Đó là ý nghĩa của "những khung cảnh ngoài ô cửa sổ".

Có lẽ như một sự thúc đẩy, cơn gió mát đã ghé ngang qua đúng lúc, giúp nâng đỡ cho cái tâm Alex được nhẹ nhàng đi. Sự mát dịu lướt ngang qua làn da đã thôi thúc chàng trai nói điều cần nói, điều này thật thoải mái đến lạ:

- 80% thế giới này vốn đã nằm trong tay đế chế, 5% là những thành phố bị bỏ hoang. Sau cái ngày ấy, ngày "Khởi điểm của tận cùng." Hi vọng còn sót lại sau cùng, hay những người như chúng ta, chính là 15% còn lại...

Nắm tay vào ngọn gió, Alex nói tiếp:

-... 15% còn lại đó của thế giới là những thành phố còn sót lại sau cái ngày "Khởi điểm của tận cùng" đấy, trụ sở của chúng ta nằm tại trung tâm một trong số thành phố ấy. Bản thân từng người chúng ta đều là 15% còn lại của hy vọng, vậy nên...

- Đây là thứ các cô cần phải thấy, cái khung cảnh đằng sau cánh cổng ấy, là thứ mà ta phải bảo vệ, là thứ mà ta phải xây dựng lại. Vì nó chính là thứ mà ta đã mất. Cuộc sống của ngày trước...!!! - Lấy ra từ túi quần phải một điều khiển với chỉ một nút bấm, Alex bấm nhẹ nó. Tiếng *bíp bíp* phát ra...

Nhận được hiệu lệnh, cánh cổng sắt to lớn hé mở. Không còn vật cản, cơn gió đẩy mạnh vào trong, sức mạnh tuôn trào thổi vào phía sau tường rào làm tán bay hết cây cỏ xung quanh. Ánh nắng chói loá bên ngoài cũng đi theo cơn gió mà luồng vào qua chiếc cổng.

Alex đi ra trước dẫn đường đôi bạn thân, họ đã bước ra khỏi ranh giới của khu tổng bộ, đi được vài chục bước ra bên ngoài.

Đứng trước "khung cảnh ngoài ô cửa sổ", đôi mắt Mina và Fleyda cùng lúc tròn xoe ra, miếng cằm họ nhẹ rơi. Một cảnh tượng kinh khủng hơn họ tưởng tượng, thứ mà hằng ngày hai cô gái ít khi nghĩ tới...

Một cảnh tượng sống động đến đau đớn, siết chặt lại con tim và giữ lấy đôi chân hai bạn trẻ...

Mina và Fleyda đã nhìn thấy điều gì, thứ gì đã khiến họ phải chững người lại. Khung cảnh giờ đây họ đang chứng kiến có điều gì bất ổn hay sao?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px