Chương 55: Hiểu lầm
Những khúc mắc khiến Hân nói lời chia tay với cậu, tối ngày hôm qua cậu đã giải quyết xong tất cả. Xong xuôi mọi việc cậu lập tức chạy đến bệnh viện, nhưng cô đã chìm vào giấc ngủ nên cậu đã chờ suốt cả đêm để chờ đến lúc trời sáng. Khi ấy cậu sẽ giải thích cho rõ mọi chuyện với Hân, cậu không thể để Hân chịu ấm ức lâu như vậy được.
“Chuyện mẹ anh đến gặp em, anh đã nói chuyện riêng với mẹ. Bà ấy đã chấp nhận cho chúng ta ở bên nhau.”
“Anh hoàn toàn không có ý định sang nước ngoài, nếu như có thì là cùng em đi du lịch. Đích đến của anh là em chứ không phải bất cứ điều gì khác.”
“Và cả chuyện chiều hôm đó em nhìn thấy anh cùng với cô gái khác. Đó là người mà mẹ anh đã sắp đặt, ban đầu bà ấy nói sẽ đến tìm gặp em. Anh sợ bà ấy nói những lời tổn thương em nên đã nói dối là chúng ta đã chia tay. Vì thế hôm ấy anh đã mặc cô ta khoác tay anh vì biết tai mắt của bà ấy ở quanh đó, lúc vào góc khuất anh đã nói rõ mình đã có vợ sắp cưới và một cặp song sinh chuẩn bị tròn một tuổi. Cô ta sợ quá liền chạy mất dép.”
“Anh đã tính toán rất kỹ, nhưng bà ấy vẫn đến gặp em.”
Duy nói ra hết mọi chuyện, giờ thì mọi hiểu lầm đều được hóa giải. Không biết rằng Hân liệu rằng có cho cậu thêm một cơ hội nữa không?
Hân vẫn im lặng không trả lời cậu.
“Nếu em vẫn còn giận anh, không muốn nhìn mặt anh thì hãy để chú gấu Teddy này làm bạn với em.” Duy đặt con gấu Teddy to lớn nằm bên cạnh Hân, lúc bấy giờ cơ mặt cậu mới giãn ra được đôi chút.
Nửa tháng ròng rã trôi qua, ngày nào Duy cũng ở lại bệnh viện dù Hân nhiều lần muốn đuổi cậu về. Đây là bệnh viện chứ không phải nhà riêng của cô, nên mặc cô có đuổi thì bước chân của cậu cũng không nhúc nhích chút nào. Da mặt cậu không dày, nhưng vì cô gái ấy cậu phải dùng khổ nhục kế. Vậy mà Hân vẫn tránh né cậu như thể cậu là người xấu có ý định bắt cóc cô.
Hân bất lực nên mặc cậu ở lại, muốn làm gì thì làm.
Thật may mắn vì tình trạng xương của cô có chuyển biến rất tích cực. Cứ như này thì chỉ cần hai, ba tuần nữa xương sẽ lành trở lại.
Nhưng không thể đi lại rất bất tiện, cả ngày cứ ở lì mãi trong phòng khiến cô ngột ngạt. Duy có ngỏ lời đưa cô đi dạo, nhưng hết lần này đến lần khác bị Hân từ chối.
“Trời hôm nay nắng đẹp lắm, hay chúng ta đi dạo chút nhé. Ừm… coi như là anh nhờ em, đi với anh mấy phút thôi nha.”
“Nể tình anh vậy.” Hân đáp lại với giọng lạnh nhạt, xa cách. Thế nhưng cô lại lén quay mặt đi chỗ khác khẽ mỉm cười.
Đẹp trai đôi khi cũng là một cái tội, vì vẻ bề ngoài ấy của Duy mà Hân đã âm thầm tha lỗi cho cậu từ lâu. Cứ nghĩ lần này cô sẽ giận dai dẳng rồi cậu cũng sẽ chán ngán không thèm nhìn mặt cô, nhưng rồi cả ngày cậu cứ ở lì mãi trong phòng bệnh với cô.
Thật chẳng nỡ từ chối cậu bất cứ điều gì mà.
