Giây phút căng thẳng Part 2: Cuộc gặp gỡ...
Chương 8:
Giây phút căng thẳng Part 2: Cuộc gặp gỡ...
Ace chậm rãi bước tới gần chỗ Lucas và Alex, quan sát hai người đàn ông đang gương súng về nhau bằng ánh mắt sắc lạnh. Gương mặt trông rất bình thản, không thể hiện rõ cảm xúc gì, chăng chỉ có đôi lòng đen là tăm tối và cái gân trán là nổi cộm cả lên. Đứng giữa hai mũi súng chĩa về nhau, sự im lặng của Ace lan ra khắp sảnh phòng một thứ áp lực rợn người. Một thứ áp lực đủ lớn để bóp nghẹn bất cứ ai đối mặt với nó. Khoanh tay lại, Ace trầm giọng, chỉ một lời đã khiến tất cả mọi thành viên phải ngoảnh đầu về mình:
- Này, các người đang giở trò gì đấy?
Theo sau lời Ace nói, lập tức bao trùm lấy cả sảnh phòng tập trung là cái lạnh điếng người tới khó tả. Rõ hôm nay trời ấm, nhưng sao ai nấy đều phải thấy lạnh run như thể mình đang chìm sâu nơi tận cùng đại dương. Sự hiện diện của Hung Thần Vương, từ thứ ánh mắt đầy sát khí tới tiếng chân chậm chạp, những chi tiết nhỏ ấy tô vẻ lên một thứ ảo cảnh rùng rợn vào đầu tất cả. Ở đó, nơi thân thể họ đang dần rớt sâu xuống biển, và từ trong bóng tối sâu thẳm, hàm răng khổng lồ đang chờ đợi họ...
- Độ... Đội trưởng!!! Anh đã ở đây, đây từ lúc nào thế? - Alex đang cầm súng trong tay lúng túng hỏi Ace. Chàng trai phần sợ hãi phần an tâm vì Ace xuất hiện. Anh từ từ hạ súng xuống.
Còn phần Lucas, khi thấy Ace tới, gương mặt gầy trở nên xanh xao. Lão nuốt nước bọt tức tối, liền bỏ lại cây súng vào vỏ rồi quay đi hướng khác. Đám ngồi sofa thì lại đổ mồ hôi, giả vờ ngó nghiêng sang nhiều hướng... Duy chỉ đôi bạn thân được phen nhẹ nhõm...
Thấy Ace tới, Fleyda ôm ngực thở phào:
- Phù, may quá! Đội trưởng tới rồi!
Ngó sang cặp bạn nữ, Ace lúc chắc chắn được Fleyda và Mina an toàn, đôi mày hung tợn bỗng trở nên mềm mại mà ngã đều xuống, anh thầm cười:
- May thật, hai cô không sao!
Theo sau miếng cười ấy, bầu không khí căng thẳng nguôi đi dần, tưởng rằng mọi chuyện đã êm xuôi...
- Này, Lucas... ngươi đứng lại! - Âm giọng giận dữ cùng cái liếc sắc bén, đã đông cứng lại đôi chân lão cao bồi. Ace hạ nụ cười, chằm chằm vào tên già.
Giật mình, Lucas ngoảnh lại, hỏi:
- Đội trưởng gọi tôi...?
Biết rõ sự dữ sắp ập đến mình, Lucas tuy không phục nhưng đành cắn răng, chấp nhận những lời lẽ máu lạnh tới đáng kinh của tên đội trưởng trẻ hơn hắn cả chục tuổi. Ace ghé sát tai Lucas, thì thầm:
- Tôi chưa bao giờ phải cắt lưỡi hay chân tay đồng đội bao giờ, vì không có lí gì khi làm thế cả. Nhưng lần này có lẽ sẽ là một ngoại lệ nhỉ?
