Vết Mực Loang Trên Bức Thư Tình

Chương 2: Tiệc độc thân




Đan Nghi trở về với đôi mắt sưng đỏ. Ba Tuân đang ngồi nhâm nhi tách trà nóng hổi trong phòng khách, thấy con gái đi vào liền vẫy tay gọi cô tới bên cạnh. 

Bình luận đoạn văn

Buổi sáng hãy còn xinh xắn rạng ngời, vừa ra khỏi nhà mấy tiếng đồng hồ đã thành ra nông nổi này. Cuộc sống của Đan Nghi không tồn tại quá nhiều mối bận tâm, ngoài học hành và công việc ra thì hầu như chẳng còn điều gì làm cô phải ưu phiền. Ngoại trừ thằng nhóc đó, chắc hẳn hôm nay hai đứa đã gặp lại nhau rồi.

Bình luận đoạn văn

– Ai ăn hiếp con gái rượu của ba? – Ông dang tay đón lấy Đan Nghi.

Bình luận đoạn văn

Cô thuận thế ngồi xuống sofa, nghiêng đầu tựa vào bờ vai vững chãi luôn làm chỗ dựa cho mình. Không khí giữa hai cha con đầm ấm thuận hòa, hương trà tinh tế quyện cùng mùi trầm nhàn nhạt khiến đầu óc Đan Nghi dần dần buông lỏng. Cô nhắm mắt lại, yên lặng đè nén sự tủi thân xuống đáy lòng.

Bình luận đoạn văn

Vậy mà lúc lên tiếng nói chuyện, thanh âm vẫn không khỏi nghẹn ngào:

Bình luận đoạn văn

– Ba ơi…

Bình luận đoạn văn

– Ba nghe đây.

Bình luận đoạn văn

Sống mũi Đan Nghi cay nồng, cô dụi đầu lau hết nước mắt vào áo ba. Ông Tuân vỗ nhè nhẹ lên cánh tay con gái, kiên nhẫn đợi chờ cảm xúc đang dâng trào lắng lại. 

Bình luận đoạn văn

Mấy năm trước, Nghi cũng từng tựa vào ngực ông khóc nấc lên vì không cam lòng trước mối duyên dang dở. Nhưng giờ đây, tiếng sụt sùi yếu ớt hiện rõ sự chấp nhận và bất lực tột cùng. 

Bình luận đoạn văn

– Con xin lỗi…

Bình luận đoạn văn

Đan Nghi nắm lấy bàn tay to thô ráp của ông Tuân. Cô mím chặt môi, hít thật sâu kiềm chế sự nức nở đang bóp nghẹt tâm can, mấy phút trôi qua mới đủ sức tiếp lời:

Bình luận đoạn văn

– Ba phấn đấu cả đời để cho con cuộc sống vô tư, không lo không nghĩ. Vậy mà hết lần này đến lần khác phải chứng kiến cảnh tượng con gục ngã nhường này. Ba ơi, con xin lỗi…

Bình luận đoạn văn

– Không sao hết, ba hiểu mà. 

Bình luận đoạn văn

Ông vuốt tóc Đan Nghi, đau lòng dỗ dành cô:

Bình luận đoạn văn

– Cho con cuộc sống đủ đầy là tình thương và trách nhiệm của người làm cha làm mẹ, mong muốn con có được tương lai xán lạn, ngẩng cao đầu và tự tin trưởng thành. Con làm được rồi, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ khiến ba mẹ phải thất vọng một lần nào cả. Nhưng đời người dài lắm Đan Nghi à, phức tạp trăm bề. Sẽ có rất nhiều chuyện buộc con phải dũng cảm đứng ra giải quyết, giống như nút thắt trong lòng con lúc này vậy. 

Bình luận đoạn văn

Nước mắt Nghi lăn dài. Ông Tuân rút khăn giấy trên bàn đưa sang cho cô, giọng nói ôn tồn:

Bình luận đoạn văn

– Người trần mắt thịt đau khổ vì yêu là lẽ thường tình. Ba mẹ có thể chở che con khỏi mưa to gió lớn, nhưng riêng bão lòng thì con phải tự mình vượt qua. Có vấp ngã mới lớn khôn, rồi Đan Nghi tài giỏi nhà ta sẽ vực dậy nhanh thôi. 

