Xin chào, tôi tên là...
Chương 5: Xin chào, tôi tên là...
- Này, hai cô kia! Có gì muốn nói sao? - Rời mắt khỏi đống giấy tờ lộn xộn, vị đội trưởng dừng chiếc bút bi màu đen lại, mở lời để phá tan bầu không khí khó xử.
Dính phải ánh mắt có chút quen thuộc từ đối phương, Fleyda chợt mất đi sự lúng túng, chóng gật đầu:
- Thưa đội trưởng, chúng tôi là hai tân binh mới đến, sẽ chính thức gia nhập lực lượng A force từ hôm nay ạ!
Nhìn thấy những gương mặt non trẻ, anh đội trưởng vừa vui cũng vừa có chút phiền lòng. Đôi mày cong nhẹ lên, hé môi cười gượng lộ ra hàm răng trắng:
- Lực lượng?... Ồ không đâu, chúng ta chỉ là một đội nhỏ gồm vài thành viên thôi. Haha!
Miếng cười tuy gượng gạo nhưng vẫn phần khá duyên, chàng trai sau khi cười thì nhanh che miệng lại bằng tay phải:
- Để xem nào... Tôi đoán chắc các cô đang khá căng thẳng đúng chứ? Đừng lo, tôi không đáng sợ như lời đồn đâu.
Nói xong, anh lấy từ ngăn bàn ra một cuốn sổ, chữ "thông tin tuyển dụng" được viết rõ ràng trên bìa:
- Vậy cho tôi biết tên hai cô được chứ?
Nghe tới đây, Mina và Fleyda bất ngờ, người đội trưởng của họ trông khác hẳn trí tưởng tượng. Anh ta có vẻ hiền hơn so với danh tiếng. Anh ăn mặc khá giản dị, bộ quân phục màu xám không quá chỉnh tề nhưng cũng không quá thô sơ, luộm thuộm.
Ngồi chờ đợi cặp bạn trẻ giới thiệu bản thân, vị đội trưởng đâu ngờ rằng mình sẽ phải hối hận khi để trống hai tai...
Đôi bạn thân hít một hơi thật sâu, trả lời to rõ họ tên mình:
- THƯA ĐỘI TRƯỞNG, TÊN TÔI LÀ FLEYDA MORES!
- CÒN TÔI LÀ MINA JANES, THƯA ĐỘI TRƯỞNG!
Hai cô nàng như giải phóng hết sự căng thẳng và hồi hộp lên từng câu chữ. Âm thanh vang vọng khắp cả văn phòng, cường độ chỉ cần cao thêm chút, máu sẽ chảy ra từ tai chàng trai trẻ.
Xoa lấy phần xương hàm gần dưới hai tai, vị đội trưởng nhăn mặt, cười trừ bảo:
- Được, được rồi... hai cô không cần phải hét toáng lên thế đâu. Tôi nghe được mà...
Lọt vào tai lời phê bình, Fleyda và Mina liền đỏ cả mặt, đành chỉ biết gãi đầu liếc mắt. Nhưng chuyện đó không quan trọng, quan trọng là đội trưởng A force, "Hung Thần Vương" có vẻ hiền lành hơn họ tưởng, làm cả hai thở phào nhẹ nhõm.
Đứng dậy khỏi ghế, vị đội trưởng đi tới chỗ hai cô gái rồi đưa lòng bàn tay phải mình ra. Ngỏ ý muốn bắt tay, anh lịch sự nói:
- Nếu hai cô không phiền...?
Mina và Fleyda đồng thanh:
- Dạ, dạ, vâng, anh cứ tự nhiên.
Tay bắt mặt mừng, vị đội trưởng bắt đầu giới thiệu về bản thân:
- Tôi tên Ace Ajax, từ hôm nay tôi sẽ là vị đội trưởng mới của các cô, hân hạnh làm quen nhé.
Nhận thấy Ace Ajax trông dễ gần, Mina phì cười, khuỷu tay đụng nhẹ vào Fleyda:
- Ê Fleyda! Anh ta hình như không đáng sợ lắm nhỉ, may thật!
Bận chăm chú về Ace, Fleyda để ngoài tai lời Mina. Trong đầu cô hiện giờ, đang điểm lại những đặc điểm nhận diện của đối phương. Nào từ dáng vóc săn chắc nhưng không quá đồ sộ mà lại thon gọn, rồi tới mái tóc đen phần hơi trĩu xuống. Anh chàng có đôi mắt nâu ánh lên vẻ buồn, làn da ngăm giúp mờ đi những vết sẹo, vết xước. Những đặc điểm này, sao lại có phần quen thuộc, cứ thể từng thấy đâu đó. Còn nữa, ở gần đống giấy tờ bừa bộn, để đấy hai ba con dao găm quân sự trông quen mắt, và cạnh nó, một tấm mặt nạ trắng tinh hình ô van.
- Mặt nạ... - Fleyda nhớ tới tên người nam mà cô đã nhắc trong nhật ký, hắn cũng có mặt nạ y chang cái thuộc đội trưởng A force.
Nếu lúc đó ý thức tỉnh táo hơn, có lẽ, cô đã nhớ rõ hơn gương mặt người đeo mặt nạ. Đã từng cố nhiều lần nhớ lại, nhưng mỗi lần nghĩ tới hắn ta, hiện lại vào đầu Fleyda chỉ những ô tròn che khuất gương mặt.
