Chương 13: Tộc Điểu


Tôi ngẩng đầu, bầu trời xanh thẫm lợn cợn mây, thấp thoáng bóng chim lượn qua lại. Mặt biển phía xa trải dài những vệt nắng trắng lấp lánh như vỏ trai, kéo dài mênh mông vô tận. Một con chim biển có mỏ đỏ đáp xuống tảng đá nổi bên ngoài hang động, chân nó kẹp một con cá thân dẹp vảy tím đang giãy rất dữ. Đàn chim bay từ đâu tới rợp cả trời, tôi nghe ù cả tai tiếng chúng cãi nhau. 

 

Phải lâu lắm rồi tôi mới được nhìn thấy một thế giới như thế này, thật hoài niệm hình ảnh trời và mặt biển đều xanh ngắt. Cái cảm giác bùi ngùi khi gió biển mặn chát thổi phất qua tóc khó diễn tả quá.

 

Được thở như một con cá bình thường vui ghê.

 

Nước biển nhỏ lỏng tỏng từ trên tóc tôi, thấm vào áo rồi chảy xuống nền đá rong rêu. Những đám rêu quái lạ bán đầy hai bên vách hang cùng mấy loài ký sinh, cao đến gần hai phần ba hang. Tôi lại nằm vật ra, lưng vẫn còn chưa hết nhức nhối vì bị thủy triều vô tình quật vào cửa hang. Lúc đó đau đến nỗi mặc kệ Iyhey cho tôi uống bao nhiêu thuốc mê cũng phải tỉnh lại la hai tiếng trước khi xỉu tiếp. 

 

Tờ giấy tên đó kẹp vào cái túi nhựa trong chi tiết như một bản tự thú, tôi đọc mà lông mày muốn hôn nhau. Iyhey viết thế này: 

 

“Chào Te, cô tỉnh rồi nhỉ? 

 

Đầu tiên thì tôi xin lỗi vì đã đánh thuốc cô bằng ba liều thuốc mê phân khúc cao cấp chuyên dùng cho người thú vào lúc tám giờ hai mươi hai phút ngày 19 tháng 7 năm ***5. Bằng cách cho lần lượt vào canh rong biển, kem cá và cơm. May mắn là cô đã hợp tác ăn hết cả ba, ở đây tôi rất cảm ơn. 

 

Tiếp theo, tôi sẽ thông báo vị trí mà tôi dự báo rằng cô đang ở. Vì trước đó tôi đã nhờ Yhe (phòng khi cô quên thì đó là tên của bạch tuộc) đem cô ra khỏi khu vực Vực Săn Mồi về phía đông nam. Vì là một người thông thái, tôi hiểu rằng cô không muốn quay về biển Người Cá. Theo dự báo hướng gió và dòng hải lưu vào tháng bảy, nếu cô đang ở dãy đá ngầm thì chúc mừng, vị trí trên bản đồ rơi vào đâu đó từ vĩ độ 90’ Nam và kinh độ 35’ Đông đến vĩ độ 95’ Nam, kinh độ 40’ Đông. Ngắn gọn là rất xa Vực Săn Mồi. 

 

Tất nhiên tôi biết rằng kiểu gì cô cũng mò mặt về được thôi, nhưng ở đoạn này thì đọc cho kỹ này Te. Đừng cố đi tìm một thứ cô không hiểu rõ. Cô còn nhớ cái nồi áp suất không? Loài người luôn sống trong những cái lồng, trước đây, cái lồng ấy là toàn bộ hành tinh, còn giờ, nó chỉ còn là một mảng địa chất bé như mắt muỗi. Không gian càng nhỏ, sức ép càng lớn, khả năng phát nổ càng kinh khủng. Tôi không hy vọng rằng cô sẽ là lý do để cái nồi phát nổ, Te ạ.

 

Tôi càng không hy vọng rằng cô sẽ chết một cách thê thảm trong tay gã tiến sĩ điên rồ nào đó. Cho nên, tôi sẽ ngăn cô tiến vào đất liền, cô không hiểu cũng chẳng sao, mọi thứ vốn khó hiểu như vậy đấy. 

