Sương đêm vẫn còn đọng trên từng phiến lá, phủ một lớp bạc mờ ảo lên thảm thực vật dày đặc khi ánh bình minh nhè nhẹ xuyên qua kẽ lá, đánh thức Tô Nhan khỏi giấc ngủ chập chờn. Cả người cô ê ẩm, từng khớp xương như muốn rời ra sau một đêm nằm trên nền đất lạnh lẽo, dù đã có tấm da thú mỏng manh lót dưới. Ngọn lửa đêm qua đã tàn thành tro nguội, chỉ còn vài tia khói yếu ớt bốc lên mang theo mùi gỗ cháy nhàn nhạt. Tô Nhan mở mắt, cảm nhận cái lạnh buốt xương của buổi sớm nơi rừng sâu.

Cơn đói cồn cào trong dạ dày như một con thú hoang đang cào xé, khát khao thiêu đốt cổ họng. Cô ngồi bật dậy, tấm da thú tuột khỏi vai, để lộ làn da trắng nõn nổi bật giữa khung cảnh hoang dã. Mái tóc đen dài của cô hơi rối, nhưng gương mặt vẫn giữ được nét thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa một sự kiên cường không thể phủ nhận. Cô hít sâu một hơi, mùi ẩm ướt của đất, mùi lá mục và mùi nhựa cây hoang dại tràn vào buồng phổi, lạnh buốt nhưng cũng rất thật. Đây không phải là một giấc mơ. Đây là thế giới mới của cô, tàn khốc và nguyên thủy, nhưng cũng tràn đầy sức sống.

Tô Nhan đứng dậy, duỗi thẳng người. Tiếng xương cốt kêu răng rắc khiến cô nhăn mặt. Cô cần nước, cần thức ăn, và cần phải tìm hiểu về môi trường xung quanh. Mặc dù Ngân Tuyết đã cấp cho cô một mảnh đất nhỏ và "cơ hội", nhưng rõ ràng, cô phải tự lực cánh sinh. Hắn không nói, nhưng ánh mắt của hắn đêm qua đã nói lên tất cả: yếu đuối sẽ bị đào thải.

Cô rời khỏi cái lều tạm bợ, bước chân trần lên thảm đất ẩm. Lạnh cóng. Cô cẩn thận quan sát xung quanh. Những cây cổ thụ cao vút vươn mình che khuất cả bầu trời, chỉ để lại những vệt sáng lốm đốm rơi xuống mặt đất. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, và xa xa là những âm thanh không rõ ràng của một khu rừng đang thức giấc. Dù căng thẳng, Tô Nhan vẫn cảm nhận được vẻ đẹp nguyên sơ, hùng vĩ của nơi này.

Cô bắt đầu tìm kiếm. Nước là ưu tiên hàng đầu. Cô nhớ lại những kiến thức sinh tồn cơ bản: tìm theo địa hình trũng, lắng nghe tiếng nước chảy, hoặc tìm những thực vật ưa ẩm. Cô đi về phía sườn dốc thoai thoải, đôi mắt tinh anh lướt qua từng bụi cây, từng tảng đá. Sau khoảng nửa khắc, một âm thanh khe khẽ lọt vào tai cô. Tiếng nước!

Tô Nhan tăng tốc, trái tim đập rộn ràng. Nơi cuối con dốc, một con suối nhỏ hiện ra, nước trong vắt chảy róc rách qua những viên sỏi cuội. Cô mừng rỡ chạy đến, quỳ sụp xuống bên bờ, đưa hai lòng bàn tay hứng lấy dòng nước mát lạnh và đưa lên miệng. Từng ngụm nước trong lành trôi xuống cổ họng khô khốc, xoa dịu cơn khát cháy bỏng. Cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, tiếp thêm năng lượng. Cô rửa mặt, để những giọt nước mát lạnh đánh thức hoàn toàn mọi giác quan. Gương mặt cô phản chiếu trên mặt nước trong veo, vẫn xinh đẹp đến nao lòng, nhưng ánh mắt đã thêm phần kiên nghị.

