2. Để tôi dạy cô làm sao để chết!


Chương 2: Để tôi dạy cô làm sao để chết!


Trải qua một ngày đầy xui xẻo, Hồng Thắm ném guốc gỗ trong tay xuống đất rồi bực dọc xỏ chân vào. Cô chỉ mới đi mấy bước, đã nghe được tiếng cười khẽ phát ra từ phía sau, kế đó là giọng nói đầy mỉa mai, châm chọc: "Muốn chết, ngặt nỗi chết nhát. Bơi ra tận đó nhưng cuối cùng lại là công dã tràng. Nước bùn chắc ngon dữ lắm."


Bị người chọc trúng tim đen, Hồng Thắm thẹn quá hoá giận xoay người trở lại, hai mắt đỏ hoe trừng hắn: "Anh chớ nói quàng*! Tôi... tôi... tôi không có!"


(*) nói quàng: nói không đúng, nói bậy


Người đàn ông không chút hổ thẹn vì chọc con gái người ta rơi nước mắt. Ngược lại, hắn còn nở nụ cười trêu tức, nói rằng: "Nhìn bộ dạng thảm hại của cô bây giờ đi, buồn cười phải biết. Trong đầu nghĩ gì đều hiện rõ hết trên mặt, mà miệng thì chối bây bẩy."


Hồng Thắm siết chặt nắm tay, cắn chặt môi dưới xém chút bật máu. Im lặng nửa ngày, chỉ có thể bất lực hộc ra một câu: "Anh câm miệng!"


Giọng trong veo, không hề có chút sát thương nào.


Nhìn cô gái nhỏ đứng đó cố tỏ ra mạnh mẽ, bộ áo dài đỏ ướt nhem bao bộc thân hình mảnh mai. Hai tay người đàn ông khẽ siết bánh xe lăn gỗ, dù biết cô gái này còn quá trẻ, nhưng vẫn nhẫn tâm buông lời khích bác: "Bị tôi nói trúng rồi đúng không?" Nói đoạn, hắn thình lình ngẩng đầu, đáy mắt lượn lờ sương mờ không rõ cảm xúc, giọng nói âm trầm lạnh tanh như ma quỷ cất lên: "Để tôi dạy cô làm thế nào để chết nhé?"


Hồng Thắm tròn mắt nhìn hắn, không thể tin được vào những gì mình vừa nghe. Anh ta vừa nói cái gì cơ? Là cô nghe lầm, hay đầu óc người này không được bình thường?


Người đàn ông chú ý đến ánh mắt khác lạ của cô khi nhìn mình hệt như đang nhìn một kẻ điên. Hắn chẳng những không tức giận, mà còn hưng phấn đến lạ thường. Hai tay dùng sức lăn bánh xe tiến về trước, không cho Hồng Thắm có cơ hội phản kháng đã lần nữa túm lấy cổ tay cô, nói: "Vừa rồi cô đã định tự tử có đúng không? Đừng sợ, tôi sẽ dạy cô."


Bỏ qua gương mặt bàng hoàng hoảng loạn của Hồng Thắm, người đàn ông mặc cô vùng vẫy, nói tiếp: "Vừa rồi cô làm tốt lắm. Chỉ cần đi ra xa thêm chút nữa, đến khi nước qua đầu, chân không chạm đất. Không còn chỗ bám víu, dù có muốn đổi ý cũng chết chắc rồi!"


Cánh tay bị bấu tê rần khiến Hồng Thắm càng thêm sợ hãi. Cô dùng sức đẩy hắn ra xa, chẳng may vì lực quá mạnh mà khiến cả người lẫn xe ngã ngang ra đất. Đắn đo hồi lâu, cuối cùng Hồng Thắm thu hồi ý định muốn đỡ người của mình. Cô duy trì một khoảng cách an toàn với người nọ, lúng túng giải thích: "Ai bảo tôi muốn chết hả? Chỉ tại... chỉ tại trời nóng, tôi xuống đó ngâm mình cho mát mà thôi!"


