[Bản cập nhật] Chương số 3: Khởi hành
Xe buýt lướt đến chỗ đám người đang tụ tập. Khi đến bờ, chiếc xe rồ ga lướt nhanh, chậm rãi dừng trước mặt họ, mở cửa trước, đồng thời hiển thị thời gian một phút đếm ngược ở trên cửa. Người phụ nữ cầm điếu thuốc trầm tư từ đầu đến giờ đưa mắt nhìn cửa xe rồi lặng lẽ bước đến. Người đàn ông giàu có chỉ tay về phía người phụ nữ đang hiên ngang đến gần chiếc xe, liền í ới kêu lên:
“Này, không sợ sao?”
Người phụ nữ đó lạnh lùng dừng lại, quay người về phía sau, chỉ về phía con số đang đếm ngược, cất giọng trầm khàn đáp trả:
“Các người muốn bị xe buýt bỏ lại thì cứ việc đứng đó.”
Trong lúc đám người kia ngơ ngác không biết làm gì tiếp theo thì người phụ nữ đó đã bước vào bên trong xe, chọn được vị trí ngồi gần cuối cạnh cửa sổ ngồi chợp mắt. Những người khác cũng từ từ bước dần lên theo. Người đàn ông hừ một tiếng, ôm eo vợ mình, lớn giọng nói:
“Đi thôi, sợ gì cô ta, chúng ta đã tốn công đăng ký chuyến đi này rồi. Đi thôi em yêu.”
“Em thấy hơi sợ. Xe này không có tài xế, sao nó có thể tự chạy được cơ chứ?”
“Không sao đâu. Xe tân tiến phải khác xe thường.”
“Nhưng…”
“Đừng thắc mắc nữa! Đi thôi.”
Ông ta cùng vợ đi đến xe buýt, đỡ bà lên trên xe trước, rồi ông ta lên theo sau. Tiếp theo đó là hai cô sinh viên. Cuối cùng là Phan Anh với Thiên Hoàng. Khi tất cả đã lên xe, ổn định được vị trí ngồi. Cửa xe đóng lại. Xe khởi động tiến về phía dòng sông. Bánh xe lướt trên mặt nước rồi cả xe buýt dần chìm hẳn xuống mặt sông.
Trên xe, tất cả dồn về gần dãy cuối, không ai dám lên phía đầu hay giữa. Bên trái là đôi bạn thân tiếp tục hành trình chụp hình, ghế gần áp chót là của người phụ nữ đang chợp mắt, bên phải là đôi vợ chồng, ghế cuối là Phan Anh với Thiên Hoàng. Phan Anh nhìn qua phía người phụ nữ ngồi cạnh bên mình. Cô ấy chỉ đi một mình thôi ư? Nhưng chính cái nhìn chăm chú này của Phan Anh làm người phụ nữ ấy tỉnh giấc. Cô ấy quay qua nhìn Phan Anh, cất giọng hỏi:
“Có chuyện gì sao?”
“Không… không có gì.”
“Vậy đừng nhìn tôi với ánh mắt tò mò đó.”
“Em xin lỗi.”
Người phụ nữ thở hắt ra như vừa tống khứ được chuyện phiền phức, mệt mỏi nhắm mắt nghỉ ngơi. Phan Anh đảo tầm mắt sang bên ngoài cửa sổ, trong lòng xấu hổ với hành động tò mò bị phát giác của mình. Thiên Hoàng khẽ khều vai, hỏi:
“Cậu có chuyện gì với người phụ nữ đó à?”
“Không có gì đâu. Tớ thấy lạ khi cô ấy đi một mình thôi.”
Xe đã xuất phát được 15 phút trong nước, đột nhiên, động cơ trên xe buýt ngừng hoạt động. Rèm cửa tự động kéo lên, dây an toàn từ hai bên ghế siết lấy từng người. Đèn xe buýt khởi động đèn cảnh báo theo cùng với tiếng ầm ầm ở bên ngoài. Đầu xe buýt bắt đầu hướng đầu xe xuống, tăng tốc trong nước. Phan Anh theo quán tính siết chặt lấy đôi bàn tay của Thiên Hoàng, nhắm mắt chịu đựng, vô tình bỏ lỡ ánh mắt ngạc nhiên của chàng trai và bàn tay thô ráp đang lặng lẽ đan chặt vào bàn tay run rẩy. Xe buýt không có dấu hiệu ngừng rung lắc, thậm chí còn dốc ngược xuống, tạo ra hàng loạt tiếng hét hoảng sợ và âm thanh hỗn tạp bên trong xe:
“Á! Chuyện gì đang xảy ra?”
“Nam mô a di đà phật.”
“Cậu đừng cầu nguyện nữa Kim Ly, tớ sợ lắm!”
“Nếu cậu thấy sợ thì đừng nghe, hoặc nhìn qua người đàn ông đang chật vật bên kia đi, Khánh Phi.”
“Hả?”
Khánh Phi nhìn qua người đàn ông, sau đó lại chuyển tầm mắt xuống dây an toàn đang cố chia tách lớp mỡ trên cái bụng quá cỡ ra làm hai, Khánh Phi liền phụt cười nhưng rồi bụm miệng lại. Điệu bộ cười cợt đó lại vô tình hữu ý lọt chọc giận người đàn ông:
“Mày cười cái gì đấy? Còn bà nữa, bà làm vợ kiểu gì mà chỉ biết đứng nhìn chồng chật vật như thế sao? Lấy dao đa năng cắt giúp tôi cái dây này đi! Nó siết chặt quái! Tôi không thở được!”
“Tôi không có mang theo.”
“Thế thì tìm cách khác đi chứ! Đồ đàn bà vô dụng! Chả được tích sự gì!”
Lướt qua màn đêm đen trong làn nước lạnh lẽo cho đến khi tới được cửa hang tỏa ra ánh sáng cam vàng giữa khối đá cực lớn ngay giữa đại dương. Ngay khi xe buýt đi qua ngưỡng cửa, cửa hang phía sau đóng lại, các cửa chắn bên trong lần lượt mở ra. Hệ thống thoát nước bắt đầu rút nước ra ngoài, bánh trước và bánh sau của xe an toàn tiếp xúc với mặt đất, chiếc xe bây giờ chạy bon bon trên đường nhựa trải đều thẳng tắp. Phía trong xe buýt, đèn chuyển sang màu xanh lá, dây thắt lưng được mở ra và rút về bên tay vịn. Cảm xúc thót tim vừa nãy biến thành cú thở phào nhẹ nhõm ở mỗi hành khách. Thiên Hoàng nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn, hắng giọng:
“Phan Anh à, tay của cậu nắm chặt quá đấy!”
“À xin lỗi cậu.” Phan Anh bối rối xen lẫn ngượng ngùng. “Cậu có đau không? Ban nãy tớ sợ quá nên…”
“Không sao. Nếu cậu thấy sợ thì cứ dựa dẫm vào tớ.”
“Thật sao?”
“Ừm. Dù sao chúng ta cũng là bạn bè mà.”
Nghe đến đây, Phan Anh không biết nên vui hay buồn. Nhưng nghĩ lại, nếu có thể ở gần cậu ấy như thế, cũng là một bước tiến ngoài mong đợi. Ở giữa xe buýt, chiếc máy tính nhỏ từ trên trần hạ xuống, một giọng nói phát ra thông báo:
“Xin chào mọi người đến với chuyến xe buýt số 0.”