Hồi 1: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ - Chương 3: Hữu nhan vô hạnh, họa tùy thân *.
(*) Hữu nhan vô hạnh, họa tùy thân: Mặt đẹp mà nết không có, họa theo sát thân.
[Mình tự viết đấy, giỏi chưa?:33]
Sáng sớm canh năm(*), tiếng gà gáy vọng về từ phía xa kéo Rạng Đông tỉnh dậy. Thị hơi cong người, cả cơ thể ê ẩm như vừa bị ai đánh cho một trận. Lũ muỗi vo ve bên tai làm thị không tài nào chịu nổi. Rạng Đông khó khăn mở mắt ra, tay thị quờ quạng về trước tìm chăn nhưng chỉ chạm được đến một thanh gỗ lớn sần sùi. Thị mở mắt, giữa tầm nhìn mờ ảo xuất hiện mấy cái chân bàn.
(*) Canh năm: 3 - 5 giờ sáng.
Rạng Đông nhăn mặt, phải mất một lúc lâu sau thị mới nhớ ra tình hình hiện tại. Thị đang ở Hương Thảo, để làm nhiệm vụ đánh thức lương tri cho Điền Phong...
Đúng rồi! Điền Phong!
Thị bật ngay dậy, quay ngoắt người nhìn về phía giường. May mắn thay, y vẫn nằm nguyên vẹn đó chưa mất miếng nào.
Rạng Đông lồm cồm bò dậy, thị nắm đại cái áo tứ thân khoác lên vai. Rồi đờ đẫn vò mái tóc rối bù, bước đi xiêu vẹo đến gần y.
Khi đang ngủ, nếu bỏ qua từng bợn máu trên người y, Điền Phong trông bớt đáng sợ hơn hẳn. Khi y thức, thị luôn bị đôi mắt đen sâu hoắm của y thu hút, đến nỗi không để ý được điều gì khác. Giờ nhìn xem, đúng là một người có đôi mắt đẹp khó mà xấu nổi.
Điền Phong có thể coi như khá đẹp theo kiểu hơi điên điên. Mắt ra mắt, mũi ra mũi, ngũ quan rõ ràng không bị trộn vào nhau.
Nói chung là vẫn giống con người. Nếu bỏ đi mấy vết sẹo và vết máu khắp mặt thì hẳn sẽ còn dễ nhìn hơn.
Rạng Đông tự khen tinh thần thị quá tốt, chuyện đáng sợ tối qua vẫn chưa quên mà đã dám đứng đây xét nét mặt tiền Điền Phong.
Thị nhìn kĩ một chút, vết máu khô tối hôm qua chưa được xử lý, giờ càng thêm đáng sợ. Chúng đóng từng bợn, từng bợn loang lổ trên gương mặt y, kéo dài xuống tận cổ. Bộ quần áo tạm bợ sẫm màu hơi ngả đen.
Thấy ghê!
Rạng Đông nhìn lại mình, thị cũng thấy ghê!
Càng nghĩ càng thấy kinh, Rạng Đông liền không nghĩ nữa. Thôi thì ít ra y chưa thối lắm.
“Để anh thế này, người ta đánh giá tôi chết.” Nghĩ là làm, thị quay người lóc cóc ra ngoài tìm nước.
Trước khi đi, để tránh bị người ta gọi quan đến bắt vì nghi ngờ giết người. Rạng Đông vứt cái áo tứ thân đã bị bẩn lại, khoát lên một tấm áo bà ba(*) nhạt màu, thản nhiên ra ngoài.
(*) Áo bà ba: là trang phục truyền thống đặc trưng của người dân Nam Bộ, Việt Nam, nổi tiếng với nét đẹp giản dị, mộc mạc và gần gũi. Thường mặc theo bộ với quần lụa đenáo có thiết kế không cổ, tay dài, thân trước cài cúc, thân sau nguyên mảnh, xẻ tà hai bên hông, thường kèm túi, phổ biến nhất ở vùng sông nước đồng bằng sông Cửu Long.
Bên ngoài, trời vẫn chưa sáng hẳn, ánh mặt trời buổi sớm lờ mờ xuyên qua những làn khói bếp, mơ màng như một bức tranh thủy mặc. Không khí mù mịt mùi khói và rơm rạ cháy, xen giữa là ít vị ngọt từ khoai sắn.
Phía bên kia bếp, hai, ba cô người làm mang áo yếm quần rộng, chân trần lúi húi ra vào trong gian bếp của quán trọ. Cứ chốc chốc họ lại ngó nhau cười duyên.
Một em con gái môi đỏ, răng đen lá lánh(*) nhận ra Rạng Đông, lật đật thả đồ trong tay xuống, chạy đến hỏi: “Chị cần gì ạ?”
(*) Tục nhuộm răng, ăn trầu của người Việt xưa.
Chưa kịp nhoẻn miệng cười đáp, mặt con nhỏ đã tái mét, tay hơi run run chỉ thị: “Trời ơi, ai làm gì chị mà lại thành thế kia?”
