10. Họp lớp trong đêm tối
Con nai vàng nhìn tôi đăm đăm bằng đôi mắt đen tuyền như muốn gọi tên, những đốm trắng hoàn hảo điểm xuyết trên lớp lông mịn. Phải chăng nó biết tên tôi nhưng không cách gì cất thành lời? Em đã biến mất, khoảng trống cạnh tôi xuất hiện như thể nó vốn là vậy. Miếng da không hằn vệt lõm, chứng tỏ không ai gối đầu lên đó cả đêm. Khoảng trống cạnh tôi làm ra vẻ em chưa từng tồn tại. Con nai ngồi rất gần, hai chân co quắp, đôi tai cứ vài giây lại vẩy lên như nghe ngóng âm thanh từ thế giới khác.
Tôi nói vậy vì không gian lúc này yên ắng rợn người. Trời đặc quánh không kẽ hở, dám đã đến hồi bán dạ.
Tôi cựa mình chồm dậy, con nai vẫn nhìn chòng chọc như muốn nhốt tôi vào lồng. Cơn gió bắc thổi qua, nai tiến gần, khẽ ngửi chiếc sơ mi trắng của tôi rồi ngoảnh đi. Nó nhìn ra không gian lặng tờ bên rìa thế giới. Đôi tai vẩy lên lần nữa khi nó rời đi.
Xung quanh thoảng mùi hương cỏ. Bỗng, tựa như một chuyện hiển nhiên nhất trên đời, tôi bước theo con nai nhúng mình vào đêm tối. Cả hai rời căn nhà.
Trời không sao, chỉ độc một ánh trăng bé nhỏ.
Trăng không đủ sáng soi đường, chẳng có âm thanh nào ngoài tiếng chân lọc cọc của nai. Nó lầm lũi đi, mắt chăm chăm duy nhất một hướng. Con vật không đả động gì dù biết có người theo sau, hoặc nó chủ ý dẫn tôi đi đâu đó.
Một chiếc bàn lớn, tôi là mẩu bánh nhỏ. Nhưng lúc không có chiếc bàn, thì vẫn là mẩu bánh, và tôi rơi xuống vực thẳm vô phương, vực thẳm hư vô hay vực thẳm soi chiếu, tôi không biết. Chỉ đơn giản là rơi, như một việc hiển nhiên trên đời.
Giờ đây, con nai dẫn tôi đến ngôi trường - thứ mọc ở đầu làng sáng nay. Không ai giải thích cho tôi điều này, dân làng câm lặng như đám cừu sắp bước vào lò mổ. Không chần chừ, nai bước qua cánh cổng bê tông tróc sơn và hòa làm một với ngôi trường.
Tôi đờ đẫn vì thiếu ngủ, đứng đó nhìn cặp mông con nai dần bị ánh sáng bỏ quên. Tôi ngước lên, tấm bảng hiệu nhòe đi, không đọc nổi tên trường, không phân biệt được giữa tồn tại và hư vô. Có thể cái tên vẫn tồn tại, một hàng chữ không gì chân thực hơn. Nhưng cũng có thể không có hàng chữ nào ở đó cả.
“Tới rồi đấy à? Mình đã chờ cậu rất lâu.”
Giọng nói phát ra trong ngôi trường, một thiếu nữ mới lớn, hay một cô bé? Âm sắc dị biệt ấy đánh thức tôi khỏi cơn ngái ngủ. Nai đã biến mất, tôi độc thân bước vào trường.
Cảnh tượng giống như một buổi họp lớp.
Họp lớp trong đêm tối. Cảm giác tất cả đều là chuỗi phân cảnh trong một kịch bản biên sẵn. Vậy phân cảnh tiếp theo là gì?
Tôi đi về hướng giọng nói. Xung quanh câm lặng, tang tóc như một tử địa thời chiến. Quang cảnh u ám đến khả dĩ tưởng tượng ra hàng trăm hồn ma lẩn khuất. Tôi bước thật chậm, thậm chí không nghe tiếng chân mình, âm thanh bị màn đêm nuốt chửng.
