Ba mẹ đi công tác ở thủ đô, hôm nay vẫn chưa về, cả căn nhà chỉ có Trúc Đoan và Cẩm Lĩnh. Khoảng bảy rưỡi cô có tiết ở trung tâm tiếng anh, thường ngày là Cẩm Lĩnh đưa đón, nhưng hôm nay Trúc Đoan cố ý đạp xe thật nhanh, như thể muốn cách Cẩm Lĩnh thật xa.

Bình luận đoạn văn

Tiếc thay, khoảng cách mà Trúc Đoan khó khăn mới tạo ra được, Cẩm Lĩnh chẳng tốn mấy phút đã rút ngắn.

Bình luận đoạn văn

“Chân dài, ghét nhất mấy người chân dài!”
Trúc Đoan đột ngột phanh xe, quay đầu nhìn Cẩm Lĩnh đang ung dung dùng đôi chân dài như một chiếc chân chống. Cô cực kì ghen tỵ, thầm mong sau này cũng cao lớn như hắn. 

Bình luận đoạn văn

Đến lúc đó…

Bình luận đoạn văn

“Giả vờ giả vịt làm gì? Hôm nay ba mẹ vẫn chưa về kịp đâu, không cần đưa rước tôi làm gì.”
“Ờ.”

Bình luận đoạn văn

Cái vẻ thờ ơ đó luôn dễ dàng chọc giận Trúc Đoan. 

Bình luận đoạn văn

Cô cảm giác mình như con nhóc khờ đang nổi khùng đấm vào một cái gối bằng bông, không đau cũng chẳng nhức, nhưng cực kì khó chịu.

Bình luận đoạn văn

“Vậy đừng có chạy theo tôi nữa.”

Bình luận đoạn văn

“Ừm.”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan hít sâu một cái, tức tới mức run tay, nhanh chóng quay người, tiếp tục đạp xe.

Bình luận đoạn văn

Đi qua hai con ngõ, tới một cột đèn đường đang chớp tắt liên tục vì chập điện. 

Bình luận đoạn văn

Qua gương chiếu hậu, Trúc Đoan thấy Cẩm Lĩnh bình tĩnh đạp phía sau mình. 

Bình luận đoạn văn

Khi cô đạp chậm, hắn thong thả. Nếu cô đạp nhanh, hắn bình tĩnh ngắm nhìn đường phố, nhưng khoảng cách giữa hai người không hề ngày càng cách xa nhau như Trúc Đoan muốn. 

Bình luận đoạn văn

Tiếng bánh xe ma sát với mặt đường do phanh gấp cực kì chói tai, khiến Cẩm Lĩnh cũng phải khẽ cau mày. 

Bình luận đoạn văn

“Tôi đã nói là không cần người kèm cặp, anh không hiểu à?”
“Tôi đi dạo.”

Bình luận đoạn văn

Lời muốn thốt ra nghẹn lại trong cổ họng, Trúc Đoan mấp máy môi, mặt đỏ lên. 

Bình luận đoạn văn

“Vậy anh dạo con đường khác được không? Hôm nay tôi muốn đi một mình.”

Bình luận đoạn văn

Cẩm Lĩnh nhìn cô, ánh mắt có phần suy tư.

Bình luận đoạn văn

“Được.”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan gượng cười, tự cho bản thân một cơ hội nữa, quay người đạp xe thật nhanh.

Bình luận đoạn văn

Quả nhiên, lần này Cẩm Lĩnh không bám theo phía sau nữa.

Bình luận đoạn văn

Đến trung tâm, Trúc Đoan gặp Long Vũ, bạn học cùng lớp của mình đang quay đầu xe đạp.

Bình luận đoạn văn

“Ơ… Hôm nay cậu lại trốn học à?”

Bình luận đoạn văn

“Oan quá bí thư của tôi ơi! Hôm nay được nghỉ, cô có việc đột xuất.”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan “ồ” khẽ, sau đó cũng quay đầu xe. Lúc này Long Vũ chợt lên tiếng:

Bình luận đoạn văn

“Cậu về à? Hay là đi đâu đó chơi không?”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan khá thân với cậu bé này, từng nhiều lần giúp nhau chép bài khi đối phương xin nghỉ phép. 

Bình luận đoạn văn

“Đi đâu?”

Bình luận đoạn văn

Hôm nay ba mẹ không có nhà, Cẩm Lĩnh cũng không bám theo sau, là cơ hội hiếm có của Trúc Đoan.

Bình luận đoạn văn

“Cậu nghe vụ của trường Victory chưa?”

Bình luận đoạn văn

“Vụ gì?”

Bình luận đoạn văn

“Đánh nhau. Nghe nói đám bên đó gai mắt đứa nào trong khối mình, hẹn đánh nhau máy lần mà không thành.”
“Thầy cô có biết không?”
“Mấy lần trước thì đều bị phát hiện cả, nhưng lần này thì không rõ. Tụi nó hẹn nhau ở quảng trường, giờ chắc đang ầm ĩ ở đó rồi. Đi xem không?”
Trúc Đoan thoáng do dự, cô ham vui nhưng vẫn biết hành vi tụ tập “gây rối an ninh” như thế là không tốt, nếu không cẩn thận sẽ bị kỷ luật cực kỳ nghiêm.  

Bình luận đoạn văn

“Đừng sợ, dù có chuyện gì thì tôi bảo vệ cậu.”

