Cô bé gõ cửa từ thế giới bên kia.

Khởi đầu của chuỗi sự kiện kì quái xảy ra vào tối hôm đó. Khi đến cơ quan, sơ mi cùng quần tây tối màu, tôi vặn lại đống dây cót và bắt đầu buổi công diễn. Tính đến nay đã hơn ba năm nhận việc với tư cách một tay chuyên viên kiểm lỗi phần mềm. Thú thực đây không phải công việc mơ ước của tôi, nhưng tôi buộc phải tìm niềm vui với lập trình để mà còn kiếm cơm nữa.

Giờ nghỉ trưa, tôi mở điện thoại lướt mạng, đầu newsfeed facebook là lịch đấu World Cup 2022: Hai giờ sáng diễn ra trận Nhật Bản và Tây Ban Nha ở bảng E. Lướt! Vừa xuống bảng tin tiếp theo thì ảnh tự sướng của Mai Ca đã thình lình đập vào mắt tôi, chẳng khác gì một cú phang trực diện vào đầu.

Trong ảnh, nàng mặc sơ mi trắng, eo và rốn lộ ra dưới lần áo, tóc búi ra sau, cao gót đen. Nàng dựa lưng vào tường, đầu nghiêng sang trái, một tay đặt sau lưng, tay kia cầm cốc cà phê. Bức ảnh nhận được hơn một trăm ba mươi tương tác.

Lướt!

Coi như chưa thấy gì nhé!

Điện thoại hiển thị mười hai giờ mười hai phút. Tôi không còn ai đáng để liên lạc, thực tình là thế. Tuy vẫn giữ kết bạn trên facebook để theo dõi cuộc sống nhau, nhưng giữa chúng tôi - hay chúng ta - không còn mối liên hệ nào đúng nghĩa cả. Đáng buồn ghê.

Chợt facebook thông báo ngày này mười một năm trước, album hiện ra với những bức ảnh ngày sinh nhật thứ mười bốn của tôi. Gia đình sum họp bên nhau cùng chiếc bánh kem màu nâu, tôi vẫn nhớ đó là cái bánh sô cô la có mùi vị tệ nhất mình từng ăn (xin lỗi). Trong ảnh ai cũng tươi cười, ngay cả Mai Ca. Mọi sự bắt đầu từ những năm tháng đó. Trước khi kịp nhận ra, tôi bắt quả tang mình đang vô thức mỉm cười theo họ, nhưng đồng thời cũng thoáng trong lòng một cảm giác như là tất cả đều đã chết cùng bức ảnh, chính tôi trong ảnh cũng đã chết.

Hết giờ nghỉ, tôi cất điện thoại. Tái thiết dây cót và đầu tôi phát ra âm thanh kim khí. Hệ thống bánh răng chằng chịt.

Và tôi lại trình diễn.

Trở về nhà lúc hơn tám giờ tối, tôi mệt đến nỗi không còn tâm trí để ăn. Vợ chồng cô Trúc là chủ trọ, cô là vợ của anh họ của mẹ tôi (hơi rối) nên khi biết tôi ra ở riêng ba năm trước thì cô đã cho tôi thuê cả tầng thượng nhà cô với giá chỉ bằng một căn trọ sinh viên hai chục mét vuông. “Tầng ấy bỏ trống lâu rồi, không ai ở mà lại mất công dọn dẹp, cháu giúp cô lau chùi thường xuyên là được.” Hồi đó cô nói vậy. Gia đình cô Trúc gồm bốn người, vợ chồng cô cùng hai đứa con gồm một trai một gái, đứa con gái lớn học Rmit năm hai (thường về nhà sau mười giờ tối), đứa con trai lớp mười một. Tôi mới gặp hai đứa một lần trước khi dọn vào (chẳng nhớ là từ hồi nào nữa). Tôi hầu như không bao giờ nói chuyện với chúng, chào hỏi xã giao cũng không. Thậm chí chung sống ba năm mà đến zalo còn chưa kết bạn. Mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình cô Trúc tương đối tốt, so với gia đình tôi ngày trước thì có thể coi là hạnh phúc.

