1. Tu không được, chết không xong


Chương 1: Tu không được, chết không xong

"Nước trong veo bao giờ có cá

Nàng lỡ thời tại má tại cha

Kén sui kén rể lọc lừa

Nên em hiu quạnh cũng vừa phận duyên."

Chuyện Hồng Thắm ba lần hứa hôn đều gả không được, sớm đã trở thành trò cười của cả làng Bè. Mà được bàn tán xôn xao nhất, chính là đám cưới của cô và cậu chủ cửa tiệm gạo nhà họ Nguyễn. Kèn trống rền rang, võng bốn người khiêng, vòng vàng đầy đủ... thì thế nào? Nhà trai cưới một lúc hai cô dâu! Ai cũng như ai! Không phân lớn bé! Không những thế, cô dâu kia còn do chính "mẹ chồng" cô tự mình lựa chọn!

Đáng nói hơn là Hồng Thắm chỉ được phép đi cửa sau vào nhà! Bởi cô từng huỷ hôn hai lần! Bởi cô mang tiếng xui xẻo! Bởi cô là hạng gái ai cũng hứa gả được, giàu thì cưới, nghèo thì huỷ hôn!

Hồng Thắm chôn chân đứng bất động trước cổng cưới to lớn, ngẩng mặt nhìn đôi uyên ương được đan bằng lá dừa vô cùng khéo léo và đẹp mắt. Trước mặt quan viên hai họ, trước mặt đông đảo khách nhân, trước mặt người mình sắp lấy làm chồng cởi bỏ khăn vành, tháo trả kiềng vàng, một mình trơ trội lau nước mắt rời đi.

Nếu đã nhìn trước được khổ cảnh, tội tình gì còn gắng gượng bước qua cánh cổng đó.

Dáng người nhỏ gầy khoác áo dài gấm đỏ lẻ loi đi trên đường làng, mái tóc đen xoã tung mặc gió thổi bay. Hồng Thắm đi xuyên qua những lời gièm pha của những kẻ xa lạ, phớt lờ hành động chỉ trỏ đầy mỉa mai không chút giấu giếm của người xung quanh. Cô cứ đi. Đi suốt một đoạn đường dài không ngừng nghỉ. Vượt qua con dốc cheo leo, cuối cùng cũng đến được chùa Phổ Độ.

Hồng Thắm chắp tay, thành tâm quỳ trước tượng Phật to lớn. Cô không cầu khấn bất cứ điều gì, chỉ lẳng lặng ngước nhìn gương mặt từ bi của Phật Tổ.

Chẳng biết cô đã quỳ bao lâu, chỉ biết đầu gối đã dần tê buốt, đau nhức. Có lẽ sự khác thường của cô đã kinh động đến người trong chùa. Không lâu sau, sư thầy khoác áo dài vàng, tay cầm tràng hạt tiến về phía cô. Ông chắp tay trước ngực làm lễ, giọng nói ôn tồn dò hỏi:

"Xin hỏi thí chủ đến đây có việc gì, phải chăng là có điều sầu muộn?"

Hồng Thắm chắp tay hoàn lễ cho thầy, ánh mắt mông lung vô định, khẽ khàn đáp: "Thưa thầy, con không biết đi đâu về đâu. Cứ đi trong vô thức rồi đến được nơi này."

"Ngó thấy thí chủ quỳ trước Phật Tổ đã lâu, chẳng hay thí chủ đã tìm được câu trả lời cho mình hay chưa?"

Cô đã tìm được câu trả lời cho mình hay chưa? Trớ trêu thay cô cũng chẳng biết bản thân nên hỏi điều gì.

Hỏi vì sao ba má không thương mình? Hỏi vì sao tình duyên lận đận? Hỏi vì sao số phận cô lại trái ngang? Hỏi để làm chi, biết rồi có thay đổi được gì nữa đâu.

Sở dĩ Hồng Thắm không trở về nhà ba mẹ ruột là vì cô thừa biết bọn họ sẽ không thương tiếc cô. Thứ đang chờ đón cô chỉ là những lời mắng nhiếc, những trận đòn roi. Thậm chí ba cô sẽ nổi cơn tam bành cắt đứt quan hệ với cô. Nhưng có lẽ ông ấy sẽ không làm vậy. Ông ấy không nỡ. Chẳng phải không bỏ được chút máu mủ ruột rà. Mà bởi cô vẫn còn giá trị lợi dụng.

Cô xinh đẹp. Ai cũng nói thế. Và cô cũng biết điều đó.

Nếu không một người con gái mười tám tuổi làm sao có thể hứa hôn liên tiếp ba lần?

Người đời cười chê cô lỡ thì, xui xẻo. Nhưng lại có không ít ông chủ cậu chủ tìm cách muốn cưới được cô. Hồng nhan thì bạc phận. Số trời đã định, dẫu biết nhưng vẫn khó tránh.

