Khởi hành
Tuồng như tỉnh dậy sau một giấc đông miên, tôi mở banh mắt giữa đêm cùng cơn đau inh ỏi trong khối óc.
Giác mạc khô khốc, tôi dụi mắt rồi cau có với đồng hồ. Chắc đã hơn bốn giờ sáng, không thể ngủ tiếp, tôi bèn đứng dậy vào phòng vệ sinh đặng quan sát mình trong gương. Môi còn lớp son dưỡng, da nhạt màu hơn hôm qua. Khi đã dám chắc đó là mặt mình, tất nhiên rồi, tôi bước khỏi nhà vệ sinh và bắt đầu một ngày mới lúc mặt trời còn chưa thức giấc. Tôi không thường dậy giờ này đâu, ấy mới là điểm kì cục!
Ngồi vào bàn, tôi muốn viết nhật ký về giấc mơ vừa rồi thì chợt nhận ra, tàn dư để lại đều hết sức mơ hồ. Có chăng tổng thể, giấc mơ chỉ như một câu chuyện thiếu nhi. Tôi ngáp. Từ nhỏ đã rất hiếm khi mơ, song thời gian gần đây tôi mơ ngày càng nhiều. Toàn mấy giấc mơ quái đản nữa chớ!
Tôi ngáp trẹo hàm, bụng đói meo.
Với lấy bao Marlboro ở góc bàn, rút một điếu, tôi truyền sự sống cho điếu thuốc, tiếp lửa hoang đàng sinh mệnh, đời cũng nên cháy như thế đấy, một sự cháy vô thanh.
Bốn giờ mười sáu, căn trọ chìm trong bóng tối.
Gia đình chủ nhà vẫn say giấc.
Tủ lạnh có trứng, bơ thực vật và hành tây. Tôi làm cơm chiên đơn giản để cầm cự cho tới sáng, một phần để giết thời gian. Ngồi ăn một mình trong bếp, tôi rút điện thoại, vừa nhai vừa kiểm tra tin nhắn. Thông báo gần nhất là chương trình tuyển dụng nhân sự của công ty, ngoài ra thì chẳng còn gì. Có vẻ tận thế đã không đổ bộ thế giới trong lúc tôi ngủ. Tiếp tục lướt mạng. Ai có thể nhắn cho tôi vào lúc bốn rưỡi sáng nào? Chẳng ai hết.
Tôi bỏ cuộc, dẹp bát đũa rồi trở về phòng. Có lẽ nhân gian thực chẳng thay đổi gì. Nghĩa là bảy giờ sáng lại phải đến cơ quan…
Tôi ngừng mong đợi và lặng lẽ sống tiếp phần đời còn lại.