Dẫu biết cái cớ này không hề thuyết phục, nhưng Hồng Thắm quyết không muốn bị người đàn ông lạ mặt này xỏ mũi dắt đi. Thân gái chưa chồng một mình đến đây tắm sông, trong mắt người khác chẳng khác nào loại con gái hư thân mất nết, xứng đáng bị người đời thoá mạ.


Xã hội này là thế đó!


Thói đời là thế đó!


Người đàn ông ngã sõng soài ra đất, hai chân có tật không động đậy được. Hai tay hắn cố gắng chống đỡ thân trên nhỏm người dậy, hung dữ trừng mắt nhìn Hồng Thắm: "Đồ ăn hại! Chết nhát!"


Liên tiếp bị kẻ xa lạ này xúc phạm, cộng với phiền não của cả ngày nay, Hồng Thắm cuối cùng cũng nổi cơn tam bành. Cô giận dữ tiến về trước, hai tay chống hông, mím môi nửa ngày rồi mới lựa lời mà mắng: "Tôi chết hay không thì mặc xác tôi, không cần anh nhọc lòng đến quản. Người xấu xa, vô lí như anh còn sống tiếp được, tôi tội tình gì phải kết thúc cuộc đời mình."


Nói đến đó, Hồng Thắm cảm thấy bản thân có hơi nặng lời, trong lúc vô tình đã nói động đến ý chí sống của một người tàn tật. Vì thế cô vội vàng ngậm miệng, cẩn thận quan sát người đàn ông đang chật vật trên đất, nhất thời mủi lòng mà nhẹ giọng than: "Cho dù cuộc sống không dễ dàng gì, thì cũng phải sống tiếp thôi."


Dứt lời, cô dè dặt bước tới đỡ chiếc xe lăn gỗ cồng kềnh lên. Do dự một lúc rồi lui bước về sau, nói: "Anh mắng tôi, tôi đẩy ngã anh, chúng ta coi như huề nhau. Anh... hẳn là có thể tự mình ngồi lên xe đúng không?"


Dù sao cô cũng là con gái, tự dưng đi tới ôm ấp, đỡ đần một người đàn ông xa lạ lên xe cũng không phải lẽ.


Người đàn ông không trả lời, ánh mắt vô cảm nhìn cô.


Hồng Thắm rụt cổ, càng nhích về sau cách xa hắn ra. Cô bực bội lầm bầm: "Im lặng chính là đồng ý. Tôi đi trước đa."


Người đàn ông đó còn không thèm liếc mắt nhìn cô. Nghĩ đến cũng nực cười, lúc chửi người thì hừng hực khí thế, lúc bị người phản đòn lại thì nằm lì ăn vạ. Hồng Thắm ngao ngán lắc đầu rời đi.


Chỉ là vừa bước khỏi rặng tre già, cô đột ngột ngừng bước.


Một người đi đứng bất tiện vì sao lại xuất hiện ở chỗ này? Người thân hắn ta đâu?


Lúc cô rời đi, vẻ mặt hắn yên tĩnh đến lạ thường, hoàn toàn khác xa với thái độ nhiệt tình chỉ dẫn cô làm sao để chết.


Càng nghĩ trong lòng Hồng Thắm càng rối. Phải chăng mục đích đến đây của người đàn ông này cũng giống như cô? Cho nên khi thấy cô từ bỏ, mới trở nên tức giận mắng người?


Nghĩ vậy, Hồng Thắm lần nữa quay trở về chỗ cũ. Nơi đó chỉ còn chiếc xe lăn gỗ trơ trọi, còn người đàn ông kia... đang cố dùng hai tay trườn về phía mé sông.


Bao nhiêu tức giận trước đó bỗng chốc theo gió cuốn bay.


Hoá ra trên đời này không chỉ mình cô cảm thấy khổ sở.


Hồng Thắm hít sâu một hơi, cố tỏ ra bình tĩnh, chạy "bạch bạch" về phía người đàn ông kia.


Trước sự ngỡ ngàng của đối phương, cô câu tay xuống nách hắn, ôm lấy bả vai dài rộng, rắn rỏi dồn sức kéo ngược lên bờ.