Ánh mắt Ace như cái hố đen, nuốt chửng lấy mọi ánh sáng tâm hồn kẻ nhìn sâu vào nó. Không chút nhân tính nào lộ qua cái cặp đồng tử ấy, không một biểu cảm rõ ràng nào thể hiện điều Ace suy nghĩ. Duy chỉ có lời nói là làm ai nấy đều phải khiếp sợ:
- Này, Lucas, tôi biết lão có chút vấn đề đặc biệt. Nhưng những gì lão làm thật khó có thể chấp nhận, vậy nên tôi cảnh cáo lão lần cuối!...
Trái tim vùng vẫy hệt con cá non bị cắn nát nửa người. Lời Ace thốt ra làm Lucas phải sững lại:
- Ta nhớ đến người mà ngươi hay gọi là búp bê. Nếu nhà ngươi còn tái phạm chuyện hôm nay thêm một lần. Thì nhớ đấy, ta sẽ xé xác con búp bê đó của nhà ngươi, mặc cho cô ta chẳng hại gì đến ta cả!
- Hớ, nhà ngươi... - Trong thoáng chốc, Lucas đã ước mình bị điếc.
Câu Ace nói nghe từ phía ngoài thì sẽ chỉ thấy nó không hơn gì câu hăm doạ bình thường, nhưng với riêng Lucas, nó lại ám ảnh lão một cách đáng sợ đến kì lạ. Những hình ảnh đau đớn mập mờ ẩn hiện trong đầu lão cao bồi, bị lu mờ bởi nhiều vệt đen lốm đốm đi bức ảnh quá khứ.
Gục đầu xuống nhục nhã, Lucas trừng mắt, ậm ực:
- Ừ... Tôi biết rồi... thưa đội trưởng...
Mồ hôi đổ khỏi chiếc mũi gầy guộc, Lucas nhăn mặt tức tối. Còn Alex, đôi tay anh vẫn hơi run khi hạ súng xuống... đám người ngồi sofa thì ai nấy đều cúi thấp đầu, khép gối lại, nuốt nước bọt chờ đợi một diễn biến có thể sẽ không mấy khả quan. Quan sát những biểu cảm bất thường từ toàn đội viên, Ace thở dài, ho một tiếng rồi kéo mọi người tới:
- Nào, mọi người tập trung lại đây!
Khi đám người đã vây quanh, Ace đắp tay lên trán, nhướn mày nhắc nhở:
- Đám các người, nhất là lũ ngồi sofa, tôi nói bao lần rồi? Bởi vì các người thường hay thờ ơ trước vấn đề ma cũ bắt nạt ma mới mà mãi chúng ta chẳng có thêm thành viên đấy! Đã bao lần khi một người mới vào đội ta để rồi xin thoát đội ngay cùng ngày? Tôi biết các người muốn xem thử bản lĩnh của tân binh. Nhưng cái trò bắt nạt và quan sát này cần dừng lại! Hiểu chưa?
- Đã hiểu, thưa đội trưởng! - Cả đám ngồi sofa cùng Alex và Lucas, gật đầu trước lời Ace.
Nói xong, Ace thở dài, vỗ tay hai nhịp:
- Thôi, giới thiệu bản thân đàng hoàng với nhau nào. Có gì tôi sẽ chấn chỉnh mấy người sau.
Ace nháy mắt ra hiệu với Mina và Fleyda, hai cô bạn nhìn nhau một hồi, rồi gật đầu tiến lại gần sau lưng vị đội trưởng. Hai cô nàng vẫn sợ, mọi vấn đề diễn ra quá gấp gáp trước khi cả hai kịp hiểu hơn về A force. Thành ra lúc đối mặt với những cá tính độc lạ của A force, giọng nói đôi bạn có nhiều chút sự dè chừng. Gân cổ họng cộm lên để tránh bớt lắp chữ:
- Tụi em, tụi em, tụi em...
Màn chào sân của cặp bạn thân trước một A force mới lạ, tuy phần giới thiệu bản thân chưa hoàn chỉnh và còn nhiều hồi hộp. Cả đội A force cùng vị đội trưởng vẫn lắng nghe nó một cách chăm chú. Rồi tới phiên các thành viên đội A force, Ace thay mặt giới thiệu:
- Hai cô hình như đã biết Lucas Monacuri và Alex Yakus rồi nhỉ? Alex là người gần tuổi các cô và tôi, còn Lucas thì lớn tuổi nhất đội!
