Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Câu chuyện của những chú chim xanh

Giây phút căng thẳng Part 1: Lão cao bồi

Chương 7:

Giây phút căng thẳng Part 1: Lão cao bồi

Ngã xuống từ phía bên kia bán cầu, ánh cam đỏ của bình minh lan toả khắp muôn nơi, dịu dàng đánh thức những bông hoa gục đầu nở dậy, bừng lộ sắc hương cùng duyên dáng. Ở dưới thân đám hoa ấy, như rọi hồn thêm cho những điều bé nhỏ, dòng sương hoá lệ đổ giọt trên ngàn lá xanh. Lấp lánh hơn nhờ phản lại bầu trời trong cùng nắng sáng...

Các chú chim bồ câu trắng bơi lội giữa không trung, chúng bay theo đàn hệt gia đình thân thiết. Bay hồi mỏi cánh nên chúng đáp lại mấy bãi cỏ xanh êm dưới gốc cây, rồi cúi mỏ nhặt ăn hạt nâu rơi từ trên xuống. Giống chúng, loài khác cũng rục rịch chuẩn bị vì một buổi sáng ấm no. Nào là lũ bướm vàng ngơ ngác lượn lờ theo dấu hương hoa, hay đàn ong đi lấy mật, sự chăm chỉ của bọn chúng khó ai sánh bằng, kể cả đó có là những nhà quân nhân ngoài chiến trường. 

Thời gian trôi qua thoáng nhanh, làn sương mù phủ khắp mặt đất dần tan đi, để lộ hơn hình dáng muôn vật cùng lộ mình. Tất cả sự vật trên đời dường đã thức giấc, thức khỏi cơn mơ dài thâu đêm, và việc đầu tiên chúng làm là chào tạm biệt ngày đã qua.

Loạt chuông báo thức vang in ỏi, ai nấy đều ngáp nhẹ mà ngồi dậy khỏi giường nệm êm ái, sẵn sàng cho một ngày đầy công chuyện. Khi hầu hết ai ai cũng đã bắt đầu từng bước nhỏ ra ngoài khỏi căn hộ, thì vẫn còn đấy hình bóng ai đó đang say giấc nồng...

- Dậy mau! Con cá vàng kia! - Giọng một ai vang lớn từ phía phòng tắm.

- ... - Nhưng không một ai phản hồi.

Hơi nước bốc ra ngoài cửa phòng tắm, Fleyda tay bận buộc tóc, vội vàng bước ra với khăn tắm quấn người. Theo thường lệ, Fleyda thường xong xuôi chuẩn bị khá sớm, đầu tóc tới quần áo, mọi thứ đều được chải chuốt gọn gàng, kĩ càng và đầy đủ. Ngay cả quét dọn nhà cửa, cô nàng cũng hoàn toàn lúc mới sáng. Dẫu thế, hôm nay cô lại có một sự trì truệ. Luôn có một việc Fleyda khó có thể hoàn thành đúng giờ, đó là đánh thức Mina dậy.

- Dậy mau, gần trưa luôn rồi! - Đã lần thứ hai trong ngày, Fleyda cố giục nhỏ bạn, tay kéo chăn ra khỏi người nó. 

- Ơ, mấy giờ rồi thế? - Mina ngáp ngắn ngáp dài, tỉnh dậy với cái đầu bù xù, hỏi thời gian một cách mơ màng.

- 10 giờ 10! Nhanh lên! Chỉ còn hai chục phút thôi đấy! - Fleyda đổ mồ hôi vội vã.

- Aaaaa, chết dở! Tao quên mất! - Mina sựt nhớ ra nay ngày quan trọng, tá hoả tỉnh hẳn người. Hét toáng lên và bật dậy khỏi giường nhanh như tia chớp.

Ra khỏi giường rồi cầm liền chiếc điện thoại để gối, Mina và Fleyda lao ra ngoài cửa phòng xong bật tốc chạy hì hục. Để lại hai lát bánh mì nguội dần ngay bàn ăn...

(Khoản bảy phút sau đó)

Lúc đang chạy y chang bị chó đuổi, Fleyda không khỏi bất ngờ nhìn sang Mina. Nhỏ ta vẫn bận nguyên mình bộ đồ ngủ trái tim, tay ôm theo cái gối dài màu hồng. Đi cạnh nó sao mà cứ xấu hổ kiểu gì, Fleyda nhíu mày, khó chịu nói: 

- Mina! Sao mày vẫn mặc đồ ngủ làm chi thế?

