Xuân Nghiêng Trong Nắng Ban Mai

Chương 1. Nắng Vỡ Trên Vạt Áo

 


"Người tôi thích tựa vệt nắng dài chao nghiêng.  
Khi vắt đỉnh đầu, khi treo nơi tim."

 

Tháng Một, mùa đông năm 2026.

Người đàn ông tựa lưng vào vách tường phủ rêu, trên môi phì phèo một điếu xì gà đã sắp tàn. Ánh đèn đường duy nhất, hắt xuống dáng dấp cao lớn ấy, y hệt lần đầu tiên tôi gặp gã. 

Vẫn là cảm giác rùng mình đến đáng sợ như vậy, gã buông điếu thuốc trên tay xuống đất, vệt khói mỏng chậm rãi tan ra rồi bay bổng trong không trung. Nhưng rất nhanh gã đã giẫm mạnh chân, dập tàn thuốc.

"Tôi khuyên cháu đừng nên lún sâu vào chuyện này. Kẻ không liên quan, chẳng cần biết quá nhiều. Còn Hoàng Minh, cuộc đời của cậu ta chỉ có duy nhất một lựa chọn." Dứt câu, gã đút hai tay vào túi, dáng đứng thẳng tắp, khuôn mặt uy nghiêm hướng về phía ngoài đoạn hẻm nhỏ. 

Nhịp tim tôi vang lên như trống đánh. Nếu không phải vì một người quan trọng trong đời mình, có chết tôi cũng không bao giờ tìm đến lũ giang hồ để hỏi chuyện. Nhưng vì đối phương, tôi đã bất chấp những chuyện tồi tệ nhất có thể xảy ra, tôi vẫn quyết định đến gặp Hoè Già, người duy nhất biết rõ về hành tung của cậu.

"Ông đã ép Hoàng Minh làm việc cho mình?"

Gã định bước đi, nghe đến đây đột nhiên thu mũi giày lại. Hướng cặp mắt xám xịt về phía tôi, không nghĩ rằng tôi đoán được những chuyện ấy. Hoè Già cười khẩy, hắn xoa xoa chóp mũi rồi hỏi.

"Biết thì sao? Định làm gì để cứu cậu ta?" 

Phải, tôi chẳng có cách nào để cứu một người đã tìm đến bóng tối. Nhưng Hoàng Minh cũng từng là ánh nắng duy nhất trong lòng tôi, bao bọc những tháng ngày non dại cho tôi. Dẫu từng nghĩ rằng cả đời này sẽ không bao giờ để tâm đến cậu thêm lần nào nữa, nhưng trái tim không cho phép, buộc tôi phải đi tìm cậu rất lâu.

"Nhất định sẽ có cách." Tôi nhíu mày.

"Nhưng thằng nhóc đó không còn giống như trước nữa." Hoè Già thản nhiên rời đi, gã lướt qua chỗ tôi, kéo theo một cơn gió thoảng qua. Mùi xì gà nồng nặc vương trên áo gã, xộc thẳng vào cánh mũi khiến tôi chùn bước. 

Không còn giống như trước nữa là ý gì? Ý gã là Hoàng Minh đã thay đổi rồi sao? Nhưng thay đổi cái gì mới được? Còn chưa kịp hỏi câu tiếp theo thì người đàn ông vừa nãy đã đóng cửa xe ô tô lại, chiếc xe ngay đầu con hẻm nhỏ bon bon chạy đi. Để lại tôi một mình đầy bối rối, đành trở về nhà mà không thu thêm được tin tức gì.

Khuya hôm đó, tôi ngồi trên bàn học. Thẫn thờ nhìn vào quyển nhật ký lưu bút, lật đúng trang mà Hoàng Minh từng viết. Chẳng biết mình đã xem đi, xem lại bao nhiêu lần dòng chữ nắn nót trên trang giấy úa màu thời gian này. 