- Chào hai cô, hân hạnh! - Alex khoanh tay, tươi cười thích thú.
- Chào... - Lucas kéo lệch mũ, gầm gừ to nhỏ, quay mặt sang hướng khác với vẻ khó chịu.
Rồi Ace đưa ngón cái chỉ về sau, giới thiệu một anh bạn da màu:
- Cậu đầu đinh kia là Peter Elano!
- Chào! - Peter mỉm cười vẫy tay về Fleyda và Mina.
Rồi Ace lại vỗ lưng người khác và tiếp tục:
- Còn gã to béo này là Domas Flamed, nhìn trông vậy thôi chứ gã là một chiến sĩ cừ khôi đấy!
(Ace vừa cười vừa vỗ nhẹ vào lưng Domas.)
- Chào. - Domas vẫy tay lịch sự cười.
- Còn đây là... - Ace chưa nói dứt câu, thì bỗng bị ngắt lại bởi một giọng nói tuyệt trần.
- Được rồi Ace. Hãy để tôi tự giới thiệu bản thân mình nào. - Từ xa đi từng bước cao gót tiến tới gần Mina và Fleyda với một thần thái sắc xảo. Nhan sắc quyến rũ sớm đã hớp hồn đôi bạn trẻ.
Như một bông hoa hồng đỏ giữa bụi gai sắc nhọn, người ta hay đồn nàng ấy sở hữu một vẻ đẹp toàn diện, một thứ năng lực đủ mạnh để đốn ngã bất cứ tên đàn ông nào. Cách nàng ăn nói khiến những gã mày râu phải quỳ xuống phục tùng nàng, cách ăn mặc bắt họ phải nâng niu nàng, cách nàng ngồi ghế Sofa và nhắm môi tận hưởng ly wine đỏ khiến ai nấy cũng phải hướng ánh nhìn đến thân hình ngọc ngà của nàng. Cách nàng nở nụ cười trên gương mặt tuyệt trần ấy, rung động trái tim mọi đàn ông lẫn phụ nữ...
Và hơn hết, cách nàng ta chiến đấu trên chiến trường... có thể say mê trăm ngàn binh lính từ cả hai phe. Khi những nòng súng hăng hái dừng nhịp, khi đám lính địch vừa hạ súng xuống chỉ để ngắm nàng... thì cũng là lúc... nàng đâm xuyên ngực chúng bằng những nhát dao chí mạng. Quẩy hết mình nơi chiến trường tàn khốc, nàng tắm mình dưới cơn mưa máu...
Hãy gọi nàng là "Vũ Công Trên Bãi Xác Chết", hoặc ngắn gọn hơn như người đời thường gọi:
- "Bông Hồng Máu"!
Gương mặt trắng hồng nào không giấu nổi sự vui sướng, "Bông Hồng Máu" rạng rỡ bắt tay lấy Fleyda và Mina. Vẻ ngoài khó cưỡng tới chẳng sao tin nổi ấy, thu hút cả đôi mắt người đồng giới. Thần thái sắc bén pha lẫn quyến rũ, như đã đâm xuyên tim cặp bạn trẻ mũi tên hồng của sự ngưỡng mộ. Nàng ta nói:
- Chào hai bé, hân hạnh làm quen nhé! Chị là Mers Valentina!
Giọng nói ngọt dịu đến mức làm cho Mina hay Fleyda đều phải say ngất ngay, ánh nhìn chiều mến bởi cặp đồng tử long lanh... tan chảy đôi bạn thân...
Một màu đỏ, đúng thế! Lòng mắt ấy đỏ chót màu hoàng hôn, còn đôi môi mềm mại, thì lại thoát lên sự sang trọng tựa vừa tô loại son đỏ đắt tiền. Nàng Mers này, cứ hệt hiện thân tuyệt sắc nhất của màu đỏ. Làn tóc dài ánh lên sắc đỏ tươi ngời, móng tay, chân hay cả đôi giày cao gót, đều hoàn toàn khoác cho mình thứ sắc đỏ chói khó lòng ngó lơ. Che lại thân hình nóng bỏng, chiếc váy dài hở lưng nóng bỏng không kém. Như được rải kim tuyến khắp lớp vải lụa mềm mượt, một tà váy đỏ lấp lánh ánh sao.
