Cá Mập Chanh

Quen rồi...


Hai bóng người chồng chéo dưới ánh đèn đường ấm áp. Trúc Đoan mím môi đạp xe, Cẩm Lĩnh lặng yên nhìn tấm lưng mỏng manh trong gió đêm lạnh buốt của cô. 

Bình luận đoạn văn

Không biết từ bao giờ, đứa bé với khuôn mặt thơ ngây đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Thời gian trôi quá nhanh, đến mức Cẩm Lĩnh suýt thì không nhận ra mình đã đến nhà Nguyễn Bảo Trúc Đoan tròn mười một năm rồi.

Bình luận đoạn văn

Năm hắn sáu tuổi, ba mẹ gặp tai nạn qua đời, để hắn lại cho ông nội. Nhưng ông nội bệnh nặng, không may qua đời ít lâu sau đó, rồi hắn chuyển đến sống cùng dì mình. Được mấy tháng, dì đi lấy chồng, cuối cùng Cẩm Lĩnh đến nhà Nguyễn Bảo Trí và Bùi Minh Thi - ba mẹ của Trúc Đoan, đồng thời cũng là bạn thân của ba ruột Cẩm Lĩnh.

Bình luận đoạn văn

Không thật sự thân thuộc, không có chung dòng máu, nhưng họ yêu thương Cẩm Lĩnh hơn cả người thân, đối xử với hắn như người trong nhà.

Bình luận đoạn văn

Cẩm Lĩnh vừa biết ơn vừa dè dặt. 

Bình luận đoạn văn

Cũng không rõ vì sao sự bất an và tự ti của hắn trong mắt Trúc Đoan lại thành cố ý “giả vờ giả vịt”, sống “hai mặt”. 

Bình luận đoạn văn

“Anh nặng quá.”

Bình luận đoạn văn

“Dừng xe đi.”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan vẫn đạp xe, gằn giọng:

Bình luận đoạn văn

“Anh định đi bộ về nhà với cái chân què đó à?”

Bình luận đoạn văn

“Chỉ là bong gân.”

Bình luận đoạn văn

“Ai khám? Bác sĩ nào nói? Nhìn thì giống bong gân đấy, ai mà biết được xương bên trong có bị rạn hay không? Tuổi trẻ ấy à, đừng có ỷ vào da dày thịt béo mà xem thường sức khỏe bản thân.”

Bình luận đoạn văn

Nói như thể cô trưởng thành già dặn hơn người nào đó vậy…

Bình luận đoạn văn

“Lẩm bẩm như bà già.”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan phanh xe, quay phắt ra sau, đối diện với ánh mắt luôn lạnh lùng tới mức đáng ghét của đối phương:

Bình luận đoạn văn

“Có giỏi thì xuống đi bộ liền đi!”

Bình luận đoạn văn

Cẩm Lĩnh thả chân xuống, có vẻ định nhảy xuống xe đi bộ thật, Trúc Đoan bực mình:

Bình luận đoạn văn

“Anh điên à?”
“Lo lắng cho tôi à?”

Bình luận đoạn văn

Cô gái ngây ra mấy giây, sau đó lúng túng đáp:

Bình luận đoạn văn

“Tôi sợ ba mẹ trách tôi không chăm sóc anh.”

Bình luận đoạn văn

Cẩm Lĩnh bật cười, nụ cười này trong mắt Trúc Đoan tràn ngập châm chọc và xem thường. Cô mím chặt môi, biết điều im lặng, chăm chú đạp xe.

Bình luận đoạn văn

Đến nhà, Trúc Đoan chủ động đỡ Cẩm Lĩnh lên phòng, thậm chí còn đem hộp y tế đến cho hắn xử lý vết thương.

Bình luận đoạn văn

“Cảm ơn.”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan cười lạnh:

Bình luận đoạn văn

“Không có gì, xem như chúng ta huề nhau.”
“Huề?”
Trúc Đoan biết mình lỡ lời, giả bộ phớt lờ, thuận tay đóng cửa phòng rồi chạy như bay về giường của mình. 

Bình luận đoạn văn

Có lẽ Cẩm Lĩnh đã quên, năm Trúc Đoan lớp bảy từng đi lạc, bị… chó dại của nhà chủ tịch xã cắn, là hắn cõng cô chạy như bay đi tiêm phòng rồi mượn điện thoại gọi ba mẹ đến đón cả hai. Ngày hôm đó, nếu không có cái vươn tay và tấm lưng ấm áp của Cẩm Lĩnh, có lẽ Trúc Đoan sẽ rất sợ, rất đau.

