Cuộc trò chuyện bên "Mãnh xà"
Chương 6: Cuộc trò chuyện bên "Mãnh xà"
Dạo bước bên ngoài tổng bộ Apollo, Fleyda lặng lẽ quan sát làn sông ven đường, chân vô thức di chuyển theo cùng dòng nước chảy. Lọt vào tai những âm thanh róc rách, sức hấp dẫn đầy khơi gợi cuốn hút Fleyda. Con sông này nó rộng, dài và lộng lẫy, quyến rũ tới khó muốn rời.
Như tắm mình trong ánh trăng bàng bạc, dòng sông lấp lánh từng gợn sóng nhấp nhô, rực rỡ trước vẻ xanh tối của làn cỏ dọc hai bên. Dưới mặt nước trong vắt, mọi thứ hiện lên thật rõ nét tới ngỡ nhìn thấu được cả. Nào là lũ tép con hẩy chân cố lội mình ngoi theo chiều nước chảy, rồi tới đàn cá nhỏ lượn lờ kiếm ăn quanh đám bờ rêu bám đá. Ta thấy được hết!
Ngước về xa hơn, ta sẽ được chiêm nghiệm chiếc đuôi dài miên man không điểm dừng dẫn ra cửa biển, hay phần thân uốn lượn tạo đường giao thoa cho các dòng chảy khác chiều đan xen. Rồi tới thượng nguồn xa tít tầm mắt, nơi những con tôm đất hay đàn cá mồi vẫn lẳng lặng bơi qua lại mỗi ngày. Con sông đẫy đà này, hệt một con rắn xanh khổng lồ đang trườn bò trên mặt đất chốn trần gian...
Sắc trăng trắng bạc, màu ngát xanh của cỏ cây, bản giao hưởng bởi làn âm thanh chảy cuộn nơi mặt nước... Tất cả sự ấy, tô vẽ lên bức tranh cảnh vật yên tĩnh và đẹp đẽ, thứ khung cảnh khiến ta luôn phải nán lại mỗi lần đi qua, một tuyệt tác thiên nhiên khiến cơ thể như bị hoá đá, không thể sải thêm bước chân nào cho tới khi con mắt được thỏa mãn.
Dòng sông đây, người đời gọi Medusa. Hay ví von nó là con mãnh xà với lớp vảy xanh bóng bẩy đầy mê hoặc. Tương truyền, rằng không quan trọng tâm trạng ta ra sao, miễn chỉ cần đôi mắt lỡ va vào, tâm trí cùng thân thể, sớm khắc sẽ thành con mồi. Bởi lẽ, màu xanh trong trẻo ấy, như mang chính sinh lực con sông mà tô vẽ lên vẻ lãng mạn cho bầu không khí, hấp dẫn và mê hoặc tấm tim những kẻ gần nó bằng ngàn lời lẽ sâu lắng, vẫy gọi người ta ngã mình vào suy tư.
Buổi đêm nay thật đầy huyền bí, những xoáy nước nhỏ trên dòng chảy, như lôi kéo cả tâm trí Fleyda cuốn trôi cùng nó. Người đời nói không sai, khó ai thoát được khỏi sự cám dỗ do sông Medusa đem lại. Ngay cả Fleyda thoạt đầu định lờ đi, chỉ sau vài bước chân nhỏ, đã vô tình đắm mình vào vẻ hào nhoáng nhưng êm đềm của dòng sông. Medusa, nó đã thành công trong việc níu giữ đôi chân đang miệt mài ở lại, không cho phép bất kỳ con mồi nào tẩu thoát...
...
Sải bước nơi đường phố vắng đèn vàng, sắc sáng toả ra từ sông Medusa là thứ rõ ràng nhất Fleyda có thể thấy, ngoài ra thì cô chẳng thể nhìn rõ được bên ngoài tổng bộ trông ra sao. Fleyda suốt ba tháng nay kể từ hồi gia nhập quân đội tái hiện trật tự, đã luôn ở trong trụ sở tổng bộ mà chẳng ra ngoài lấy một lần, bởi lẽ vốn cô không được phép. Trụ sở Apollo nằm tại gần trung tâm một thành phố tên Peace, nhưng nếu không phải lính có xuất thân từ thành phố này, thì trừ khi được phép sẽ khó có thể bước ra ngoài khỏi khu trụ sở. Đương nhiên, Fleyda không hề biết vì sao lính đến từ bên ngoài như cô lại bị cấm rời chân. Thế nên vì tò mò mà Fleyda đã lẻn ra trong đêm để xem Peace là thành phố ra sao. Đáng tiếc thay, dù chỉ mới hơn 10 rưỡi tối, thì thành phố lại chẳng lấy nổi một ánh đèn nào nên chả được nhìn biết nó, thật đáng tiếc.