"Diệp Trúc Diên Vĩ, một cái tên đẹp. Hy vọng sau này có dịp, chúng ta lại cùng uống trà sữa sau cổng hoa giấy."

Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, tôi chạm tay vào tách trà xanh nóng trên bàn. Hương thơm của trà lẩn quất nơi đầu mũi, như gợi cho tôi nhớ về khoảng thời gian bốn năm trước. 

Lần đầu tiên chân ướt chân ráo bước vào môi trường cấp ba, một nơi mà trước khi bắt đầu chung sống, tôi đã nghe nhiều lời đồn đại về nó, mà ấn tượng nhất vẫn là câu: "Cấp ba là một xã hội thu nhỏ."


***


Tháng Chín, mùa Thu năm 2022.

Trường THPT Tây Ninh.

"Diệp Trúc Diên Vĩ, ký tên vào đây."

Thầy giám thị đẩy về phía tôi một tờ phiếu đăng ký thông tin nhập học. Trên đó ghi các tổ hợp môn để học sinh lựa chọn, nhằm giúp nhà trường tổng hợp và sắp xếp lớp phù hợp với định hướng từng người. Tôi chọn lớp tự nhiên. Bản thân học các môn tự nhiên cũng không đến nỗi tệ, nên tôi khoanh vào tổ hợp ấy. Và chính lựa chọn đó đã định hình luôn năm thi tốt nghiệp của tôi sau này. 

Nghe mọi người gọi thầy là thầy Thao Nhỏ. Được biết, trong trường tôi có hai thầy giám thị tên Thao. Vậy nên để phân biệt, các học sinh bèn thêm phía sau cái tên là hai từ chỉ độ tuổi "nhỏ" với "lớn" vào.

Thầy Thao Nhỏ tính tình hơi nóng nảy, nhưng thực chất là một người cha vĩ đại luôn bao dung các học sinh. Thầy Thao Lớn là người nghiêm khắc, cực kỳ kỷ luật và nghiêm túc với các quy định của nhà trường.  Đôi khi đến giáo viên còn sợ, huống chi là học sinh.

Người vừa bảo tôi ký tên là thầy Thao Nhỏ. Thầy đang bận rộn với đống giấy tờ của các học sinh mới nhập học trên bàn, nên tâm trạng có hơi cau có. Thấy vậy, tôi cũng biết điều mà làm tốt bổn phận của mình, chăm chú ký một chữ ký ngàn năm có một. Có thể nói là đẹp nhất trong cuộc đời tôi từng ký. 

Tự tin cầm tờ giấy tổ hợp đưa lại cho thầy Thao Nhỏ, thầy nhìn sơ qua một lượt rồi gật gù. Tưởng chừng như có thể ra về, đột nhiên thầy nhíu mày. Ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tôi, lớn giọng quát:

"Trời đất ơi, con nhỏ này!"

"Dạ sao ạ?!" Tôi trợn mắt, sự tự tin của hai giây trước, bây giờ đã hoá thành nỗi tự ti khổng lồ. 

Thấy thầy chỉ tay vào phía góc trái, đưa thẳng giấy về phía tôi mà nổi đoá, nói:

"Có biết kiểm tra lại tên không?! Đây là của bạn khác." 

Là Đỗ Đặng Hoàng Minh chứ không phải Diệp Trúc Diên Vĩ. Thầy lấy tờ giấy bên dưới lên trên, hoá ra đó mới đúng là tên tôi. Nhưng chẳng phải là thầy đặt chúng ở vị trí như vậy sao?

"Bây giờ em ký vào giấy người ta rồi, người ta phải in lại lần nữa để viết thông tin mặt sau!" Thầy Thao Nhỏ mặt nóng hừng hực đặt tờ giấy xuống bàn. Thầy nổi đoá, càu nhàu và mắng tôi cả buổi trời muốn thủng tai. Cho đến khi chủ nhân của tờ giấy đó xuất hiện và chen vào chỗ của tôi với thầy.

