Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Âm dương cách biệt

Chương 3: Tình bạn (1)

*Reng reng reng...

Vào lúc tiết học kết thúc, tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi liền kêu vang. Bầu không khí trong lớp khi ấy trở nên rộn ràng hơn hẳn: người thì ra ngoài phụ giúp giáo viên, người thì tham gia các trò chơi giải trí, người thì trò chuyện cùng với các bạn đồng trang lứa, người thì đi giải quyết những công việc cá nhân,... Tuy nhiên, giữa sự náo nhiệt và nhộn nhịp ấy, vẫn có những nốt trầm như Lâm - người chỉ biết ngồi im một chỗ mặc cho thời gian dần trôi. Tưởng chừng hôm nay cũng sẽ như bao ngày khác, nhưng khi Lâm đang thẫn thờ nằm dài trên mặt bàn, bỗng có một cô bạn tiến đến chỗ cậu ngồi và cất tiếng hỏi:

“Lâm nè, dạo này cậu có vẻ thân với Phương nhỉ?”

Cô bạn ấy tên là Nguyễn Thị Thanh Hiền, và cũng là bạn cùng lớp với Lâm. Hiền tuy không giữ chức vụ gì, nhưng cô rất nổi tiếng trong lớp bởi tính tình hiền lành thân thiện cùng gương mặt khả ái tựa hoa. Ngoài ra, Hiền còn sở hữu làn da trắng mịn, mái tóc đen dài óng ả mượt mà, cặp môi nhỏ nhắn dễ thương, và đôi mắt chứa đựng nét dịu dàng khiến người ta không khỏi bị thu hút. Có thể nói, Hiền là một trong những người xinh xắn nhất lớp của Lâm.

“Hả? Ừ thì bọn tớ ngồi gần nhau cũng một thời gian dài rồi mà, nên thân nhau là điều dễ hiểu thôi.” Lâm bối rối gãi đầu, do trước giờ không nói chuyện nhiều với Hiền nên cậu có đôi chút lúng túng.

“Vậy à. Mà sau giờ học cậu có rảnh không? Tớ muốn nói chuyện với cậu chút.” Hiền mỉm cười hỏi Lâm.

“Tối tớ có ca làm thêm, nhưng dành chút thời gian sau giờ học vẫn được.” Lâm tất nhiên không muốn từ chối bởi chẳng mấy khi cậu có dịp trò chuyện cùng Hiền.

“Ừm, sẽ nhanh thôi. Hẹn cậu trước cổng trường nhé.” Hiền nói xong liền quay về chỗ ngồi.

Ủa? Trước cổng trường ư? Không nói trong lớp được à?

Chắc nhỏ định nói chuyện gì đó liên quan đến Phương ha?

Dù sao Hiền với Phương cũng là đôi bạn thân.

Mà... nhắc đến Phương... mình lại thấy đau đầu...

Đã hơn 2 tuần trôi qua kể từ lúc Lâm nói dối Phương. Đương nhiên, hiện tại Phương vẫn chưa biết được sự thật bởi Lâm đã quyết định giữ bí mật này đến lúc xuống mồ. Dù trong lòng cả hai vẫn còn những trăn trở chưa thể gỡ bỏ, nhưng để tiến bước, bọn cậu đành “nhắm mắt” mà quay trở lại cuộc sống thường nhật.

Thời gian dần trôi và giờ tan trường đã đến. Ngay sau khi đứng lên chào cô giáo, Lâm bỏ sách vở vô cặp, đi ra khỏi lớp rồi hướng thẳng tới cổng trường.

Khi vừa đến nơi, Lâm đã thấy Hiền đang tựa lưng vào bức tường trước cổng. Biết cô đang chờ mình, cậu liền bước lại gần và hỏi:

“Chào. Hiền có chuyện muốn nói với tớ nhỉ?”

“Vừa đi vừa nói chuyện nhé.” Hiền đề xuất.

“Đi đâu cơ?” Lâm thắc mắc.

“Cứ đi về nhà cậu đi, tớ đi theo cậu một đoạn. Căn bản tớ không muốn nói chuyện này ở trường lắm...”  Hiền vừa nói vừa đảo mắt xung quanh như thể sợ ai đó nghe thấy.

