Chương 15
Cảnh báo
"Đói không?"
Đang đứng cạnh nhau trước cửa quán bar, đột nhiên Liam Nguyễn cất tiếng hỏi. Nơi này ngoài Cảnh ra chẳng còn ai, bản thân cậu cũng biết thừa anh hỏi mình, vậy mà vẫn lúng túng hỏi lại:
"Em ạ? Em á? Em không… Không…"
"Ăn nhé? Bên kia có waffle."
Cứ như nói với bản thân, Liam hỏi xong thì đi thẳng một mạch sang bên kia đường. Cảnh bối rối nhìn trước ngó sau không biết có nên vào trong báo cho Thiên Minh một tiếng hay không; song nỗi sợ bị anh bỏ lại phía sau đã lớn hơn, cậu mặc kệ, vội vã đuổi theo.
Dưới ánh đèn vàng nhạt của xe tải bán waffle, cậu sinh viên trẻ đứng núp sau tấm lưng cao lớn của người đàn ông, ngước mắt dỏng tai nghe anh nói cười với người bán hàng bằng tiếng Pháp thành thạo. Giọng anh vốn trầm, lại thêm cách nhả chữ cộc lốc, ngôn ngữ mà người ta chẳng vẫn xưng tụng là "âm thanh lãng mạn nhất thế giới" nay nghe gãy gọn đến cọc cằn như đang mắng người. Cảnh không chắc lắm nhưng cậu đoán anh có biết tiếng Đức, anh biết khá nhiều thứ tiếng mà.
Giống như việc cả buổi tối anh chỉ toàn dùng tiếng Anh với cậu dù họ đều là đồng hương đất Việt.
"Một sốt hạt phỉ và một… Cậu ăn gì? Này, ăn gì? Sao cái mặt cứ ngốc ra thế?"
Anh chẳng thèm nể mặt người bạn mới quen mà búng "cốp" rõ đau lên trán Cảnh, một vùng đỏ dần hiện lên giữa khuôn mặt xinh trai của thằng nhóc. Cậu ngơ ngác nhìn anh, sau đó vội vàng nhìn lên menu bằng tiếng Pháp chẳng có chút hình minh họa nào, chỉ bừa vào một dòng:
"Đây ạ."
Ánh mắt của Liam rất quỷ nhưng anh không nói gì. Chừng vài phút sau khi hai chiếc bánh nóng hổi ra lò, Cảnh mới hiểu tại sao anh lại nhìn mình như thế.
Waffle với bột ớt paprika là sao ấy? Vì Liam cứ quan sát như thể muốn cậu ăn thử lắm nên Cảnh nhắm mắt nhắm mũi cắn một miếng thật to. Ớt cay xè xộc lên khiến cậu to như gà mắc tóc, nước mắt sinh lý đầm đìa chảy xuống. Sẵn cơn say chuếnh choáng, mỗi lần ho đầu Cảnh lại ong lên như bị ai gõ búa vào, cơ thể cứ ngả nghiêng như sắp ngã.
Bộp một tiếng, cậu sà vào lồng ngực vững chãi của người đứng bên cạnh, còn nghe rõ tiếng thở dài của anh. Một chai sữa thủy tinh được dúi vào tay cậu.
"Là tôi không tốt, bỏ cái đó đi, ăn phần tôi này."
Cảnh dụi mắt đỏ hoe, ngượng ngùng nói:
"Em… Em không ăn được hạt phỉ."
"Sao không nói?!"
Liam bất ngờ nên cao giọng, thế mà Cảnh lại sợ rụt cả cổ. Cậu ngước nhìn lên, dáng vẻ đẫm lệ đáng thương như bị bắt nạt:
"…Em xin lỗi."
"Không… Không phải là tôi mắng cậu." Liam bối rối xoa gáy, "Uống sữa đi rồi theo tôi."
Cảnh vâng lời anh rồi vội vã đuổi theo những sải chân dài của đối phương. Đêm ở Mariembourg nhộn nhịp vừa đủ, tuy không quá đông đúc nhưng hàng quán vẫn sáng đèn cả một dọc phố. Các nhà hàng đã đóng cửa từ mười một giờ, đêm cuối tuần chỉ còn các quầy Friterie và Kebab vẫn đón khách.