- À, ừm, mày nói phải, tao quên mất!... - Mina ngơ mặt, không nhờ Fleyda bảo thì đã không nhận ra. Quanh hành lang người người qua lại, ai nấy đều nhìn về cô nàng bằng ánh mắt kì lạ, nhưng sự vô tư của tâm hồn cô đã đánh tan đi làn âm thanh xì xào bàn tán khỏi tâm trí. Mina mặc kệ: 

- Sao đâu? Chưa trần truồng là ổn! 

(Một khoảng nhỏ nữa trôi qua...)

Đâu đấy trong căn cứ tổng bộ, một sảnh phòng tập trung rộng lớn được dùng để họp đội, mỗi đội từ A force đến Z đều sẽ có tối đa bốn mươi phút đổ xuống để sử dụng không gian này. Sau vài phút vội bộ, Fleyda và Mina may mắn đã đến nơi kịp thời. Trước họ, một cánh cửa đôi màu trắng cao lớn chiếm lấy gần hết tầm nhìn đang chờ để được mở ra. Cơn hồi hộp chạy dọc khắp cánh tay phải mảnh mai, các ngón run lên khi khẽ chạm chiếc nắm, Fleyda chậm rãi đẩy cửa vào, nhẹ ngó kẽ bên trong...

Ở đằng sau cánh cửa, thứ màu trắng mới toanh bao phủ khắp các mặt tường sảnh phòng. Dưới chân hàng tường trắng toanh ấy, nổi bật lên những làn vân đá uốn lượn kiêu kì của mặt sàn cẩm thạch. Ở trung tâm sảnh phòng, hai ghế sofa dài màu kem sữa nằm đối diện nhau, đặt tại giữa một chiếc bàn kính đen chân thấp với trên là đĩa bánh quy thơm phừng. Ngồi gác chân ngang đùi gần mấy đĩa bánh, ở hai bên sofa dài, xuất hiện các cá nhân có phong cách ăn mặc kì lạ, gương mặt thể hiện sự chán đời. Họ mong mỏi một điều gì đó thú vị, một làn gió mới mẻ...

Khoảnh khắc họ nghe tiếng chân mới bước vào, cả bọn trở nên rạng rỡ, thầm cười vì biết rằng trò vui sắp đến...

Đếm đếm sơ qua có năm người, Fleyda lấy làm lạ, nếu tính luôn tụi cô và đội trưởng tới muộn là Ace, thì cả đội sẽ chỉ vỏn vẹn tám thành viên. Hoàn toàn ít hơn hẳn so với tưởng tượng. Ghé sát tai Mina, Fleyda hỏi: 

- Nè, bữa nhớ hôm nọ mày tinh tướng với tao vì tao ở trụ sở ba tháng rồi mà chẳng biết gì về tổ chức. Vậy mày biết gì không? Chẳng hạn như sao A force chỉ ít có tám người thôi á?


Nuốt nước bọt tỏ ra bối rối, Mina gãi đầu xấu hổ: 


- Do... do tao, chưa tìm hiểu kĩ càng hơn...

Cố chữa cháy cho hình tượng bản thân, Mina viện cớ, gương mặt giả trân hiện rõ qua từng vết gân trán nổi cộm:

- À thì... mày biết mà, đội tốp đầu mà, dễ gì dành được suất, tiêu chuẩn họ phải cao lắm đấy, đó là lí do! 

- Ra vậy... - Fleyda gật đầu, miết cằm suy nghĩ...

Sau đó, Fleyda hướng về những người ngồi sofa, cô vẫy vẫy: 

- Xin chào mọi người, tụi em là người mới, mong được anh ch...

Chưa kịp hết lời, bỗng Fleyda bị ngắt lại, một giọng nói già khàn lấn át đi tiếng cô: 

- Mẹ kiếp! Bộ anh ta đùa chắc? Đây là lũ tân binh tiềm năng mà anh ta nhắc sao? Chẳng phải chỉ là hai đứa nít chết tiệt thôi ư? 


Bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn khi cái chất giọng khó chịu ấy cất lên, Fleyda và Mina bối rối, không ngờ rằng bản thân sắp vướng vào rắc rối. Ở đằng xa kia, một gã đàn ông râu ria ngồi ngay góc sofa, tay đặt đùi, miệng phì phèo điếu xì gà. Lão chỉ thẳng về hai cô, ánh mắt như chứa đầy phán xét. 