Chờ khi cả hai đã trở về vị trí ban đầu, Hồng Thắm mới chống hai tay xuống gối thở hổn hển. Trước ánh mắt ngạc nhiên của người nọ mà đắc ý trêu tức: "Tôi không chết được, anh cũng đừng hòng. Hai ta đều ăn hại như nhau, để xem anh còn mắng tôi được nữa không!"


Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, Hồng Thắm tưởng chừng có thể nhìn thấy được ngọn lửa đang cháy bừng bừng trong mắt đối phương.


Lại nói, Hồng Thắm vì không thể tự mình làm chủ cuộc đời, cho nên muốn buông xuôi số phận, tìm cách giải thoát cho bản thân. Còn người đàn ông này thì sao? Chẳng lẽ vì đôi chân tật nguyền, cho nên trong lòng lẩn quẩn?


Mang theo suy nghĩ vẩn vơ, Hồng Thắm lén liếc mắt nhìn kĩ đối phương lại lần nữa. Người này dù bị cô kéo lê cả đoạn, quần áo xộc xệch dính đầy bùn bẩn, nhưng dáng vẻ nhếch nhác đó không thể vùi lấp được cái thần thái cao quý trong người. Dù cho bản thân chật vật, đôi chân tàn tật, nhưng vẫn thẳng lưng ngạo nghễ ngồi trên xe lăn.


Khí chất là vậy, nhưng vẫn có lúc yếu lòng tìm đến cái chết.


Sau năm lần bảy lượt thở dài, Hồng Thắm đi vòng ra phía sau xe lăn, định bụng đẩy người này lên đường lớn, cách con sông càng xa càng tốt.


Nào ngờ chỉ vừa chạm tới chiếc xe, người đàn ông nọ đã hung tợn hất mạnh tay cô, quát to: "Cút ngay! Đừng có dùng bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào tôi!"


Động tác của Hồng Thắm khựng lại giữa chừng, cô không ngờ gã đàn ông chết tiệt này vẫn còn sức mắng chửi cô!


Chê cô bẩn thỉu?


Hồng Thắm tức giận, đảo mắt tới lui nhìn dưới đất, sau đó nhanh nhẹn nắm một vốc cát khô, ném thẳng vào người đàn ông.


Xong xuôi, cô phủi tay, hất cằm đáp trả: “Chỉ biết to mồm chửi bới người khác, sao anh không tự nhìn lại bộ dạng bây giờ của mình đa. Nửa người nửa ngợm, còn tưởng ông này ông kia hay sao!”


Người đàn ông bị hành động của cô doạ đơ người. Hắn trố mắt nhìn mớ cát bẩn bám trên quần áo và dính cả trên da thịt mình. Đây là lần đầu tiên có người dám ném cát vào người hắn. Trước kia không ai dám làm như vậy. Kể cả bây giờ hắn không đi đứng được, cũng không một ai dám hống hách trước mặt hắn như thế!


Ngỡ ngàng qua đi, thay vào có là cơn tức giận trào dâng. Cơ mặt hắn thoáng chốc co giật, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Hồng Thắm: “Cái con nhỏ láo xược này! Cô tưởng tôi què thì không làm gì được cô sao?”


Khí thế của người đàn ông này quá dữ, Hồng Thắm không khỏi hoảng sợ lùi về sau. Ước chừng khoảng cách giữa hai người đã đủ an toàn, cô mới chống hông, ưỡn ngực đáp lại: “Tôi ném anh đó, thì làm sao? Anh định đánh tôi đó hả? Anh tưởng tôi sẽ đứng im cho anh mắng, anh chửi ư? Tôi đâu có ngu!”


Trán người đàn ông nổi đầy gân xanh, hai tay hắn dồn lực đẩy bánh xe lăn muốn tiến về phía trước. Ngặt nổi Hồng Thắm vì đề phòng hắn lại nghĩ quẩn mà âm thầm chêm thêm khúc gỗ dưới bánh xe lăn, thành ra dù hắn cố gắng cỡ nào chiếc xe cũng không nhúc nhích được.