Sau khi giải tỏa cơn khát, Tô Nhan bắt đầu nghĩ đến thức ăn. Xung quanh con suối, thảm thực vật xanh tốt hơn hẳn. Cô bắt đầu kiểm tra từng loại cây, từng bụi quả. Kiến thức từ kiếp trước về các loại thực vật ăn được và độc hại hiện lên trong đầu cô. Tuy nhiên, cô cũng biết rằng các loài cây ở thế giới này có thể khác biệt. Cô cần cẩn trọng.

Đôi mắt cô dừng lại ở một bụi cây thân gỗ thấp, lá xanh đậm, và những chùm quả mọng màu đỏ tươi, căng tròn như những viên ngọc ruby. Chúng trông rất hấp dẫn, nhưng Tô Nhan không vội vàng. Cô nhớ lại một nguyên tắc quan trọng: nếu không chắc chắn, đừng chạm vào. Cô quan sát kỹ hơn. Không có dấu hiệu của côn trùng hay động vật ăn chúng. Đây là một dấu hiệu cảnh báo.

Cô đi xa hơn, tiếp tục tìm kiếm. Vài phút sau, cô phát hiện một bụi cây khác, lá xanh nhạt hơn, và những quả mọng màu tím sẫm, nhỏ li ti, mọc thành chùm. Lần này, cô thấy vài vết cắn nhỏ trên những chiếc lá gần đó, và thậm chí có một vài hạt bị rụng dưới gốc cây. Đây là một dấu hiệu tốt. Cô cẩn thận ngắt một quả nhỏ, dùng móng tay cạo nhẹ lớp vỏ bên ngoài, ngửi thử. Mùi thơm nhẹ nhàng, không hắc. Cô liếm một chút dịch từ quả, chờ đợi. Không có cảm giác tê rát hay khó chịu. Sau vài phút, cô quyết định ăn thử một quả. Hương vị ngọt thanh, hơi chua nhẹ, tươi mát lan tỏa trong miệng.

"Quả này có thể ăn được." Tô Nhan khẽ thì thầm, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Cô bắt đầu hái từng chùm, cẩn thận bỏ vào mảnh da thú mà cô đã dùng làm đệm đêm qua, giờ đã được tận dụng làm túi đựng. Dù lượng không nhiều, nhưng đủ để lấp đầy phần nào dạ dày đang rỗng tuếch.

Khi cô đang mải mê hái quả, một tiếng xột xoạt nhẹ vang lên từ phía bụi cây rậm rạp gần đó. Tô Nhan lập tức dừng lại, toàn thân căng thẳng. Cô nín thở, lắng nghe. Âm thanh đó lại vang lên, gần hơn, kèm theo tiếng gầm gừ khe khẽ. Không phải một con thú lớn, nhưng cũng không phải loài hiền lành.

Một con vật nhỏ, lông xám tro, có vẻ ngoài giống một loài chồn lai sóc, với đôi mắt tinh ranh và bộ răng nanh sắc nhọn, thoắt cái nhảy ra khỏi bụi cây. Nó nhìn Tô Nhan với vẻ cảnh giác và có chút hung hăng, như thể cô đã xâm phạm lãnh thổ của nó. Trên tay nó đang ôm một quả mọng màu tím tương tự loại Tô Nhan đang hái. Con vật gầm gừ, bộ lông dựng đứng, sẵn sàng tấn công.

Tô Nhan từ từ lùi lại, không dám manh động. Cô biết rằng trong thế giới hoang dã, việc đối đầu với bất kỳ con vật nào cũng tiềm ẩn nguy hiểm. Cô không có vũ khí, và dù chỉ là một con chồn nhỏ, bộ răng nanh của nó cũng đủ để gây ra vết thương nghiêm trọng.

Con chồn nhỏ đột nhiên lao tới, nhanh như một tia chớp. Tô Nhan bất ngờ, nhưng bản năng sinh tồn đã thôi thúc cô phản ứng. Cô không chạy. Thay vào đó, cô nhanh nhẹn vươn tay, dùng mảnh da thú đang cầm sẵn làm một chiếc khiên tạm thời, chặn đứng cú vồ của con chồn. Nó cắn phập vào lớp da, tiếng "roẹt" vang lên, nhưng không xuyên thủng được. Cùng lúc đó, Tô Nhan lợi dụng khoảnh khắc đối phương mất thăng bằng, cô tung một cước nhẹ vào hông nó. Con chồn kêu "chít" một tiếng, lăn lông lốc ra xa.