Bình luận đoạn văn

– Nhưng mà con vẫn khổ sở lắm ba ơi!

Bình luận đoạn văn

– Do con chưa tìm được lý do thực thụ để buông tay nên mới canh cánh mãi trong lòng. – Ông bóc vỏ viên kẹo Alpenliebe vị caramel mà Nghi thích nhất, đút vào miệng cô. – Cục cưng à! Ba nghĩ bây giờ con đã có được rồi. 

Bình luận đoạn văn

Bằng không thì với tính cách lì đòn của Đan Nghi, dẫu cho có nhớ người ta đến mấy, phút trùng phùng chạnh lòng bao nhiêu cũng sẽ không xuất hiện trạng thái mông lung vô định và buông xuôi thế này.

Bình luận đoạn văn

Đan Nghi được ba vỗ về đến tận khi nín khóc. Mẹ Lệ về thấy cô đắp chiếc chăn mỏng ngủ trên ghế sofa với hàng mi ướt đẫm, bà lo lắng hỏi chồng:

Bình luận đoạn văn

– Con bé sao vậy anh? Khóc à?

Bình luận đoạn văn

Ông Tuân thở dài:

Bình luận đoạn văn

– Ừm! 

Bình luận đoạn văn

– Lại thằng Nguyên nữa hả? 

Bình luận đoạn văn

Bà Lệ nhíu mày, định lấy điện thoại ra gọi hỏi tội thì bị chồng ngăn lại:

Bình luận đoạn văn

– Kệ tụi nhỏ đi em! Để cho nó tự quyết định cuộc đời của mình. Con gái anh xinh đẹp giỏi giang, sợ gì không gặp được người tốt.

Bình luận đoạn văn

Sao không giận cho được? Ông cưng Đan Nghi như trứng, hứng như hoa, bị muỗi đốt thôi cũng xót lòng xót dạ. Thế mà hễ động đến thằng ất ơ đó là rũ rượi buồn rầu. Nếu không vì tôn trọng tình cảm của con gái, hẳn là Khánh Nguyên đã mềm xương với ông rồi.

Bình luận đoạn văn

– Ngày xưa ba cũng nói y chang vậy, dọa gả tôi cho chủ ghe cào xóm trên làm anh suýt nhảy ao cá tra tự vẫn đấy, quên rồi à?

Bình luận đoạn văn

– Khổ nhục kế thôi! – Ông vén chăn cho Đan Nghi rồi nắm tay vợ đi lên lầu. – Vậy mới có cái cho em ghẹo suốt hơn hai mươi năm chứ.

Bình luận đoạn văn

– Già mồm. 

Bình luận đoạn văn

***

Bình luận đoạn văn

Bảo An tổ chức tiệc độc thân ở khách sạn Bungalow trên bờ biển cách thị trấn khoảng một tiếng đồng hồ đi xe máy. Trời chập tối, ánh đèn vàng ấm áp phủ lên bãi cắt trắng dài. Tiếng sóng vỗ rì rầm giao hưởng cùng làn gió vi vu thổi qua hàng dừa xanh mát vẽ nên một góc trời yên ả. 

Bình luận đoạn văn

Hoàng hôn cuối ngày vẫn còn chưa tắt hẳn, màu cam đào loang nhẹ ở đường chân trời như nét mực được nước biển thấm ướt rồi loang ra, đẹp đẽ nhưng lại man mác buồn, có chút gì đó tiếc nuối khó diễn tả thành lời. Đan Nghi yên lặng ngắm biển, trong mắt cô là non xanh nước biếc, còn linh hồn đã cùng cánh hải âu bay tít tận khơi xa. 

Bình luận đoạn văn

– Em chào chị.