Ánh chiều tà nhuộm vàng cả gốc trời. Dưới rặng tre già, có hai người, bốn mắt trừng nhau.


Tưởng như như cuộc chiến câm lặng này sẽ kéo dài không có điểm dừng. Thế mà mới chẳng bao lâu, xa xa lại vọng tới tiếng bước chân chậm chạp đi tới.


Hồng Thắm và người đàn ông đồng thời liếc mắt nhìn sang. Biểu cảm trên mặt mỗi người mỗi vẻ, trùng hợp thay giữa hai người đều có chung một ý, đó là không hề ưa thích kẻ vừa xuất hiện ở đây.


Người tới không phải ai xa lạ. Đó là cậu hai nhà họ Bùi giàu có nhất vùng, tên là Bùi Danh. Chéo ngoe thay cậu ta chính là người hứa hôn với Hồng Thắm từ thuở mới lọt lòng. Chỉ tại ba Hồng Thắm tham danh lợi, nghĩ tới nhà họ Bùi do chú Năm của Bùi Danh quản lí, khinh Bùi Danh chỉ có tiếng không có miếng, không chút nể nang gì mà trở mặt, huỷ hôn.


Cho nên lúc gặp mặt nhau ở đây, Hồng Thắm khá lúng túng và xấu hổ. Suy cho cùng người có lỗi vẫn là gia đình cô.


Hồng Thắm mím môi di chuyển bước chân ra xa thêm chút nữa. Người đàn ông cũng thu hồi ánh mắt, vẻ mặt nghiêm nghị ngồi trên xe lăn.


Trái lại với thái độ lạnh nhạt, thờ ơ của hai người, kẻ mới tới lại mặt mày tươi rói, trông thấy cả hai ở cùng nhau thì hết sức bất ngờ. Gã nhìn Hồng Thắm với ánh mắt đầy thâm ý, sau đó đi đến bên cạnh người đàn ông, cười cợt nói: “Mọi người trong nhà tìm chú nửa ngày trời, hoá ra chú Năm một mình chạy ra đây hú hí với người đẹp.”


Đối với việc Bùi Danh tìm cớ sỉ nhục cô, Hồng Thắm cũng không tỏ thái độ gì. Nhưng mà gã ta vừa nói cái gì cơ?


Chú Năm? Người đàn ông ngồi xe lăn này là chú Năm của Bùi Danh? Tức là người đứng đầu nhà họ Bùi - Ông chủ Bùi Kiên có tiếng giỏi giang nhất vùng đây sao?


Ánh mắt Hồng Thắm lại rơi trên hai chân của người nọ, trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc. Nghe đâu tháng trước Ông Năm nhà họ Bùi đi mần ăn xa, trên đường trở về gặp cướp trên sông, xuồng ghe chìm nghỉm. Trong lúc chống chọi với kẻ ác, Ông Năm nhà họ Bùi chẳng may bị máy dầu chém trúng hai chân, tình thế nguy kịch.


Chờ khi người nhà họ Bùi đem người trở về, qua mấy ngày mấy đêm chạy chữa, Ông Năm nhà họ cuối cùng cũng tai qua nạn khỏi. Khổ nỗi hai chân bị thầy lang chẩn đoán tàn phế, cả đời cũng không đứng dậy được nữa.


Từ đó tính tình Ông Năm thay đổi, vài ngày sau, nhà họ Bùi cũng đổi nốt người nắm quyền.


Cơ ngơi to lớn cứ thế rơi xuống đầu đứa cháu trai lớn nhà họ Bùi - Bùi Danh.


Nhà lớn nghiệp lớn, ân oán, đấu đá lẫn nhau cũng nhiều. Vừa nhìn đã biết hai chú cháu này ghét nhau ra mặt, bằng không nhà họ Bùi lớn như vậy, sao có thể để Ông Năm nhà họ ra đây một mình nhảy sông!


Nếu sớm biết như vậy, cô chẳng thèm kéo hắn lên bờ làm gì!


Kéo người còn kéo theo cả nùi rắc rối vào thân!




Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout
}