Cuốn nhật ký
Chương 1: Cuốn nhật ký
Trong căn phòng nhỏ oi bức, ngồi gần bên giường đơn trên chiếc ghế gỗ phủ lớp sơn màu hồng, một cô gái nọ say sưa viết vào quyển vở những dòng chữ chứa đầy tâm tư:
"Tới bây giờ tôi vẫn còn nhớ, khoảnh khắc chiều tà hoàng hôn sau cơn mưa tạnh ấy..."
Làn tóc nâu buộc cao khẽ đung đưa theo từng nhịp tay miệt mài, mồ hôi nhỏ giọt từ trán đánh bóng lên nước da trắng sáng. Bỗng, tràn vào phòng qua cửa sổ mở toang, luồng gió thoáng mát như xoa mềm đi sự cứng nhắc của da thịt. Cô gái thả lòng mình, nhắm mắt lại mà gắng tìm kiếm những vệt sáng còn chớm nở nơi khoảng đen ký ức:
"Ánh nắng chiều tà le lói từng tia kẽ hở rạng sáng bầu trời buồn ngày hôm ấy. Cả cơ thể tôi, nặng trĩu vì đống sắt vụn rời rã rơi xuống. Đau, đau lắm. Thân người như tê dại..."
Khung cảnh mập mờ xâm chiếm lấy tâm trí, đè nặng lên bờ vai bằng một thứ áp lực vô hình. Lúc cô nàng còn chưa kịp nhận thức, ngón tay cầm bút đã sẵn tự cử động, tựa rằng nó có ý chí riêng:
"Tên tôi, chữ cái, hay những con số, tôi vẫn thuộc lòng. Nhưng gia đình, hay cả bản thân... tôi không nhớ nổi. Y bác sĩ ở trại quân, họ bảo là do những chấn thương nặng nề, cần phải thêm thời gian, trí nhớ mới phục hồi. Phải bao lâu nữa đây, khi tôi sẽ biết chính mình?"
Viết hết dòng, lồng ngực bỗng thắt lại. Làn mi đen tuyền rũ xuống trước một nỗi buồn không tên. Ở sau những câu chữ kia, tồn tại cái mong ước thuần tuý của con người. Đó là biết bản thân mình. Cô gái ao ước điều ấy hơn bất cứ gì, hi vọng rằng khi mình viết ra vở những ký ức chưa phai nhoà, cô sẽ nhớ lại được gì đó.
Lăn xuống gò má dòng mồ hôi nóng đánh trôi đi sự ngập ngừng. Ngón tay thiếu nữ nhẹ ghìm lực vào thân bút, lăn lăn viên bi mực lên tấm giấy trắng rằng:
"Ký ức này, tuy không phải điều xa xưa nhất, nhưng là cũ nhất mà tôi vẫn còn nhớ được."
Nắm siết cây bút lại. Lần này thay vì nét chữ nguệch ngoạc, nàng thiếu nữ chọn tập trung tái hiện lại khung cảnh đã thấy lúc trước kia bằng những câu chữ được viết nắn nót nhất có thể.
Cảnh tượng xung quanh dần thay đổi, như thể xem lại bộ phim chính mình tự quay. Cô gái thẫn thờ ngồi ngay chiếc ghế, lặng nhìn khung cảnh hoang tàn đổ nát hiện ra từ trí tưởng tượng:
"Sự nặng nề trên vai chưa buông tha tôi. Tôi nhớ mình đi bộ lờ đờ và bơ phờ, bụi bặm bám đầy người. Cái váy tím tôi mặc hôm đó, rách nát và xám xịt..."
Các ngón tay nâng nhẹ một phần vải mềm mại, liếc xuống bộ đầm tím đang mặc, nhớ lại chiếc váy ngày hôm ấy, sự tĩnh lặng liền bao trùm lấy cả gương mặt. Khi nghĩ về những gì đôi mắt đã chứng kiến, từ nơi đáy mi gượng kìm nén vài hạt lệ nhỏ. Cả cơ thể rùng mình vì ấn tượng sâu đậm, tay run lên khi viết:
"Tôi lang thang giữa lòng đường phố xa lạ. Ngước mắt lên thì thấy trời vừa mới tạnh mưa xong, nhiều mây xám bay từ từ chậm rãi, thổi đi bởi những cơn gió bơi len lỏi qua từng góc hở bên trong các toà nhà chọc trời tan nát cửa kính. Rơi ngã từ cao xuống, là đầy mảnh kính vỡ vụn vì va chạm. Ở trên bề mặt trong suốt lẽ ra phải phản lại ánh sáng bầu trời, bám khắp mặt kính toàn bụi đen từ thuốc súng."