Nó đứng dậy, có vẻ choáng váng nhưng vẫn không bỏ cuộc. Lần này, nó tỏ ra cẩn trọng hơn, rón rén quanh Tô Nhan, tìm kiếm sơ hở. Tô Nhan cũng không dám lơ là. Cô liên tục xoay người, giữ khoảng cách an toàn, đôi mắt không rời khỏi kẻ thù nhỏ bé.

Đúng lúc đó, một bóng đen khổng lồ lướt qua trên đỉnh đầu Tô Nhan. Một con chim ưng khổng lồ, sải cánh rộng lớn, lao vút xuống như mũi tên. Nó nhằm thẳng vào con chồn. Con chồn nhỏ không kịp phản ứng, bị chim ưng quắp gọn trong bộ móng sắc nhọn, rồi bay vụt lên trời cao, biến mất sau những tán lá.

Tô Nhan đứng sững tại chỗ, kinh ngạc đến tột độ. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Một giây trước còn đang đối đầu với kẻ thù, một giây sau kẻ thù đã trở thành bữa ăn cho một kẻ săn mồi khác. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự rợn người. Đây chính là quy luật của rừng xanh: kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu. Và cô, trong tình cảnh hiện tại, đang là kẻ yếu.

Một cảm giác khác lạ len lỏi trong tâm trí cô, như có ai đó đang quan sát. Tô Nhan ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua những tán cây. Không có gì. Chỉ có gió xào xạc và tiếng chim hót. Nhưng trực giác của cô mách bảo rằng cô không đơn độc.

Xa xa, trên một cành cây cổ thụ cao nhất, ẩn mình trong tán lá rậm rạp, Ngân Tuyết đứng đó, thân hình cao lớn hòa mình vào bóng tối. Đôi mắt màu bạc của hắn lạnh lùng dõi theo Tô Nhan. Hắn đã chứng kiến toàn bộ màn đối đầu giữa cô và con chồn nhỏ, cũng như cách cô thoát hiểm nhờ sự can thiệp của chim ưng. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một đường cong gần như vô hình. Cô gái này không chỉ có vẻ ngoài đẹp đẽ, mà còn có sự nhạy bén và phản ứng nhanh nhạy hơn hắn tưởng. Hắn thấy được sự quyết đoán trong đôi mắt cô, sự bình tĩnh đáng kinh ngạc khi đối mặt với nguy hiểm, dù cô không hề có chút sức mạnh thú nhân nào.

Ngân Tuyết thu hồi tầm mắt, xoay người nhảy nhẹ nhàng khỏi cành cây, thân ảnh hắn biến mất vào sâu trong rừng mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ. Tô Nhan vẫn đứng đó, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô biết mình phải mạnh mẽ hơn nữa. Không chỉ để sống sót, mà còn để chứng minh bản thân không phải là gánh nặng.

Cô quay lại với công việc hái quả, lần này cẩn trọng hơn gấp bội. Khi đã hái đủ một lượng kha khá, Tô Nhan tìm đường trở về "căn cứ" của mình. Con đường trở về có vẻ dễ dàng hơn khi cô đã có mục tiêu. Khi về đến nơi, cô ngồi xuống, cẩn thận ăn những quả mọng. Hương vị ngọt ngào xoa dịu cơn đói, nhưng cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Cô cần một nguồn thức ăn ổn định hơn, và quan trọng hơn, một nơi trú ẩn an toàn hơn.

Tô Nhan ngước nhìn lên bầu trời, nơi những tia nắng vàng óng đã bắt đầu rải đều qua những tán lá. Một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Cô vẫn còn đó, vẫn đang chiến đấu. Và mỗi bước đi, mỗi hơi thở, mỗi thử thách vượt qua, đều là những viên gạch xây nên con đường để cô tồn tại, để cô chứng minh giá trị của mình trong thế giới hoang dã này. Ngân Tuyết, hay bất kỳ ai khác, có lẽ sẽ không thể ngờ rằng, một cô gái yếu đuối từ thế giới khác lại có thể bộc lộ ý chí kiên cường đến vậy. Cô sẽ không chỉ sống sót, cô sẽ vươn lên.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px