- Kì nhỉ? Tại sao cả thành phố nhưng lại không lấy nổi một ánh đèn? Mất công lẻn ra ngoài... hầy. - Fleyda thở dài.
Đi bộ ven sông một hồi, vô tình lọt vào mắt Fleyda hình bóng quen thuộc. Anh ta, ngồi đắm đuối vào những gợn sóng màu xanh, không ai khác ngoài vị đội trưởng cô mới gặp ngày hôm nay, anh Ace Ajax.
Tò mò, Fleyda khẽ tiến lại gần vị đội trưởng, hạ người xuống nền cỏ bên cạnh anh:
- Anh cũng lẻn ra ngoài giống tôi hả đội trưởng Ace?
Bận chăm chú vào con sông, Ace bị Fleyda làm cho hết hồn:
- Ô ồ... phù... Cô làm tôi giật mình đấy... Đúng là tôi lẻn ra ngoài, vậy còn cô? Cô cũng lẻn ra à?
- Vâng, tôi cũng lẻn ra, nếu anh giữ bí mật cho tôi, tôi sẽ nhắm mắt như không thấy gì! - Fleyda mỉm cười làm dấu khóa môi, tay chỉ về phía Ace mà bảo anh phải làm tương tự.
Ace thấy vậy cười khẩy, đưa tay túm mỏ mình và gật đầu:
- Đấy lẽ ra là câu tôi nói, mà được thôi, tôi chưa thấy gì hết.
Róc rách! Tiếng nước chảy từ sông hệt một bản nhạc êm đềm, rót vào tai Ace dòng âm thanh đầy dễ chịu. Làn tóc nâu hất bay trong gió ấy, không rõ sao lại cuốn hút theo cách lạ kì. Đôi mắt rực rỡ nhờ tắm trăng sáng của cô nàng đối diện, chỉ vì lỡ va vào nó, mà những phần lạnh trong sâu thẳm như bỗng được sưởi ấm đi chút. Dù rằng mới gặp cô ả lần đầu, nhưng sao vẻ ấm áp thoáng hiện lên từ làn mi đen tuyền kia, lại một khắc nhỏ rung động trái tim vị đội trưởng. Giống một ai đó, nụ cười duyên dáng của nàng nữ Fleyda, gợi cho Ace hình bóng một người anh từng quen...
Chăm chú vào sự thân quen thoát ra từ gương mặt còn lạ lẫm, Ace không khỏi ngớt mắt:
- Này... tôi... không nghĩ là sẽ gặp lại cô trước ngày mai. Nếu cô... cô biết đấy, đã cất công lẻn ra ngoài... sao còn để tôi phát hiện?
Fleyda nghe xong, liền lắc đầu đáp lại:
- Ồ, bộ tôi không được phép để anh biết sao?
Không ngờ trước được câu trả lời, Ace chỉ biết cười gượng, cố xua tay cho qua chuyện:
- À, e hèm, không có chi đâu.
- Anh thật là... trông hơi kỳ quặc ha! - Fleyda nheo mắt vào cái biểu cảm hài hước của vị đội trưởng Ace. Nhưng ngắm nghía chưa lâu, bỗng sự khác đã thu hút chú ý, làm Fleyda vô thức mở miệng:
- Đội trưởng... sao kể cả khi anh cười, anh lại trông buồn thế kia?
Ace ngây người khi nghe, đổ mồ hôi mà ráng há cười, ánh mắt chút đượm buồn đáp lại:
- Ồ, cô nhận ra rồi sao, xin lỗi vì đã không giấu được nhé. Và cũng cảm ơn cô. Chỉ là... Chỉ là tôi quen rồi! Cô biết đấy, làm một người lính nơi thế gian đầy chiến trận, khó tránh được việc đối diện với những nỗi buồn.
Dù đã nhận lời hồi đáp, nhưng qua cái giọng điệu có phần né tránh từ chàng trai, Fleyda nhận ra rằng anh ta chưa thực sự mở lòng. Cũng chẳng trách được, họ chỉ mới quen. Thì kể cả thế, chuyện Ace cố lờ đi câu hỏi làm Fleyda không vui lòng, thành ra cô vẫn tiếp tục:
- Sao việc làm lính lại khiến anh buồn, anh đã trải qua những gì?