“À ừm được thôi.” Tuy trong lòng Lâm còn nhiều thắc mắc, nhưng cậu vẫn đồng ý.

Sau đấy, Lâm cùng Hiền rảo bước đi về. Hai người đi song song với nhau, vừa đi vừa trò chuyện:

“Cậu hẳn biết chuyện của Phương rồi nhỉ?” Hiền hỏi.

“Ừ, chuyện người yêu cậu ấy mất rồi đúng không?” Giọng Lâm hơi chùng xuống.

“Đúng vậy đấy, kể từ khi đó tớ thấy Phương trầm hẳn đi, nên lo cho cậu ấy lắm.” Nét mặt Hiền thể hiện rõ sự lo lắng.

“Phương có một cô bạn thân tốt thật ha.” Lầm khẽ cười.

“Tốt đâu... Tớ chẳng làm được gì cho cậu ấy cả. Tớ thậm chí còn không dám hỏi han nhiều, bởi sợ nhắc lại chuyện đó sẽ khiến Phương buồn hơn.” Hiền thở dài một tiếng, cùng với đó là vẻ đượm buồn ánh lên trên gương mặt cô.

“Vậy cậu muốn tìm tớ để hỏi chi tiết mọi chuyện hả?” Nghe câu trả lời từ Hiền, Lâm dần hiểu ra lý do cô tìm đến mình.

“Ừ, và còn một việc nữa.” Hiền giơ ngón trỏ.

“Việc gì?” Giọng Lâm phảng phất sự tò mò.

“2 tuần nữa là sinh nhật Phương rồi, nên tớ muốn tổ chức sinh nhật cho Phương để giúp cậu ấy vui lên. Lâm sẽ giúp tớ chứ?” Hiền nhìn Lâm với ánh mắt đầy mong chờ, như thể thầm hy vọng cậu sẽ giúp đỡ cô.

Hả!?

Sinh nhật của Phương ư!? Giờ mình mới biết đấy!

Thảo nào Hiền không muốn nói chuyện trước cổng trường, chắc do sợ Phương nghe thấy.

“Được thôi. Vậy cậu có kế hoạch chưa?” Lâm tất nhiên đồng ý giúp.

“Có sơ sơ rồi. Ngày mai là Chủ nhật nên cậu đến nhà tớ nhé?” Hiền đề xuất.

“Thực ra ngày mai tớ có ca làm, tuy vậy xin nghỉ vẫn được bởi ổng chủ cũng dễ tính. Cơ mà... nhà cậu ở đâu nhỉ?” Dù Hiền nổi tiếng trong lớp, nhưng do chẳng mấy khi trò chuyện nên Lâm gần như mù tịt về thông tin cá nhân của cô.

“Đây, để tớ lấy giấy ra ghi cho.” Hiền thò tay vào chiếc cặp đang đeo bên hông, lần mò lấy giấy và bút ra để ghi địa chỉ vào.

Mà sinh nhật à...

Cũng hên thật đấy.

Tuy chuyện đó mình đã giải quyết xong rồi, nhưng Phương vẫn còn rầu rĩ như trước. Đây sẽ là cơ hội tốt để giúp nhỏ vui lên.

“Ở đây hả?” Lâm liền nhận lấy tờ giấy mà Hiền vừa ghi địa chỉ, chăm chú nhìn vào nó. “Cũng gần trường phết nhỉ? Sáng mai tớ sẽ qua.”

“Ừ, nhớ đấy. Tạm biệt.” Hiền vẫy tay chào Lâm.

“Tạm biệt.” Lâm và Hiền bắt đầu tách nhau ra.

Chà...

Không biết sau vụ này, mọi chuyện có ổn hơn không nhỉ?

Mong đến ngày mai quá ta.

