Xuyên Đến Thú Thế: Hệ Thống Bắt Tôi Sinh Con Để Trường Sinh
Chương 3: Ngọn lửa bất diệt ở căn lều hoang
Cánh cửa da thú nặng nề rũ xuống sau lưng Ngân Tuyết, kéo theo hơi ấm cuối cùng của ánh chiều tà và để lại Tô Nhan chìm trong bóng tối dày đặc của căn lều. Mùi ẩm mốc xộc vào cánh mũi, lẫn với hương đất khô và một chút vị tanh nhàn nhạt, gợi nhớ đến những ngày mưa dầm dề trong rừng. Bàn chân trần của cô chạm xuống nền đất lạnh lẽo, một sự tương phản rõ rệt với cái nắm tay ấm nóng và mạnh mẽ vừa rồi của thủ lĩnh. Cô đưa mắt nhìn quanh. Không có gì. Ngoại trừ một khoảng không hình tròn trống rỗng, một vài vết lằn mờ trên vách lều dường như là dấu tích của những vật dụng từng được treo lên, và một lỗ thông hơi nhỏ phía trên đỉnh, nơi ánh trăng non yếu ớt đang cố gắng xuyên qua.
Sự lạnh lẽo không chỉ đến từ nền đất hay không khí, mà còn từ sự trống rỗng đến cùng cực của không gian này. Nó là một thách thức trần trụi, một câu trả lời không lời cho tuyên bố “chứng minh giá trị” của cô. Tô Nhan hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn quyết tâm. Hơi thở phả ra thành làn khói mờ ảo trong không khí se lạnh của buổi tối đầu đông. Đôi mắt phượng sáng ngời, quét một lượt từ vách lều đến nền đất, từ những vết nứt trên cột chống đến cả những sợi cỏ khô mục nát còn sót lại.
“Không có gì thì tự tạo ra tất cả,” cô lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong khoảng không tĩnh mịch, tựa như một lời thề.
Điều đầu tiên là ánh sáng. Không thể làm gì trong bóng tối. Cô mò mẫm dọc theo vách lều, đôi tay mảnh khảnh lướt qua lớp da thú sần sùi, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vật liệu nhóm lửa. May mắn thay, trên nền đất còn vương vãi vài cành cây khô nhỏ và những mẩu gỗ vụn. Chúng không đủ để giữ lửa lâu, nhưng đủ cho một khởi đầu. Kỹ năng sinh tồn cơ bản mà cô từng đọc trong vô số tiểu thuyết xuyên không giờ đây không còn là lý thuyết suông. Tô Nhan xếp những mẩu gỗ nhỏ nhất thành hình kim tự tháp ở chính giữa lều, nơi có vẻ đã từng là một hố lửa.
Tiếp theo là tạo ra tia lửa. Không có diêm, không có bật lửa, chỉ có bàn tay không. Cô nhớ lại một đoạn phim tài liệu từng xem về cách người tiền sử tạo lửa bằng cách cọ xát hai viên đá. Cô phải tìm được đá lửa. Với đôi mắt đã quen dần trong bóng tối mờ ảo của ánh trăng hắt vào, Tô Nhan dò dẫm ra bên ngoài.
Khung cảnh bên ngoài lều còn hoang sơ hơn cô tưởng. Những túp lều khác nằm rải rác xung quanh, ánh lửa bập bùng từ bên trong hắt ra những quầng sáng vàng cam ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo nơi cô. Tiếng cười nói, tiếng hú gọi của thú nhân, tiếng lách cách của đá va vào nhau, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mà cô, một kẻ ngoại lai, đang đứng bên rìa. Cô không dám đi quá xa, chỉ quanh quẩn ở bãi đất trống phía sau lều mình, dưới gốc một cây đại thụ cổ thụ. Tay cô đào bới trong lớp đất xốp, cố gắng cảm nhận sự khác biệt giữa sỏi đá thông thường và đá lửa.
