Ngày nhập ngũ chính thức
Chương 2: Ngày nhập ngũ chính thức
Từ cửa sổ tràn vào, ánh nắng vàng đổ lên gương mặt nhỏ nhắn của nàng thiếu nữ, dịu dàng khẽ mở cặp bầu mắt đang khép chặt. Hình ảnh mập mờ dần hiện rõ, trần nhà cũ kĩ như giãn nở ra khi ánh sáng vừa lăn tới đồng tử. Nghe bên ngoài tiếng chim hoan ca, Fleyda rõ rằng một ngày mới lại đến...
Ngồi dậy khỏi chiếc giường xập xệ, Fleyda Mores duỗi người tay dụi mắt, đắm mặt trong tấm chăn hồng đã cũ mèn. Tất cả dư âm từ một buổi tối ngon giấc tháo chạy ra ngoài qua cái ngáp lớn.
- Được rồi... phải tỉnh thôi! - Chạm chân xuống mặt sàn thô cứng, Fleyda vội tới phòng tắm trước tiên. Vừa mở cửa, cô nàng sớm nhất đã ngó sang chiếc gương nứt mẻ ở cạnh. Ngắm nghía cái biểu cảm bơ phờ phản lại qua mặt kính bám bụi, Fleyda chụm tay vớt nước từ vòi, rồi tát lên mặt cho tươi tỉnh. Cơn sảng khoái do dòng nước lạnh gáo dội hết mọi sự dập dìu nơi làn mi đen tuyền.
- Phù... mát quá, mát quá! - Lấy khăn tắm đắp lên làn da, sự mềm mại từ lớp vải như hoá giải đi vẻ cứng ngắc của cơ thịt. Fleyda khi dùng xong khăn, liền nhẹ nhàng ném nó vào giỏ giặt đồ. Cô cúi người mở cửa tủ bồn rửa mặt, với tay lấy cây lược màu xanh lá, dùng nó mà chải đều mái tóc gọn gàng nhất có thể. Rồi sau đó cô chà kĩ răng miệng, bàn chải được đưa tới mọi ngõ ngách phía trong, đánh tan hết mọi lớp ngà dơ. Nhe hàm lợi để kiểm tra độ trắng sáng của răng, Fleyda hài lòng cất bàn chải cùng ly nước đi.
Trước khi ra khỏi phòng, Fleyda lấy từ tủ áo bộ quân phục cô sắp xếp ngăn nắp đêm qua, sự nề nếp được thể hiện rõ qua cách cô chuẩn bị cho một ngày mới. Bộ quần áo Fleyda mặc thẳng tắp không tì vết, cô nàng mĩm cười ưỡn ngực bước ra ngoài.
Đôi ủng đen cao cổ cuốc bộ đầy hí hửng nơi hành lang căn cứ quân sự. Quân phục màu xám tô rõ vẻ sắc cạnh của những đường viền xanh nước biển chạy dọc hết cổ áo tới cuối chân quần. Fleyda ngó ra phía ngoài, dãy cửa sổ khu hành lang trải dài như một đoạn trong cuộn phim cũ. Nhìn đám chim sẻ bay phấp phới dưới trời nắng rực, chiếc môi nhỏ không nhịn được lỡ khẽ cười, cặp lòng đen nở sáng theo từng nhịp chim bay cao.
Đích đến là quảng trường tập trung phía đông căn cứ Apollo. Khi tâm trạng còn phơi phới và bay bổng cùng tiếng vỗ của đôi chim, Fleyda hầu như không để ý rằng từ phía sau, có một quả đầu cam đỏ đang chạy tới.
Cái đầu cam đỏ ấy thoạt đầu thấp thỏm, rồi hồi sau lại vội nhào nhanh vồ lấy tấm lưng Fleyda.
Chẳng khác gì vác theo cục đá sau lưng, gân trán Fleyda nổi cộm lên, than rằng:
- Nè, nè, bỏ bà ra... con kia!
Không chịu thua, đầu cam đỏ liền ôm chặt lấy cả lưng Fleyda, ghẹo lại:
- Bà không thích con ạ, nghe bài trình chưa?
Thua cuộc trước sức nặng bởi thứ nhỏ phiền phức, Fleyda mất thăng bằng ngã lăn nhào ra sau cùng con mặt dày đã đè cô.
Âm thanh va đập cất rõ lên, cả trán sưng đỏ, Fleyda nóng mặt:
- Bộ nhỏ nhà mi không chịu để bà đây yên ổn một ngày sao? Hả con Mina kia?