Tôi chào cả nhà lúc họ đương ăn tối (không thấy đứa con gái lớn đâu), bước lên tầng, không tắm táp gì mà nằm phịch xuống giường.

Tôi thiếp đi dưới cơn ê ẩm, đau nhức toàn thân, quần áo bốc mùi và chiếc bụng rỗng. Ôi đến là bất hạnh!


❋❋❋


Tôi mở mắt, thấy trần nhà hôm nay thực lạ. Mọi thứ bụi bặm giống một di tích cổ xưa. Tỉnh táo như vừa ngủ đẫy một giấc ngon lành. Tôi chồm dậy sảng khoái (tôi đồ là tôi chưa bao giờ sảng khoái đến vậy vào buổi sáng, điểm kì quái thứ hai). Nhìn quanh, và dù không biết đây là đâu, nhưng có một cảm giác thân quen giăng phập phồng trong không khí, một cảm giác an toàn.

Rời khỏi giường, tôi cảm nhận đôi chân trên sàn lạnh cóng nhưng căn phòng thì lại ấm áp lạ lùng (điểm kì quái tiếp theo). Nội thất không cầu kì. Đối diện giường treo một bức tranh sơn dầu trên tường, tôi biết mình từng gặp nó trước đây.

Trong tranh có hai đứa trẻ vui đùa trên đồi xanh, giữa cánh đồng trải dài đến chân trời, ngoài ra chỉ là khoảng không. Gió thổi đìu hiu làm đám cỏ phe phẩy. Đường nét mềm mại. Màu nắng dễ chịu. Khung cảnh thơ mộng ấy không hiểu sao, một cách ngược đời, lại làm nỗi bất an ứa ra trong lòng tôi (điểm kì quái thứ bao nhiêu rồi nhỉ).

Cạnh giường là bàn trang điểm bằng gỗ cẩm, có gắn tấm gương lớn, trên bàn đặt vài chai thuốc nhuộm tóc và lọ xịt dưỡng ẩm. Góc phòng là tủ quần áo cỡ đại màu cam nhạt.

Toàn bộ căn phòng nom tồi tàn, cũ kĩ, như được xây từ hàng chục năm về trước. Tôi nhìn ra cửa sổ trắng ngà bên tay phải chiếc giường, ngoài kia chỉ có khoảng trống hiu hắt, hệt như cảnh tượng trong bức tranh. Cảm giác như bản thân vừa bị đày đến nơi tận cùng thế giới. Nhân gian hoàn toàn trống rỗng sau tấm kính, không người, không vật, không sự sống, chỉ còn lại căn phòng này.

Tôi bước ra cửa phòng, thử vặn tay nắm, nó khóa rồi. Không khí trong phòng rất dễ chịu, mắc kẹt ở đây cũng không phải ý tồi, tôi nghĩ. Và trên thực tế, giả sử mở được cửa, tôi sẽ làm gì tiếp theo?

Tôi khởi sự tiến đến tủ quần áo và mở ra xem. Toàn đồ con gái: những chiếc áo hai dây, đầm trễ vai treo trên xà ngang, chân váy xếp ngăn nắp dưới đáy tủ. Một ngăn riêng đựng đồ lót và áo ngực. Thôi được rồi, tôi đóng tủ lại.

Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, thêm hai rồi ba tiếng nữa.

Tiếng gõ chậm rãi như muốn tránh làm ồn. Tôi ngơ ngác nhìn cánh cửa, nó vẫn nằm yên, chỉ tiếng gõ là kéo dài dai dẵng. Không có vẻ gấp rút, âm vực nhẹ nhàng lắm kìa. Tôi bắt đầu bối rối, cửa khóa từ bên ngoài… Tôi mở kiểu gì đây? Tôi còn không biết mình là ai và đang làm gì ở đây. Đằng hắng, nuốt khan, liếm môi khô ran, tôi cố bình tĩnh nhưng trống tim cứ cồn cào.

Đối phương trút một hơi thở mạnh.