Mười phút trôi qua, rồi hai mươi. Đôi tay cô đã lấm lem bùn đất, những móng tay xinh đẹp giờ đây dính đầy vết đen. Một sự kiên trì gần như bướng bỉnh trỗi dậy trong lòng cô. Cô sẽ không bỏ cuộc. Không thể bỏ cuộc. Cô phải chứng minh mình có thể sống sót, rằng cô không phải là gánh nặng. Cuối cùng, một viên đá màu xám đen, nặng trịch và có cạnh sắc lạnh, lọt vào lòng bàn tay cô. Nó không hoàn toàn giống với mô tả về đá lửa cô từng biết, nhưng là hy vọng duy nhất.
Trở lại trong lều, Tô Nhan ngồi bệt xuống nền đất. Cô dùng một viên đá lớn hơn làm bệ, đặt mẩu gỗ khô làm mồi lửa, rồi bắt đầu cọ xát viên đá xám đen kia vào. Mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở dồn dập. Tiếng "cạch, cạch" khô khốc vang lên đều đặn. Một lần, hai lần, mười lần… Ngón tay cô bắt đầu tê dại, da thịt cọ xát vào đá nóng rát. Đôi mắt cô không rời khỏi điểm tiếp xúc, khao khát một tia sáng, dù chỉ là nhỏ nhất.
Bỗng, một đốm sáng đỏ rực lóe lên, rồi vụt tắt. Tim cô đập thình thịch. Lại một lần nữa! Lần này, đốm lửa không tắt hẳn mà âm ỉ cháy trên mẩu gỗ khô. Cô vội vàng thổi nhẹ, từng hơi thở đều đặn và chậm rãi. Đốm lửa đỏ nhỏ bé kia như được tiếp thêm sức sống, từ từ bùng lên thành một ngọn lửa nhỏ, nhảy múa đầy kiêu hãnh.
Ngọn lửa đầu tiên!
Nhiệt độ ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh giá. Ánh sáng vàng cam bao trùm không gian lều nhỏ, khiến mọi thứ trở nên bớt đáng sợ hơn. Khuôn mặt Tô Nhan ửng hồng, đôi mắt lấp lánh niềm vui chiến thắng. Cô cẩn thận thêm những cành cây lớn hơn vào, đảm bảo ngọn lửa được duy trì.
Khi ngọn lửa đã ổn định, Tô Nhan mới có thời gian để nghĩ đến những thứ khác. Cái bụng cô đã réo lên từng hồi từ lúc chiều. Nước cũng là một vấn đề. Cô không thể ở mãi trong lều mà không có thức ăn, nước uống. Cô cần một cái gì đó để đựng nước, một cái gì đó để đào đất, một cái gì đó để tự vệ.
“Hệ thống,” cô khẽ gọi, giọng nói vẫn còn hơi khàn vì khói và sự mệt mỏi. “Có nhiệm vụ nào cho ta không?”
Một ánh sáng xanh lam nhạt lóe lên trong tầm nhìn của cô, không quá chói chang, đủ để không làm cô hoảng sợ.
[[THÔNG BÁO HỆ THỐNG]]
**Nhiệm vụ mới: Khởi Đầu Của Sự Sống**
* **Mục tiêu:** Biến nơi ở trống rỗng thành một không gian sinh tồn cơ bản.
* **Tiến độ:**
* Tạo ra nguồn lửa: [ĐÃ HOÀN THÀNH]
* Tìm kiếm nguồn nước sạch: [0/1]
* Tạo ra vật dụng chứa nước: [0/1]
* Tìm kiếm nguồn lương thực cơ bản: [0/1]
* Sắp xếp chỗ ngủ ấm áp: [0/1]
* **Phần thưởng:** Gói quà "Tân Thủ Sinh Tồn", Điểm Hấp Dẫn +5, Điểm Nhan Sắc +5.
* **Thất bại:** Không có hình phạt, nhưng sẽ ảnh hưởng đến tiến trình phát triển và sự tín nhiệm của tộc Sói Bạc.
Tô Nhan khẽ nhếch môi. Hệ thống này đúng là không hề có khái niệm "dễ dãi" hay "ban phát". Nó chỉ đưa ra mục tiêu, còn cách thực hiện thì hoàn toàn phụ thuộc vào cô. Nhưng gói quà tân thủ... có lẽ sẽ có thứ gì đó hữu ích. Cô nhìn ngọn lửa bập bùng, rồi lại nhìn ra màn đêm thăm thẳm bên ngoài.