Vòm trời xanh cam cùng nắng vàng khi chiều ngả, bị ô uế bởi khí thải của bom đạn để rồi hoá xám tro. Cô nàng vẫn nhớ khá rõ, trải dài tới gần cuối tầm thị giác là hàng dài các toà nhà bốc cháy. Khi đưa mắt quan sát những cục than cao tầng đang cháy rụi ấy, lọt vào hai tai trần nhiều tiếng la hét và kêu gào kinh dị. Tới bây giờ, bản thân cô vẫn không rõ những âm thanh thảm thiết đã nghe rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Chỉ hay điều kì lạ rằng, ở nơi khói bụi mịt mù cùng lửa cháy, sự sạch sẽ vẫn còn được giữ nguyên tại một số con phố. Cây cỏ ở đấy vẫn xanh um, những toà nhà màu vẫn rất mới, nước mưa còn óng ánh, mùi hương của gió vẫn còn thanh thản rất thơm. Nhiệt độ trời lại mát vừa vặn, cơn gió thổi phất lên mái tóc bồng bềnh nhất có thể, đem lại một cảm giác dễ chịu. Thật khác với đằng xa kia, nơi những làn khói xám đen đặc vẫn bốc lên rất cao và từ từ...
Lưng chừng, lúc đang đắm mình vào ký ức ngày định mệnh, cả thân thể bỗng chững lại, bất động hệt pho tượng. Ngắt quãng đi dòng chữ đang viết dang dở, cô gái miết cằm trầm ngâm hồi lâu. Cảm giác rối bời len lỏi vào từng góc cạnh con tim này, nó thổi bay đi nhiệt huyết trên tay cầm bút.
Cô nàng rõ mình đang do dự, vì lẽ ký ức khi ấy, nó quá rùng rợn.
Nhưng cũng bởi sự sâu đậm do ấn tượng mà nó mang lại, cô càng phải lưu lại vào trang giấy, khoảnh khắc đã thay đổi cả cuộc đời:
"Tôi không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy."
Viên bi bút lăn nhanh và mạnh hơn:
"Khoảng 10, 15 xác người, một núi xác người thì đúng hơn, một núi xác 15 người chồng chất lên nhau..."
Ngón tay miệt mài sinh chữ nghĩa, khắc lên trang vở hàng mực đậm:
"Đứng trên đỉnh núi xác đó có một người nam, thân hình săn chắc nhưng không quá đồ sộ, mà khá thon gọn. Dáng người cân đối, có mái tóc màu đen phần hơi trĩu xuống. Toàn thân mặc bộ đồ vải đen nhìn giống quân phục, khoác thêm ngoài lớp giáp đen mỏng với viền cạnh áo là màu xanh dương đậm, nhiều túi rưới dọc hai bên bờ áo cánh tay và quanh hông. Bên hông trái có hai dao găm quân đội được cố định bên đai quần, hông phải gắn một túi vải rất to được đóng nắp cẩn thận, và những dây kéo túi áo hai bên trông rất phong cách..."
Bóng dáng gã đàn ông bí ẩn, tới giờ vẫn chưa rõ gã là ai. Chỉ biết việc gã làm mà cô chứng kiến, đã để lại vào đầu thứ hình ảnh khó diễn giải nhất:
"Người nam tay hai bên cầm mỗi khẩu súng lục, ngồi xuống lên xác người nằm ở trên cùng núi xác đó một cách đầy mỏi mệt. Tay thả hết súng xuống, đầu người đó nghiêng về phía tôi."
Cô gái trẻ hì hục, không ngừng thì thầm trong miệng những câu chữ cứ hồi nảy ra, theo từng nhịp điệu viết lên phản ứng khi gặp người đàn ông lạ mặt:
"Người đó... Anh ta che mặt lại bằng một tấm mặt nạ. Tấm mặt nạ đặc trưng và ấn tượng."
"Một mặt nạ trắng tinh hình ô van không có phần miệng, phần mũi chỉ hơi nhô ra tí, và có lỗ trống cho hai mắt trên mặt. Quanh viền mắt được tô màu đen đậm, thứ duy nhất để lộ ra ở sau lớp vỏ nhựa kia chỉ có mỗi cặp nhãn màu nâu như chất chứa nỗi buồn. Những chất lỏng màu đỏ tươi, tôi đoán là máu, chảy dài thành dòng bên dưới đôi mắt. Viền mắt màu đen kết hợp với nền mặt nạ màu trắng làm tô rõ nên sự nổi bật của dòng máu đỏ. Cứ như thể anh ấy đang khóc vậy, một dòng lệ từ máu..."
Sự bồi hồi lấp đầy khoảng không vô thức trong tâm hồn, nhịp độ câu chữ dần trôi chậm đi. Cô gái để lộ nơi gương mặt sự e dè, biểu cảm chút khó tả khi nhớ lại. Chăng vì những hình ảnh ấy, cảm giác kỳ lạ cô cảm nhận được lúc đấy, đã thấm đến từng da thịt. Sự lôi cuốn kỳ bí của khung cảnh rùng rợn, của từng khoảnh khắc ngày ấy, dẫn cô đến với việc viết lại vào cuốn vở.