Mặt trời dần khuất sau đường chân trời, nhường chỗ cho mặt trăng lặng lẽ lên cao. Một ngày nữa lại trôi qua và chứng khó ngủ của Lâm vẫn còn đấy. Kể từ ngày Lâm quyết định lừa dối Phương, tâm trí cậu luôn bị giằng xé bởi những lời trách móc, bởi những cơn dày vò không dứt từ trong sâu thẳm tâm hồn. Lâm hiểu, hiểu rất rõ rằng việc cậu làm là sai trái, nhưng... đây lại là con đường duy nhất để giữ Phương lại trên cõi đời này.

Liệu... mình có làm đúng chứ?

Ngày hôm đó, Lâm đã tạo ra một lời nói dối tàn độc.

Một lời nói dối khiến Phương hiểu sai sự thật.

Một lời nói dối khiến cô Ma nữ ghét cậu.

Một lời nói dối khiến anh Nam căm thù cậu.

Và cũng chính lời nói dối ấy... đã găm vào lòng Lâm một vết thương sâu hoắm, ám ảnh cậu tới tận bây giờ.

Nhưng...

Lời nói dối ấy giúp Phương tránh xa cái chết.

Lời nói dối ấy giúp Lâm giữ được người bạn thân duy nhất của mình.

Nhưng...

Phương vẫn buồn.

Và Lâm cũng... buồn.

Liệu... hành động giúp đỡ ấy, có thật sự là giúp?

Hay chỉ là một sai lầm mang lớp vỏ đẹp đẽ mà chính Lâm đã tạo ra?

.

.

.

*Reeeng reeeng reeeng...

Arghhh, đau đầu thật đấy.

“Sáng rồi à...”

Lâm bật dậy, tắt chuông, rời khỏi giường rồi sở soạn để đến nhà Hiền. Việc tổ chức sinh nhật cho Phương chắc hẳn sẽ cải thiện phần nào tâm trạng của cả hai, nên Lâm muốn bắt tay vào việc sớm nhất có thể.

Sau khi sở soạn xong, Lâm ăn sáng rồi đi bộ đến nhà Hiền. Khoảng cách giữa hai nhà không quá xa nên chỉ 20 phút sau, Lâm đã đến địa chỉ được ghi trong giấy.

“Đến nơi rồi.”

Trước mắt Lâm là một căn nhà 4 tầng đồ sộ, được phủ lớp sơn màu trắng tinh khôi và thiết kế theo phong cách hiện đại. Ở tầng trệt, cánh cổng ra vào màu đen làm bằng kim loại với các thanh ngang đều đặn đã lập tức thu hút sự chú ý của Lâm bởi cảm giác quý phái, bền vững mà nó mang lại. Phía sau cánh cổng là khoảng sân nhỏ được dùng để để xe, đồng thời phục vụ thú vui cây cảnh của chủ nhân căn nhà.

Ở bên trong, nền sân được lát bằng những viên gạch chống trơn màu xám vừa sạch sẽ vừa thẩm mỹ, tạo cảm giác thoải mái cho những ai bước vào. Phía cuối khoảng sân là lớp cửa thứ hai - một cánh cửa gỗ màu nâu sang trọng và bóng mịn, mang lại vẻ uy nghi mà ấm áp nơi hiên nhà.

Không chỉ dừng mắt ở phía dưới, Lâm ngẩng đầu lên, ngước nhìn tầng 2 và tầng 3 của căn nhà. Ngoài các khung cửa sổ được thiết kế đơn giản mà tinh tế, nơi đây còn lắp đặt hệ cửa nhôm kính dẫn ra ban công - khu vực dùng để trồng những chậu cây be bé và hóng gió trời. Đặc biệt hơn nữa, ở tầng 4 có một pergola[1] nhỏ xinh - khoảng không gian mà nhiều gia đình thường dùng để vui chơi và thư giãn.

Căn nhà này... quá đỗi hoành tráng rồi...

Thật sự là nhà Hiền sao?

“Hmm, theo như địa chỉ thì là chỗ này nhỉ? Thử bấm chuông coi.” Lâm đối chiếu thật kỹ biển số nhà với địa chỉ được ghi trên tờ giấy, sau đó mới ấn chuông cửa.

“Mời vào.” Vừa nghe tiếng chuông, Hiền liền chạy ra mở cửa cho Lâm.