Đêm đã xuống sâu, khí lạnh từ mặt đất lan tỏa. Mặc dù có lửa, lều vẫn còn trống trải. Cô cần một chỗ để ngủ. Xung quanh lều, dưới gốc cây đại thụ, có khá nhiều lá khô và cành cây rụng. Đó sẽ là vật liệu tuyệt vời cho một chiếc giường thô sơ. Cô lại ra ngoài, không còn e dè như ban đầu. Dưới ánh trăng, hình bóng cô thoăn thoắt gom lá khô và những cành cây mềm.
Khi quay vào, cô phát hiện một đôi mắt xanh lục rực sáng đang nhìn chằm chằm vào mình từ khe hở nhỏ trên vách lều đối diện. Là một con sói? Hay một thú nhân? Cô đứng yên, nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Ánh mắt đó chỉ dừng lại vài giây, rồi biến mất trong bóng tối. Một sự dò xét, một sự hiếu kỳ, hay một lời cảnh báo? Cô không biết.
Tim vẫn còn đập mạnh, nhưng Tô Nhan không để sự lo lắng đó làm lung lay ý chí. Cô chất đống lá khô và cành cây đã gom được vào một góc lều, tạo thành một ụ lá lớn. Mặc dù vẫn còn thô sơ, nhưng ít ra nó cũng êm ái hơn nền đất lạnh lẽo. Cô dùng một mảnh da thú cũ kỹ tìm thấy dưới lớp lá mục nát để trải lên trên, tạo thành một tấm đệm.
Sau khi tạm ổn định chỗ ngủ, cô ngồi xuống bên đống lửa, cảm nhận hơi ấm phả vào mặt. Sự mệt mỏi bắt đầu ập đến, nhưng cơn đói và khát vẫn còn hành hạ. Cô nhìn ngọn lửa nhảy múa, hình ảnh Ngân Tuyết lạnh lùng hiện lên trong tâm trí. Hắn đã cho cô cơ hội, nhưng cũng đặt ra một rào cản vô hình. Cô phải tự mình vượt qua.
Tô Nhan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi khói, mùi đất, mùi của sự hoang dã. Đây là thế giới mới của cô. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ sống sót, và cô sẽ chứng minh giá trị của mình. Không chỉ để Ngân Tuyết thấy, mà còn để bản thân cô biết rằng cô đủ mạnh mẽ để tồn tại. Ngọn lửa trong lều bập bùng, soi rọi khuôn mặt xinh đẹp của cô, phản chiếu một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Đêm đầu tiên trong Tộc Sói Bạc, cô đã có lửa, đã có chỗ ngả lưng, và quan trọng hơn, đã có niềm tin. Sáng mai, một cuộc hành trình mới sẽ bắt đầu, với những thách thức còn lớn hơn nhiều.
Sự lạnh lẽo không chỉ đến từ nền đất hay không khí, mà còn từ sự trống rỗng đến cùng cực của không gian này. Nó là một thách thức trần trụi, một câu trả lời không lời cho tuyên bố “chứng minh giá trị” của cô. Tô Nhan hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn quyết tâm. Hơi thở phả ra thành làn khói mờ ảo trong không khí se lạnh của buổi tối đầu đông. Đôi mắt phượng sáng ngời, quét một lượt từ vách lều đến nền đất, từ những vết nứt trên cột chống đến cả những sợi cỏ khô mục nát còn sót lại.
“Không có gì thì tự tạo ra tất cả,” cô lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong khoảng không tĩnh mịch, tựa như một lời thề.
Điều đầu tiên là ánh sáng. Không thể làm gì trong bóng tối. Cô mò mẫm dọc theo vách lều, đôi tay mảnh khảnh lướt qua lớp da thú sần sùi, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vật liệu nhóm lửa. May mắn thay, trên nền đất còn vương vãi vài cành cây khô nhỏ và những mẩu gỗ vụn. Chúng không đủ để giữ lửa lâu, nhưng đủ cho một khởi đầu. Kỹ năng sinh tồn cơ bản mà cô từng đọc trong vô số tiểu thuyết xuyên không giờ đây không còn là lý thuyết suông. Tô Nhan xếp những mẩu gỗ nhỏ nhất thành hình kim tự tháp ở chính giữa lều, nơi có vẻ đã từng là một hố lửa.