Cậu khoác áo khoác màu xám nhạt, bên trong là áo thun trắng giản dị. Dẫu vậy nhưng người này lại toát ra dáng vẻ rất điển trai và nghiêm túc. Tôi lén lút ngẩng mặt nhìn cậu, liền tròn mắt vì ngũ quan của đối phương rất hài hoà. Sóng mũi thẳng tắp, đẹp nhất là đôi mắt có chút lơ đễnh. 

"Em là Đỗ Đặng Hoàng Minh ạ." Giọng cậu cất lên bên tai tôi, nghe như đợt sóng ấm vỗ vào bờ cát vàng. Cậu vẫn chưa nhìn lấy tôi một cái mà chỉ chăm chăm nói chuyện với thầy, hình như hai người họ cùng trách tôi vì ký nhầm giấy.

Tôi đứng nhích qua một chút, nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi hương dầu gội đang phảng phất từ mái tóc còn ươn ướt của Hoàng Minh.

"À, có bạn ký nhầm giấy em. Bây giờ em lên lầu một, đi thẳng rồi quẹo trái sẽ thấy phòng in ấn. Đọc tên của em rồi bảo thầy trực ở đó in giúp em bản khác, chịu khó điền thông tin lại." Thầy Thao Nhỏ gãi gãi đầu đưa tờ giấy mà tôi vừa ký nhầm cho cậu rồi giải thích.

Hoàng Minh gật gù, cậu xoay mặt sang phía tôi. Khiến tôi chột dạ quay phắt đi hướng khác, mắt chớp chớp làm bộ làm tịch không biết gì hết. Nhưng rồi cảm giác tội lỗi lại dâng lên trong lòng tôi, sôi sùng sục như nồi lẩu chưa kịp tắt nút. Cố gắng nhìn thẳng vào mắt người cao hơn, nhoẽn miệng cười, dù tôi biết mình cười nhe răng không đẹp. Nhưng để giảm phần nào lỗi lầm, tôi nghĩ bản thân nên tỏ ra thân thiện:

"Mịnh... xịn... lội... cậu." 

"Sao cơ?" Hoàng Minh chưa nghe rõ nên hơi cúi thấp người xuống sát về phía tôi.

Giữ nguyên nụ cười tự cho là rạng rỡ, tôi nói lại:

"Mịnh... xịn..."

"Mình hiểu rồi, không sao. Không phải lỗi của cậu." Hoàng Minh nhanh chóng trả lời tôi, cùng cái phất tay. 

Bây giờ trong lòng tôi thấy càng bồn chồn hơn ấy chứ. Nếu Hoàng Minh mắng tôi thì mọi chuyện đã khác rồi, tại sao lại không mắng tôi? 

"Mình sẽ đi cùng cậu lên phòng in ấn." Tôi ngỏ ý.

Đỗ Đặng Hoàng Minh nhìn tôi một cái, không nói gì chỉ lặng lẽ đi, và tất nhiên là tôi cũng lon ton chạy theo, sau khi ký xong tên mình vào giấy. 

Suốt quãng đường lên đến lầu một chẳng ai bắt chuyện với ai câu nào mà dường như Hoàng Minh cũng không có ý định bắt chuyện với tôi. Thở dài một hơi cố đuổi kịp cậu, dù sao cứ im lặng với nhau thế này cũng không phải là chuyện tốt.

"Cậu tên Hoàng Minh đúng không? Chào nha, mình là Diệp Trúc Diên Vĩ mình chọn khối tự nhiên, còn cậu?" Tôi lẽo đẽo đi cùng với cậu, người có gương mặt tuấn tú và khí chất toát ra trên người giống như học sinh giỏi.

Tôi đoán vậy.

"Mình chọn khối tự nhiên." Hoàng Minh đáp cụt ngũn, khiến cho cuộc trò chuyện vừa mới bắt đầu đã đi đến hồi kết. 

