Cảnh báo

Nhiều chi tiết nhạy cảm về xu hướng tính dục và tình dục.
Người bạn cũ đã lâu không gặp

Ba ngày nay tôi không gặp con gái cô Trúc. Đêm kia không về, hôm qua nó cũng mất dạng. Sáng sớm khi xuống nhà, tôi vô tình ngó sang phòng con bé, cửa phòng mở toang và trống trơn. Đêm qua vẫn chưa về? Thế mà mẹ nó chẳng nói gì. Tôi thức dậy như mọi ngày, tắt chế độ máy bay, kiểm tra tin nhắn từ Lam. Chợt lóe trong tim những lời tối qua: “Vì ban đầu trông cậu giống mấy tay sành chơi kín tiếng, kiểu chỉ cần xinh thì sẽ tán ngay.”

“Giống thật à?” Tôi hỏi.

Em cười trừ. “Nên tớ nghĩ cậu chưa thực sự thích tớ đâu. Nói vậy thôi, tớ vẫn muốn làm bạn với cậu. Thấy ổn thì đi ăn với nhau, trò chuyện các thứ như trước. Còn ngại thì cứ vờ như không quen. Nhưng thú thực tâm sự với cậu rất vui, Quang ạ. Làm tớ nhớ khoảng thời gian thức cùng mối tình đồng giới.”

“Thật không?”

“Thật,” Lam đáp. “Cậu rất đặc biệt.”

“Được. Tớ thích cậu. Nếu cậu có người yêu rồi thì tớ sẽ coi như không biết.” Và khi thốt lên, tôi cảm thức một thứ gì vừa rỉ ra trong tim mình, một nỗi cô đơn khủng khiếp tràn khỏi miệng, trôi theo câu nói ấy. Nhiều năm rồi tôi mới cảm nhận lại cơn đau kiểu này.


❋❋❋


Trước ngày Khiêm hẹn vào Sài Gòn khoảng hai tuần, tôi đến cơ quan hơi muộn với thường nhật. Ngỡ mình sẽ vô thức tránh mặt em, nhưng đến khi thực sự gặp em, tôi hiểu rằng mình không thể rời xa người con gái này. Rất lâu rồi kể từ lần cuối tôi có cảm giác này. Dĩ nhiên mối quan hệ hiện tại khiến tôi chẳng còn hứng nói lời đường mật nữa. Tôi vẫn trò chuyện như chưa có gì, em cũng không nhắc về chuyện đó, trưa vẫn ăn cùng nhau. Thậm chí tối Lam còn rủ đi xem Tro tàn rực rỡ. Cảm tưởng cả hai gần gũi hơn trước, làm đôi lúc tôi giả định việc Lam nói mình có bồ chỉ là thử lòng. Ngay lần đầu gặp Lam đã lừa tôi một vố, chẳng gì đảm bảo em không làm thế lần nữa. Tôi từ chối với lý do “hết tiền” và em chỉ gật đầu.

Định về nhà luôn vì tôi “hết tiền” thật. Song trên đường bỗng muốn la cà đâu đó, ít nhất không phải căn trọ ngán ngẩm cùng đứa con gái hóng hách, thế là tôi tấp vào quán cà phê cách cơ quan năm cây. Gọi đen đá quen thuộc, không phải cần tỉnh táo mà bởi tôi chẳng thấy món nào rẻ hơn. Đúng lúc đó, tôi trông thấy một người phụ nữ gợi cảm giác thân thuộc, đương ngồi đọc sách trong góc quán. Hình như là người chờ đèn đỏ tôi thấy hôm qua, croptop ba lỗ hở bụng và hoodie zipper đen làm tôi nhớ ra, nhưng cái thân thuộc dường như kéo dài hơn nhiều. Tôi đến ngồi bàn bên cạnh, quay lưng với cô, vẫn mặc sơ mi quần tây và cứ thế đợi cà phê mang đến. Đôi lúc ngoảnh ra sau, săm soi từng chi tiết trên khuôn mặt đó, xem ký ức mình đã đánh rơi ở đâu. Hoài công, rốt cuộc tôi chẳng nhớ nổi đây là ai chỉ đến khi chính người phụ nữ mở lời. “Anh nghĩ làm vậy là hay ư?” Cô nói.

“Tôi làm gì?” Tôi hơi bối rối.

“Quang à?” Giọng cô trầm, không đúng, là giọng đàn ông.

“Vâng?” Tôi đáp.

“Không nhận ra sao?”

Một khoảng lặng dài để tôi hiểu… thằng Sơn! Tôi không nhớ hắn có sở thích mặc đồ nữ. Tôi ngồi vào cùng bàn, “Giờ tao là Phương Nhi,” Nhi gọi bạc xỉu và chúng tôi khởi sự tỉ tê về thời đi học như những cặp đôi cấp tiến khác trên đời. Nhìn mặt cô, khả dĩ liên tưởng đến Sơn, còn nét xưa nhưng thuộc một kiểu đẹp nữ tính, nếu không nói, chắc chắn không thể biết đây từng là đàn ông. Nhi à, cái tên đẹp cho một người con gái.