Thường thì giai đoạn mới quen, chẳng ai đi hỏi mấy câu thiếu tế nhị và đụng tới cái riêng tư của người ta như Fleyda. Nhưng lạ thay, Ace chẳng hề giận dữ, ngược lại, anh còn thấy Fleyda đáng yêu và dễ mến. Đôi mắt mở to vì bất ngờ, Ace tay sờ ngực tự hỏi sao bản thân lại cảm thấy chút cảm mến dành cho con người hỏi những câu hỏi chẳng đúng lẽ thường này.
Chăm chú vào Fleyda, cảm giác bất thường đầy dễ chịu mà Ace đang cảm nhận... anh tò mò về nó. Liệu chăng có phải hiệu ứng sinh ra bởi bầu không khí thư thả cộng lãng mạn do dòng sông Medusa mang tới? Sao chỉ cùng là kẻ mới gặp mặt, mà lại khiến vị đội trưởng mang danh "Hung thần vương" phải cảm thấy gần gũi, dù rằng cả hai... chưa từng biết nhau trước đó?
Cảm thấy cô gái bên cạnh này cứ như đang nhìn thấu được mình theo một cách nào đấy, Ace ngồi ôm gối cười chút trầm nhỏ lại. Biết rằng đó chăng chỉ là cảm tưởng của riêng, thì để có thể xác thực cái danh tính thứ cảm xúc "bất thường nhưng dễ chịu" trong lòng hiện giờ, Ace quyết định kể thêm cho Fleyda nghe.
Nhưng những điều thầm kín nào đâu dễ tiết lộ cho người mới quen, nên chàng đội trưởng chỉ nói chung chung rằng:
- Tôi, tôi... làm quân nhân đã khá lâu, và đã ra kha khá chiến trường rồi Fleyda à. Và đương nhiên rồi, cái sự tàn nhẫn những khi ấy, đã tô bẩn và lấn át đi số ký ức đẹp tôi có. Kết thúc những khoảng thời gian hạnh phúc một thời bằng cái kết bất hạnh. Đó là lí do tôi buồn, chỉ đơn giản vậy thôi...
Rồi giữa chừng, Ace bỗng cúi tay xuống cỏ nắm lấy vài hạt đất, thì thầm:
- Ký ức ngày hôm "ấy", tôi sẽ mãi nhớ về nó...
Ace nhăn mặt, nắm nát đi đám hạt đất tới bẩn cả tay, anh nhìn lại sang Fleyda và nói:
- Này tôi hỏi cô nhé?
Fleyda đáp lại nhanh chóng:
- Anh cứ hỏi đi.
Muốn biết thử suy nghĩ đối phương, Ace hỏi Fleyda bằng một giọng khá văn thơ, có đôi chút nghiêm túc trong câu chữ, nhưng đôi chút thả lỏng ở giọng điệu. Anh hỏi:
- Cô nghĩ như nào về chiến tranh, và cả những thứ gọi là ký ức?
Fleyda không nghĩ ngợi gì nhiều và lập tức trả lời rất hồn nhiên:
- Tôi nghĩ chiến tranh thật xấu xa, nó cướp đi sinh mạng của nhiều người, nó không hề đáng để xảy ra tí nào cả.
Rồi lại tới chủ đề ký ức, cô nói:
- Còn nếu anh hỏi tôi về ký ức thì xin thưa, tôi thậm chí còn chả nhớ mình là ai cơ.
(Fleyda chút buồn bã, thở dài.)
Đưa tay gãi đầu, Ace hối hận vì những gì vừa mới hỏi. Nếu anh nhớ không nhầm, thì đúng là trong hồ sơ nhân sự của Fleyda có đề cập về vấn đề liên quan đến trí nhớ.
Khó xử, Ace đành chắp tay xin lỗi cô nàng:
- À ừ nhỉ?! Tôi, tôi quên mất, xin, xin lỗi cô. Nhưng tôi, tôi cầu cho cô rồi sẽ nhớ lại tất cả!
Fleyda dù hơi buồn, nhưng nghe câu xin lỗi từ anh đội trưởng xong, nụ cười cũng chóng trở lại:
- Cảm ơn anh...
Giọng điệu ngọt xớt bởi một cô gái xinh đẹp, Ace ít khi được nghe, thành ra xấu hổ, liền đỏ mặt quay sang chỗ khác. Anh bồn chồn, cứ hệt rằng một cậu trai 19 lần đầu nói chuyện với gái. Để tránh chạm mặt, Ace nằm người xuống bãi cỏ, xoay người về hướng ngược lại với Fleyda. Anh ấp úng:
- E hèm, à ừm, tới phiên, phiên tôi nói suy nghĩ của mình, mình nhé?