 

Con người là giống loài tham lam, nhớ kỹ điều này. Họ thiếu đi năng lượng cùng sức mạnh thể chất, vì thế luôn có một bộ phận khổng lồ điên cuồng tìm kiếm giải pháp thay đổi thực trạng ấy. Cô có cái gì để những kẻ đó trở nên điên cuồng, tự cô hiểu.

 

Khi cô quay về Vực Săn Mồi có lẽ tôi đã rời đi rồi, trong trường hợp vẫn muốn đi vào đất liền, tôi có để lại ít đồ cho cô. 

 

Chúc may mắn.”

 

Ai mượn? 

 

Ý tôi là, ai mượn hắn giúp? Thấy tôi ăn dầm ở dề nhà hắn thì nói một câu để còn biết đường mà đi. Chơi trò đánh úp như thế này thất đức lắm có biết không? 

 

Càng nghĩ càng bực, tôi bật dậy nhặt lấy vỏ ốc gần đó ném về phía con mòng biển mỏ đỏ đậu gần hang. Con chim kêu ré lên một tiếng tan nát cõi lòng, nhả cả miếng ăn trong miệng ra trước khi lảo đảo bay mất. Tôi thấy con cá kia bay "viu" xuống nước một tiếng, chưa kịp yên thân đã bị một con mòng biển khác lao đến hớt tay trên.

 

Tôi chỉ có thể nói thiên nhiên thật tàn khốc... 

 

“Ê!” Tôi chống tay vào cửa hang, bóng dáng con chim đã chỉ còn là một chấm nhỏ hòa vào đàn lớn. Nắng lên vàng rộm, đàn chim bay về phía bên kia hang kêu rộn rã, nghe như tiếng của trẻ con.

 

Suy nghĩ đó vừa nảy ra, tôi liền quay đầu về sau. Những âm thanh nhỏ, đứt quãng đầy tính “người” nhảy nhót chui vào tai tôi. Không cần nghĩ thêm nữa, tôi dùng tay giật đứt sợi dây buộc cái túi nhựa vào chân nhảy tõm xuống. 

 

Vị biển bao trùm lấy tôi, nước rẽ lối tôi đi. Nhưng bất hạnh thay, thiên nhiên nơi đây có vẻ mắc bệnh mù đường, quay tới quay lui tôi vẫn chưa thoát khỏi bãi đá được.

 

Thiên với chả nhiên!

 

Tôi trồi lên khỏi mặt nước, bám vào vách đá để leo lên đỉnh hang, nơi cao tầm ba mét. Gió thổi thốc vào sau đầu, mấy lọn tóc ướt bị thổi tung tóe. Vây tay vô thức bật mạnh ra cùng những phần vây khác đến rách cả áo, tôi có thể cảm nhận rõ không chỉ lõi mà cả người mình đều đang nóng ran lên. 

 

Tầm mắt tôi nhanh chóng bắt được hai cái bóng nhỏ màu sắc đang lao về phía ngược lại.

 

“Này!” Tôi gọi.



Chúng không dừng lại và tôi tiếp tục hét lên: “Mấy đứa!” 

 

Hai đứa trẻ để trần có mái tóc rối bù chạy lăng xăng trên cát đến sắp ngã cũng chẳng chịu dừng. Phía xa xa, thật nhiều lõi khác đang cùng cộng hưởng với tôi, dòng năng lượng hưng phấn đến nỗi nổ lách tách trong không khí. Tôi đứng thẳng lên, chạy băng băng trên nóc hang, đạp lên những phần đá tảng nhô lên, tim đập thình thịch. 

 

“Này!” 

 

Phần đá đã hết, bên dưới là lớp nước nông rộng, tôi nhảy thẳng xuống, bì bõm lội trong cát. Đằng kia, hai đứa trẻ đã chạy khuất sau hàng dừa và cọ hoang. Sóng cuốn tôi trôi ngược lại ra biển, chốc chốc đổi chiều đẩy đến gần bờ, mới ngụp hai lần nước tóc đã bết cát. Tôi dùng năng lượng rẽ nước tách ra thành hai nửa hẹp hình như ô voan, lớp ánh sáng màu xanh lam rất hòa hợp với sắc nước. 

 

Đang định chạy thẳng về phía bờ, cảm xúc bỗng chùng xuống.