Nhìn từ ngoài, qua lớp áo quân phục màu xám, có thể nhận thấy lão khá vạm vỡ, hai cánh tay đầy sẹo nói lên rằng tên này đã trải qua không ít chiến trường. Nổi bật nhất phải kể đến cách ăn mặc của gã già này. Lão ta ăn mặc y hệt một kẻ nghiện phim cao bồi hay cosplay. Ở ngoài bộ quân phục xám, lão khoác chéo cổ khăn quàng đỏ có nhiều đốm trắng, đầu đội mũ vành rộng miền viễn tây màu nâu. Liếc xuống eo chỗ lão già đeo dây nịt da bò, hai bên nịt đều gắn súng, mỗi cái đều là những khẩu súng côn bạc với hoa văn đầu lâu được khắc hoạ khắp ống súng và cò quay. 

Đi từng bước chậm rãi tới chỗ đôi bạn, bộ ủng da nâu có kèm răng cưa ở sau cất tiếng gồ ghề, tên đàn ông vừa ngậm xì gà, vừa nhả khói rất ngông. Đối diện với ánh mắt thiếu thiện cảm và phán xét của lão cao bồi, Mina rồi Fleyda lo sợ, căng thẳng. Tiếng cười khẩy khô khàn làm cặp bạn trẻ nổi da gà: 


- Nhìn tụi mày yếu ớt quá, có chắc là không đến nhầm đội đấy chứ? Nếu thật sự là tân binh A force, thì để ta, Lucas Monacuri này xác nhận thực lực của chúng bây!! 

Nói rồi Lucas rút súng ra, chỉ thẳng một súng về cả hai người, thả khói phà thẳng vào mặt họ. 

Bị sự hôi thối trúng mặt, Mina tức giận, định quát lên, nhưng khi nhìn thấy khẩu súng bạc sững sờ đằng trước thì cổ họng đã tự ngắt lại. Cô nàng sợ sệt, cắn môi mà kìm nén cơn căng thẳng như đang muốn nổ tung cả lồng ngực. Tiếng tim đập cứ mãi dần to hơn. Còn phần Fleyda, nỗi sợ đã bủa vây lấy tâm trí làm cô khó lòng suy nghĩ thoáng được, mồ hôi ướt khắp cả cổ áo, ánh mắt hiện nên vẻ của một kẻ muốn tháo chạy. Đối diện thứ ống kim loại có thể dễ dàng tước lấy sinh mệnh mình, Fleyda rồi Mina tởn người, đứng chôn chân tại chỗ.

Nhận ra đám con gái trước mặt chẳng hơn gì một lũ nhóc chưa lần làm quen súng ống, Lucas tranh thủ dành thời gian để quan sát đôi bạn. Lão liếc lên, rồi liếc xuống, suốt cả mấy vòng liền. Vô tình, qua mỗi vòng ngắm nghía, trỗi dậy từ sâu lão ta một ý tưởng đê tiện. Bỗng, Lucas nở một nụ cười nham hiểm, đôi mắt dại cứ chăm chú về cặp thiếu nữ. Lão cười điệu đểu cáng: 

- Chà chà, hai bây vậy mà trông ngon phết! Nước nôi cũng ra gì đó! Thực lực hay gì thì để sau đi, chi bằng cứ đứng yên đấy, để ta, để ta... 

Nhân lúc đôi gái trẻ bất động, Lucas hào hứng dí sát mũi hắn vào chiếc cổ trắng của hai người, hít vào hít lấy hít để. Ngửi được mùi thơm sữa tắm từ hai cô gái, lão dần mãn nguyện tiện tay giở trò đê tiện trên cơ thể các cô. Bắt đầu thò tay mò mẫn những nơi nam nhi không nên chạm vào khi chưa được phép. Lão tưởng tượng thế... 

Nhưng ngay trước thời điểm lão kịp hành động như đã vẽ vời trong đầu, trước khi đôi tay sần sùi sắp chạm vào những chỗ mềm chỗ mỡ... thì bỗng...

Một tia hy vọng xuất hiện giải cứu đôi bạn thân, từ xa kia tại chiếc ghế sofa một người nữa đứng dậy. Anh ta lớn tiếng mắng lão cao bồi:

- Mẹ lão kia! Thế là đủ rồi đấy! Chẳng phải chúng ta đã bàn với nhau là sẽ không đụng chạm gì đến các tân binh? Rằng mọi chuyện sẽ chỉ dừng ở việc hù dọa ma mới? Thật sai lầm khi để nhà ngươi đóng vai "ma cũ" mà, mọi lần có bao giờ để ngươi làm đâu? Giờ ta nhớ lại vì sao rồi...