- Anh cứ nói đi. - Fleyda ngồi yên lắng nghe.
Hít vào mũi hơi khí lạnh toả ra từ dòng sông xanh ngát nhằm tiếp thêm sinh lực. Ace trả lời một cách nghiêm túc nhưng nhẹ nhàng, nhấn nhá từng câu chữ bằng giọng điệu âm trầm:
- Trước đây, tôi cũng nghĩ giống cô vậy, chưa bao giờ thực sự ủng hộ chiến tranh, và nếu được thì cũng chẳng bao giờ mong muốn nó xảy ra. Chỉ là... suy nghĩ đó giờ đây đã phần khác.
Nhảy thang trên đầu một dấu chấm hỏi, Fleyda thắc mắc:
- Ý anh là...?
Ngước lên trời về phía ánh trăng bạc sáng, Ace nằm đè vào bờ cỏ đường ven sông, tận hưởng sự thanh mát của thiên nhiên. Cảm xúc buồn đi theo nhịp gió lúc trời đêm, anh suy tư nói:
- Đối với tôi, dù tôi biết không nên nói thế này. Nhưng mà giờ đây tôi đôi lúc thấy chiến tranh như là chuyện hiển nhiên do định mệnh sắp đặt. Đôi lúc, chỉ đôi lúc thôi, chiến tranh, nó như là chuyện có ý nghĩa nhất trên đời. Có lẽ, vì cả cuộc đời tôi, đã luôn gắn liền với nó. Tôi chẳng mường tượng nổi, về một tôi không súng ống.
Ace im lặng, khoảng thời gian sau khi anh kết thúc một câu rồi lại bắt đầu câu khác có vẻ cách nhau khá lâu. Nhưng dù vậy thì cô nàng Fleyda vẫn cố gắng chờ đợi để lắng nghe từng câu chữ. Sau một lúc, Ace cũng bắt đầu mở miệng. Anh hỏi:
- Nói về chuyện "ký ức" nhé. Nếu ngày mai cô 50/50 sống hoặc chết. Thì đối với cô, ký ức nó có còn quan trọng không?
Câu Ace hỏi khá khó hiểu, nhất là đối với một người non dạ như Fleyda. Ace hoàn toàn biết rằng anh đang gây khó dễ cho cô nàng.
Kệ vậy, anh vẫn tiếp tục:
- Có những lúc nó ý nghĩa, và cũng có thời điểm, mà tôi nghĩ... ký ức sẽ trở nên vô nghĩa.
Fleyda kinh ngạc, thường thì ai lại nghĩ "ký ức" là thứ vô nghĩa kia chứ? Huống hồ gì cô nàng còn đang khao khát có thể lấy lại được ký ức của mình. Câu vị đội trưởng nói khi nghe chả khác chi việc đấm vào tai cô là bao, bộ tên này tính trêu ngươi cô hay gì? Cảm thấy bất mãn, Fleyda bực mình:
- Vì sao anh lại nói thế?!
Chính là những gì mà Fleyda hoàn toàn đang nghĩ tới. Cô chẳng nào đồng tình được, dẫu cho anh ta có lí lẽ riêng đi chăng nữa. Dù vậy... thì cô có biết gì về nỗi đau đâu cơ chứ. Vậy nên, Fleyda kìm nén, cô im lặng tiếp tục lắng nghe.
- Ký ức... nó đẹp lúc nó trở thành kỉ niệm, còn khi xấu, nó trở thành bài học. Đấy là ý nghĩa của ký ức... nhưng... ký ức... chẳng phải, chỉ là thứ tồn tại trong chốc lát thôi sao? - Hình ảnh những nấm mộ xuất hiện trải dài khắp tâm trí, Ace hay tự hỏi, nếu con người ngày nằm xuống đất, "ký ức" liệu sẽ còn ý nghĩa? Vì chăng vào thời điểm ta hạ mắt, chẳng phải sẽ ôm theo mình những khoảnh khắc ta giữ trong tim cùng xuống?
Ace liếc mắt ngang bãi cỏ bản thân đang nằm đè lên, tập trung vào loạt chi tiết rẽ nhánh trên chiếc lá nhỏ bé cầm trên tay, trầm ngâm:
- Giả sử nếu ta chết đi í, ý thức, linh hồn, thần linh, thế giới bên kia hay những thứ như thế không tồn tại thì sao? Nếu thật sự khi mà ta nằm xuống... và sẽ chỉ còn là cát bụi. Thì lúc đó, liệu thứ gọi là "ký ức" nó có còn ý nghĩa gì nữa không?