Tôi chìm thật sâu vào đêm, vào thực tại cô tịch này càng lâu, sự mơ hồ vô lí về khái niệm nhục thể càng trở nên rõ ràng. Nhìn toàn cảnh, mặt đất, không thấy cơ thể tôi đâu, nó đã đi đâu? Không cảm nhận được thân thể trong thời gian dài đủ khiến người ta phát điên, tôi cố giữ đầu óc linh hoạt bằng những giả thuyết và tưởng tượng. Tôi vặn óc nghĩ xem đó là giọng ai, giọng nói thân thương mà tôi không thể quên. Nhưng tôi cũng không thể nhớ.
Tôi nắm chặt tay, bàn tay vẫn ở đó. Tôi thở phào:
“Cơ thể mình không đi đâu hết. Có lẽ chỉ là ảo giác khi thế giới quá tối tăm.”
Không đếm nổi bao nhiêu hành lang, ngã rẽ, chỉ biết giọng nói phát ra từ một nơi cao nên tôi trèo lên vài khúc cầu thang, giọng nói ở tầng hai. Tôi bước vô định rất lâu. Tôi chẳng ngửi thấy gì, cảm giác cầm nắm chẳng còn chân thực, nhắm hay mở mắt cũng không khác biệt nữa, thế giới của tôi hoàn toàn mất đi chiều sâu. Tôi chỉ hướng mắt về phía trước, nhưng còn nghĩa lý gì khi trên và dưới, trước và sau đều là một.
Càng chuyển động, tôi càng chìm xuống vực thẳm.
Tôi mơ hồ thấy ảo ảnh của một thực thể siêu hình. Những vệt sáng le lói giữa không trung, chẳng rõ bao xa, có lẽ rất xa, cũng có thể đang ngay trước mắt. Đám ma trơi trong lời sấm truyền của dân làng. Lòng tôi chợt hân hoan vì nghĩ chúng sẽ dẫn lối mình, tôi ngỡ tìm thấy đường về. Ngỡ cơ thể đương bừng sáng. Một khi đám ma trơi còn ở đó, tôi biết mình vẫn thuộc về thế giới này, vẫn chưa bị tách khỏi chân trời thực tại. Đó là giây phút tôi thấy bản thân không cô đơn. Nhưng có hề gì, chúng biến đổi liên tục tựa màn sương và… tan biến, đột ngột như khi chúng xuất hiện.
Thế giới lại hoàn tối tăm.
Hóa ra vẫn chỉ mình tôi lang thang trong đêm.
Dò dẫm bức tường. Mỗi lần rẽ, sự hiện diện của giọng nói càng rõ rệt. Tôi lần mò vào một căn phòng nhỏ, có lẽ chân tôi còn giữ ký ức về nơi này. Cả chặng, giọng nói cứ cười khúc khích, lúc là tiếng thở dài, lúc là hỗn hợp nhiều âm thanh trộn vào nhau, bị bóp méo rồi vặn xoắn.
Rốt cuộc đó là ai?
Khi tôi bước vào phòng, cô ta nói:
“Đừng bật đèn, xin cậu…”
Cảm nhận cô trong căn phòng này, đâu đó dãy bàn cuối, cạnh cửa sổ mở toang, tôi thấy bóng cô ở đó, nhưng mọi ánh sáng đều không chiếu tới được “tồn tại” này. Rèm cửa bay phấp phới khiến sắc diện cô lập lòe dưới trăng.
“Nếu bật đèn, mình sẽ bị xoá.”
Tôi biết phân cảnh tiếp theo trong kịch bản, không bật đèn, lẳng lặng vào trong.
“Tốt lắm. Tới đây nào, mình đã chờ cậu rất lâu.” Cô nói. “Lần cuối cậu về thăm trường là khi nào?”
“Đây có phải trường của chúng ta không?” Tôi hỏi.
“Nếu cậu đủ tin,” cô đáp, khóe môi cong lên thành nụ cười rất khẽ. “Ta có rất nhiều kỷ niệm, phải vậy chứ?”
“Ý nghĩa của chuyện này là gì?”
Trăng chỉ đủ sáng để tôi thấy ly gin tonic trên bàn cô, một ly khác đặt trên bàn đầu tổ bốn - nơi chiếc ghế duy nhất đã hạ xuống - đối diện bàn giáo viên.
Đó là vị trí dành cho tôi.