Chàng trai trẻ nọ nhanh tiến tới phía Lucas, nỗi bất bình lộ rõ từ cái nắm tay cùng dáng đi nặng nề. Gương mặt điển trai được tô điểm nhờ đôi mắt xanh biếc và màu tóc vàng lãng tử. Thay vì là bộ quân phục xám như bao người, anh chàng bận mình một bộ com lê lịch lãm, vest đen, gi lê xám nhạt, sơ mi trắng và quần tây xám đậm. Đồng hồ mạ vàng đeo bên tay phải bóng loáng, lấp lánh tới chói cả mắt. 

Chỉ thẳng tay mặt Lucas, anh nhắc lão: 

- Cất súng đi, Lucas!

Lão Lucas nghe vậy tức sôi máu, mắt tối sầm đi. Nhân lúc đầu lão ngoảnh sang về phía chàng trai, đôi bạn trẻ liền chạy vào hai bên góc tường khác nhau, co rúm người trốn lại tại đó.

Gương súng ngay thằng nhãi ngứa mắt, Lucas cười điệu vênh váo, lớn tiếng hăm doạ: 

- Ồ, chết tiệt, ai đây? Là cậu nhóc Alex nhà mình đây mà! Nay dám lên giọng với đàn anh cơ đấy! À thì... Đây thích sao thì quyền ta chứ nhỉ?! Ta đã làm gì? Chưa sờ hay chạm gì ai cả, ta vẫn đang dọa vui hai cô nhóc thôi. Thế mà ngươi dám oan cho ta sao?! Chết tiệt, chết tiệt mà... ta phải công nhận cái gan của ngươi! Nên là giờ nói ta nghe, nhà ngươi muốn ăn đạn hay sao?

Cắn nát thân xì gà hút dở, lá thuốc rã khắp lưỡi để lại dư vị mặn đắng của tàn khói, Lucas nhướng mày chờ đợi Alex trả lời lão. Cứ tưởng rằng đối phương sẽ khôn hồn mà lui, nào ngờ tên Alex, hắn lại tự mình dán trán vào mũi súng, làm lão cao bồi phải phen kinh ngạc. Thứ hành động đường đột và mạo hiểm này của Alex, không khác gì một sự mỉa mai hoặc khinh miệt đối với kĩ năng Lucas có cả. Thành ra Lucas giận lắm, mặt đỏ lên hệt cái ấm đun sôi, tâm trí đã chẳng còn thèm để tâm đến Fleyda và Mina. Đồng thời, cũng bất ngờ trước tình cảnh, đám người ngồi sofa liền rời lưng khỏi ghế, biểu cảm trở nên nghiêm trọng hơn...

- Ta nên ra chứ? - Một người ngồi sofa hỏi. 

- Khoan... Alex hẳn biết việc mình đang làm, hãy để cậu ta có cơ hội để tỏa sáng trước tân binh! - Một người khác đáp lại, giọng nói đầy điệu nữ phái. 

Quay lại với diễn biến...

Nhận thấy khoé miệng lão Lucas giật nhẹ, Alex hiểu rằng mình vừa đụng chạm vào cái tôi lão ta. Anh liếc mắt về đôi thiếu nữ, thấy rằng các cô đã cách khá xa và an toàn, anh mới an tâm mà mỉm cười. Sau đó, vẻ cười yên lòng nhanh chóng hoá sắc nhọn, trở nên một sự ngạo nghễ, Alex không chút sợ hãi thách thức tên già: 

- Sao nào, Lucas... mi là thiện xạ cừ khôi cơ mà? Vậy hãy bắn ta đi, ở khoảng cách này. Bắn đi, bắn xem nào? 

Lucas chậm rãi nhích chiếc mũ cao bồi xuống, bắt đầu cầm chặt khẩu súng hơn nữa. Ngón tay nhè nhẹ nhấn chiếc cò, lão nói:

- Bây thách đấy nhé! Thằng nhãi con chết tiệt!

Bằng!

Lucas không do dự bóp cò, tiếng xẹt lửa từ khẩu súng côn vang âm khắp cả sảnh phòng tập trung. Đám người ngồi sofa hốt hoảng trước sự tình, người rời khỏi ghế. Đôi mắt cả bọn thoáng trôi qua một nỗi sợ hãi... sợ rằng trò chơi khăm đã đi quá xa...


May thay, đoán trước được tình huống, Alex bằng phản xạ nhanh nhẹn đã thành công cướp lấy khẩu súng khỏi tay Lucas, giúp anh tránh kịp viên đạn. Nhưng cùng lúc, Lucas cũng lấy ngay khẩu súng côn còn lại từ chiếc vỏ thứ hai bên hông trái ra. Cả hai lập tức thẳng súng về nhau.