“Mình biết cậu ở đó mà, đừng trốn nữa.” Giọng bé gái.

Tôi câm nín. Âm thanh thánh thót của cô đã lưu vào tâm trí tôi. Nghĩa là, tôi biết tiềm thức từng ghi nhớ chất giọng này.

“Nín thở đấy à? Mở cửa đi thôi, mình bắt được cậu rồi!” Cô bé kêu lên.

Tôi ngậm chặt miệng, hai hàm bấu lấy nhau. Khoảng lặng bao trùm, tôi tưởng thời gian vừa dừng lại để tôi được bình tâm thêm chút xíu. Nhưng nó không chờ, thời gian không chờ một ai.

“Này! Mặt trời sắp lặn rồi, cậu biết thế nghĩa là sao không? Ta phải cho Eleanor ăn… Thôi nào! Mình không muốn vào rừng một mình đâu, mở cửa đi mààà!”

Chuông báo thức inh ỏi kéo tôi về thế giới. Mở toang mắt, thứ đầu tiên tôi thấy là căn trọ buồn tẻ, trần nhà mốc meo, cửa sổ lộng gió, bàn làm việc sáng đèn, quạt chạy ro ro như không tồn tại, bốn bức tường tróc sơn, tủ quần áo dùng cửa trượt nhưng bị kẹt một bên nên lúc nào cũng để mở.

Vạn vật dâng lên trong tôi một nỗi chán chường vô định, và đáng ghét nữa. Cơn mơ không quá dài ấy khiến tôi bứt rứt cả ngày hôm đó. Tôi đã chìm rất sâu vào giấc mộng. Phải mất nhiều phút để tôi hiểu ra ấy chỉ là mơ, và nhiều phút nữa để chấp nhận thực tế rằng tôi đã muộn giờ làm… Mà thôi kệ, giờ đó không phải là mối bận tâm hàng đầu.

Tôi mang một cảm giác mơ hồ khó tả vì ngay cả giọng nói cô bé trong ký ức cũng không còn nguyên vẹn. Giọng của em không trùng khớp thế giới này. Một kết cấu lỗi định dạng.

Vô số câu hỏi quấn lấy tâm hồn.

Tôi lắc nhẹ đầu, căng mắt vào dòng thuật toán, tôi đến công ty từ lúc nào tôi còn không rõ. Vì suốt chặng tôi cứ nghĩ mãi về giấc mơ. Tôi nhìn cảnh vật nhưng trong mắt luôn hiện ra căn phòng bạc màu, tủ quần áo, Eleanor. Vành tai còn vương lại tiếng em, như sương mai tồn đọng từng nhánh lá.


❋❋❋


Chưa có gì vào bụng từ tối qua, tôi đã bỏ bữa sáng để kịp đến công ty. Thế mà đến giờ bụng dạ chẳng kêu tiếng nào, chỉ ngoan ngoãn im lìm, không có cảm giác thèm ăn, chắc là dạ dày đang bận tiêu hóa giấc mơ đêm qua rồi.

Tôi không thích bộc lộ cảm xúc ra ngoài hoặc những điều thái quá tương tự. Những người xung quanh không bao giờ thấy tôi bi thiết hay vồn vã. Tôi chưa từng kìm nén chúng, chỉ là trong tôi có một bức tường ngăn trở bất cứ loại cảm xúc nào nhất thời muốn xông ra, chúng sẽ đâm sầm vào bức tường ấy. Hoặc nếu chúng đủ mạnh vượt qua thì cũng không còn nguyên vẹn. Giấc mơ làm tôi phấn chấn, nhưng đồng nghiệp chẳng ai nhận ra. Tôi chỉ như tôi của hôm qua mà thôi.

“Quang! Pha giùm anh ly cà phê nhé.” Sếp nói.

“Vâng,” tôi đáp.