Duy hớn ha hớn hở như một đứa trẻ, những động tác bế cô từ giường xuống xe lăn lại rất nhẹ nhàng và cẩn trọng. Hình như hôm nay Duy vui hơn mọi hôm thì phải, từ sáng đến giờ Hân nghe thấy cậu cứ ngân nga lời bài hát trong miệng rồi chốc chốc lại nhoẻn miệng cười để lộ ra hàm răng trắng.
Bầu trời hôm nay trong xanh đến lạ thường, những ngày qua trời mưa như trút nước khiến không khí lúc nào cũng ẩm ướt. Ngày hôm nay đúng là rất thích hợp để ra ngoài hít thở không khí trong lành. Hân hít lấy hít để mùi hương hoa quanh khu vườn nhỏ sau bệnh viện, cô phải lấy bù những ngày ru rú ở trong phòng bệnh.
Duy ngừng đẩy xe, nửa quỳ nửa ngồi xuống trước mặt Hân, đôi mắt cậu chăm chú nhìn cô.
“Đẹp nhỉ?”
“Ừm, rất đẹp.” Cô thích thú ngắm nhìn những bông hoa xinh đẹp vươn mình đua sắc trước ánh mặt trời.
Nhưng Hân không biết cô và Duy không hề nói chung một chủ đề.
“Cuộc đời anh chỉ thích ba người con gái duy nhất, người đầu tiên là Lê Ngọc Gia Hân ở quá khứ, người thứ hai là Lê Ngọc Gia Hân ở hiện tại, người thứ ba là Lê Ngọc Gia Hân ở tương lai.”
“Anh thừa nhận bản thân mình chưa đủ tốt để bảo vệ được em, nhưng chắc chắn những lúc em cần anh sẽ là người đồng hành cùng em. Đồ mít ướt, cho anh thêm một cơ hội nữa nhé.”
Duy lấy từ trong túi quần một chiếc hộp nhung đỏ, đôi tay cậu hơi run, mãi mới mở được nắp hộp.
Dưới bầu trời trong xanh, bên cạnh là những khóm hoa rực rỡ sắc màu khiến lòng người xao động. Tại khoảnh khắc này thời gian như ngừng trôi, không gian này chỉ còn lại sự tồn tại của Duy và Hân.
Chỉ cần nhận được một cái gật đầu từ Hân thì cậu đã cảm thấy cuộc đời của mình thật sự quá hạnh phúc.
Hai tay của Hân đặt trên đùi, đôi mắt cô nhìn chàng trai trước mắt đang đặt hết niềm hy vọng lên cô.
Cô phải làm thế nào bây giờ?
“Em sẽ cho anh một cơ hội, cũng là cho chính bản thân em một cơ hội được đồng hành cùng anh.” Sau một lúc suy nghĩ, Hân lên tiếng rồi chìa bàn tay thon gọn ra phía trước.
“Cảm ơn em, cảm ơn vì em vẫn còn yêu anh.” Duy run rẩy lấy nhẫn ra từ trong hộp nhung đỏ ấy, cậu đeo vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn vừa hay che luôn mụn nốt ruồi trên ngón tay cô, như năm nào Duy đã từng chỉ vào nơi đó và nói rằng: “Nơi này rất thích hợp để đeo nhẫn.”
Đúng là rất thích hợp, khi có người ấy ở bên cạnh!
Một chiếc nhẫn đơn giản chỉ khắc hình vô cực nhỏ và chữ D&H.
Duy đã hoàn thành được ước mơ ấy!
Duy ôm chầm lấy cô, cậu vùi mặt vào hõm cổ Hân để che đi những giọt nước mắt hạnh phúc. Đời này cậu quá may mắn vì gặp được một cô gái như Hân, cô đã cùng cậu trải qua nhiều lần của bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Sau này cả hai sẽ ở bên nhau thêm rất rất nhiều bốn mùa, không xa không rời.
Cho dù hôm nay Hân từ chối lời cầu hôn này thì Duy vẫn đeo bám cô đến khi cô đồng ý.
***
Nửa năm sau.
Ngày 21, tháng 9, năm 2028.
“Mau dậy cho tao, giờ này vẫn còn nằm lì trên giường thế hả? Hôm qua tao đã hẹn đi chơi rồi cơ mà.”