Hồng Thắm chắp tay vái lạy sư thầy, đưa ra quyết định: "Thưa thầy, con muốn xuống tóc tu hành. Xin thầy thương tình thu nhận."

Sư thầy tay lần tràng hạt, không vội đồng ý cũng chẳng chối từ, chỉ hỏi: "Thí chủ đã buông bỏ hết những vướng bận hồng trần hay chưa?"

Hồng Thắm phút chốc ngẩn ngơ, không trả lời ngay được. Ngay cả cô cũng không rõ mình có vướng bận hồng trần hay không.

Sư thầy lại hỏi tiếp: "Thí chủ có hận những người làm tổn thương mình hay không?"

Hận! Cô rất hận!

Trông thấy ánh mắt đỏ hoe chất chứa uất ức lẫn phẫn nộ của cô, sư thầy lắc nhẹ đầu, thay cô trả lời: "Thí chủ còn hận, tức lòng còn vướng bận. Thí chủ vẫn nên về đi. Tâm không tịnh, tu không thành chánh quả."

Sư thầy chào cô, rồi cất bước rời đi. Hồng Thắm một mình quỳ đó, ngẫm nghĩ một lát rồi chợt nở nụ cười chế giễu. Ngã Phật từ bi, cớ sao lại lạnh lùng khép cửa từ chối cô?

Tiếng chuông chùa văng vẳng vang lên cũng không thể che lấp được cảm xúc bi ai trong lòng Hồng Thắm. Cô quay về đường cũ, mon men dọc theo bờ đê dài.

Cô không muốn về nhà. Một nơi không chứa đựng tình thương thì sao có thể gọi là nhà cơ chứ.

Bây giờ gần lúc xế chiều, nắng không quá gay bắt, người trên đường cũng thưa thớt dần. Hồng Thắm một mình ngồi trên bờ sông, nhìn đám lục bình lênh đênh trôi nổi trên mặt nước, mặc cho con nước xô đẩy đưa đi, chỉ biết thuận theo dòng nước, không thể chống cự.

Nếu cô gieo mình xuống đó thì sẽ ra sao? Chắc là lạnh lắm.

Nghĩ vậy, Hồng Thắm tháo đôi guốc gỗ trên chân đặt qua một bên. Bàn chân trắng nõn tiến vào dòng nước mát. Quả nhiên nó lạnh như cô nghĩ. Nhưng sao lạnh bằng lòng cô bây giờ.

Đương lúc cô muốn nhảy xuống nước, thì chợt cảm giác được như có ai đó đang dõi theo mình.

Hồng Thắm đảo mắt nhìn quanh, phát hiện cách cô không xa, dưới rặng tre già, có một người đàn ông ngồi trên chiếc xe lăn gỗ, lẳng lặng nhìn cô.

Có lẽ vì khoảng cách, hoặc cũng có thể vì cô không quá để tâm đến người nọ, cho nên cô không nhìn rõ được diện mạo người ta. Trong đầu cô bấy giờ chỉ chú ý tới một chuyện. Ngồi xe lăn tức là chân tàn tật. Đồng nghĩa không thể đứng dậy. Chính là không thể ngăn cản "việc tốt" của cô.

Chỉ cần không ảnh hưởng đến cô, hắn muốn nhìn thì cứ nhìn đi.

Nghĩ vậy, Hồng Thắm bắt đầu bước xuống mé sông, từ từ di chuyển xa bờ. Dòng nước lạnh buốt xuyên qua cơ thể mảnh mai, từ eo rồi dâng tới ngực. Chờ đến khi cổ cũng bị làn nước che khuất, Hồng Thắm hít sâu một hơi, rụt đầu hoà vào dòng sông lạnh lẽo.

Thôi thì cứ kết thúc ở đây đi!

Có điều mọi chuyện không dễ dàng như cô nghĩ. Hồng Thắm rất nhanh lại ngoi đầu lên khỏi mặt nước, mùi bùn tràn ngập trong khoan mũi cô, khiến cô không ngừng vuốt mặt ho sặc sụa.

Ngộp muốn chết! Chết kiểu này thì quá khổ sở rồi đa.

Sau khi ổn định lại hô hấp, cô mới chợt nhớ trên bờ còn có một gã què đang ngồi xem. Biết bản thân vừa làm chuyện mất mặt, cô vội vàng đưa mắt nhìn sang kẻ trên bờ. Quả nhiên ánh mắt hắn ta nhìn cô lộ rõ vẻ không hài lòng, trên gương mặt không hề giấu giếm sự mỉa mai. Bờ môi người nọ như có như không động đậy, bên tai cô tựa hồ truyền tới giọng nói mơ hồ, chỉ vỏn vẹn hai từ "Ngu ngốc!"