Thời gian trôi, mọi thứ trôi cùng thời gian. Không lâu sau, khoảng đầu giờ trưa, tôi thậm chí không thể nhớ gì thuộc về giấc mơ nữa. Đáng ra tôi nên ghi chép lại như mọi lần, nhưng nghĩ kỹ thì giấc mơ chẳng có gì đáng để ghi chép. Xem nào, tôi nhớ mình đã có một giấc mơ rất ấn tượng, dư âm niềm phấn khởi yêu đời sáng nay. Nhưng mọi thứ còn lại quá mù mờ, tưởng như chuyện xảy ra từ kiếp trước. Hay tôi và cô bé đã quen nhau từ kiếp trước?

Ý nghĩ đó làm tôi hơi hoảng, rốt cuộc giấc mơ muốn truyền tải điều gì? Chúng tôi có quan hệ thế nào, tôi là ai trong mơ? Tại sao tôi lại bị nhốt trong căn phòng đó? Tôi muốn biết phân cảnh tiếp theo. Trong buổi công diễn chiều nay, tôi cầu nguyện cho cô không phải chờ quá lâu trước khi tôi trở lại.


❋❋❋


Ngày bé tôi thường về nhà ngoại vào những dịp Tết niên hoặc nghỉ hè. Ở đó tôi luôn ru rú trên căn gác lửng, nơi có thể nhìn xuống phòng khách từ trên cao qua ô cửa mở trượt màu be. Chỉ cần trượt nhẹ sang, tôi có thể nghe ngóng cuộc nói chuyện của họ hàng phía dưới. Đôi lúc là câu chuyện vây bắt thành công một tội phạm tàng trữ súng tự chế của cậu tôi. Hắn tên Nguyễn Gia Quý, một tay công an rất cừ qua những chiến tích nghe như thần thoại của hắn. Nào rượt đuổi hai băng đảng xã hội đen khét tiếng ngay giữa lòng Hải Phòng, nào màn đấu súng kinh điển trong một công trình bỏ hoang. Nghe cứ như phim, nhưng dù sao tôi khá quý hắn.

Tuy nhiên hồi bé tôi căm ghét họ hàng mình, họ luôn so sánh tôi với những thằng cha tít tận đâu tôi còn đếch biết mặt. Từ thành tích học tập, số bạn bè cho đến chiều cao cận nặng, nhan sắc nữa. Cái khỉ gì cũng so sánh được. Và vì bố mẹ tôi đều là con trưởng, bằng một quy luật trời đánh nào đó, tôi nghiễm nhiên phải hoàn hảo nhất họ hàng ư? Thật luôn hả?

Thường thì đám em họ sẽ an ủi tôi những lúc đó. Dạo trước, khi tất cả còn bé, chúng tôi thường chơi với nhau trên căn gác lửng. Rất nhiều trò có thể khiến căn phòng bốc hơi ngay lập tức nếu cậu Quý không giám sát. Không phải lúc nào cậu cũng ở đó…

Một hôm, chúng tôi chơi trò cảnh sát bắt cướp, tôi hoá trang thành cậu Quý, mấy thằng em sẽ là cướp. Phải gọi là cướp bắt cảnh sát mới đúng… Cả đám nhảy uỳnh uỳnh tới nỗi ông bà chắc phải tưởng Hải Phòng nay có động đất. Tôi cảm tưởng ngôi nhà sắp từ giã thế gian mà chui tọt xuống lòng đất, trần nhà rung lắc dữ dội trước khi cậu Quý lao vào và túm cổ cả đám. Tôi ngồi dúm dó góc giường vờ như vô tội. Kể ra cũng tức cười.

Tuy vậy, chắc chắn trong mơ không phải phòng gác lửng của ông bà. Bàn trang điểm, tủ quần áo, thiết kế cửa sổ đều không giống. Tôi loại trừ khả năng đó. Ngoài ra, Eleanor là gì? Tại sao phải cho Eleanor ăn trong rừng? Hình dung việc bước lại vào giấc mơ khiến tôi nôn nao. Nhưng không được, đang trong giờ làm.

