Ngoại truyện 1: Những tiếc nuối năm ấy (1)
Có lẽ mỗi người đều có một ngày hạnh phúc nhất trong đời người, Duy cũng thế. Cậu đứng dưới lễ đường ngắm nhìn người con gái mà cậu đã yêu suốt mười năm, cô ấy khiến cậu được trải nghiệm nhiều loại cảm xúc khác nhau. Vui có, đau cũng rất nhiều.
Nỗi đau ấy âm ỉ kéo dài suốt bảy năm ròng rã, nhưng với cậu rất đáng để chờ đợi. Đôi khi ông trời đang thử thách sự kiên nhẫn của Duy, để giúp cậu biết trân trọng cô gái ấy.
Bảy năm, 2556 ngày, 2556 bức thư được viết nhưng không gửi đi. Duy đã kiên trì viết thư cho Hân trong những ngày tháng họ xa cách, những câu chữ ấy vừa thể hiện sự kiên trì của Duy, vừa thể hiện được tình cảm của cậu dành cho Hân nhiều đến nhường nào. Viết thư là thứ Duy nhất lấp đầy những lỗ hổng trong lòng khi ánh sáng mặt trời của cậu không ở cạnh.
Lần đầu tiên cậu tỏ tình cũng là lần đầu bị từ chối, thế nhưng cậu không buồn. Cậu nghĩ chỉ cần bản thân cố gắng thêm một chút nữa thì Hân sẽ nhận lời làm bạn gái cậu. Đó cũng là một loại thử thách mà cậu đặt ra cho bản thân mình.
Từ trước đến nay cậu chưa từng chủ động với ai đó, Hân là người đầu tiên cậu thật lòng thích. Bởi thế, những hành động hàng ngày của cậu tuy còn khá vụng về, nhưng đó là tất cả chân thành của chàng thiếu niên lạnh lùng năm ấy.
Kể từ lúc gặp được Hân, chẳng còn cô gái nào lọt được vào mắt cậu được nữa. Duy đã ấn định cô ấy sẽ là người con gái duy nhất cậu yêu hết đời này.
“Anh sẽ yêu em mãi mãi, trái tim anh sẽ chỉ thuộc về mình em mà thôi.” Duy đặt nụ hôn lên trán Hân, khóe mắt cậu đọng lại vài giọt nước.
Được cưới người con gái mình yêu là điều hạnh phúc chẳng gì có thể diễn tả được, nhìn Hân trong bộ váy cô dâu lộng lẫy được chính tay Duy cắt may tỉ mỉ. Cậu đã nuôi nấng mong ước này từ khi tròn 18 tuổi. Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, lúc này Duy mới biết đây không phải một giấc mộng dài nữa.
Lê Ngọc Gia Hân đã trở thành vợ của cậu!
Tuổi hoa xuân năm ấy, mọi mong ước của thiếu niên, thiếu nữ đều trở thành hiện thực. Năm tháng chia lìa cũng không thể làm phai nhạt đi tình cảm họ dành cho đối phương. Người chọn cách nói ra để nhẹ lòng, người chọn cách âm thầm dõi theo. Mỗi người đều có cách riêng, nhưng nhịp đập trong trái tim họ lại giống nhau đến kỳ lạ.
Kết quả của bảy năm âm thầm của Duy đã được gặt hái được trái ngọt vào năm thứ mười.
Đời này đối với Duy đã quá mãn nguyện.
Hôn lễ ngày hôm nay Hân là cô dâu xinh đẹp nhất từ trước tới nay. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước sẽ có ngày làm đám cưới với Duy, nhưng cô vẫn không khỏi bất ngờ. Cậu âm thầm chuẩn bị chu toàn tất cả mọi việc, bước cuối cùng là Hân mặc lên mình bộ váy cưới vô giá ấy, rồi trở thành một cô dâu cười thật tươi trong lễ cưới.
Cô cũng không ngờ được rằng chàng thiếu niên ngồi cùng bàn với mình thời cấp hai lại trở thành chồng, thành cha của con cô. Câu chuyện này vừa giống trong cuốn tiểu thuyết ngày trước cô đọc, vừa khác ở chỗ tình yêu giữa hai người sẽ không bao giờ kết thúc.