Rạng Đông nhìn theo tay con nhỏ, chợt nhớ đến tối qua. Thị phất tay tỏ vẻ không sao: “Tôi lỡ tay thôi. Nên muốn xin ít nước lau mình, nhờ em.”
Thị phải công nhận rằng người làm ở đây khá đáng tin. Dù nhìn thị như tên tội nhân vừa bị truy đuổi mém chết, con nhỏ và bạn bè nó chẳng hé răng hỏi thêm nửa lời. Giá mà Điền Phong cũng hiểu chuyện thế đã may cho thị.
Chỉ mới nghĩ đến y, Rạng Đông đã thấy đầu thị đau nhói. Thị vừa tùy tiện quẹt khăn ướt khắp người vừa liếc xéo y. Rõ là chuyện chung. Vậy mà dường như chỉ có thị lao tâm khổ tứ.
Lo xong cho mình, Rạng Đông mới từ từ cầm khăn kia đến chỗ Điền Phong. Thị vừa định lau mặt cho y, y liền mở bừng mắt, hơi cau mày nhìn thị.
Đôi đồng tử co rụt lại như dã thú bắt gặp kẻ thù, sát khí đặc quánh khiến tay thị cứng đơ trong phút chốc.
Ánh mắt ấy vừa cảnh giác, vừa pha chút phẫn nộ và khó hiểu. Cứ như thể việc thị định lau mặt cho y là chuyện tày trời, đáng chém. So với lúc thị bắt trói Điền Phong, ánh mắt y hiện tại càng đáng sợ hơn.
Da gà trên người thị lại đua nhau nổi lên như nấm mọc sau mưa. Nhưng rất nhanh đã bình thường trở lại. Tâm tĩnh như nước, thị thu những sợi tơ trói chặt y, đưa khăn đến trước mặt y.
Rạng Đông cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh: “... Mặt anh dính máu bẩn quá, lau sạch đi.”
Thấy Điền Phong mãi không nhúc nhích. Thị nhắm mắt nhắm mũi, cúi người nhét đại vào tay y: “Nhanh lên, hôm nay ta có việc phải làm đấy.” Rạng Đông lầm bầm: “Bộ quần áo trên người anh nữa, nên đổi đi thôi. Trông chẳng giống người lương thiện chút nào.”
Trông vừa rách rưới vừa đầy sát khí. Nếu có cơ hội, thị sẽ bắt y mang áo ngũ thân, quần trắng, đội khăn xếp và đi hia như mấy ông có của xem sao. Hẳn cảnh đó buồn cười lắm.
Chân thị nhẹ nhàng bước lùi lại. Sau đó, bắt ngay lấy khoảnh khắc Điền Phong ném chiếc khăn về phía thị, Rạng Đông kéo giật hai tay về sau. Những sợi tơ được kết bằng khí quấn chặt lấy hai tay Điền Phong, giữ nguyên khung cảnh y định tấn công thị.
Hai tay y đang đưa lên, người nhổm dậy, đôi mắt khóa chặt về phía cổ thị. Tiếng thở nặng nề như đang tức giận.
Có lẽ y dự định ném cái khăn vào mặt thị, nhằm che mất tầm nhìn. Hai tay y, một tay bẻ cổ, một tay bịt kín miệng Rạng Đông. Rắc một tiếng, một tiếng nhỏ xíu thôi, thị sẽ đi đời nhà ma ngay.
Tính toán giỏi thật!
Rạng Đông tức đến bật cười: “Anh đây là muốn chống đối tôi đến cùng đúng không?” Thị dứt khoát thu tay lại, giật phắt tấm khăn lơ lửng bên cạnh, vò vò cho nước chảy ra một chút.
Điền Phong dường như hiểu thị muốn làm gì. Cằm y nghiến chặt lại, gân xanh nổi đầy trán. Những tiếng gầm gừ kẹt trong cuống họng, giận dữ và có phần căm phẫn. Như loài dã thú dù bị dồn vào đường cũng vẫn chầu chực chờ đợi cơ hội cắt nát cổ kẻ săn mồi.
Rạng Đông rùng mình nhìn cách y cố giằng ra từ mấy sợi tơ. Những sợi khí mỏng bị kéo căng, bóp lấy làn da Điền Phong tạo thành những vết lằn sâu. Khi y gắng sức thoát ra, chúng sẽ siết chặt hơn, đến nỗi cứa vào thịt.
Từng dòng máu đỏ rỉ ra, chảy dọc xuống khắp cơ thể y. Nhất là hai tay Điền Phong, tất cả tơ quấn quanh chúng đều đỏ ngầu hệt đôi mắt y. Tối hôm qua cũng thế, khác cái là hôm nay y làm thật.
Rạng Đông: ... Tổ sư cha nhà anh, bị điên à?
Rạng Đông bỗng lao tới, úp khăn vào mặt y. Thị vội vội vàng vàng chà qua lại thật nhanh rồi xoay người bỏ chạy, mặc xác y tự sinh tự diệt.
Dù sao mình cũng đã lập trận nhốt y trong phòng rồi, sợ gì chứ! Rạng Đông nghĩ.