Dính chưởng giống đối phương, Mina lăn người qua lại trên sàn phẳng hệt một con lật đật, xoa xoa đầu cọc tính đáp:
- Chia sẻ được hạnh phúc là ơn trời cho, nhưng chia sẻ nhau nỗi đau là duyên nợ từ kiếp trước... by Khổng Tử. Hiểu chưa? Con kia!
- Khổng Tử không hề nói thế! - Fleyda đứng lên, nhanh chân qua đấm đầu con Mina một cái trước khi nó kịp vực dậy.
- Đa, ĐAU! - Mina hét lên, từ đỉnh đầu nổi một cục hồng tròn, rồi hai, ba cục...
- Trời ạ, thật tình... - Fleyda chống tay vào eo rồi thở dài. Ánh mắt va chạm với con nhỏ đáng ghét đang dẫy chết dưới chân mình. Con nhỏ ấy, nó ôm cái đầu sưng cục mà ngước nhìn cô bằng vẻ không phục, hơi rưng rưng nước mắt nước mũi.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cụ thể là vài giây, nhỏ nó lại hớn hở cười. Nhe răng sáng rồi khúc kha khúc khích. Chịu thua mất thôi, một ngày mới lại bắt đầu theo cách đau cả người thế này... thật sự là... nực cười mà!
Fleyda ôm bụng cố chống lại cơn hân hoan đang muốn dội trào ra khỏi đôi môi. Song không nào thắng nổi sự tinh nghịch nhào lộn ngay nơi đầu lưỡi, sự tinh nghịch ấy phá vỡ hàng rào răng trắng, hoá mình thành tiếng cười cất vang...
Đôi gái trẻ, cười như hai con điên giữa hành lang đông người qua lại...
Hợp người là vậy, dù cá tính có riêng biệt, miễn chịu được nhau cái nết xấu, thì chừng đó vẫn còn ở bên nhau được.
Mina ngồi người dậy, lớp áo hoodie trắng vì bám bụi thử ra xám màu, vỗ lưng đánh sạch áo, cô gái xoa đầu để cơn bù xù nhẹ đi. Nhìn vào làn tóc ngắn đầy gàu, Fleyda biết nhỏ này hẳn qua chưa tắm. Eo ôi. Thôi thì vẫn bạn mình, nể mặt, Fleyda vờ như không biết gì song hành cùng Mina.
Trên đường tới điểm tập kết, Fleyda háo hức hỏi Mina:
- Nè, thế mày có biết rằng tao và mày sẽ được phân vào đội nào chưa?
Khác với một Fleyda háo hức, gương mặt Mina chùng xuống, lắc đầu bảo:
- Không rõ. Chí ít thì tao không muốn bị phân vào đội đặc biệt A force đâu!
Nhận ra con Mina chút buồn chán khác thường ngày, sự nhí nhố mọi hôm giờ lại chuyển sang trạng thái thiếu sức sống khiến Fleyda không khỏi thắc mắc:
- Tại sao, tưởng nó đội dẫn tốp?
Vẫn lắc đầu, Mina than vãn:
- Biết là thế, nhưng mày quên hệ thống phân đội ở đây hoạt động thế nào rồi à? 30% là thực lực, 30% nữa là kinh nghiệm, rồi 40% còn lại là may rủi. Riêng A force thì có giời mới biết. Không ai rõ tiêu chí để vào đội đó là gì. Chỉ rõ toàn đội đều là con quái vật trên chiến trường.
Ngạc nhiên với thông tin mới lạ, dù đã sinh hoạt ở tổng bộ Apollo ít lâu, Fleyda lại chưa bao giờ tìm hiểu kĩ về tổ chức mình gia nhập. Liền hỏi:
- Thế mày lo gì? Hẳn họ chỉ lựa những người mạnh nhất. Tao với mày yếu mà. Khỏi lo!
Fleyda xua tay tỏ bình thản, nhưng chạm vai cô là bàn tay đổ mồ hôi của một người lo âu. Trông nghiêm trọng, Mina phản bác:
- Tao biết! Nhưng vấn đề là "lỡ đâu"! Lỡ đâu tao mày được chọn?
Fleyda chăm chú nghe Mina nói, vốn ở chung nhau hoài nên có thể nhận ra sự rụt rè trong giọng điệu nhỏ ta. Đành an ủi:
- Lỡ thế, thì tức tao mày được đánh giá cao. Sao lại không mừng?
- Mày... còn non lắm con ạ! - Mina nhíu mày, chậm rãi đáp.
(Một vài phút sau đó...)
Tại quảng trường tập trung, trăm ngàn các tân binh trẻ xếp thành hàng. Tất cả đều đang ở thời khắc quan trọng của đời mình...
Những gì đáng chú ý trước mắt họ, là một cái bục phát biểu. Tò mò xem người sẽ bước lên bục trông tai mặt thế nào.