“Chúc mừng nhé, vợ chồng mày làm đứa độc thân như tao ghen tị lắm đấy.” Huy nâng ly rượu nở nụ cười thật tươi chúc mừng hạnh phúc cho hai vợ chồng.
Cậu ta hẳn đã uống rất nhiều rượu nên mặt đã đỏ rực.
“Vậy thì cố năm nay cưới vợ nhé, hai đứa tao sẽ đi phong bì thật dày.” Duy và Hân đồng thời cụng vào ly rượu trên tay Huy, hành động này thay cho lời cảm ơn.
“Được rồi, đã hứa rồi thì đừng nuốt lời.”
“Thằng Duy chỉ được yêu mình Hân thôi đấy, nếu chúng mày có chuyện gì thì tao sẽ về phe Hân đầu tiên.”
“Đừng trách lúc ấy không báo trước mà nhận được mấy cú đấm từ tao nhé.”
Huy nói liền mấy câu, trong giọng nói là sự chân thành khó che giấu. Không ngờ tên đào hoa này lại nói ra được mấy lời khiến người ta vừa buồn cười vừa xúc động thế này. Trong mắt người ngoài, ai cũng thấy cậu ta thay bạn gái như thay áo. Vậy mà đi hết một vòng cũng không đồng hành được với ai.
“Hân hôm nay xinh lắm. Duy cũng đẹp trai nữa. Vừa hay hai đứa rất đẹp đôi.” Huy thu lại nụ cười vương trên môi, không biết do chất kích thích từ rượu hay vì lý do gì mà hôm nay Huy rất lạ.
“Cảm ơn nhé anh bạn, sớm lấy vợ cho bọn tôi uống rượu mừng.”
Duy đấm nhẹ vào vai cậu ta rồi cả hai cùng nâng ly uống cạn ly rượu mừng trên tay.
Tâm tư con người luôn là thứ khó đoán nhất.
Kết thúc đám cưới với những tiếng cười rộn rã, sự náo nhiệt ấy khiến Hân vô cùng luyến tiếc. Hôm nay cô được gặp lại rất nhiều bạn cũ thời cấp hai, người vẫn thỉnh thoảng bắt gặp, người thì là lần đầu tiên gặp lại sau khi tốt nghiệp Trung học Cơ Sở.
Người đã lập gia đình, một số thì vẫn đang theo đuổi ước mơ của tuổi trẻ. Cuộc sống của ai cũng có phần gập ghềnh, nhưng nhìn chung vẫn rất ổn.
Khi nhận được thiệp cưới, trong số họ chẳng có mấy ai bất ngờ vì họ đều biết ngày cấp hai Duy đã vì cô mà thay đổi nhiều thế nào, chỉ có mình Hân là người nhận ra muộn nhất. Về sự chia xa nhiều năm ấy họ vẫn mang niềm tin rằng giữa Duy và Hân còn một duyên nợ, sớm hay muộn gì cũng gặp lại nhau. Quả thật suy nghĩ của họ không hề sai, ngày hôm nay cô và Duy chính thức trở thành bạn đời, hai cái tên được in trên giấy chứng nhận kết hôn không nhầm lẫn đi đâu được.
Duy đã ngà ngà say, bước chân đi cũng không được vững, cậu phải nhờ đến sự trợ giúp của Hân. Họ trở về căn phòng với những chi tiết trang trí đủ màu sắc sặc sỡ, căn phòng này cũng do chính tay của Duy chuẩn bị.
Hôm nay là một ngày sẽ không bao giờ phai nhòa đi trong trí nhớ của Hân, đã trải qua đủ loại hạnh phúc nhưng cảm giác lần này rất khác lạ.
“Cảm ơn anh.”
Trong lúc Duy còn đang nhắm mắt, cô khẽ đặt một nụ hôn lên khóe môi cậu rồi nói ra lời cảm ơn. Cảm ơn Duy vì đã xuất hiện trong thanh xuân của cô, cảm ơn vì sau tất cả Duy vẫn luôn đứng ở vạch đích để chờ cô đến. Dù cả hai không được tận mắt chứng kiến quá trình trưởng thành của nhau, nhưng khi họ đã đủ chín chắn thì ông trời lại tạo cho họ một cơ hội khác.
Cơ hội gặp gỡ.