Bình luận đoạn văn

Hồng Thu đến bên cạnh Đan Nghi. Chiếc váy maxi nhiều tầng màu xanh ngọc tôn lên nước da trắng trẻo và gương mặt như búng ra sữa của cô nàng. Giọng nói ngọt ngào ấy dội vào lòng Nghi như sóng nước đập lên bờ cát, cảnh tượng ở studio chụp hình mấy hôm trước lại lần nữa xuất hiện trong đầu.

Bình luận đoạn văn

Suýt nữa là cô quên mất mối quan hệ giữa Khánh Nguyên và Bảo An, trước sau gì nó cũng phải gọi vợ tương lai của anh một tiếng chị dâu mà.

Bình luận đoạn văn

Nghi mỉm cười nhích người sang, nhường lại một góc tấm bạt để Thu ngồi xuống:

Bình luận đoạn văn

– Chào em, mọi người đi dạo về rồi à?

Bình luận đoạn văn

– Dạ! – Thu đưa chai nước ép táo mình mang theo cho cô rồi bâng quơ bảo. – Cuối cùng hôm nay cũng có cơ hội gặp mặt chị.

Bình luận đoạn văn

Bàn tay đang vươn ra nhận đồ của Đan Nghi khựng lại, nhìn nụ cười tươi tắn của thiếu nữ bên cạnh, cô ngập ngừng hỏi lại:

Bình luận đoạn văn

– Em… biết chị sao? 

Bình luận đoạn văn

– Đúng rồi ạ! Chị An, chị My, chị Phụng và anh Nguyên rất hay nói về chị. Em ngưỡng mộ Nghi lắm ý, phải tuyệt đến thế nào thì mới được mọi người yêu thương nhiều như vậy.

Bình luận đoạn văn

Hồng Thu tinh ranh để ý thấy ánh mắt cô tối hẳn xuống khi nghe mình nhắc đến Khánh Nguyên, cô nàng khẽ than thầm trong bụng: “Hai cái người này còn định làm khổ nhau đến bao giờ không biết?”

Bình luận đoạn văn

Nắng đã tắt, mặt trời khuất hẳn sau lưng núi, gợn gió đêm thổi mái tóc bay tán loạn rối bời. Đan Nghi thật sự không biết phải tiếp lời Thu thế nào. Đầu óc cô giờ đây là một mảng trắng xóa, ngoài im lặng ra cũng chỉ biết gượng cười. 

Bình luận đoạn văn

– Thật ra thì anh Nguyên…

Bình luận đoạn văn

Câu nói giữa chừng của Thu đột ngột bị ngắt ngang bởi tiếng hét vọng ra từ bàn BBQ được bày trước phòng Bungalow:

Bình luận đoạn văn

– Hai đứa kia làm quen đủ chưa? Vào đây nướng thịt nào.

Bình luận đoạn văn

Đan Nghi nhanh nhẹn đứng lên như chạy trốn. Hồng Thu đi đằng sau nhìn theo bóng lưng cô, thở dài hộ ông anh số khổ của mình.

Bình luận đoạn văn

Không khí trên bàn tiệc cực kỳ nhộn nhịp và vui vẻ. Bảo An không mời quá nhiều người, vòng qua vòng lại chỉ có đám bạn thân thiết hồi cấp ba mà thôi. Đây cũng là lần đầu tiên chị em tề tựu đủ đầy kể từ ngày Đan Nghi ra nước ngoài. Nhỏ An cảm động đến mức hai mắt đỏ hoe:

Bình luận đoạn văn

– Tao còn tưởng chuyến này bạn bè cô dâu không đủ một mâm rồi ấy chứ. 

Bình luận đoạn văn

Ánh Phụng gắp thịt bò đã chín vào đĩa, phong thái của nó vẫn tỉnh queo như ngày nào:

Bình luận đoạn văn

– Mày từ bỏ cuộc chơi trước, sau này tới đám cưới tụi tao phải đi tiền gấp đôi mà. Đầu tư có lãi, ngu mới không về.