Cô nàng chậm rãi hình dung trong đầu, miêu tả lại gương mặt chàng trai đeo mặt nạ:
"Và rồi, người đó đến bên tôi và cởi mặt nạ mình ra, một gương mặt còn khá trẻ, chắc cũng tầm tuổi tôi. Đôi mắt tôi bấy giờ đang khá mờ, nên không rõ từng chi tiết đối phương. Mọi cảnh vật xung quanh đều trông rõ ràng với tôi, nhưng chỉ riêng gương mặt ấy, tôi lại chẳng nào nhớ rõ.
Với âm giọng buồn bã, anh ta nói với tôi rằng:
- Này cô bạn, hãy đứng lên đi.
Và sau đó anh đưa tay phải mình ra và nói tiếp:
- Này, có muốn trở thành một "chú chim xanh" không?! Được bay lượn thích lắm!
Và anh ta cười, điệu cười rất nhẹ nhàng, hai bên môi biểu lên đôi tí sự trầm lắng...
Vào khoảnh khắc nhỏ đó, tôi đã không nghĩ rằng nó sẽ thành một ngã rẽ lớn cho định mệnh của mình, kể cả bây giờ tôi vẫn không biết mai sau thế nào. Chỉ có điều, một vài lời từ kẻ lạ mặt, bằng cách nào đấy đã dẫn dắt được tôi."
Cô gái dừng bút rồi nhớ lại khoảnh khắc định mệnh...
Khung cảnh hài hoà nhất là khi những chú chim bồ câu trắng toàn thân bỗng nhiên xuất hiện và đáp xuống bãi hồ nước mưa, ngậm mỏ mình một cành cây khô. Biết không hơn gì ngoài sự tình cờ, nhưng cảnh tượng tựa như lũ chim đang làm lễ nghi binh chào đón cô vậy. Khi ấy...
Những cơn gió bỗng thổi mạnh và nhanh hơn, giống rằng nó đang cố gợi cho cô biết điều gì đó mình nhất định phải làm. Thật kỳ lạ khi cô chẳng quen biết gì người đàn ông trước mặt, chẳng có biết mình nên làm gì, theo ai, hay gia nhập cái quân đội gì gì đấy cả. Thậm chí cô còn bị quên mất chính mình.
Nhưng...
Sự hài hoà màu sắc của khung cảnh, màu cam chiều nắng và bầu trời xanh đậm kết hợp với nhau tạo nên sự hòa trộn tuyệt đỉnh nhất khiến ai cũng phải rung động. Lời nói từ người trước mặt không hiểu sao lại có sức nặng với cô.
- Tôi là ai? Và tôi đang ở đâu? Nếu tôi làm một "chú chim xanh", liệu tôi sẽ... một ngày nào đó biết được chứ...? - Như là linh cảm, như là bản năng, cô đã đáp lại như thế.
- Có thể. - Người nam gật đầu.
Ánh nắng êm đềm từ màu cam bỗng lé màu vàng, hoàng hôn giờ đây toả mình tựa bình minh buổi sáng. Tay chàng trai cứ đưa mãi về phía cô nàng, hoàn toàn không có vẻ rằng anh ta sẽ từ bỏ.
Một khoảng im ắng thoáng trôi qua...
Rồi cũng gật đầu, nàng trẻ tuy vẫn còn phân vân nhiều, nhưng cũng chịu mà đáp lại đối phương bằng cái bắt tay thẳng thắn.
Bỗng nhận ra, rằng chỉ còn nốt vài dòng nữa, chữ cái sẽ chạm đến vách giới hạn trang giấy. Nàng gái mới bắt đầu giải lao bằng một ngụm nước từ ly để đầu bàn, tay thì vẫn bận rộn:
"Kể từ đó, tôi được dẫn đến một cơ sở rất lớn. Trụ sở tổng bộ quân đội tái hiện trật tự, Apollo HQ. Nó sẽ là ngôi nhà mới, con đường mới cho tôi trên những trang giấy cuộc đời, và tôi có linh cảm mãnh liệt về điều này..."
"Từ ngày mai trở đi, tôi sẽ chính thức nhập ngũ. Tôi sẽ là binh nhất Fleyda Mores...!"
Fleyda đóng lại cuốn sổ nhật kí, thở phào rồi nhìn ra ngoài cửa sổ với biểu cảm ung dung thư thái đến lạ lùng. Viết ra được những mắc khúc tâm hồn, lồng ngực bỗng trở nhẹ nhõm mà dần vơi đi cảm giác bứt rứt không rõ nguyên nhân trong lòng.
Liếc mắt ra ngoài tấm cửa sổ, ngước con ngươi ngắm nhìn mặt trời đỏ rọi. Ánh nắng chiếu thẫm qua da, mang theo cảm giác ấm áp mơn man, tưới rọi thêm linh hồn cho đôi mắt. Nở trên môi hồng nụ cười tươi đến ngỡ trời mây vỗ về, Fleyda hồi hộp chờ đợi một ngày mai tươi sáng.