Đi vào bên trong, Lâm không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ sang trọng của căn nhà. Nào là không gian rộng rãi tưởng chừng như vô tận, nào là những bức tường nhẵn mịn với các tông màu trung tính nhẹ nhàng, nào là sàn nhà trắng tinh được lát bằng gạch đá cẩm thạch đắt đỏ, nào là chỗ đồ nội thất cao cấp được thiết kế tinh xảo từng chi tiết,... Cảnh tượng này đã khiến Lâm dụi mắt đôi ba lần, để xem đây có phải hiện thực hay không, bởi nếu chỉ nhìn vào bề ngoài của Hiền, chắc chắn không ai nghĩ cô là một tiểu thư nhà giàu.

“Hôm nay ba mẹ tớ bận cả rồi, nên chỉ có hai chúng ta thôi. Lên phòng tớ bàn việc nhé.” Hiền đi trước, dẫn Lâm lên phòng của cô.

Oa... ra đây là phòng của Hiền.

Căn phòng ngủ của Hiền cực kỳ rộng rãi với chiếc cửa kính lớn dẫn ra ban công. Ở giữa phòng, chiếc giường ngủ cùng khung giường làm bằng gỗ cao cấp chiễm trệ ngay đó, trở thành tâm điểm của toàn bộ không gian. Bên trên khung giường là bộ chăn ga gối đệm màu hồng phẳng phiu gọn gàng, tạo cảm giác thoải mái và dễ chịu cho những ai nằm nghỉ. Xung quanh, những món đồ nội thất như đèn ngủ cây, bàn trang điểm, bàn học và tủ quần áo âm tường được sắp đặt hài hòa, tô thêm vẻ thanh thoát và trang nhã trong căn phòng.

Tường phòng ngủ được sơn màu trắng tinh khôi, làm cho không gian trở nên sáng sủa, đồng thời mang lại cảm giác sạch sẽ, tinh tươm cho nơi này. Treo trên tường là quạt điện và điều hòa, cũng như vô số bằng khen, thành tích mà Hiền đạt được từ thuở bé đến giờ. Lúc này, nắng sớm bắt đầu lách qua ô cửa kính, khẽ quệt vào trong căn phòng một nét mực vàng óng dịu nhẹ. Dưới chiếc cọ thần kỳ của ban mai, từng góc nhỏ bỗng bừng lên những gam màu mơ màng mà chẳng kém phần ấm áp, ôm lấy những ai bước vào bằng bầu không khí thư thái, an nhiên.

“Ăn uống gì không Lâm?” Ngồi lên giường của mình, Hiền bắt đầu hỏi chuyện Lâm.

“Không, tớ không đói.” Lâm ngồi đối diện với Hiền trên chiếc ghế bên cạnh bàn học.

“Vậy bàn việc luôn nhé?” Hiền vào thẳng vấn đề.

“Ừm.” Lâm gật đầu.

Lâm sang nhà Hiền từ lúc 8 giờ sáng và trao đổi với cô đến tận 11 giờ trưa. Đương nhiên, ngoài nói về kế hoạch tổ chức sinh nhật dành cho Phương, hai người bọn cậu còn mải mê hàn huyên đủ thứ chuyện bên lề nên mới lâu như vậy.

“Cha mẹ cậu lúc nào cũng vắng nhà như vậy à?” Lâm thắc mắc.

“Ừ, cha mẹ tớ thường đi làm đến tối mới về, còn tháng này thì họ đang có chuyến công tác nước ngoài. Bởi vậy, chúng ta có thể thoải mái tổ chức sinh nhật cho Phương tại nhà tớ vào buổi tối hôm đấy. À, về vị trí cụ thể... hmm... dùng cái pergola trên tầng 4 nhé, chỗ đó vừa đẹp vừa thoáng.” Hiền giải thích.

“Không, ý tớ là... hay phải ở một mình trong một căn nhà lớn như vậy... thì có buồn không ấy?” Giọng Lâm trầm xuống.

“Haha, không đâu, dần thì sẽ quen thôi.” Hiền tươi cười đáp.