Quảng trường to lớn giờ thật nhỏ bé và chật chội khi đám lính non tơ lấp đầy dấu chân chúng khắp các khoảng trống. Mỗi một nhánh cỏ xanh dưới chân mấy khứa tân binh, như đại diện thay hình ảnh chúng, những con người của tuổi trẻ, đung đưa mãnh liệt trong cơn gió mặc mình bị dẫm đạp. Đàn mây cao vút trên trời bay qua bay lại lấp ló từng tia nắng chỉ xuống về hướng sân lớn, không khí thanh mát rười rượi làm dịu đi sự hồi hộp và căng thẳng cho người trẻ mới vào nghề. Các cựu binh đứng bên ngoài quanh quảng trường bàn tán về buổi nhậm trước dành cho tân binh khiến tất cả các cô cậu đa phần đôi mươi có phần bồn chồn nhưng phấn khích. Bởi lẽ ngày hôm nay, sẽ là ngày họ thay da đổi thịt...
Nghĩ tới những năm tháng sẽ cống hiến trên chiến trường mà ý chí chứng tỏ bản thân trỗi dậy, trông họ giờ đây tràn đầy khí thế. Có thể nhận thấy trong số các cô cậu trẻ có những người toàn thân sôi sục, sẵn sàng cho việc dấn thân vào chiến trường, tự tin rằng mình sẽ làm nên chuyện. Bầu không khí quảng trường nhộn nhịp, tràn lan khắp nơi toàn tiếng lời tán gẫu...
Rồi bỗng,...
- TẤT CẢ IM LẶNG! - Âm giọng to lớn vang vọng khắp quảng trường, khiến các cô cậu trẻ phải rùng mình, ngay lập tức giữ thẳng hàng lối.
Đặt tay sau lưng rồi chậm rãi bước tới bục đứng, từ xa kia một khí chất uy tướng mạnh mẽ lộ hình. Người đàn ông đó, các cựu binh gọi là "ngài". Cái đầu trọc cùng làn da ngăm phần nhăn lại ấy, ông ta bận mình bộ quân phục xám giống lũ tân binh, nhưng khác chỗ, rằng ở hai bên ngực lấp lánh đầy huy chương, danh hiệu. Tay đập vào bục bàn, người đàn ông nghiêm trang, nói bằng giọng to rõ:
- Tôi là Danny Anadeliano, tổng cục trưởng tổng bộ quân sự của tổ chức chim xanh! Chào các cô cậu!
Danny nhìn xuống những gương mặt các tay mơ, để lại vào đầu họ ấn tượng sâu đậm nhất là ánh mắt sắc bén, đanh thép. Ông nghĩ đầu, đám trẻ này vẫn còn quá hồn nhiên và ngây thơ, chưa biết mùi chiến tranh. Ánh sáng trong trắng nơi con ngươi ấy, ông muốn giữ lại nó. Nhưng rõ thực tế tàn nhẫn, ông đành thở dài hỏi:
- Tổ chức chim xanh chúng ta, vì mục đích giành lại thế giới trước kia, trước thời đế chế, đã nhiều năm liền đổ máu. Các cô cậu nhiều người ở đây sinh ra khi đế chế đã thành hình, nên không rõ thế giới ngày xưa từng ra sao. Kể cả vậy, liệu các cô cậu vẫn sẵn sàng hi sinh, cống hiến cho lý tưởng "tái hiện lại thế giới cũ" của tổ chức ta chứ?!
Đồng loạt tiếng hò reo vang lên rằng:
- TÔI SẴN SÀNG!
Quảng trường trở nên chói tai vì trăm ngàn âm thanh cất vang, uy lực từ cổ họng người trẻ đánh tan đi sự lạnh lùng trên mặt Danny, buộc ông vô thức mỉm cười. Tự hào, vui mừng, đó là điều con tim cảm thấy. Lũ trẻ ấy, chúng sẵn lòng chiến đấu vì một thế giới chúng chưa từng sống qua, hẳn chúng rất muốn biết, một thế giới nơi đế chế Redguy không tồn tại.
Nhanh rồi, Danny cũng tắt đi nụ cười...
Ông ta trầm ngâm một hồi, hắng giọng, nói:
- Tinh thần các cô cậu thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng liệu khi thực sự đối mặt với bom đạn và máu lửa, các cô cậu vẫn sẽ giữ vững được tinh thần này chứ? Các cô cậu sẽ chết đấy!