Tiếp theo là tạo ra tia lửa. Không có diêm, không có bật lửa, chỉ có bàn tay không. Cô nhớ lại một đoạn phim tài liệu từng xem về cách người tiền sử tạo lửa bằng cách cọ xát hai viên đá. Cô phải tìm được đá lửa. Với đôi mắt đã quen dần trong bóng tối mờ ảo của ánh trăng hắt vào, Tô Nhan dò dẫm ra bên ngoài.
Khung cảnh bên ngoài lều còn hoang sơ hơn cô tưởng. Những túp lều khác nằm rải rác xung quanh, ánh lửa bập bùng từ bên trong hắt ra những quầng sáng vàng cam ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo nơi cô. Tiếng cười nói, tiếng hú gọi của thú nhân, tiếng lách cách của đá va vào nhau, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mà cô, một kẻ ngoại lai, đang đứng bên rìa. Cô không dám đi quá xa, chỉ quanh quẩn ở bãi đất trống phía sau lều mình, dưới gốc một cây đại thụ cổ thụ. Tay cô đào bới trong lớp đất xốp, cố gắng cảm nhận sự khác biệt giữa sỏi đá thông thường và đá lửa.
Mười phút trôi qua, rồi hai mươi. Đôi tay cô đã lấm lem bùn đất, những móng tay xinh đẹp giờ đây dính đầy vết đen. Một sự kiên trì gần như bướng bỉnh trỗi dậy trong lòng cô. Cô sẽ không bỏ cuộc. Không thể bỏ cuộc. Cô phải chứng minh mình có thể sống sót, rằng cô không phải là gánh nặng. Cuối cùng, một viên đá màu xám đen, nặng trịch và có cạnh sắc lạnh, lọt vào lòng bàn tay cô. Nó không hoàn toàn giống với mô tả về đá lửa cô từng biết, nhưng là hy vọng duy nhất.
Trở lại trong lều, Tô Nhan ngồi bệt xuống nền đất. Cô dùng một viên đá lớn hơn làm bệ, đặt mẩu gỗ khô làm mồi lửa, rồi bắt đầu cọ xát viên đá xám đen kia vào. Mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở dồn dập. Tiếng "cạch, cạch" khô khốc vang lên đều đặn. Một lần, hai lần, mười lần… Ngón tay cô bắt đầu tê dại, da thịt cọ xát vào đá nóng rát. Đôi mắt cô không rời khỏi điểm tiếp xúc, khao khát một tia sáng, dù chỉ là nhỏ nhất.
Bỗng, một đốm sáng đỏ rực lóe lên, rồi vụt tắt. Tim cô đập thình thịch. Lại một lần nữa! Lần này, đốm lửa không tắt hẳn mà âm ỉ cháy trên mẩu gỗ khô. Cô vội vàng thổi nhẹ, từng hơi thở đều đặn và chậm rãi. Đốm lửa đỏ nhỏ bé kia như được tiếp thêm sức sống, từ từ bùng lên thành một ngọn lửa nhỏ, nhảy múa đầy kiêu hãnh.
Ngọn lửa đầu tiên!
Nhiệt độ ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh giá. Ánh sáng vàng cam bao trùm không gian lều nhỏ, khiến mọi thứ trở nên bớt đáng sợ hơn. Khuôn mặt Tô Nhan ửng hồng, đôi mắt lấp lánh niềm vui chiến thắng. Cô cẩn thận thêm những cành cây lớn hơn vào, đảm bảo ngọn lửa được duy trì.
Khi ngọn lửa đã ổn định, Tô Nhan mới có thời gian để nghĩ đến những thứ khác. Cái bụng cô đã réo lên từng hồi từ lúc chiều. Nước cũng là một vấn đề. Cô không thể ở mãi trong lều mà không có thức ăn, nước uống. Cô cần một cái gì đó để đựng nước, một cái gì đó để đào đất, một cái gì đó để tự vệ.
“Hệ thống,” cô khẽ gọi, giọng nói vẫn còn hơi khàn vì khói và sự mệt mỏi. “Có nhiệm vụ nào cho ta không?”
Một ánh sáng xanh lam nhạt lóe lên trong tầm nhìn của cô, không quá chói chang, đủ để không làm cô hoảng sợ.