Hai người cứ vừa đi vừa trao đổi mấy câu chuyện tầm phào, chẳng biết từ lúc nào tay Cảnh đã cầm rất nhiều đồ ăn mà Liam mua cho. Nào là khoai tây chiên, nào là Mitraillette, bánh mì Kebab, món nào món nấy mỗi phần đều nhiều đến nặng trĩu cả tay. Phần sốt được tưới đẫm lên thịt thơm phức. "Đổ bê tông" được kha khá rồi thì Liam lại dắt cậu vào một quán nhậu khác, lần đầu nếm thử những giọt bia địa phương trứ danh của nước Bỉ - nơi văn hóa Tây Âu giao thoa một cách hài hòa.
Cảnh ngồi cạnh nhìn anh thoải mái chuyện trò với bartender. Kể cả là ở cự li gần như thế này, kể cả khi chẳng ở trên đường nhựa hay dưới ánh đèn, dường như anh vẫn luôn mang theo một loại hào quang lấp lánh chói mắt chẳng bao giờ tắt nổi.
Ánh đèn từ quầy bar hắt xuống ly thủy tinh trong suốt, xuyên qua màu rượu óng ánh tạo nên những dải màu đổ xuống mặt bàn gỗ. Rượu và bia đã ngấm khá kỹ, bartender có hỏi gì cậu cũng chỉ biết gật đầu. Thậm chí đến khi có người chủ động đến tán tỉnh, Cảnh cũng chẳng tránh đi.
"Hey Schöner, trinkst du einen mit mir?" (Này nhóc xinh trai, uống với anh một ly không?)
Đối phương là một người Đức. Anh ta chống khuỷu tay xuống mặt bàn quầy, thân người cao lớn nghiêng tới áp sát Cảnh. Cảnh ngơ ngác nhìn bàn tay thô ráp của anh ta, lại chậm chạp nhìn lên khuôn mặt nam tính đậm chất xứ Âu; chẳng hiểu nghĩ gì mà cong môi nở một nụ cười không khỏi khiến người ta phải đỏ mặt.
Người đàn ông lạ mặt chưa buông hết câu khen ngợi tán tỉnh, chiếc ghế xoay mà Cảnh đang ngồi bỗng bị kéo một cách thô bạo. Đang từ tư thế ngồi nhìn người lạ, Cảnh đã bị quay về tư thế đối diện với Liam Nguyễn bên trái, lưng đưa về phía ly rượu mới vừa được đặt xuống.
"Wie wäre es, wenn du mich zuerst um Erlaubnis bittest?" (Thế còn xin phép tôi trước thì sao nhỉ?)
Qua vai Cảnh, Liam Nguyễn nhìn người lạ bằng ánh mắt hình viên đạn. Trước cảnh tượng này, anh ta chỉ ngại ngùng nhún vai một cái rồi bỏ đi.
"…Haha."
Nghe tiếng thằng nhóc cười, Liam cúi đầu nhìn cậu, hỏi: "Cậu cười gì?"
"Anh biết nói tiếng Đức thật này!"
Cảnh vui như vừa chiến thắng một màn cá cược nào đó mà Liam chưa từng nghe vậy, cứ ngả nghiêng cười mãi. Thằng nhóc này có biết cậu ấy cười lên dễ thương lắm không? Tuổi trẻ tốt thật đấy, chắc là vì cái gì cũng chưa trải nên cười cứ tít cả mắt vào một cách ngây thơ. Nhưng cũng nhờ dáng vẻ vô tư vô lo này mà anh đã có một buổi tối khá vui vẻ.
"Về thôi. Cậu ở đâu, tôi gọi Uber cho."
Một bàn tay to lớn luồn vào tóc Cảnh vò rối. Cảnh nhìn chằm chằm vào người đàn ông, một lúc sau mới sắp xếp được suy nghĩ trong đầu mình:
"Anh không… đưa em về chỗ anh ạ?"
"Để làm gì cơ? …À, không. Tôi không làm với người say."
"Thế phải làm sao bây giờ?"
Câu hỏi ngây thơ đến nực cười, Liam bó tay nhìn cậu: "Làm sao là làm sao nữa? Cậu vội lắm à?"