“Mày vào Nam từ bao giờ?”

“Sau khi tốt nghiệp đại học,” vẫn giọng của Sơn mà tôi quen nghe từ lúc hắn dậy thì, hoàn toàn chệch khớp với ngoại hình thiếu nữ hiện giờ. Cô bặm môi, đôi môi thoa son bóng, nhìn ra cửa sổ như đợi chờ.

“Tao nghe vài người kháo mày bỏ học?”

“Tao luôn dằn vặt liệu ấy có phải lỗi mình hay không.”

“Mày kể chi tiết được chứ?” Tôi hỏi.

Nhi cởi hoodie zipper đen và túi đeo chéo đặt xuống ghế, vuốt tóc ngược từ đỉnh đầu ra sau, làn tóc óng mượt xoăn dài qua ngực, chuỗi hành động thanh thoát như chủ ý làm duyên. Cô phô bờ vai trần thẳng nuột, không gồ xương, lưng cong yểu điệu, bộ ngực vừa vặn, quá yêu kiều với một thân thể giới tính sinh học nam. Tôi thoáng ngắm vùng nách trắng nối xuống bắp tay thon, nhẵn lông của Nhi. Đôi hoa tai bạc tùy hứng rung lắc, không phải loại trang sức đắt tiền nhưng hài hòa tổng thể.

Nhi chống cằm, nheo mắt nhìn tôi. Cốc bạc xỉu được mang ra, cô nhấp một ngụm. “Khiếp! Cốc này mà tận sáu chục?”

Cô lấy giấy trong túi ra lau miệng, chiếc giấy dính vệt son môi, cô gấp thành hình vuông nhỏ nhắn rồi đặt lên bàn. Nhìn cốc đen đá, Nhi với tay lấy uống. Cô nhăn mặt gần như lập tức, làm tôi liên tưởng những nét nguệch ngoạc bọn trẻ con vẽ trên cát. Nhi cười, khẽ vuốt dòng suối điệu đà, tóc chảy qua kẽ tay.

“Mày không hỏi sao tao trông thế này à? Tao rất cảm kích nỗ lực tỏ ra bình thản ấy.”

“Đúng là ngạc nhiên thật.”

“Mọi người đều nói thế. Trước giờ tao luôn gắn với hình tượng thằng Sơn côn đồ, cọc tính, đại loại vậy. Đùng cái trở thành một cô gái thực nữ, bố mẹ tất nhiên không chấp nhận nổi, đến những bạn bè thân nhất còn chẳng dám tin. Nhưng mày biết không, chính tao cũng không hiểu mình, chưa từng nghĩ một ngày mình sẽ thành thế này. Thú thực tao không có rung cảm với đàn ông, tao chỉ muốn làm đàn bà vì muốn thế thôi. Tao ăn mặc hở hang, khêu gợi, mày có kích thích khi nhìn tao không? (Tôi gật) Tuyệt! Nhưng dưới váy vẫn còn ‘cối’ đấy. Lát về tao cho xem. (Tôi không biết nên trả lời thế nào) Đùa thôi mà! Ý là, tao chưa bao giờ hứng thú quan hệ đồng giới hoặc muốn lên giường với đàn ông. Tao không thích nằm dưới, không chịu quy phục hay thống trị từ ai, như Lilith[1] trong kinh thánh Do Thái vậy. Thời gian đầu tao còn thử mở lòng xem liệu mình có hoàn toàn mang tâm hồn nữ giới không. Kết quả là không, tao chẳng rung rinh chút gì. Hoặc có thể tao chưa gặp người đàn ông làm tao muốn được che chở, chỉ việc nữ tính từ trong ra ngoài. Tao hỏi người trong cộng đồng, người ta bảo là trans les[2], không chắc lắm, nhưng nói tao là genderfluid[3] cũng không sai. Ôi con người tao là hàng tỉ điều mâu thuẫn xếp chồng lên nhau. Có thể việc muốn mặc nữ tính chỉ là biểu hiện giới[4] nhất thời. Đôi lúc cũng tò mò cảm giác tiếp nhận tinh dịch. Cơ thể hai người đàn ông kết nối với nhau, như bức Creation of Adam[5] ấy, song cứ nghĩ việc bị một cây gậy lông lá chọc vào lỗ nhị là tao gai hết người. Tao còn không xác định được bản dạng của mình. Nhưng sao phải đồng hoá khuôn khổ thế? Hỡi chiếc giường Procutes[6]!”