Phải chăng vì mới bị ngộp nên cô hoa mắt, ù tai, rồi nhìn nhầm, nghe nhầm?

Thời gian cứ thế trôi qua. Một người trầm mình trong nước, một người lạnh nhạt ngồi trên bờ, hai người lẳng lặng nhìn nhau.

Lúc này, Hồng Thắm khổ không thể tả. Cô liên tục nhảy mũi hắt hơi, rùng mình vì lạnh. Bây giờ cô nào có tâm tình tự dìm chết mình nữa. Cô chỉ muốn nhanh chóng lên bờ. Nhanh chóng tìm một nơi sưởi ấm.

Vấn đề là gã què kia cứ ngồi đó bất động nhìn cô chằm chằm. Nếu cô cứ thế đi lên, thì thật xấu hổ.

Cô chỉ muốn gã què đó mau mau cút khỏi nơi đây!

Đáng tiếc dù trong lòng Hồng Thắm gào thét thế nào đi nữa, gã què trên bờ cũng không hề rời mắt khỏi cô. Thậm chí cô còn nhạy bén nhận ra, dường như hắn ta có chút nôn nóng kì lạ.

Đúng là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không nghe. Hồng Thắm bị lạnh tím tái mặt mày, cả người run cầm cập. Hết cách, cô đành vứt bỏ sỉ diện bơi nhanh vào bờ.

Khó khăn lắm mới bò được lên trên, Hồng Thắm vừa run lẩy bẩy vừa ôm lấy cơ thể mình. Nghỉ ngơi đủ rồi, cô loay hoay nhặt lại đôi guốc gỗ. Kế đó lê cơ thể còn đang nhỏ nước của mình, chân trần hậm hực lướt qua người đàn ông kia.

Mọi chuyện dừng lại ở đây. Hai người ai về nhà nấy. Cô trở về tiếp tục làm con gái ngoan, cha mẹ đặt đâu ngồi đó. Còn gã què này... tiếp tục ngồi ngốc ở đây ngắm trời, trăng, mây, gió. Chẳng ai can hệ đến ai.

Theo lí thuyết thì nên là vậy. Còn thực tế thì không phải vậy.

Nghĩ đến những gì bản thân phải đối mặt khi về nhà, Hồng Thắm bước đi trong sự chán nản vô bờ. Lúc đi ngang qua chỗ người đàn ông đang ngồi, cánh tay cô bất ngờ bị hắn dùng sức bắt lấy, siết chặt, kéo lại.

Hồng Thắm không kịp đề phòng, cả người thoáng lảo đảo về sau. Bị một người đàn ông xa lạ nắm tay giữa ban ngày, nếu để người ta nhìn thấy thì cho dù có nhảy xuống sông lần nữa cũng không rửa sạch được oan tình.

"Buông ra! Anh mần cái chi kì cục vậy hả?" Cô cố hết sức rút tay mình ra khỏi bàn tay to lớn kia. Ánh mắt hằn hộc trừng thẳng người đối diện. Hiện tại, Hồng Thắm mới có cơ hội nhìn kĩ diện mạo của gã què này.

Gương mặt kiên nghị, mày rậm, mũi cao, bờ môi mỏng mím chặt hiện rõ bất mãn trong lòng. Tóm lại, là một người đàn ông trưởng thành, vẻ ngoài đẹp trai, tính cách khó gần, hai chân có tật.

Đúng là ông trời không cho ai hoàn hảo bao giờ.

Chú ý đến ánh mắt cô dừng lại ở chân mình khá lâu, người đàn ông càng xoắn chặt đôi mày rậm rạp, chẳng chút kiêng dè lên giọng mắng mỏ: "Ngu ngốc!"

Tu không được, chết không xong, bấy nhiêu cũng đủ khiến Hồng Thắm suy sụp lắm rồi. Ngờ đâu vô duyên vô cớ còn bị một người đàn ông xa lạ chỉ thẳng mặt chửi bới thế này, Hồng Thắm vừa tức vừa tủi.

"Tôi không quen biết anh, mắc gì anh to tiếng mắng nhiếc tôi nặng lời thế hả!"

Người đàn ông xị mặt ra, hoàn toàn không cho rằng bản thân đã làm sai, giọng lạnh tanh đáp lời: "Không quen không biết, nhưng tôi thừa biết mục đích cô đến đây để làm gì!"

Nhớ đến dự định ban đầu của mình, mặt Hồng Thắm nóng bừng vì thẹn. Cô siết chặt guốc gỗ trong tay, nghiến răng nói: "Tôi làm gì cũng không liên quan đến anh! Tôi không rảnh rỗi đứng đây đôi co với anh đâu, anh tự lo cho chính mình trước đi đa!"

Thân đã tàn, lại còn thích lo chuyện bao đồng. Hồng Thắm chưa từng gặp qua người nào lắm chuyện như thế.



Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout
}