- Ấy chị hỏi mấy bé nhé? Mấy đứa thích nhất màu gì đấy? - Bỗng mở lời, Mers hỏi Mina và Fleyda bằng giọng nhẹ nhàng, vẻ mong chờ tươi rói hiện rõ trong con ngươi.
Đáp lại đôi lòng đỏ lung linh đang chờ đợi, Mina đắn đo nói:
- Chắc là màu xanh lá ạ.
Fleyda cũng ngẩm một lúc rồi đáp:
- Em thì thích màu trắng á.
Nghe câu trả lời từ hai cô gái, Mers có chút hơi thất vọng. Cô đã mong rằng câu trả lời sẽ là màu đỏ ưa thích của bản thân.
- Ơ... À... ra vậy, ra là hai bé thích những màu đấy à. - Mers nói xong thì chững lại một nhịp, lắc đầu trái phải rồi bảo đôi bạn rằng:
- Không đâu các bé à, vậy là không đúng đâu.
Đầu nảy hai dấu chấm hỏi, Fleyda chút không hiểu được ý Mers mà hỏi lại:
- Ý chị là?
Trả lại Fleyda, Mers nở miếng cười đầy mê hoặc, quyến rũ, làn mi ngã nhẹ dịu dàng. Cô vuốt ra sau mái tóc bồng bềnh suôn mượt rồi nói với vẻ mặt đầy tự hào:
- Màu tuyệt vời nhất là màu ĐỎ các bé ạ, màu đỏ đấy, nên nếu có yêu thì chỉ yêu mình nó thôi nhé.
Một con người khá kỳ lạ, nhưng cũng khá hài hước, Fleyda và Mina nghe xong liền phì cười. Dù cho cô ấy quả là một đại mĩ nhân, thì có vẻ cũng dở hơi không kém gì bản thân Fleyda và cô bạn Mina là bao. Họ cứ như thế sau vài cuộc tán gẫu, đã êm dịu làm thân được với nhau rất đơn giản. Có thể vì cùng là phụ nữ chăng?
Dù sao thì...
Buổi gặp mặt và làm quen cũng đã xong xuôi, Ace vỗ tay ra hiệu cho mọi người giải tán. Hai người ra về sau cùng là Mina và Fleyda. Trước khi về phòng thì Ace có bảo hai cô ở lại. Ace chợt nhớ ra một việc, anh nói:
- Hai cô ở đây cũng đã vài tháng, nhưng có vẻ như còn nhiều nơi trong khu tổng bộ mà hai cô vẫn chưa tới đúng chứ?
- Vâng, đúng vậy, thưa đội trưởng. - Fleyda lịch sự thưa.
- Hừm, vậy không mấy các cô đi cùng Alex đi. Cậu ta sẽ có nhiệm vụ dẫn hai cô đi một vòng. - Ace chỉ ngón tay về phía Alex, ra hiệu kêu chàng ta lại. Sau đó Ace nói nhỏ vào tai Alex.
- Anh muốn tôi đưa hai cô ấy đi thăm quan thật sao đội trưởng? - Alex ngạc nhiên hỏi lại.
- Dép, mai boi dẫn các cô đi một vòng nào. - Ace gật đầu.
Alex bỗng nhìn Ace bằng ánh mắt kì lạ, anh hỏi Ace lần nữa:
- Vậy ý anh là... như vậy sao hả, anh đã chắc chưa đội trưởng?
Ace lại gật đầu, đặt tay lên vai Alex:
- Đúng vậy đấy Alex!
Alex ngoảnh ra sau nhìn về phía Fleyda và Mina, mặt có chút khó xử. Nhưng sau một hồi, anh chàng cũng mở lời:
- Nào, hai cô gái, ta đi thôi!!
Liệu hai cô gái của chúng ta sẽ làm quen với những con người mới này như thế nào đây?