Cảnh gật đầu.
"…Thật luôn. Thế đã làm với ai bao giờ chưa?"
Cảnh lắc đầu.
"Chưa mà bày đặt vội cái gì. Tò mò?"
Cậu muốn nói là "Thích anh" nhưng không dám, lại gật đầu thật mạnh thêm một cái nữa.
Cảm giác như có một ánh mắt đang trắng trợn quét mình một lượt từ trên xuống dưới, Cảnh vô thức nín thở chờ đợi phán quyết. Nếu Liam khăng khăng không muốn dây dưa, cậu cũng sẽ ngoan ngoãn về khách sạn của mình ngay lập tức, không nhất thuyết phải mè nhèo làm phiền anh.
Vậy mà anh lại nói:
"Thế thì cho cậu một tiếng để tỉnh rượu. Không tỉnh được thì giải tán đấy."
"…Vâng." Cảnh cười nhạt, tựa đầu lên vai Liam, "Anh ơi, em biết rồi."
Liam đưa cậu ra quảng trường gần quán nhậu để hóng gió. Hai người ngồi cạnh nhau trên băng ghế giữa khoảng sân trống, nhắm mắt tận hưởng những làn gió mát cuốn bay đi cơn say chuếnh choáng trong đầu. Cảnh thấy Liam hay kiểm tra điện thoại dù chẳng có tin gì mới, thấy ánh mắt anh chốc chốc lại đượm buồn nhìn lên bầu trời không gợn mây ánh sao.
Hình như anh đang có tâm sự. Anh đã trông nặng lòng từ lúc ngồi ở Stigma rồi. Rượu say không làm anh đủ yếu mềm để trút gánh tâm tư. Cảnh biết anh cũng chẳng đủ tin cậy mình để làm thế, cậu cũng chỉ dám mong vài tiếng ngắn ngủi vừa rồi mình đã ít nhiều làm anh vui vẻ.
Cách chừng một gang tay về bên phải là bàn tay Liam chống lên mặt ghế. Bàn tay Cảnh cẩn thận bò ngang như con cua để áp sát anh, sau đó ngoắc hai ngón tay út vào nhau.
Liam bật ra một tiếng cười trầm. Có trời mới biết được tim Cảnh khi ấy đập mạnh nhường nào.
"Đi nhé?"
Chiếc áo khoác đội của Liam được anh khoác lên vai Cảnh, nhẹ nhàng anh hỏi. Rồi cậu gật đầu.
Đến khi tỉnh táo lại, Cảnh đã thấy mình ngồi trên chiếc giường kingsized của một phòng khách sạn cao cấp. Cậu ngẩn ngơ nhìn nửa thân trên vạm vỡ của Liam sau khi anh vứt chiếc áo phông nhàu nhĩ xuống góc giường. Hình thể người đàn ông được tôi luyện từ chế độ rèn sức căng thẳng đẹp như bức tượng tạc dưới tay nhà điêu khắc tài ba nhất. Anh có ba nốt ruồi tạo thành hình tam giác trên tuyến nhân ngư, có một vết sẹo trên ngực trái, có một hình xăm trên phần hõm vai ngực, có một nốt ruồi son trên cổ. Cảnh chậm chạp nhận ra điều ấy khi Liam Nguyễn đã chen vào giữa hai chân cậu.
Đôi mắt tam bạch của Liam Nguyễn nhìn xuống rồi ngước lên như đang đánh giá kích cỡ con mồi xem có thể vừa miệng trong một lần nuốt trọn hay không. Đuôi mắt anh hơi xếch lên. Cái dáng vẻ lưu manh du côn này, rốt cuộc nhìn bao lần cũng không thấy chán được.
Vì là lần đầu tiên nên chỉ thấy đau thôi. Cảnh cắn môi đến bật máu, suýt đấm Liam mấy lần.
"Thả lỏng ra nào…"
Việc không thể tiến vào toàn bộ chiều dài khiến anh khó mà tận hưởng trọn vẹn được khoái cảm. Cảm giác khó chịu thôi thúc anh rút ra, đó cũng là lúc anh nghe thấy tiếng nôn khan ọ ọe của bạn giường. Liam giật chiếc gối bị ép chặt chỉ để thấy Cảnh đang nghiêng đầu qua một bên, nước mắt đầm đìa ướt đẫm một mảng ga giường trắng.