Ace vốn khoảng khá lâu trước đây, đã suy ngẫm về sự tồn tại của anh, của con người. Đứng trước chiến tranh, giá trị cho sự tồn tại mang tên "con người" được đánh giá dựa trên điều gì? Anh lạc lối và bế tắc trong những dòng suy nghĩ u ám.
Định tiếp tục trò chuyện thêm, nhưng chưa kịp nói tiếp, Ace đã bị... Fleyda bóp má chặn họng.
Bặc! Fleyda bắt chộp lấy tay Ace, vô tình tạo tiếng "bặc" lớn. Cầm chặt hai đôi tay vị đội trưởng chụm lại vào nhau, cô nhìn thẳng mắt chàng trai rồi nói lớn:
- Không đâu, không hề đâu... nó không hề vô nghĩa tí nào đâu!!
- Tự nhiên cô sao đấy?! - Ace rớt miệng, đồng thời cảm nhận rõ sự ấm áp lan ra từ bàn tay cô gái.
Như bị thu hút vào cặp tròng đen long lanh, Ace thấy có sự toả nắng từ bên trong Fleyda. Bàn tay đang nắm chặt vào anh này, cả hơi thở nồng ấm phả gần vào cổ anh nữa, sao lại khiến lồng ngực anh rộn ràng. Anh chàng chẳng nào hiểu nỗi, sức hút mà cô nàng mới quen đem lại tới cho mình...
Cầm lấy tay Ace, Fleyda nhắm mắt nói:
- Ký ức... nó, là thứ cốt lõi định hình lên con người chúng ta... và cả mối quan hệ ta có. Hãy xem trọng những ký ức của mình. Bất kể nó có phũ phàng đến mấy đi nữa.
Lời Fleyda nói đầy sự chắc chắn, cá tính mạnh mẽ được thể hiện qua biểu cảm nghiêm túc tỏ lộ nơi gương mặt. Siết chặt tay mình hơn, Fleyda khoá chặt hai bàn tay của Ace trong lòng bàn tay cô.
- Ký ức của ta cũng là của người khác, vậy nên tôi sẽ luôn trân trọng nó... Và cả anh cũng phải như thế!!! - Cô nói lớn, hệt đang nhắc nhở anh.
Ace lặng im lắng nghe... anh hơi thẫn thờ bởi những gì Fleyda nói. Nó có vẻ văn chương, có vẻ triết lý. Và hơn tất cả, nó có sự đánh động lớn tới anh, dù anh không lý giải nổi lý do cho điều đó.
Bỗng chốc xuất hiện cơn gió mạnh thổi ập tới, làm bay đi các tán cỏ xung quanh. Từ cơn gió ấm, nó đã chuyển lạnh hơn, làm gợn sóng khắp lưng. Ace chăm chú vào đôi mắt Fleyda, cặp đồng tử đó như đang nói chuyện với anh. Những lời lẽ mắt thấy tai nghe, giờ là mắt nghe tai thấy. Thật là những lời lẽ... làm kẻ khác phải nghĩ ngợi...
Bỗng... Fleyda đỏ mặt, sau hồi cô mới nhận ra mình đang nắm tay Ace rất chặt. Không biết từ khi nào mình đã nắm lấy anh ấy, liền lập tức thả tay ra khỏi Ace. Lần đầu nắm tay trai trong đời, Fleyda xấu hổ muốn độn thổ, khổ cái nhổ cỏ còn chẳng thành thì nói chi tới đào lỗ mà chui.
Điều cô vừa làm khiến cả hai ngượng ngùng, cho cả đôi đỏ mặt hệt quả dâu đã tới mùng hái.
Cả hai bạn trẻ cùng quay mặt sang hướng khác, trong giây lát không dám ngoảnh lại thẳng mắt người kia. Kiềm chế sự ngại ngùng dâng trào, Ace vội đứng lên phủi hết đám cỏ và bụi đất bám quần...
Chàng ta vẫy tay bảo:
- Tôi, tôi đi về đây, hẹn, hẹn gặp ngày mai nhé, thưa quý cô. Đừng có nghĩ ngợi gì nhiều quá... không... à gì nhỉ... không lại đau đầu đấy, haha!
(Ace cười lớn tiếng rồi vui vẻ rời đi.)
Fleyda cũng vẫy tay chào lại...
Rồi cô nàng lại tiếp tục luyến nhìn mặt sông và nghĩ ngợi, nán lại để ngắm khung cảnh dòng nước chảy hồi lâu.
Tự hỏi cô gái của chúng ta đang nghĩ điều gì mà lại suy tư đến thế?...