Bước đến bàn, tôi xoay người. Tầm nhìn hạn chế bởi những chiếc ghế chồng lên bàn nhưng tôi vẫn thấy bóng cô. Cô nhấp một ngụm, gió thổi (không biết từ hướng nào) khiến hai bím tóc cô bay bổng. Tôi thấy đôi môi mềm mại ấy khẽ chuyển động trong đêm.
Một bức tranh kỳ lạ.
“Cậu đang muốn hỏi chuyện gì? Mình sẽ giải đáp thắc mắc trong phạm vi nhất định. Đừng căng thẳng, thoải mái thôi, như ngày trước ấy. Thả lỏng cơ thể ra, nhẹ nhàng, từng thớ thịt buông theo dòng chảy. Hãy tưởng tượng cậu đang trên một con thuyền lưu chuyển không hồi kết. Thế rồi một chốc, cậu bất giác ngoái đầu về sau, khoảnh khắc đó cậu hiểu ra con thuyền vừa bước ra từ vực thẳm. Cậu ngoảnh lại phía trước cũng chỉ có hư vô, đen huyền toàn cõi. Vậy đấy, đừng nghĩ gì cả, cứ để thuyền chở cậu đi.” Cô ta nói, duỗi người như con mèo vươn vai sau một giấc ngủ dài, có lẽ cô cũng vừa tỉnh giấc.
Tôi quan sát động tác duỗi người, rất khiêu gợi, nữ tính. Thân thể cô phản vào mắt tôi qua bóng của một thiếu nữ mong manh, dễ tổn thương. Cô mặc áo sơ mi giống tôi, bím chẽ xuống hai vai nom thực kỳ khôi.
“Nhưng chúng ta làm gì ở đây? Và con nai kia đâu?”
“Đầu tiên, mình không thể giải thích ngọn ngành mọi thứ, vì ở thực tại này mình không đủ quyền. Cũng giống cậu, mình đột ngột xuất hiện ở đây và chứa chấp một vòng ý thức mơ hồ. Nhưng khác ở chỗ, mình biết chính xác điều gì sắp diễn ra, mình biết phân cảnh tiếp theo trong kịch bản, đó là cách gọi của cậu. Mình mở mắt, nhưng cảm giác mắt đã mở sẵn rồi. Mình đã ngồi ở cái ghế này từ điểm khởi đầu ý thức, mọi người ở đây đều như thế.” Cô nhấp thêm một ngụm.
Một lúc sau, tôi không nói gì, cô lại tiếp:
“Thứ hai, chắc cậu sẽ đặt giả thuyết mình là con nai khi nãy. Nhưng không phải đâu, mình và nai vừa giống mà cũng vừa khác nhau, là hai bản chất độc lập riêng lẻ, vừa đồng lõa mà cũng vừa phản nghịch lẫn nhau. Nói vậy cũng được. Nai xuất hiện nghĩa là sẽ không còn mình nữa. Khi mình xuất hiện thì nai phải biến mất, như một quy luật tất yếu, cả hai không thể cùng đứng trước mặt cậu.” Cô vuốt hai bím tóc. “Thôi nào, đừng nhìn mình như thế. Cứ nghĩ, đến lớp 7A3 thì cậu gặp mình, còn 7A4 thì cậu gặp nai, nhưng một khi đã đến 7A4 rồi, thì hai phòng sẽ hòa làm một.”
Không khí giao động quanh bờ môi nhỏ của cô. Tôi ngồi im lặng. Cô không tỏ ra sốt ruột, thậm chí thích thú.
“Ý cô là gì khi nói hai phòng sẽ hoà làm một?”
“Lúc đó chỉ một trong hai được phép xuất hiện. Hoàn toàn do cậu quyết định.” Cô đáp.
“Tất cả chuyện này là sao?”
“Cậu đâu ngốc. Đừng ngắm môi mình nữa, mình biết đấy.” Tôi chột dạ, cô cười khúc khích. “Trúng tim đen hở? Thắc mắc gì không nào?”
Tôi lấy hết dũng khí thốt lên. “Vậy… cô tên gì?”
“Điều đó cậu tự biết mà. Hai ta là một phần của nhau.”
“Tôi không hiểu nổi.”
“Rồi sẽ hiểu.”