Bình luận đoạn văn

Chuyện vặt vãnh như lông gà vỏ tỏi, người đó hẳn đã quên, chỉ có Trúc Đoan là nhớ như in.

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan vùi mặt vào gối, vừa lúc nhận được tin nhắn của Long Vũ:

Bình luận đoạn văn

“Mai tôi tới đón cậu đi học nhé? Lúc về thì đến nhà tôi lấy xe đạp về.”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan gửi xe đạp của mình ở nhà Long Vũ, vì nhà cậu ngay cạnh quảng trường, khoảng cách đến trường cũng không quá xa. 

Bình luận đoạn văn

“Ừ, hôm nay cảm ơn cậu nhiều.”

Bình luận đoạn văn

“Anh cậu sao rồi?”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan nhìn chằm chằm bốn chữ trên màn hình, lăn tăn không biết nên đính chính Cẩm Lĩnh không phải anh trai cô, hay là trả lời rằng Cẩm Lĩnh đã ổn rồi.

Bình luận đoạn văn

Không ai biết cô và Cẩm Lĩnh sống chung nhà, những người bạn thân thiết thì chỉ loáng thoáng đoán rằng nhà hai người gần nhau, thường xuyên về chung một tuyến đường.

Bình luận đoạn văn

Nhưng sau hôm nay… Nếu trong đám đông vây xem đánh nhau kia có bạn cùng lớp của họ, ắt hẳn rất nhanh mọi người sẽ biết Cẩm Lĩnh chính là “anh trai” của cô.  

Bình luận đoạn văn

“Anh ta không phải anh trai tôi.”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan mím môi nhìn chằm chằm tin nhắn:

Bình luận đoạn văn

“Vậy hẳn hai người rất thân thiết?”

Bình luận đoạn văn

Thân thiết…

Bình luận đoạn văn

Là chuyện đã từng.
Trúc Đoan lật người, giơ điện thoại thật cao giữa không trung, lắc lư chân.

Bình luận đoạn văn

Trên đời này, Trúc Đoan chưa từng gặp ai giỏi ngụy trang, sống giả tạo mà không ai hay biết như Cẩm Lĩnh, vì thế cực kì căm ghét hắn. Cô không thể trả lời như thế được, đành giả bộ hỏi về bài tập ngày mai, sau đó “chúc ngủ ngon” rồi tắt điện thoại. 

Bình luận đoạn văn

Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ ba nhịp một cách lịch sự, không cần đoán cũng biết là ai.

Bình luận đoạn văn

“Cuối cùng cũng muốn đi bệnh viện rồi đúng không?”

Bình luận đoạn văn

Cẩm Lĩnh nhìn chồng sách dày cộm trong tay mình, nhẹ giọng:

Bình luận đoạn văn

“‘Mẹ’ vừa gọi.”

Bình luận đoạn văn

Nói đến cũng kỳ lạ, ba mẹ Trúc Đoan hy vọng có thể cho Cẩm Lĩnh mọt gia đình trọn vẹn mà hắn không may khuyết thiếu, nên dụ dỗ hắn gọi mình là “ba mẹ”. Thời gian chảy trôi, gọi nhiều thành quen, đôi khi Trúc Đoan thật sự cảm thấy mình có thêm một người thân vô cùng quan trọng.

Bình luận đoạn văn

Cô mếu máo, hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Nhưng tôi buồn ngủ lắm.”

Bình luận đoạn văn

Chuyện này cũng thường diễn ra, ba mẹ thường cậy nhờ Cẩm Lĩnh kèm cặp Trúc Đoan trong học tập. 

Bình luận đoạn văn

Đặc biệt là mấy ngày được nghỉ học thêm như hôm nay…

Bình luận đoạn văn

“Học xong rồi ngủ.”

Bình luận đoạn văn

“Học không vào.”

Bình luận đoạn văn

“Đi rửa mặt bằng nước lạnh đi.”

Bình luận đoạn văn

“Với lại anh đau chân, tôi không nỡ làm khổ anh.”

Bình luận đoạn văn

Cả hai đứng giữa cánh cửa, im lặng giằng co.

Bình luận đoạn văn

Cuối cùng là Trúc Đoan thua cuộc, vì một câu nói.

Bình luận đoạn văn

“Tôi chịu khổ quen rồi.”

Bình luận đoạn văn

Một khoảng lặng dài.

Bình luận đoạn văn

Trong lòng mỗi người sẽ có một nơi vô cùng mềm mại và yếu ớt, đó gọi là điểm yếu. Có lẽ chính Trúc Đoan cũng không nhận ra điểm yếu của mình, cô chỉ biết Cẩm Lĩnh luôn có cách khiến cô không biết phải phản kháng ra sao.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px