Tôi giả vờ tỏ vẻ ngạc nhiên khi biết cậu học cùng khối.

Trong lúc tôi im lặng đang suy nghĩ câu hỏi tiếp theo, thì Hoàng Minh đã lên tiếng trước:

"Hy vọng chúng ta sẽ được học cùng nhau."

Tôi tròn mắt, sau đó mỉm cười, gật gù. Hoàng Minh cũng không phải người quá khó gần, chỉ là trông giao diện ban đầu của cậu có hơi... 

Ý tôi là Nữ Hoàng Băng Giá.

Chúng tôi dễ dàng tìm thấy phòng in ấn theo hướng dẫn của thầy Thao Nhỏ, gọi là phòng in ấn nhưng thực chất là phòng làm việc của thầy cô thường trực. Tôi không nhớ rõ đó gọi là phòng gì, nhưng đại khái giống như phòng quản lý học sinh. Hoàng Minh đi trước, chủ động hỏi thăm người trực ở đó để lấy bản phô tô tổ hợp khác và ký tên. 

Trong lúc chờ cậu ghi lại thông tin ở mặt sau, tôi có lén nhìn trộm chữ viết của Hoàng Minh. Dù viết không cần nắn nót nhưng chữ rất gọn và đẹp, tôi nghĩ cậu là người có tính cách tốt và siêng năng. 

Đột nhiên cậu quay mặt sang nhìn tôi, khiến tôi có chút chột dạ đánh mắt sang chỗ khác giả vờ không nhìn thấy gì hết. Một thoáng vô tình nào đó hoặc là do tôi tự tưởng tượng, tôi đã thấy người bên cạnh khẽ cong môi cười, nụ cười thật khó nhận biết.

"Xong rồi, ta đi thôi." Hoàng Minh ngừng bút nói với tôi, thế là tôi gật gù nghe theo.

Chúng tôi ra khỏi phòng in ấn, mặt trời đã thành hình khá cao. Nắng chiếu cả vệt dài ở một bên lối đi trải xuống cầu thang, những cánh lá xanh cao không che lấp được hết thứ ánh sáng hong qua từng góc nhỏ. Đi từ xa, thấy trước mắt là bụi mịn bảng lảng trong nắng, đùa nghịch giữa không trung. Tôi đã thấy cảnh này nhiều lần rồi, bụi bé nhỏ đến mức tưởng chừng như vô hình, chỉ khi nắng chạm vào, chúng mới chịu lộ diện.

Tôi vừa đi vừa ngắm nắng buổi sáng, người bên cạnh đột nhiên kéo nhẹ cặp tôi qua một bên. Làm tôi ngẩn người ra, dù gương mặt của đối phương vẫn không có biểu cảm gì đặc biệt, tôi còn tưởng là Hoàng Minh định tung ra một trò đùa nào đó. Cho đến khi bước xuống cầu thang, tôi mới chợt phát hiện hoá ra là cậu muốn tôi đi phía trong để không bị nắng.

"Cậu là con gái mà không sợ nắng sao?" Hoàng Minh dường như đã biết trong đầu tôi đang nghĩ gì, hoặc trông khuôn mặt thật thà đến đáng thương của tôi như nói lên mọi khúc mắc, nên cậu mới hỏi như thế.

"Nắng buổi sáng là nắng tốt mà." Tôi đáp, bởi từng đọc được rằng nắng sáng rất tốt vì chúng giúp con người sản xuất vitamin D, tăng miễn dịch, xương chắc khoẻ.

Hoàng Minh lắc đầu. "Nhưng bây giờ đã quá thời gian để hấp thụ ánh nắng rồi." 

Phải nhỉ? 

Cũng đã hơn tám giờ sáng rồi. 