Lúc Fleyda còn đang bán tín bán nghi, cố dò xem từng chi tiết về Ace, thì cái vỗ vai từ Mina cắt ngang mạch suy nghĩ. Nhỏ ta trêu ghẹo:
- Ê, mày sao cứ nhìn anh ta thế? Người ta xấu trai mà? Hay gu mày à?
Ngượng chín mặt, đỏ lên hệt xí muội, Fleyda nhéo má Mina:
- Mày im!
Thói gán ghép tuỳ tiện này Fleyda rất ghét. Đã vậy, cái mõm vô duyên nghĩ gì nói nấy của nhỏ Mina lại không sao đoán trước được khi nào nó mở lời, hi vọng là Ace chưa nghe thấy. Quay lại với Ace, anh đi về phía chỗ ngồi, tiếp tục bận tay với đống giấy tờ phiền phức. Anh vừa viết vừa nhắc nhở:
- Thôi, hôm nay đến đây đủ rồi, các cô hãy về phòng đi. Từ mai ta sẽ tập trung ở sảnh của từng đội.
- Vâng, thưa đội trưởng! - Fleyda và Mina thẳng hàng, đưa tay lên đầu rồi chào.
- Gọi tôi là Ace thôi được rồi! - Ace phì cười, với anh, dáng vẻ nghiêm túc thật chẳng hề hợp với hai cô nàng chút nào cả.
Không lâu sau, đôi bạn thân cùng ra khỏi phòng đội trưởng, lịch sự đóng cửa thật nhẹ nhàng. Sánh bước nhau đi về phòng số "A 10".
- Mày... bảo sao mày ế Mina ạ! - Fleyda nhíu mày, ôm trán thở dài. Cái mõm nhỏ ta, nhớ dặn không biết bao lần, mãi vẫn hệt vậy.
- Mày ý gì hả? - Bụm môi, đá mắt sang Fleyda đi cạnh bằng vẻ bất mãn, bảo coi nó đã làm gì nhỏ mà tự dưng nhỏ nói này nói kia?
...
Về tới phòng, Mina liền bay thẳng lên giường, duỗi dọc cả cơ thể, rồi lăn qua lăn lại trong tấm chăn mềm mại. Cô ngáp:
- Tao mệt, tao ngủ... bai mày!
Phát nản trước bộ dạng lười biếng của Mina, cơn bực mình điều khiển bàn tay Fleyda nắm lấy tấm chăn nhỏ ta ôm, giật mạnh nó:
- Mới trưa thôi, dậy làm gì đó đi con đần kia!
Mina cau mày, giằng co cố giật lại tấm chăn ấm về mình:
- Những kẻ dám ngủ được buổi trưa, là những kẻ đến mặt trời cũng phải kinh hãi... by Napoleon!
- Napoleon không hề nói thế! - Fleyda lớn tiếng! Như con chó Tây Tạng cái và con sư tử cái, Fleyda vật mình lộn cổ suốt nguyên tiếng đồng hồ chỉ để kéo Mina khỏi giường. Sau bao vất vả, cuối cùng Fleyda cũng kéo được... mỗi tấm chăn ra.
- Được rồi... vậy tối nay mày tự nấu ăn nhé! - Giở lá bài cuối cùng, Fleyda nhếch mép chờ xem liệu Mina sẽ phản ứng.
- Nghĩ thử xem, luộc, nướng, chiên, hấp, trộn, mày muốn ăn gì nè? - Hệt khi vua trò chơi triệu hồi Exodia, Fleyda kể tên các loại kỹ thuật nấu nướng tồn tại. Mục đích là để kích thích cái bụng rỗng của con nhỏ kia.
*Ục Ục*
Réo lên âm thanh xấu hổ, Mina đỏ mặt rời người khỏi giường, chịu khó nghe lời Fleyda để thỏa mãn cái dạ dày đòi hỏi được lấp đầy. Có vẻ như một ngày của hai khứa khùng thường sẽ thế này.
Và rồi trời đến đêm, cả hai đã ăn buổi trưa và tối một cách ngon lành. Món họ ăn cho bữa trưa là bánh mì bơ đậu phộng, thịt gà tây nướng chanh cho bữa tối. Nguyên liệu thì cả hai trộm từ nhà kho quân đội.
Sau khi ăn uống tắm rửa xong xuôi thì cũng tầm 10 rưỡi đêm, Mina quay lăn người qua sàn đến chỗ giường ngủ, cô ngủ ở tầng dưới. Mina có vẻ đã mệt cho ngày hôm nay, chỉ có đủ mỗi sức để nhắm mắt. Còn Fleyda, cô ta thì lại khá dư thừa năng lượng, liền nghĩ hay đêm mình sẽ tản bộ. Trước khi ra ngoài đi dạo, Fleyda ngước xuống nhìn cô bạn Mina đang say giấc, khẽ mỉm cười. Đôi ngươi ánh lên vẻ trìu mến, Fleyda chậm rãi đóng lại cửa phòng, tránh khiến Mina tỉnh giấc...
Một vài khoảnh khắc ngắn ngủi thoáng trôi qua, liệu còn bao lần, khi cả hai cô gái vẫn còn có thể cười đùa?