[[THÔNG BÁO HỆ THỐNG]]
**Nhiệm vụ mới: Khởi Đầu Của Sự Sống**
* **Mục tiêu:** Biến nơi ở trống rỗng thành một không gian sinh tồn cơ bản.
* **Tiến độ:**
* Tạo ra nguồn lửa: [ĐÃ HOÀN THÀNH]
* Tìm kiếm nguồn nước sạch: [0/1]
* Tạo ra vật dụng chứa nước: [0/1]
* Tìm kiếm nguồn lương thực cơ bản: [0/1]
* Sắp xếp chỗ ngủ ấm áp: [0/1]
* **Phần thưởng:** Gói quà "Tân Thủ Sinh Tồn", Điểm Hấp Dẫn +5, Điểm Nhan Sắc +5.
* **Thất bại:** Không có hình phạt, nhưng sẽ ảnh hưởng đến tiến trình phát triển và sự tín nhiệm của tộc Sói Bạc.
Tô Nhan khẽ nhếch môi. Hệ thống này đúng là không hề có khái niệm "dễ dãi" hay "ban phát". Nó chỉ đưa ra mục tiêu, còn cách thực hiện thì hoàn toàn phụ thuộc vào cô. Nhưng gói quà tân thủ... có lẽ sẽ có thứ gì đó hữu ích. Cô nhìn ngọn lửa bập bùng, rồi lại nhìn ra màn đêm thăm thẳm bên ngoài.
Đêm đã xuống sâu, khí lạnh từ mặt đất lan tỏa. Mặc dù có lửa, lều vẫn còn trống trải. Cô cần một chỗ để ngủ. Xung quanh lều, dưới gốc cây đại thụ, có khá nhiều lá khô và cành cây rụng. Đó sẽ là vật liệu tuyệt vời cho một chiếc giường thô sơ. Cô lại ra ngoài, không còn e dè như ban đầu. Dưới ánh trăng, hình bóng cô thoăn thoắt gom lá khô và những cành cây mềm.
Khi quay vào, cô phát hiện một đôi mắt xanh lục rực sáng đang nhìn chằm chằm vào mình từ khe hở nhỏ trên vách lều đối diện. Là một con sói? Hay một thú nhân? Cô đứng yên, nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Ánh mắt đó chỉ dừng lại vài giây, rồi biến mất trong bóng tối. Một sự dò xét, một sự hiếu kỳ, hay một lời cảnh báo? Cô không biết.
Tim vẫn còn đập mạnh, nhưng Tô Nhan không để sự lo lắng đó làm lung lay ý chí. Cô chất đống lá khô và cành cây đã gom được vào một góc lều, tạo thành một ụ lá lớn. Mặc dù vẫn còn thô sơ, nhưng ít ra nó cũng êm ái hơn nền đất lạnh lẽo. Cô dùng một mảnh da thú cũ kỹ tìm thấy dưới lớp lá mục nát để trải lên trên, tạo thành một tấm đệm.
Sau khi tạm ổn định chỗ ngủ, cô ngồi xuống bên đống lửa, cảm nhận hơi ấm phả vào mặt. Sự mệt mỏi bắt đầu ập đến, nhưng cơn đói và khát vẫn còn hành hạ. Cô nhìn ngọn lửa nhảy múa, hình ảnh Ngân Tuyết lạnh lùng hiện lên trong tâm trí. Hắn đã cho cô cơ hội, nhưng cũng đặt ra một rào cản vô hình. Cô phải tự mình vượt qua.
Tô Nhan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi khói, mùi đất, mùi của sự hoang dã. Đây là thế giới mới của cô. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ sống sót, và cô sẽ chứng minh giá trị của mình. Không chỉ để Ngân Tuyết thấy, mà còn để bản thân cô biết rằng cô đủ mạnh mẽ để tồn tại. Ngọn lửa trong lều bập bùng, soi rọi khuôn mặt xinh đẹp của cô, phản chiếu một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Đêm đầu tiên trong Tộc Sói Bạc, cô đã có lửa, đã có chỗ ngả lưng, và quan trọng hơn, đã có niềm tin. Sáng mai, một cuộc hành trình mới sẽ bắt đầu, với những thách thức còn lớn hơn nhiều.