Bình luận đoạn văn

– Bà chủ lớn nói chuyện có khác. Mở miệng ra toàn lời, lỗ với hiện kim thôi. – Kiều My ghẹo Phụng. 

Thấy ly bia của Đan Nghi cạn đáy, My bật nắp chai mới rồi rót đầy cho cô, không khỏi ngạc nhiên bảo – Nhỏ Nghi ở Anh ba bủng dữ lắm hả mày? Nay uống ghê dữ vậy?

Bình luận đoạn văn

Từ nãy giờ Đan Nghi chỉ im lặng ngồi uống và cười, lúc này hai má đã bắt đầu hồng lên, ánh mắt mơ màng nhưng tâm thức vẫn còn tỉnh táo. Cô cụng ly với Kiều My và Hồng Thu bên cạnh, giọng nói khi chớm say càng thêm dịu mềm:

Bình luận đoạn văn

– Ba bủng gì? Tao học tới mức đầu sắp lủng lỗ rồi.

Bình luận đoạn văn

– Học xong có về đây với bọn tao không, hay lấy chồng luôn bên đó. – Yến Hạnh hỏi.

Bình luận đoạn văn

– Chưa biết nữa. – Nghi tựa lưng vào ghế nhìn ra khoảng không xa xôi tối đen như mực ngoài biển lớn. – Để xem sắp tới bạch mã hoàng tử nào xuất hiện đã.

Bình luận đoạn văn

Bảo An bĩu môi đá mắt với lũ bạn, ý bảo để xem cô cứng miệng được bao lâu.

Bình luận đoạn văn

Nhưng Hồng Thu thì đâu hiểu được những điều nhỏ nhặt giữa mấy bà chị lớn. Cô nàng đứng ngồi không yên, cầm điện thoại gõ tin nhắn gửi đi.

Bình luận đoạn văn

[Thu] Đoán xem hôm nay em gặp ai?

Bình luận đoạn văn

[Nguyên] Liên quan gì tới anh?

Bình luận đoạn văn

[Thu] Vậy anh đợi đi thôi nôi con của crush đi, đồ già dịch.

Bình luận đoạn văn

[Nguyên] ???

Bình luận đoạn văn

[Thu] Cổ đang tính đến chuyện lấy chồng bên Anh rồi kìa.

Bình luận đoạn văn

[Nguyên] Ừm!

Bình luận đoạn văn

[Thu] ???

Bình luận đoạn văn

Mười phút sau không thấy anh hồi âm, Hồng Thu chán đời cất điện thoại vào túi, tiếp tục nghe cuộc trò chuyện của các bà chị lớn.

Bình luận đoạn văn

Rượu qua lời lại, mới tám giờ tối cả bọn đã bắt đầu ngà say. Yến Hạnh ngả đầu lên vai Kiều My, nhìn đám lửa bập bùng vừa đốt lên để sưởi ấm cách đó không xa và hỏi mọi người:

Bình luận đoạn văn

– Lần sau có dịp tụ tập đầy đủ như vậy sẽ là đám cưới của đứa nào nhỉ?

Bình luận đoạn văn

Ngày trước gặp nhau chỉ cần nhắn tin trước mười phút, lê la khắp các quán xá phố phường. Trưởng thành rồi, ai ai cũng bận rộn với tương lai, cuộc sống và sự nghiệp. Mỗi người trôi dạt về một nơi, chỉ có thể nhớ nhau qua những dòng tin nhắn trả lời vội vàng khi màn đêm buông xuống.

Bình luận đoạn văn

Ánh Phụng chống cằm, cười:

Bình luận đoạn văn

– Chắc là Hồng Thu đấy, trông đàn trai cũng gấp gáp lắm rồi.

Bình luận đoạn văn

– Quen trai già là vậy đó ạ! Một tháng hối cưới tám mươi lần. – Cô nàng hài hước trả lời.

Bình luận đoạn văn

Đan Nghi từ chối cho ý kiến, cô cười nhạt, bình tĩnh nốc cạn ly bia vừa được rót đầy của mình.