 

Đầu tôi chậm chạp nhớ lại hình dáng đôi chân của một trong hai đứa trẻ, trông giống hệt chân chim. Những đốm sáng lờ mờ mang sắc thái của Người Cá như kim đáy bể, nhìn lướt qua chỉ toàn là dấu hiệu của tộc khác. Cái cảm giác mọi thứ hơi sai sai lại ùa về.

 

Giữa lúc tôi đang muốn rút lui, chuyện không đâu lại tới.

 

Gió đột ngột rít lên sắt lẹm và trên đầu thoáng có bóng chim lượn qua, sải cánh lớn đến che mất một khoảng trời. Chẳng cần ngửa đầu tôi cũng biết là tộc Điểu, nói một cách thân thương hơn là Người Chim. Nghĩ mà buồn cười, tôi khẽ nhếch mép khi thấy cô ta đáp xuống bãi cát, theo sau là vài ba người khác. Trông như Hộ Vệ vậy, vì chuyện tộc Điểu có vị trí này hay không tôi cũng chẳng biết, Người Cá luôn mang thái độ khá làm cao với các tộc khác mà…

 

Người phụ nữ tộc Điểu đáp đất cùng cả đụn cát bị hất tứ tung.

 

“###?” Cô ta hỏi bằng một thứ ngôn ngữ khó hiểu, tôi lại để ý phần cánh chưa thu lại mọc đầy lông vũ kia hơn. Chẳng biết sao tôi bắt đầu nghĩ đến việc khả  năng cao họ sẽ duy trì hình thái này suốt đời thay vì có khả năng biến đổi như Người Cá, dù sao việc sử lý bộ lông coi chừng rất tốn công. Nhưng nghĩ kỹ lại thì hồi phục đuôi cá từ dạng chân người chẳng phải còn khó khăn hơn sao? Khác với chân, tôi liếc cặp chân có đủ một trăm phần trăm tiêu chuẩn của cô ta, đuôi cá không có khớp gối nên khó mà gập lại theo dạng ngồi quỳ. Khi dùng đuôi, xương đuôi cũng nối thẳng với xương sống chứ nào phải tách đôi. Trời ơi, thế rốt cuộc tôi đã làm thế nào để biến đuôi thành chân vậy? 

 

“#!” Một giọng nói vang lên sau lưng tôi cùng cơn gió mạnh thổi tốc tới, hóa ra người nãy giờ đứng trên đầu trên cổ tôi không phải Người Chim đằng kia. “Cô ta phiên bản hai” sải rộng cánh, bay lơ lửng ngay trên đầu tôi, bộ trang sức đá lấp lánh ngược nắng dưới lớp lông xám đen.

 

Đại bàng? Sao lại có đại bàng ở giữa biển thế này? Tôi nghĩ mắt mình phải trợn to lắm để cô ta bật cười thành tiếng trước khi coi lưng tôi như cục đá mà đáp xuống. Đáp thẳng xuống như đất bằng ấy!

 

“Người Cá dạo này khó ưa thật đấy.” Đại Bàng quặp móng vuốt còn lại vào vai tôi, chân kia để ở sát thắt lưng. Sợi năng lượng nâu sẫm theo móng vuốt đâm xuyên qua da thịt, chạm vào các mạch máu nông và bắt lấy năng lượng của tôi, cưỡng ép quấn chặt chúng vào nhau.

 

Tôi đánh giá cao cô ta đấy, cái kĩ thuật dịch cổ xưa này hóa ra vẫn còn người biết dùng.

 

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi thoải mái với việc bị coi như kẻ thấp kém hơn. Phần bắp chân tôi lún xuống cát vì sức nặng kinh người của một Điểu Nhân, chỉ là lòng tự trọng trong tôi vẫn phải thẳng!

 

Con đại bàng dồn lực vào chân trước đè tôi cúi thấp người thêm một chút. Đôi cánh lớn của cô ta che hết nắng chiếu xuống, phủ kín cả người tôi, nhờ vậy mà dòng năng lượng xanh đang thít chặt lấy cái cổ đeo đầy dây đá càng rõ ràng hơn. Tôi đứng thẳng người lên dù bắp chân đã lún xuống cát, cảm nhận rõ tám chiếc móng sắc đã cấu rách vải và để lại kha khá vết thương trên lưng. Sợi năng lượng của tôi lại siết thêm một vòng máu trên cổ cô ta. Mùi tanh của máu nhanh chóng ngập trong không khí, lại vì bị gió biển thổi mà phân tán khắp nơi.