Dần thì sẽ quen à...

Nghe hay thật đấy, không biết đến khi nào mình mới quen được với cái vấn đề đang gặp phải đây...?

Dạo này mất ngủ thật sự, đêm nào cũng phải thao thức bởi cảm giác tội lỗi khi lừa dối Phương. Hy vọng ngày mình quen được với vấn đề này sẽ sớm đế-

“Ơ kìa, sao cậu lại khóc?” Thấy những giọt nước mắt bỗng dưng rơi trên đôi má Hiền, Lâm không khỏi ngỡ ngàng.

“Hở? À, ừm... à không, à...” Hiền lau nước mắt, cô cố giấu đi những giọt lệ của bản thân, nhưng...

 “Hức... Nói là vậy chứ... tớ... tớ vẫn chẳng thể nào quen được, dù đã ở trong tình cảnh này nhiều năm rồi. Tớ cô đơn lắm, tủi thân lắm... hức...” Những giọt nước mắt vẫn lã tã rơi, để rồi cô phải nghẹn ngào mà giãi bày.

Chết rồi.

Nên nói gì bây giờ...

Ahhhh, nên làm gì đâyyyyyyyyyy!!!

“Xin lỗi.” Hiền cúi mặt xuống, vừa lau nước mắt vừa nói.

“Hả? Có gì đâu mà xin lỗi. Nói gì thì nói chứ, ba cái cô đơn ai mà quen cho nổi, tớ cũng ghét cô đơn lắm nè.” Bằng giọng điệu ấm áp, Lâm cố dỗ dành Hiền.

“Haha, thế hả.” Hiền gắng cười dù những giọt nước mắt vẫn đang rơi.

“Ừm.” Lâm cũng cười theo.

“Tệ quá, không khí đang vui vẻ mà tự dưng nước mắt tớ lại chảy ra... hức...” Hiền gắng kìm nước mắt lại, nhưng vẫn không thể.

“Trời ơi, kiểm soát cảm xúc khó lắm chứ đùa. Chưa kể, trong hoàn cảnh này cậu không cần kìm nén gì hết, cứ tự nhiên mà khóc, tự nhiên mà cười. Chẳng phải chúng ta là bạn sao? Tớ luôn sẵn lòng lắng nghe và đón nhận những xúc cảm của Hiền mà.” Lâm đặt tay lên vai Hiền.

“Ahhh chết tiệt... cậu nói hay quá làm tớ muốn khóc thêm đấy!!!” Hiền lấy tay che mặt.

“Ehe, muốn khóc thì cứ khóc đi.” Lâm trưng ra vẻ mặt an nhiên.

“Ừm.”

Ra là...

Có những thứ chẳng thể quen nổi à...

Một lúc sau, cảm xúc của Hiền đã ổn định hơn và những giọt nước mắt cũng không còn rơi nữa. Để rồi, cô tiếp tục tâm sự với Lâm:

“Thực ra thì... hồi bé tớ không hay ở một mình như vậy đâu, cha mẹ tớ dành nhiều thời gian bên tớ lắm. Họ sáng đi làm, trưa về nhà với tớ, rồi chiều đi làm, và tối lại về nhà với tớ. Chưa kể, tớ còn được cha mẹ dẫn đi chơi nhiều ơi là nhiều. Cả gia đình vừa nắm tay nhau, vừa vui đùa bên nhau. Hạnh phúc cực kỳ luôn.”

“Tuy vậy, khi tớ lên cấp 2, cha mẹ tớ có những bước tiến trong sự nghiệp, kèm theo đó là khối lượng công việc tăng lên theo thời gian. Thực ra thì tốt cho cha mẹ tớ thôi, nhưng dần dần, họ không còn hay về nhà nữa. Mà có về nhà thì... gia đình tớ cũng chẳng mấy khi trò chuyện cùng nhau. Không còn những cuộc trò chuyện vui vẻ như xưa, thay vào đó là một vài câu hỏi khô khan, và rồi ai lo việc người nấy. Ngày qua ngày đều như vậy, mọi thứ lặp đi lặp lại đến chán ngắt.”