Giờ thì Hân đã hiểu lý do vì sao khoảng thời gian trước đây Duy thường xuyên bận rộn, cũng rất hay giấu diếm điều gì đó. Thì ra dự tính của cậu đã sớm muốn Hân trở thành vợ của mình, có mình cô ngây thơ chỉ biết yêu là yêu chứ chưa từng nghĩ đến chuyện tương lai sau này.
“Nhân cơ hội anh say em tính cướp đời trai của anh sao?” Miệng Duy nói ra câu vô cùng đáng đánh, nhưng cậu lại cười khiến khóe miệng kéo dài đến tận mang tai.
“Ai thèm.” Cô hừ một tiếng rồi quay phắt lưng không thèm nhìn cậu nữa.
“Giận anh rồi à?”
“Không giận, ai giận thì người ấy là chó.”
“Gâu gâu.” Duy nói xong liền kéo lấy tay Hân về lòng mình, lực kéo rất mạnh khiến cô ngã nhào lên người cậu.
Mùi hương quen thuộc trên người cậu hòa với mùi rượu, nghe thì có vẻ khó chịu nhưng Hân lại hít lấy hít để mùi hương này. Đối với cô mà nói nó rất dễ chịu, khiến cho con người có cảm giác an lòng. Lồng ngực cậu rắn chắc lại rộng lớn, giống như bến đỗ lúc nào cũng âm thầm chờ đợi Hân quay đầu trở về.
Hân vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của cậu, cô đưa mũi hít hà mùi hương dễ chịu trên người cậu. Chiếc áo sơ mi trên người Duy bị cô dụi mặt vào nên nhăn nhúm, vài cúc áo bị bung ra lộ ra phần da trắng lạnh. Mãi một lúc sau cô mới ngẩng mặt lên, tầm mắt cô bị thu hút bởi một hình kỳ lạ trên da thịt của Duy.
“Đây là cái gì?” Cô đưa tay kéo áo cậu dịch xuống một chút để nhìn rõ hình đó hơn.
Một hình xăm nhỏ được xăm trước ngực Duy, trông thật đơn giản nhưng chủ nhân của nó lại hiểu rõ ý nghĩa của nó nhất. Đó là hình vô cực nhưng cũng là hình trái tim, mặt bên phải là một mặt trời đang tỏa ánh nắng rực rỡ, bên trái lại là chấm màu đen. Nghĩa là ánh mặt trời đang chiếu sáng cho bóng tối.
“Vĩnh cửu trường tồn.”
Mãi mãi không chia lìa, rời xa.
Duy đã xăm nó vào ngày Hân đồng ý lời tỏ tình của cậu, hình xăm này có ý nghĩa rất lớn đối với cậu. Ở một kết quả không mấy tốt đẹp xảy ra với họ thì ở trong tim cậu, hình bóng của cô thiếu nữ ngồi chung bàn với cậu ngày nào sẽ mãi không phai nhòa.
“Em cũng muốn.” Hân thích thú chạm lên hình xăm, cô cũng muốn để hình đôi với Duy.
“Không được, sẽ rất đau.” Cậu biết trong lúc xăm sẽ rất đau nên chỉ mình cậu mới được làm, cậu không dám để Hân phải chịu đau.
Duy xoa đầu cô, ấy vậy mà cô đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Nhịp thở cô đều đều nằm im thin thít trên người cậu. Mới giây trước còn nghịch ngợm nói chuyện trên trời dưới biển, giây sau đã ngoan ngoãn ngủ như một chú cún con. Nhưng biết sao giờ, Duy thấy như vậy lại rất đáng yêu, chú cún con chỉ thuộc về riêng mình cậu.
“Đồ ngốc, từ nay anh sẽ không để em chịu thiệt thòi gì nữa đâu.”
Mọi mong ước dở dang thuở niên thiếu để sau này Duy sẽ là người bù đắp tất cả, thật may mắn rằng họ chỉ bỏ lỡ nhau ở độ tuổi chưa trưởng thành. Giờ đây khi cả hai đủ để nghe thấy trái tim mình muốn gì, họ trao nhau nửa đời còn lại. Dẫu bão táp phong ba, mãi chẳng xa chẳng lìa.
Duy nhẹ nhàng đặt Hân xuống giường, cậu cẩn thận đắp chiếc chăn mỏng lên người cô. Hôm nay quả thật rất mệt, nhưng Duy lại có cảm giác mãn nguyện.