Khi súng đã được cân bằng cho mỗi bên, Alex thở phào nhẹ nhõm, anh sờ nhẹ vào vết sướt đạn ở trên trán, mắt lườm về Lucas:

- Bất chấp rằng nhà lão có là một tay thiện xạ cỡ nào đi chăng nữa, thì với khẩu súng chưa nạp đạn kia, lão sẽ không thể bắn được ta đâu!

Kể cả phút dầu sôi lửa bỏng, bản thân lão cao bồi cũng phải bật cười trước lời nói hài hước từ Alex. Điều mà chàng trai thốt ra khiến Lucas chẳng thể nào nhịn hài được. Lão há lớn hồi lâu... rồi mỉm cười nham hiểm...

Bằng Bằng!!!

(Bỗng chốc hai tiếng nổ lớn xảy ra...)

Lucas đã bắn liên tục hai phát. Đường bay của cả hai viên đạn vụt ngang qua phía tai trái Alex, khiến vùng da rỉ máu một chút...

- Không có đạn sao? Không đâu, khẩu thứ hai của ta sẽ luôn là khẩu có đạn! - Lucas vỗ ngực.

Giây phút giờ đây tình hình rất căng thẳng, tưởng như sẽ chỉ là buổi chào hỏi các đội viên một cách bình thường của Fleyda và Mina. Thì mọi chuyện lại thành ra màn đấu súng giữa hai tên đàn ông...

- Sao đây, tên chết tiệt nhà ngươi còn định khi nào mới bắn? - Lucas hỏi chàng trai một cách đầy thách thức và đe doạ. Như thể lão vẫn cay cú câu Alex nói, nên giờ lão bắt đầu trả đũa lại anh từng câu chữ một.

Còn về phía Alex, tim anh đập liên hồi. Phần da anh tái xanh dần, mồ hôi bắt đầu đổ nhiều từ trán. Hơi thở có dấu hiệu bị đứt khúc, Alex nào không chớp mắt mà nắm chặt khẩu súng côn tới mức muốn bóp nát nó. Bản năng phòng vệ liên tục mách bảo Alex phải bóp cò, nhưng anh vẫn chọn lý trí để không phải hại ai.

Alex thật sự rất ghét phải đối mặt với tình huống hiện tại, nhưng chàng trai vẫn một mực tập trung, tay cầm súng không hề di chuyển dù chỉ một mi li. Vẫn gương thẳng khẩu súng ấy, ngón tay anh sẵn sàng bóp cò bất cứ lúc nào. Không chỉ Alex mà cả Lucas đang đối đầu với anh cũng vậy. 

Alex hít thở một hơi thật sâu, lòng đen mắt co lại. Mồ hôi trên tay cầm súng bắt đầu chảy xuống sàn nhà. Anh đáp lại Lucas: 

- Vậy còn lão già nhà ngươi thì sao? Sao vẫn chưa bắn ta đi!!

Vào thời khắc sảnh phòng ngập tràn nguy hiểm, Fleyda ngó nghiêng xung quanh để tìm kiếm sự giúp đỡ. Cô nhìn về các thành viên còn lại đang ngồi rảnh rỗi trên ghế sofa với hy vọng ai đó sẽ ngăn hai người này lại, nhưng mọi ánh mắt họ đã dường như chỉ tập trung vào mỗi màn đấu súng. Đành phải tự lực, Fleyda cho rằng mình sẽ đứng lên, nhưng khi thấy hai khẩu súng đang chĩa về nhau, ngọn lửa dũng cảm trong cô bỗng dần nhỏ nhúm lại. Cô nàng gục đầu xấu hổ, chợt nhận ra bản thân mình hèn nhát ra sao, cô trở nên bế tắc... 

Ngay lúc đấy, Mina lại kêu tên cô:

- Nè, Fleyda, nhìn ra kia kìa!

(Mina chỉ ngón tay về phía cửa ra vào của phòng tập trung.)

Mới nãy đây Fleyda và Mina đã vừa mới đóng cánh cửa đôi đó lại, thế mà không biết từ khi nào cánh cửa ấy lại mở ra lần nữa, và rồi Fleyda nhận ra người đã mở cánh cửa đó. Chiếc bóng đen như kéo dài từ phía cánh cửa bởi những tia nắng chiếu rọi bên ngoài, một gương mặt quen thuộc xuất hiện. Người đó không ai khác ngoài vị đội trưởng tới muộn của đội A force, Ace Ajax!

Ace đứng ngay cửa vào chằm chằm hai tên đàn ông đang chĩa súng về nhau bằng ánh mắt đáng sợ. Hai bàn tay nắm chặt lại, gân mặt và gân cánh tay nổi qua da...

Còn tiếp

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px