“Ban đầu, tớ có chút buồn, nhưng vẫn luôn tự nhủ dần rồi sẽ quen thôi. Cho đến khi... tớ nhìn thấy một đứa trẻ vui cười ở công viên cùng cha mẹ của nó... hay đúng hơn là nhìn thấy hình ảnh bản thân hồi xưa. Những dòng suy nghĩ về gia đình cứ thế tuôn chảy trong tâm trí, để rồi, khi đứa trẻ chạy đến ôm cha mẹ nó, tớ vô thức bật khóc. Có lẽ vì tủi thân, hoặc bởi vì do tớ tự biết được rằng... mình đã đánh mất những ngày tháng ấy rồi. Và cũng chính khoảnh khắc đó, tớ nhận ra bản thân sợ nỗi cô đơn vô cùng.”

Sau đấy, Hiền trải lòng về cách cô hay làm để khỏa lấp nỗi cô đơn, về cách cô cố gắng làm bạn với mọi người, về cách cô quyết tâm đem lại sự đầm ấm cho gia đình dù chưa đạt được kết quả. Ở phía Lâm, cậu chỉ chăm chú lắng nghe những tâm tư của Hiền, từng chút, từng chút một, như thể người bạn thân lâu năm.

“Tớ tin rằng sẽ có một ngày gia đình cậu trở lại như xưa thôi. Cậu biết đấy, đâu có gì là mãi mãi đâu, kể cả tình trạng này cũng vậy. Có lên thì sẽ có xuống, có xuống thì sẽ có lên. Quan trọng là, việc cậu cố gắng giữ cái tinh thần này ấy... thực sự làm tớ nể phục lắm. Và cha mẹ cậu, chắc chắn một ngày nào đó, họ sẽ phải ngoảnh mặt lại mà nhìn những nỗ lực của cậu, chắc chắn.” Lâm an ủi, đồng thời khích lệ Hiền.

“Ừm. Thực sự thì tớ không đòi hỏi cha mẹ tớ dành thời gian cho tớ nhiều hơn đâu, bởi tớ cũng hiểu cho công việc của họ mà. Nhưng ít nhất, tớ muốn những giây phút ngắn ngủi mà gia đình tớ ở bên nhau không còn lạnh nhạt như hiện giờ nữa.” Hiền tủm tỉm cười khi nghe lời an ủi của Lâm.

“Chúc cậu sớm đạt được mong muốn đó nha. Nếu có gì cần giúp, cứ gọi cho tớ.” Lâm lấy ngón cái chỉ vào bản thân, thể hiện vẻ đáng tin cậy.

“Cảm ơn cậu nhiều. Nói thiệt chứ, lâu lắm rồi tớ mới có dịp trải lòng cùng một người bạn đấy.” Hiền cảm ơn cùng nụ cười trên môi.

“Không có gì đâu, chỗ bạn bè mà.” Lâm cũng nở nụ cười.

“Vậy Lâm có chuyện gì muốn trải lòng không?” Hiền hỏi.

“Ơ...” Lâm bỗng ngơ người lại.

“Sao thế?” Hiền nhìn Lâm bằng ánh mắt lo lắng xen chút tò mò.

“Lần đầu có người hỏi tớ câu đó đấy.” Lâm lúng túng gãi đầu.

“Thì tớ vừa trải lòng với Lâm mà, nên cũng muốn được nghe cậu tâm sự chút.” Hiền khẽ nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng.

Mình... có điều gì cần trải lòng không ư...?

Haha, tất nhiên là có chứ...

Nhưng mà... mình không muốn.

Nếu mình trải lòng...

Thì Hiền sẽ biết mình là một tên bịp bợm lừa dối người khác.

Là một thằng khốn ích kỷ sẵn sàng làm mọi thứ vì lợi ích bản thân.

Vả lại... câu chuyện đó, dẫu sao cũng quá khó tin.

Nên mình chỉ muốn giữ mãi trong lòng.

Không bao giờ hé ra, dù chỉ nửa chữ.

“Haha, phát hiện rồi nha~” Hiền khúc khích cười.

“H- hả!?” Lâm giật mình.