Anh nhận ra mình không phải là người duy nhất thấy khổ sở.
Rốt cuộc họ đang làm gì vậy.
Anh đang làm gì vậy. Sao cứ toàn làm việc khiến bản thân không hạnh phúc.
Rượu ngấm sâu khiến đầu óc anh mụ mị dần. Anh dùng hai tay ôm lấy đôi má ướt sũng của Cảnh, hung hăng lau mạnh khóe mắt cậu.
"…Đừng khóc…" Đây vậy mà lại là lời thằng nhóc ấy nói với anh trước, "Danh Lam, đừng khóc."
"…Là tôi không tốt. Đừng bỏ rơi tôi được không…"
Từ phía trên, nước mắt của Liam chảy xuống ngực cậu lấm tấm từng giọt như mưa. Những giọt nước nặng nề ấy như mang theo trăm vạn bi sầu nên mới nặng nề như vậy, khiến cho cõi lòng Cảnh tan nát. Đây là lý do anh ngồi một mình uống rượu trong buổi liên hoan sao? Đây là lý do đưa một người lạ lên giường khách sạn sao? Vì một người đã rời đi dù anh đã cầu xin "Đừng bỏ rơi tôi" trong nước mắt?
Anh thì có gì không tốt. Vươn tay lên ôm lấy cổ người đàn ông phía trên mình, Cảnh vừa kéo anh vào một cái ôm thật chặt vừa nghĩ. Anh tốt chết đi được. Anh là người tốt nhất trên đời này và hễ có bất cứ ai nghi ngờ điều đó, tôi đều sẵn sàng ném hàng trăm luận điểm vào mặt họ để chứng minh. Ai dám nói anh không tốt. Không ai được nói anh không tốt, kể cả bản thân anh.
"Tôi… vẫn muốn tiếp tục đua… Tôi không muốn từ bỏ."
Tại sao không? Anh có thể đua xe mãi mãi. Tôi có thể kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền, xây một trường đua đặt tên anh, để anh tha hồ vẫy vùng với đam mê.
Nếu anh nói tôi đừng đi thì tốt rồi. Tốt cho anh. Vì suốt tám năm qua, tôi chưa từng có suy nghĩ sẽ quay lưng lại với anh.
Ai làm anh buồn vậy? Tôi thì sẽ không bao giờ làm vậy đâu. Cảnh đã nghĩ thế khi cảm nhận được vòng tay Liam đáp lại cái ôm vỗ về từ mình.
"Em nói dối đấy."
Cảnh hôn lên trán, hôn lên khóe mắt người đàn ông.
"Em thích anh nhất."
Cuộc giao hoan bị bỏ dở vì chẳng ai có tâm trạng. Cảnh thấy như vậy hay hơn. Lần đầu với người trong lòng cũng thích đấy, nhưng đau như vậy cậu không chịu được. Liam Nguyễn bị cơn say đánh gục rồi, với chừng ấy rượu mà anh nốc vào bụng, không nôn lần nào mà vẫn ngủ say như chết được thì cũng tài. Cậu lau vệt nước mắt trên khóe mi anh. Khi đầu ngón tay lướt qua hàng mi dày, cậu có cảm giác như bị điện giật.
Cảnh là con một, bạn bè thì không quá nhiều, đây là lần đầu tiên cậu ngủ với người khác. Cậu ngại ngủ chung vì thói ngủ nông dễ tỉnh, nhưng Liam Nguyễn ngủ lại nằm im như pho tượng chẳng phiền đến ai cả, thậm chí chỉ ngủ một tư thế mà chẳng thèm nhúc nhích. Cảnh áp tai lên lồng ngực phập phồng chậm rãi của anh và nghĩ, nếu như sau này cứ có thể ngủ bên anh như vậy, có lẽ đó sẽ là những đêm vô mộng đẹp đẽ nhất.
Khi nào anh tỉnh lại, cậu muốn được làm quen với anh một cách đường đường chính chính.