Sau khi ký tên, nộp giấy cho thầy Thao Nhỏ và nhường chỗ cho nhiều học sinh khác đến ký, chúng tôi cũng có thể ra về để chờ thông tin nhập học, nhận lớp chính thức. Tôi chào thầy rồi về, song xuống nhà xe và kéo chiếc xe đạp điện duy nhất bị kẹt cứng trong một dãy những chiếc xe máy đồ sộ kia. Tôi loay hoay niệm Phật để đẩy xe ra một cách thuận lợi.

Và trong tình huống éo le nhất để lôi chiếc xe đạp điện nhỏ bé của tôi ra, tôi lại chọn cách xử lý còn tệ hơn, là vô tình làm ngã chiếc xe bên cạnh mình, kéo theo cả dãy xe máy ngã chồng lên nhau. Tôi không hiểu vì sao lúc đó tay chân mình lóng ngóng như bị quở, thế là tôi thất thần nhìn đống xe ấy nằm yên bên dưới. 

Tiếng xe đổ một cái "rầm" vang lên.

Thật là tuyệt vời, Ánh Trăng Nói Hộ Lòng Tôi.

Có vẻ Hoàng Minh nghe thấy, cậu để xe bên ngoài sân trường cho dễ chạy hơn. Nhưng sau đó cũng xuất hiện ngay trước mắt tôi, bất lực nhìn đứa con gái hậu đậu bằng nét mặt có chút khó hiểu. Chúng tôi nhìn nhau, tôi thở dài một hơi rồi tự thấy mất mặt. 

"Không sao chứ? Có bị quẹt trúng không?" Hoàng Minh hơi sốt ruột hỏi. Không đợi tôi đáp, cậu ta nhanh chóng tiến đến kéo tôi lùi về sau rồi khuỵu xuống nhìn lướt qua chân tôi. Thấy không có gì đáng lo, nên cũng không hỏi thêm.

"Mình... không sao. Cảm ơn cậu." Đương nhiên là có sao rồi, rất nhiều sao và rất cần sự giúp đỡ.

Hoàng Minh dựng từng chiếc xe một lên, thậm chí cậu còn quên tháo mũ bảo hiểm trên đầu mình xuống mà đã vội vã chạy vào nhà xe giúp tôi. Ánh nắng xuyên qua hàng rào, quét trên bóng lưng cao gầy của đối phương làm tôi thoáng có cảm giác kỳ lạ. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều đến vậy. Chỉ là thấy người này rất thân thuộc.

Hoàng Minh thấy tôi có vẻ loay hoay nhìn vào chiếc xe đạp điện, tôi đoán cậu nghĩ tôi muốn nhờ cậu đẩy xe xuống giúp nhưng không biết cách mở lời, nên không hỏi thêm, mà một mạch đẩy xe giúp tôi. Tôi khá ấn tượng về người con trai này, cái cách mà cậu hành động cũng như thầm lặng quan sát mọi người xung quanh. 

"Hôm nay cảm ơn cậu nhiều, không biết phải làm thế nào để mình có thể cảm ơn cậu đây?" Tôi nói với vẻ mặt ngượng ngùng, có cảm giác mắc nợ đối phương. Thậm chí hồi sáng còn ký nhầm vào giấy người ta, Hoàng Minh không trách cũng chẳng nổi giận và còn giúp tôi đẩy xe. 

Tôi thực sự muốn làm gì đó để đền đáp lại tương xứng, nếu không tôi sẽ trở thành kẻ không có lương tâm.

"Không cần đâu, cậu không sao là tốt rồi." Hoàng Minh gạt chống xuống, đưa xe cho tôi. Bây giờ từng câu từng chữ của cậu cứ mắc kẹt trong đầu tôi mãi, không có cách nào tách chúng ra. 

Hoàng Minh thấy tôi níu áo cậu, bèn ngẩn mặt nhìn tôi, cười nhẹ một cái. Thoáng cong môi ấy hướng về phía có nắng ấm chạm tới, tôi thấy ánh sáng vàng vọt hiện hữu trong đôi mắt sáng bừng kia thông qua cặp kính cận. 