Bình luận đoạn văn

Long Vũ nằm trong đội bóng rổ của trường, dáng người cao lớn, thốt ra câu nói đó cực kì đáng tin. 

Bình luận đoạn văn

“Vậy…”

Bình luận đoạn văn

“Đi! Thường ngày làm gì có cơ hội này!”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan gật đầu, cả hai cùng đạp xe về hướng quảng trường thành phố.

Bình luận đoạn văn

Chẳng qua, Trúc Đoan thật sự không ngờ tới mình sẽ bắt gặp khuôn mặt quen thuộc trong đám thiếu niên xốc nổi ấy.

Bình luận đoạn văn

Cẩm Lĩnh đứng giữa đám đông, cổ áo sơ mi dính máu, không biết là của anh hay của tên mặt sẹo đang nghiêng ngả chống tay vào hàng rào sắt kia nữa. Hắn khoác vẻ lạnh lùng thường thấy, bình tĩnh nhìn mấy kẻ đối diện, tựa như không để họ vào mắt.

Bình luận đoạn văn

Đợi đến khi bản thân tỉnh táo lại, Trúc Đoan đã đứng giữa đám đông, vươn tay nắm lấy cổ tay của Cẩm Lĩnh.

Bình luận đoạn văn

“Anh hai!”

Bình luận đoạn văn

Tiếng “anh hai” này quá đột ngột, cũng quá xa lạ, Cẩm Lĩnh ngẩn ra. Lần gần nhất nghe tiếng gọi thân thiết như thế là ba năm trước.

Bình luận đoạn văn

“Con nhóc ranh!”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan nhìn tên vừa hét lên, phát hiện bọn họ chính là đám học sinh cá biệt chặn mình sau sân trường buổi chiều nay.

Bình luận đoạn văn

Ông trời thật biết cách trêu đùa Trúc Đoan.

Bình luận đoạn văn

“Gọi nó là ‘anh hai’? Cẩm Lĩnh à, mày làm gì để em gái mày phải chối đay đảy, nói với tụi tao rằng không có người anh trai nào? Nếu biết nó là em mày, tụi tao đâu có để nó đi dễ như thế.”

Bình luận đoạn văn

Trúc Đoan vô thức hít sâu một hơi, giả bộ không nghe thấy, tái mặt nhìn người bên cạnh:

Bình luận đoạn văn

“Anh có bị thương ở đâu không?”

Bình luận đoạn văn

Lúc này mới nhìn rõ, một bên vạt áo Cẩm Lĩnh lấm lem bùn đất, xương quai xanh và trán đều có vết đỏ bất thường.

Bình luận đoạn văn

“Đi thôi! Đi về…”

Bình luận đoạn văn

Cẩm Lĩnh bị cô kéo đi, thế mà thật sự cất bước. 

Bình luận đoạn văn

Thấy mình bị phớt lờ, nhóc mặt sẹo méo mặt, gầm lên, lao đến, vươn tay muốn tóm cái gáy trắng nõn của Trúc Đoan. Bàn tay mập mạp lập tức bị những ngón tay thon dài chặn lại, Cẩm Lĩnh đẩy nhẹ Trúc Đoan ra, rồi đứng chắn giữa cô và tên nhóc côn đồ.

Bình luận đoạn văn

“Mày muốn gì?”

Bình luận đoạn văn

Giọng Cẩm Lĩnh không có sự kích động như đối thủ của mình, trái lại cực kỳ bình tĩnh.

Bình luận đoạn văn

“Tao đã nói rồi, tao muốn mày tránh xa mấy đứa con gái 11A6 ra.”

Bình luận đoạn văn

Hắn ngẫm nghĩ, bổ sung thêm: “Nhất là Thanh Loan.”

Bình luận đoạn văn

“Không thì sao?”

Bình luận đoạn văn

“Nhừ đòn.”

Bình luận đoạn văn

Đối phương trừng mắt nhìn Cẩm Lĩnh, lâu sau mới nhận được cái gật đầu lạnh lùng của Cẩm Lĩnh.
“Nói lời giữ lấy lời!”

Bình luận đoạn văn

Cẩm Lĩnh không thèm đáp lại nữa. 

Bình luận đoạn văn

Hắn theo Trúc Đoan ra khỏi đám đông, đi về phía chiếc xe đạp được để gọn sát hàng rào trong ánh mắt soi mói của mọi người.
“Đứng đó làm gì? Lấy xe đi.”

Bình luận đoạn văn

“Em về trước đi.”

Bình luận đoạn văn

“Anh định quay lại đánh nhau à?”

Bình luận đoạn văn

“Không.”

Bình luận đoạn văn

“Vậy sao không cùng về?”

Bình luận đoạn văn

Cẩm Lĩnh không định nhắc lại câu “tôi muốn đi một mình” nửa tiếng trước của Trúc Đoan. Hắn cúi đầu nhìn chân mình, nhẹ giọng:

Bình luận đoạn văn

“Tôi đau chân.”

Bình luận đoạn văn

Đúng thật, ống quần tối màu của Cẩm Lĩnh dính bết vào cổ chân hắn, ướt nhẹp, không biết vô tình dính nước bùn hay bị máu thấm ướt nữa. Trúc Đoan lập tức ngồi xổm xuống, vươn tay định vén ống quần của Cẩm Lĩnh, nhưng chàng trai nhanh nhẹn né tránh. 

Bình luận đoạn văn

Cô gái ngẩng đầu, vừa hay đối diện với đôi mắt sâu hun hút của hắn.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px