Nhi nói mà gần như không cần lấy hơi, làm tôi cứng họng giây lát. Thấy vậy, Nhi tiếp:

“Dẫu sao thì, triết học hiện sinh Sartre Beavoir[7] cho rằng con người không một thứ gì cố hữu, họ liên tục trở thành. I’m not a solid thing, I’m a flow of experiences[8].”

Mặt tôi cứng đờ, cố rặn ra một câu hỏi mà đến mấy giây sau tôi bắt đầu tự vấn liệu có vô duyên khi hỏi người chuyển giới một câu như vậy không sau khi quan sát cái nhìn đa cảm của Nhi:

“Mày phẫu thuật chưa?”

Nhi đáp:

“Chưa, chỉ tiêm hormone. Hai năm trở lại đây, lông nách, râu, vùng mu rụng sạch, cơ bắp dần teo còn mỡ thì bắt đầu tụ ở đầu vú và mông, dương vật mềm đi nhưng vẫn có khả năng lên đỉnh.”

“Tao không nghĩ Michelangelo chủ ý phác họa quan hệ đồng giới giữa Chúa và Adam.” Tôi nói.

“Thì đã sao? Liên tưởng tử cung và dây rốn được biểu trưng bởi hai người đàn ông. Tái hiện hình thức sinh sản tự nhiên một cách phi tự nhiên, tao thích hiểu theo nghĩa đó.”

“Nhưng nên dành trinh tiết cho người mày thực sự yêu. Bỏ qua chuyện này đi,” tôi ngừng. Chợt thèm thuốc, tôi sực nhớ một chuyện. “Bỏ thuốc rồi à?”

“Ừ, đó là câu chuyện dài. Giờ tao ăn kẹo, ăn không?”

Tôi gật, Nhi đưa tôi một cây Chupa Chups hương nho. Tôi cầm lấy, bóc vỏ rồi ngậm.

“Trải nghiệm vừa uống đắng, vừa ăn ngọt thế nào?”

“Khá hay,” tôi nói.

Nhi lại cười. “Cách nói chuyện giống hệt mô típ nhân vật chính trong các tác phẩm của Haruki Murakami, mày có thấy vậy không?”

“Thật ư? Tao có đọc nhiều, nhưng chẳng bao giờ hiểu nổi.”

“Tưởng mày cố bắt chước, Mai Ca chuyên Văn mà, cô ấy có bao giờ kháo mày về tác giả này không?”

“Nhiều là đằng khác!”

“Mày đã đọc những gì?”

“Hầu hết sự nghiệp của ông. Rừng Na-uy, Kafka bên bờ biển, Biên niên ký chim vặn dây cót, Giết chỉ huy đội kỵ sĩ, 1q84, Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới. Lâu rồi nên chẳng nhớ lắm.”

“Đọc lại Rừng Na-uy mà xem, mày nói chuyện chẳng khác gì gã Toru.” Nhi nói. “À phải, tao có mang đây.”

Nhi lấy ra trong túi đeo chéo cuốn Rừng Na-uy bản 2018. Tôi nhìn đôi môi mỏng người đàn bà trên bìa một lúc lâu, tưởng như xoáy vào miền xa xôi gợn sóng dưới lòng thời gian.

“Cứ mang về, cơ hội đọc lại đấy. Đôi khi tao cũng vậy, đọc lại những cuốn gắn liền một thời, cũng là một trải nghiệm.”

“Kết bạn facebook không?”

“Ôkê,” cô đáp.

“Vậy sở thích ấy bắt đầu khi nào?” Tôi hỏi.

[1] Theo thần thoại Do Thái, Lilith là người phụ nữ đầu tiên Chúa tạo ra cùng Adam, song không chấp nhận uy quyền và sắp đặt của Chúa nên đã chạy trốn. Thể hiện nữ quyền và bình đẳng giới đã xuất hiện từ thuở văn minh sơ khai.

[2] Xu hướng tình dục trong hệ thống Sogiesc.

[3] Người linh hoạt giới tính về mặt nhận thức và biểu hiện, không cố định, có thể thay đổi theo thời gian hoặc tình huống.

[4] Biểu hiện giới (Gender Expression) là sự tự do thể hiện hành động, phong cách theo giới tính nào đó. Không ảnh hưởng đến xu hướng tính dục (Sexual Orientation).

[5] Có tên gọi khác là Sự tạo dựng người đàn ông, Michelangelo Buonarroti (1475-1564) sáng tác khoảng năm 1511, hiện được đặt tại nhà nguyện Sistina, thành Vatican.

[6] Tương tự thành ngữ “đẽo chân cho vừa giày”.

[7] Triết học hiện sinh vô thần của Jean-Paul Sartre và Simone de Beauvoir xoay quanh hai hướng: tự do cá nhân và điều kiện xã hội-giới tính.

[8] Tôi không phải khối rắn chắc, tôi là một dòng trải nghiệm.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px