Lời Danny như con dao sắc đâm vào tim các tân binh, họ ngỡ ra, rằng họ chưa từng nghĩ về điều đó, rằng họ sẽ có thể chết nơi chiến trường. Nhanh chóng, bao trùm lấy cả quảng trường một bầu không khí ảm đạm, u ám. Ai nấy đều cúi đầu ghim chặt mắt xuống đất, thì thầm trong miệng những nỗi sợ sâu thẳm đang hoá dần thành câu chữ.
Nhận rõ mình vừa một phát tắt đi sĩ khí trong lòng đám trẻ, Danny đặt một tay áp ngực, tay còn lại kéo cái mic xích gần:
- Biết ngay các cô cậu sẽ xị mặt mà. Nghe này, các cô cậu là lính thời chiến, việc tử trận không phải điều gì quá xa lạ. Quan trọng là...
Danny gồng người, ánh mắt rực lửa lên một niềm tin vô hình:
- Quan trọng là... cái chết của các cô cậu... sẽ có ý nghĩa thế nào?
- Ý nghĩa của... cái chết ư? - Trong trăm ngàn những chiếc đầu đang gục xuống, một số bắt đầu mở to mắt hơn mà đưa tai về phía Danny, rồi lại thêm một số khác. Dần dần, tất cả mọi ánh nhìn của đám thanh niên bắt đầu chăm chú hơn tới người đàn ông da ngăm.
Sắc nắng đổ xuống ngả vàng đi nước da, ở trên bục, Danny trông toả mình rực rỡ đối với cặp nhãn chưa bị phèn đục của đàn tân binh. Gõ hai phát vào bục gỗ theo thói quen, nắm được sự ngờ nghệch lộ rõ từ trăm ngàn đôi đồng tử dưới chân, Danny phát biểu đầy quyết liệt:
- Các cô cậu có muốn cái chết của mình có ý nghĩa chứ? Ta không thể trốn tránh khỏi tử thần, cũng không phải đều may mắn nhắm mắt khi đã kịp để lại ý nghĩa cho cuộc đời! Ở tương lai của chúng ta, là thứ địa ngục ngập máu và lửa khói đang chờ đợi! Nhưng cũng đồng thời, ở cái tương lai tàn nhẫn đó, là chiến trường nơi trao lại cho thân phận người lính một nghĩa sống! Mỗi lần ta dấn thân vào chiến trường, là mỗi lần thế giới được thắp sáng thêm hi vọng! Mỗi người cô cậu, là từng viên gạch để xây nên một thế giới tươi sáng hơn! Ngọn lửa sinh mệnh nằm trong các cô cậu, hãy bừng cháy nó đến cạn kiệt! Vì ý nghĩa cho cái chết của chúng ta!
Vang dội vào từng nơ rôn thần kinh, lời nói từ cái cổ họng già gân ấy, trao thêm dũng khí cho đám lính trẻ. Ruột gan ai nấy đều sục sôi, cảm nhận được lồng ngực nóng ran dần. Danny, không, phải gọi là ngài Dan, ngài ta nói đúng. Con người bình thường ai lại muốn bản thân chết một cách vô nghĩa cơ chứ? Ở nơi thời thế loạn lạc vì bom đạn và sự độc tài, ta có bao lựa chọn để trọn vẹn cuộc đời? Nếu số phận đẩy đưa ta đến với con đường cầm súng, thì chẳng phải trách nhiệm của linh hồn hay tấm thân hèn mọn, là dấn thân đổ máu nơi trận mạc? Số đông trong trăm ngàn những sinh mệnh tuổi đời còn sớm sáng, vì nghĩ như trên mà âm thầm gật đầu, vô tình xoa dịu đi nỗi sợ đang dần nhen nhóm.
- Sao nào? Hãy cùng sát cánh để chết, chiến đấu cùng tôi, để lấy lại những gì của ta nhưng cho người ở lại hay người sẽ ở lại! Hãy chết trên chiến trường cùng tôi!! - Danny hét lớn, nước miếng văng vãi bám vào đầu đen micro.
Đập mạnh tay vào ngực, Danny lần nữa lặp lại:
- Hãy chiến đấu... ĐỂ CHẾT! ĐỂ CÁI CHẾT ĐẢM BẢO ĐƯỢC RẰNG NÓ CÓ Ý NGHĨA!
Những lời nói sắc đá lớn tới điếng tai, đánh tan đi cơn vật vờ của Mina, khiến đôi mắt buồn ngủ kia phải bừng tỉnh. Điều Danny cố truyền tải qua bài phát biểu hùng hồn, đánh động vào Fleyda một nguồn động lực không rõ tên gọi. Chạm tay để ngực rồi ngẩng đầu ngó lên bục cao, ánh mắt sáng bừng hơn mỗi lần lắng nghe ngài Dan nói.
Động lực Fleyda cảm nhận thấy, nó cụ thể là gì?