Bấm điện thoại lúc nghỉ trưa, không có tin nhắn mới, có chăng vẫn là thông báo chương trình tuyển dụng nhân sự của công ty. Bạn bè không, người yêu không. Tôi mở mạng xã hội, ngỡ ngàng trước việc Nhật Bản thắng Tây Ban Nha tỉ số 2:1. Đêm qua tôi quá mệt để thức xem. Đội bóng châu Âu hoàn toàn áp đảo về tỷ lệ kiểm soát bóng, thậm chí họ đã có bàn thắng dẫn trước trong hiệp một.

Nhật Bản chuyển mình ngoạn mục với hai bàn thắng lội ngược dòng vô cùng xuất sắc. Dạo một vòng trên cõi mạng, không ít ý kiến trái chiều và nhiều cuộc tranh cãi nảy lửa nhắm thẳng đến bàn thắng nửa đầu hiệp hai của tuyển Nhật. Xoay quanh đó là những nghi vấn về tính minh bạch của công nghệ VAR, song không thể phủ nhận nỗ lực ngoan cường của họ. Hai đội đã công hiến cho người xem một trận cầu cảm xúc.

Tôi đặt một suất cơm sườn, mở bản tin sáng ngày hai tháng Mười hai. Một số thứ về Liên Hiệp Quốc, cứu trợ nhân đạo, bạo loạn ở nhiều quốc gia, thảo luận và dự đoán vòng bảng World Cup… Mọi người kéo kín rèm, văn phòng lúc này không quá tối vì cái nắng chói chang xuyên vào. Tôi không nói chuyện với ai mà chỉ một mình nghe thời sự. Ăn xong, tôi ra hành lang hút thuốc, ngắm dòng xe miệt mài chạy giữa trưa nắng gắt, những đàn lá rụng, cụ bà bán vé số lởn vởn ngoài vỉa hè, cậu bé da ngăm lang thang với giỏ kẹo cao su. Một khung cảnh chán ngán.

Nốt chiều nay là lại hết một tuần.

Tôi đặt tay vào máy chấm công lúc bảy giờ ba mươi tối. Rời công ty nhưng chưa về nhà ngay, tôi lang thang vô định. Trên chiếc Yamaha Sirius, không biết đi về đâu, tôi ngắm những ngôi nhà chen chúc đô thị tưởng như sắp đổ sụp. Thế giới đang đổ sụp, xe cộ trên đường chiếc nào cũng muốn đâm vào tôi. Cảm giác đó làm tôi thanh thản, tự hỏi nếu mình bị cán chết hôm nay thì chuyện gì sẽ xảy ra? Tôi không có dự định nào cho tương lai, không có mục tiêu phấn đấu. Điều duy nhất ràng buộc tôi với cuộc đời là bố mẹ. Thế đấy, tôi đang đi trên một con đường không đích đến, mà không…

Đích đến là cái chết.

Người ta không thể đi vòng qua rồi mong cái chết quên khuấy mình. Tôi hiểu chẳng ai sống để chết. Nhưng cứ sống thế này thì có khác gì đã chết đâu? Nhìn lên trời, vầng trăng làm tôi nghĩ đến khuôn mặt thần chết, còn màn đêm là nắp quan tài. Quan sát đám cao ốc tựa những bia mộ chọc trời.

Vào cái giây phút tôi không ngờ đến, giọng cô bé bất ngờ ngân nga trong đầu. Tôi đổ xăng và chạy về lúc chín giờ. Dùng bữa với đậu phộng và canh rau dền. Sau đó tôi thay đồ chứ không tắm, tắt đèn và lên giường.

Không ngủ được.

Tôi nghĩ về cô bé, Eleanor, căn phòng. Cốc cốc!

“Mình muốn tiếp tục giấc mơ tối qua,” tôi đã nghĩ vậy.

Mãi sau thiếp đi, một giấc rất nông, tôi chẳng mơ gì trước khi tỉnh lúc mười hai giờ đêm. Ngẩng đầu nhìn quanh, vẫn là căn trọ, tôi thất vọng ngả đầu đánh phịch xuống gối.

Tiếng gõ cửa trong đầu. Cốc cốc!

Cố ngủ trong tình trạng uể oải khủng khiếp, và tôi đã gặp lại cô bé… Nhưng căn phòng không ở đó nữa.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px