 

“Nặng.” Tôi nói lời thật lòng. 

 

Chân phải cô ta vốn bấu chặt vào vai tôi bất ngờ gỡ ra, đạp thẳng vào đầu tôi: “Con cá tanh rích kia, im miệng và thu năng lượng của cô lại!”

 

Ánh mắt của đồng đội cô ta dõi về phía này đúng là chẳng tốt lành gì. Nhưng vừa thu lại được nửa đường, Đại Bàng liền đạp thêm hai cái, nghe tiếng hét thất thanh khi bị tôi quăng xuống nước thì coi bộ còn định nói thêm vài câu gì đó.

 

Nghiệp chướng thật chứ. Có con khỉ ấy mà bảo tôi nhịn! 

 

###

 

“Tôi tên Kial, là chủ tịch thành phố Đảo. Còn cô?” 

 

Tôi bắt lấy một tia năng lượng nhỏ xíu đang trôi nổi giữa không khí, coi như hiểu được sơ sơ lời cô ta nói. Kial móc đầu cánh vào năng lượng của tôi, nối vào đó thêm một ít ánh sáng màu nâu sẫm. Đã biết rồi mà còn cố hỏi: “Cô biết vì sao mình ở đây không?” 

 

“Giấy, cô đọc rồi.” Tôi chỉ vào lá thư của Iyhey đang nằm trong tay Kial, cô ta đã đọc đi đọc lại nó được mấy lần rồi.

 

 

Kial phất tay: “Đây là ngôn ngữ của cô, không phải của chúng tôi.” Nói rồi, cô ta đưa tay về phía bức tranh vải lớn treo trên tường. Bên trên được vẽ những con giun lớn lớn bé bé mà tôi chẳng hiểu gì. Có lẽ cảm giác của Kial lúc nãy cũng vậy.

 

“Iyhey. Anh ta, ngăn tôi vào đất liền.” Tôi thuận theo Kial, nút thắt được buộc chắc nịch làm cô ta bật cười. Đôi cánh lớn với bộ lông dài đến sát đất khẽ nhúc nhích, đen sẫm dưới ánh đèn vàng. Hai hàng bảo vệ vừa được cô ta điều đi mất, tôi nghĩ đó là vì Kial sợ họ sẽ móc mắt tôi để trả thù chuyện lúc nãy. Đến giờ tóc cô ta vẫn chưa khô, đỉnh đầu vắt ngang qua một tấm khăn họa tiết lộn xộn. Xung quanh phòng cũng treo đầy những tấm vải khổ lớn được dệt theo phong cách đó. 

 

Tôi cũng được cho một bộ quần áo cho hợp với không khí. Áo yếm hở lưng vì vấn đề vây cùng quần ống loe sặc sỡ, tổng thể chả ăn nhập gì với nhau nhưng là đồ miễn phí nên vẫn chấp nhận được. Dù sao kiểu "hở hang" này tộc tôi mang nhiều hơn, bơi dưới nước thì vải chỉ làm chậm tốc độ thôi. Tôi đưa tay khảy hạt đá được móc vào ổ áo thành hàng hệt vòng cổ, chúng diêm dúa vô cùng. 

 

Kial nghiêng đầu theo đúng dáng vẻ đặc trưng của tộc Điểu: “Cô vào đó làm gì? Tự sát bằng cách đó chẳng đỡ đau hơn cách truyền thống đâu.” 

 

Tôi không nghĩ mình sẽ bị bắt bởi một đoàn khoa học nào đó rồi đem lên bàn mổ, dù chuyện ấy kinh khủng thật nhưng tỉ lệ cũng thấp thôi chứ? Tôi nhìn về phía cửa sổ sau lưng Kial, hòn đảo phía bên kia mọc san sát những ngôi nhà mái kim loại và sự hiện diện của Iyhey giữa cuộc trò chuyện chỉ khiến cô ta cười nhiều thêm một chút. Tổng kết lại, nơi này vẫn có dấu hiệu của khoa học, tôi hy vọng mình sẽ gặp được con người ở đây. 