Bình luận đoạn văn

Sương mờ lạnh lẽo giăng kín bầu trời đêm, trong lúc mọi người đang hăng say nói xấu cánh đàn ông trong nhà, Nghi đứng dậy đến bên đống lửa hồng. Hơi men dâng lên làm cô choáng váng, đã lâu lắm rồi không uống nhiều như vậy.

Bình luận đoạn văn

Trong phút giây thẫn thờ chợt nghe thấy giọng ai đó cất lên, lần nữa khuấy động không khí đang lắng lại giữa hội chị em phụ nữ. Đan Nghi không cần quay đầu cũng nhận ra người đến là Anh Hào: 

Bình luận đoạn văn

– Uầy uầy! Bắt tại trận rồi nhé! Hội đồng quản trị các cô đừng có làm vợ tôi bỏ chạy vào phút chót nha trời. – Hào khoác thêm áo ấm cho Bảo An, cúi đầu dặn dò bà xã. – Em uống ít thôi, ngày mai đau đầu lắm.

Bình luận đoạn văn

– Gì đây? – Kiều My nhìn đám người đột ngột xuất hiện trên bãi như dàn trận, khó tin hỏi. – Các anh chui từ đâu ra vậy?

Bình luận đoạn văn

Quốc búng lên trán bạn gái, trả lời cô nàng:

Bình luận đoạn văn

– Em nghĩ tụi anh yên tâm để bọn em say bí tỉ ở đây hả?

Bình luận đoạn văn

– Rồi mắc gì dắt thằng cha đó theo. – My chỉ vào chàng trai mặc sơ mi trắng đang cầm cây đàn ghi-ta trên tay, cộc cằn nhíu mày. – Đuổi nó về ngay cho em.

Bình luận đoạn văn

– Thôi mà! Nó thảm thương lắm rồi, em tha cho nó đi. – Quốc dỗ dành nói nhỏ bên tai.

Bình luận đoạn văn

Kiều My và Yến Hạnh hầm hầm nhìn Khánh Nguyên như đụng độ kẻ thù không đội trời chung. Nhưng anh không để tâm, vì toàn bộ sự chú ý lúc này đều đang vấn vương nơi bóng hình nhỏ bé ngồi co ro bên ánh lửa.

Bình luận đoạn văn

Cô gầy đi nhiều quá, mảnh mai đến mức gió biển lồng lộng thổi lung lay.

Bình luận đoạn văn

Sau khi nhân viên lấy thêm ghế và chén đũa cho mọi người, đợi đến lúc ngồi yên vị vào chỗ của mình xong, Anh Hào mới gọi Đan Nghi trở vào:

Bình luận đoạn văn

– Nghi ơi!

Bình luận đoạn văn

– Dạ! 

Bình luận đoạn văn

Đan Nghi chống gối đứng dậy, cơn chóng mặt ập tới khiến cả cơ thể lắc lư suýt ngã. Bỗng bất ngờ có ai đó choàng tay qua thắt lưng đỡ lấy cô vững vàng. Mùi gỗ thông tươi mát và nam tính xộc vào khoang mũi, Nghi nhắm chặt mắt giữ cho mình tỉnh táo nhất có thể. Cô né tránh khỏi vòng tay người nọ, lịch sự gật đầu:

Bình luận đoạn văn

– Cảm ơn… – Lời nói vừa lướt khỏi bờ môi, cô mở mắt ra, giây tiếp theo liền sững sờ bất động. 

Bình luận đoạn văn

Tất thảy giác quan đều trở nên tê liệt, cả thế giới bỗng chốc hóa vô hình. Đan Nghi chợt cười, cô nhấc từng bước chân xiêu vẹo trở về bàn nhậu và nói với mọi người:

Bình luận đoạn văn

– Hình như em say thật rồi, lần nào cũng thấy đúng cảnh này như bị ma ám vậy.

Bình luận đoạn văn

Cả đám nghe xong, lặng người đi. Đôi mắt Khánh Nguyên bị than nóng hun đỏ bừng.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px