Cậu chìm vào mê man với những kỳ vọng đơn thuần, ngây thơ như thế.
Sáng hôm sau tỉnh dậy vì một hồi chuông báo thức rất mảnh, Liam Nguyễn vẫn nằm bên cạnh cậu, cùng một nhiệt độ như khi cậu rúc vào lòng anh đêm qua. Cảnh rón rén rời giường, mặc quần áo, để lại một tờ giấy nhớ có lời nhắn và số điện thoại trên mặt bàn trước khi quơ hết đồ đạc vào túi để rời đi.
[Gọi em nhé.]
Cậu lưu luyến mùi hương anh, nhưng bài thi cuối kỳ không phải thứ mà tình cảm mới nhú có thể ngáng đường. Cảnh về homestay tham gia thi. Trong hai tiếng ngắn ngủi ấy chỉ toàn nghĩ về anh, về sự dịu dàng của anh, về sự mềm yếu bất ngờ của anh; cách anh tin tưởng vùi mình trong lòng cậu rơi nước mắt. Mùi cologne của anh. Thương hiệu thuốc lá anh hút. Hình xăm của anh. Nốt ruồi của anh. Cảnh nhớ chúng. Cậu yêu chúng, không phải với tư cách một người hâm mộ.
Mà vì dù Liam Nguyễn không phải thần tượng của cậu, đêm ấy ngồi cạnh anh như vậy, cậu cũng vẫn sẽ phải lòng anh mà thôi.
Thi xong mới có thời gian soạn lại đồ đạc. Cảnh bất ngờ nhìn chiếc áo khoác đồng phục Phoenix quá cỡ trên tay mình. Mang theo từ lúc nào vậy? Cậu không cố tình mang áo của anh về, trong đầu đã lập tức tính đến chuyện trả lại; chỉ là con tim khờ khạo vẫn thích một mình một kiểu, cứ đập tung lên trong nỗi hưng phấn có một cái cớ để gặp anh ấy lần nữa.
Em có áo của anh, có ký ức một đêm ta trải qua cùng nhau. Anh còn chờ gì mà không gọi điện cho em.
Gọi cho em đi, gọi cho em đi, Liam. Em tuyệt đối sẽ không để anh chờ đến hồi chuông thứ hai.
Mỗi một ngày trôi qua, Cảnh đều nhìn vào điện thoại với ý nghĩ như thế.
Nhưng chuyện đó đã không xảy ra.
Cảnh mất một năm để chấp nhận rằng Liam sẽ không bao giờ gọi điện cho mình. Rằng, mình, thằng sinh viên ngốc nghếch ngây thơ chưa từng biết yêu là gì; mình, trong cái đêm chỉ toàn rượu và nuối tiếc ấy, chỉ là một lựa chọn đáng quên của anh. Cậu đáng ra phải biết từ lúc anh khóc vì người khác rằng mình chẳng đáng một hạt gạo trong bộ nhớ của anh. Hay hoặc chăng cậu biết thừa, chỉ là vẫn kỳ vọng hão huyền cho đến khi bị kéo rơi ngược về thực tại.
Trong nỗi buồn mênh mang, cậu dường như đã sống một cuộc đời vô định để người khác định đoạt giúp. Trong đó có cả cuộc gặp mặt xem mắt mà gia đình dàn xếp cho với một người bản thân chưa từng tiếp xúc. Tên cô ấy là Nguyễn Thúy Quỳnh, kém cậu một tuổi.
Đêm ấy cậu không say, chỉ là muốn thử xem lúc đau lòng mà làm tình thì sẽ được giải thoát như thế nào. Muốn biết anh ấy đã có suy nghĩ gì. Nhưng xem ra anh ấy vẫn may mắn hơn rồi, vì anh ấy vẫn có thể cảm thấy hối hận. Cảnh thì không được phép. Bởi vì sau đó, Quỳnh có thai.
Cậu có hối hận vì đã ngủ với Quỳnh hay không. Cậu có hối hận đã thuyết phục Quỳnh kết hôn và sinh con hay không-
Ngày bé Ly Ly ra đời,
Cảnh không dám hỏi mình những câu đó nữa.
Từ ấy về sau, cuộc đời không được phép có hai chữ "hối hận" nữa rồi.