"Nè, ra ngoài mình đãi cậu uống trà sữa bí đao nha?" Tôi quyết tâm trả ơn cậu. Một lát sau, cũng vì thấy tôi năn nỉ không dứt nên Hoàng Minh bèn miễn cưỡng đồng ý. 

"Vậy mình đợi cậu ở khóm hoa giấy sau trường." Cậu chỉ tay ra cổng phụ rồi nói.

Tôi gật đầu.

Trường tôi có một bụi hoa giấy leo rợp cổng. 

Thực chất lúc trước trường có đến bốn cổng, một cổng chính, hai cổng phụ bên hông và một cổng phụ nhỏ khác nữa nhưng đã khoá lại không sử dụng, nơi đó giờ đây bị rễ cây bám dính um tùm khó mà mở ra. 

Cũng chính từ cánh cổng ấy, bên trên có bụi hoa giấy đỏ rực như cánh phượng ngày hạ trổ bông nhuộm đỏ cả hàng rào mỗi khi đến mùa. 

Quán trà sữa mà tôi nói nằm đối diện cổng hoa giấy, đây là lần đầu tiên tôi chiêu đãi một người con trai vừa mới làm quen cách đây không lâu. Hoàng Minh dừng xe một chỗ đứng đợi tôi, cậu không than phiền, cũng chẳng nói lời nào. Tôi thanh toán hai cốc xong rồi đưa một cốc cho ân nhân, tươi tắn... là tươi tắn chứ không phải kiểu cười rạng rỡ giống ban nãy nhé!

"Đây là món tủ của mình đó, cậu nhất định phải uống hết nha." 

Hoàng Minh gật đầu thay lời cảm ơn, sau đó cậu dặn tôi chạy xe cẩn thận. Đợi tôi thực sự lên xe chạy trước, mới an tâm rồ ga về nhà.

Đạp xe trên đường, cái nắng gắt phủ xuống đỉnh đầu tôi, nhưng đỡ phần nào vì có mũ bảo hiểm và áo khoác trùm kín. Hướng nhà tôi đang làm công trình mở rộng hai bên phần đất cho tuyến đường thoải mái hơn, nên khi chạy xe cũng có nhiều mối lo ngại. Điển hình là bụi bẩn và đất cát cứ bay thẳng vào mắt tôi cay xè, đôi lúc tôi phải dừng gấp chỉ để dụi mắt. Hình như xe tôi ngừng lại ở đoạn đó trên dưới hai mươi lần.

Tôi nghĩ về Hoàng Minh, nhớ rõ cái tên này. Nhưng chẳng biết cậu có ấn tượng tốt về tên tôi không, các bạn hồi cấp hai thường trêu tôi vì có tên chẳng giống ai, cái gì mà Diệp Trúc Diên Vĩ. Thế là suốt bốn năm cấp hai tôi luôn bị xếp thi chung phòng với toàn học sinh nam, có mỗi mình tôi là nữ. Mà cũng phải thôi, làm gì có ai tên Vĩ lại là con gái như tôi đâu. 

Mấy ánh mắt ngạc nhiên của các học sinh nam khi nghe tên tôi trong phòng thi khiến tôi phát chán. Nghĩ về mấy chuyện linh tinh trong quá khứ, cuối cùng tôi cũng gạt chống xe tới nhà. Nhà tôi nằm tận cùng trong con hẻm ngoằn ngoèo, nơi mà shipper có ghé qua một trăm lần cũng chưa chắc nhớ, mà có lẽ đến lần thứ một trăm lẻ một thì sẽ nhớ thôi, shipper cũng cần tự lập. Trong sân nhà có mấy chậu hoa kiểng của bố tôi chưng, bố rất yêu mấy bông hoa ấy và săn sóc chúng còn tỉ mỉ hơn chăm sóc tôi.

"Thưa ngoại con mới về."

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px