“Cậu đang rơm rớm nước mắt kìa, vậy câu trả lời chắc chắn là có rồi.” Hiền chỉ tay vào Lâm.

“Hả! Không!” Lâm vội lấy tay lau nước mắt.

“Thôi nào, không cần phải giấu đâu. Chẳng phải hai ta là bạn sao?” Bằng giọng điệu trầm ấm, Hiền nói.

Bạn ư...

Dẫu vậy...

Dẫu vậy...

“Ừ, có đấy.”

Nói ra rồi.

Mình không thể...

Kiềm lòng được nữa...

“Vậy hả, thế nói ra đi. Tớ đã sẵn sàng để nghe rồi.” Bằng ánh mắt trìu mến, Hiền nhìn thẳng vào đôi mắt Lâm.

Không biết vì lý do gì...

Nhưng mình muốn...

Mình muốn chia sẻ mọi thứ...

Với người con gái này.

Lâm kể lại những gì đã xảy ra vào ngày cậu bắt gặp Phương định tự vẫn cũng như quyết định lừa dối Phương của bản thân. Đó tuy là một câu chuyện khó tin, nhưng Hiền vẫn chăm chú lắng nghe từng lời Lâm nói mà chẳng ngắt quãng lần nào.

“Ra chuyện là vậy à.” Sau khi nghe Lâm giãi bày, nét mặt căng như dây đàn của Hiền liền chùng xuống. “Cậu hẳn đã phải chịu đựng nhiều rồi nhỉ, Lâm?” Hiền vươn đôi tay ra, chạm vào mu bàn tay đang siết chặt và run rẩy của Lâm. Khóe môi cô khẽ cong lên một chút, ánh mắt đong đầy vẻ dịu dàng.

“Cậu tin tớ ư?” Lâm ngạc nhiên.

“Ừ, tớ tin cậu.” Hiền khẳng định chắc nịch.

“Vậy... cậu ghét tớ chứ?” Lâm lảng tránh ánh nhìn của Hiền, giọng nói có chút bẽn lẽn.

“Không.” Một lần nữa, Hiền dứt khoát đưa ra câu trả lời chắc nịch dành cho Lâm.

“Kể cả... kể cả khi tớ là một kẻ dối trá?” Bằng đôi mắt ngấn lệ, Lâm nhìn Hiền.

“Ừm.”

Lâm đứng hình mất vài giây. Câu trả lời đầy dứt khoát của Hiền đã thực sự chạm đến trái tim cậu, khiến nước mắt Lâm như muốn tuôn ra như thác đổ.

“Cảm ơn, thực sự cảm ơn cậu rất nhiều.” Như thể trút bớt được gánh nặng trong lòng, tâm hồn Lâm giờ đây đã nhẹ nhõm hơn phần nào.

“Không có gì đâu, chỗ bạn bè mà.” Hiền mượn lại câu khi nãy của Lâm để trả lời.

“Haha, giờ tớ về đây.” Khi để ý đồng hồ đã điểm quá giờ trưa, Lâm chủ động dừng cuộc trò chuyện lại và đứng dậy, chuẩn bị đi về.

“Chờ chút, hôm nay cậu rảnh cả ngày chứ Lâm?” Hiền túm lấy ống tay áo của Lâm.

“Tớ rảnh, có chuyện gì không?” Lâm ngơ ngác hỏi lại.

“Đi với tớ.” Ánh mắt Hiền bỗng đổi khác, như thể cô vừa hạ quyết tâm cho một việc quan trọng.

“Đi đâu?” Lâm khẽ cau mày, gương mặt lộ rõ vẻ khó hiểu xen chút bất ngờ.

“Đi gặp anh người yêu đã mất của Phương và cô bạn Ma nữ của cậu.” Hiền nhoẻn miệng cười, thể hiện rõ phong thái tự tin của cô.

“Hả!?” Lâm không khỏi thấy sốc trước lời đề nghị của Hiền.



[1] Một kiến trúc ngoài trời gồm các trụ cột vững chắc và mái che để ngỏ, có thể được trang trí bằng các loại cây dây leo

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px