 

“Ô nhiễm?” Tôi nhìn về phía Kial đang nhíu mày, đột nhiên nhớ rằng Iyhey từng đề cập đến chuyện này. Hắn dắt tôi ra giữa nơi tình trạng nước thấy ghê nhất rồi bảo đó là “mức sạch nhất” ở đất liền. Nổi hết cả da gà da vịt. 

 

Mặt bỗng bị đánh úp, tôi nhắm tịt mắt lại, gió từ đâu thổi đến tốc bay cả tóc tôi. Tiếng Kial cười khanh khách ngay lập tức khiến tôi đoán ra chuyện vừa rồi là do đâu. Cô ta thu cánh lại, gương mặt đen sạm màu nắng mỉm cười: “Dễ thương thật. Te này, cô là người cá thứ ba mà tôi được gặp đấy. Cái bệnh khinh người đó chưa lây cho cô được nhỉ?” 

 

“Iyhey làm, phật lòng?” Đó là lý do duy nhất tôi nghĩ ra.

 

Kial chống cằm, lắc đầu nguầy nguậy như thiếu nữ mới yêu: “Nào có, anh ta dễ thương lắm. Nếu không phải vì cách li sinh sản thì thành phố đã có thêm một đàn cá nhỏ xinh rồi.” Mặt cô ta đen đi gấp ba lần khi nói tiếp: “Còn con mụ già kia là chuyện khác. Loại ăn nhờ ở đậu cũng biết cái trò chó cậy gần nhà mà hất mặt lên trời lắm. Nói chung là tôi rất phản cảm với chủng tộc của cô, đừng làm loạn nhé?” Kial hỏi. 

 

Cảm xúc của cô ta lên xuống thất thường còn hơn mấy người già trong điện thờ nữa. Đáng tiếc, tôi không có như cầu nghe kể chuyện, nên trước khi Kial thu năng lượng lại tranh thủ nói: “Tôi sẽ, quay lại Vực Săn Mồi.” 

 

Thay vì vui vẻ, Kial bỗng nhếch mép, chỉ ra ngoài cửa sổ với giọng mỉa mai: “Với cái thời tiết này à? Người Cá giỏi thật đấy.”

 

Cảm ơn, tôi biết tôi giỏi nhưng ý gì đây?

 

Tôi nhìn theo, rồi giật mình. Trời từ lúc nào đã tối đen, mây quấn vào nhau dày như vải. Cô ta đứng lên đẩy cửa, gió thổi lồng vào mang theo hơi ẩm mát lạnh, mấy tấm vải treo tường có phần khung gỗ đập vào nhau chói tai. “Nơi này bão nhiều lắm đây, dù sao thì cũng là tác phẩm của tộc cô ha?” 

 

Tôi ngần ngại gật đầu, hơi khó chịu nhưng chuyện đúng là vậy thật. Vụ Thanh Tẩy ngoài dâng nước lên chìm mất phân nửa đất liền thì còn gây rối loạn thời tiết. Biển Người Cá là nơi yên bình hiếm hoi còn tồn tại, còn lại nát bét hết. Dáng vẻ Kial đúng nghĩa tiễn khách, tôi đứng lên lững thững bước về phía cửa: “Tạm biệt.” 

 

Kial đột ngột đưa cánh chặn tôi lại: “Cô vẫn muốn đi?” 

 

“Bão ảnh hưởng mặt biển, tôi lặn.” Nên là... có ảnh hưởng quái gì đâu mà mỉa mai tôi không sợ chết?

 


Bình luận đoạn văn

###


Ngoài lề: 

"Nhưng kinh độ và vĩ độ là cái chó gì?"

Bình luận đoạn văn

###


Ngoài lề một chút về vấn đề tên tuổi của nhân vật nha mọi người. 


Trong truyện, ngoài con người và người cá ra, các chủng tộc khác hầu như không có tục lệ sử dụng "họ". Nghĩa là thay vì có một cái tên dài như: Trần Văn A, Nguyễn Thị B,... Phần nhiều chỉ dùng: A, B, C,... 


Cho nên, tên của chị chủ tịch thành phố chỉ có Kial thôi. Iyhey không phải tên đầy đủ của anh cá cam nói nhiều này, cũng không phải tên thật luôn ^^


Tương tự, Te cũng không phải tên của "tôi", còn lý do thì để sau ha :33

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px