Linh kéo tung chiếc chăn đắp trên người Hân rồi kéo cô dậy. Hân còn đang ngái ngủ chưa kịp tỉnh hẳn thì đã bị cô ấy kéo vào vệ sinh cá nhân rồi đẩy cô ngồi xuống trước bàn trang điểm. Một tiếng đồng hồ Linh hí hoáy tô tô vẽ vẽ lên mặt cô xong lại kéo cô bắt cô thay một chiếc váy rất lộng lẫy.
Giống như váy cô dâu vậy.
Lúc này Hân mới nhận thức được tất cả mọi chuyện, cô cũng đã tỉnh ngủ hẳn và lờ mờ đoán được tất cả. Trong lòng như đang nhảy múa rối tung cả lên, mặt mũi cũng tươi tỉnh hẳn ra.
Khi được Linh dắt ra khỏi khách sạn, một nơi trang hoàng lộng lẫy được tổ chức ngoài trời. Có rất nhiều người đang ở đó, chờ đợi một lời nói, chờ hai trái tim vừa gặp nhau đã đập loạn.
Duy ôm bó hoa lam tinh lớn từ xa bước đến, cậu đưa tay ra trước mặt cô, cô cũng theo đó mà đặt tay lên cậu. Hơi ấm từ lòng bàn tay hai người truyền cho nhau từng bước tiến về phía trước.
Khi đã bước đến chỗ trung tâm của bữa tiệc, màn hình lớn đột nhiên hiển thị hình ảnh với hoạt động chuyển khoản: DINH NGUYEN BAO DUY chuyen tien
Với số tiền là 520.999.777 VNĐ
- 5206: Anh yêu em
- 9997: Tình yêu viên mãn, trường cửu
- 7778: May mắn trong tình yêu, biểu tượng của sự hạnh phúc.
(6), (7), (8):Các con số này thường được sử dụng trong tình yêu, xuất phát từ Trung Quốc.
Mọi thứ trong đám cưới ngày hôm nay đều do một tay Duy chuẩn bị, chiếc váy cô dâu lộng lẫy khiến ai cũng trầm trồ ấy là ý tưởng mà Duy đã ấp ủ từ nhiều năm về trước. Đó là lý do mà cậu chọn ngành thiết kế thời trang. Duy muốn tất cả mọi thứ thuộc về Hân đều hoàn hảo, không một chút sai sót. Thời gian bận bịu trước là giai đoạn gấp rút để cậu hoàn thành ước mơ dành tặng chiếc váy cho vợ của mình.
“Anh sẽ yêu em đến khi bông hoa cuối cùng tàn đi.” Duy hôn lên dòng lệ chảy ra từ khóe mắt Hân, đến cả những giọt nước mắt của Hân cậu cũng cẩn thận nâng niu. Điều ấy chứng tỏ trái tim của Duy chỉ thuộc về một mình người con gái ấy. Cô gái xuất hiện ở tuổi 15 của cậu, vậy mà lại khiến cậu một đời vấn vương không quên.
“Em cũng yêu anh.”
Tuổi hoa xuân rực rỡ nhất của Hân luôn có chàng thiếu niên xuất hiện bên cạnh cô, cậu đã dùng tất thảy sự chân thành của mình để nhận được một cái gật đầu từ cô.
Bó hoa lam tinh toả mùi hương nhẹ lan theo làn gió nhẹ của mùa thu, bó hoa ấy thể hiện cho tình yêu vĩnh cửu dù có chia ly vẫn tìm được nhau, giữa một biển hoa lam tinh xanh lại xuất hiện một bông hoa sáp màu trắng.
Bông hoa ấy mãi mãi không bao giờ tàn đi, Hân cũng không phải nghĩ đủ cách để nâng niu những bông hoa cho chúng tươi lâu hơn. Kể từ ngày hôm nay trở đi, ngày nào Hân cũng sẽ nhận một bó hoa lam tinh từ Duy, cậu sẽ không bao giờ để bất cứ bông hoa nào tàn phai.
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, từ gia đình, bạn bè, người thân đều chúc phúc cho họ. Những lời chúc chân thành mong muốn Duy và Hân sẽ có một tình yêu viên mãn.
Những năm tháng thiếu thời cứ ngỡ vắng bóng, nhưng thật ra Duy luôn âm thầm xuất hiện, cậu dùng đủ mọi thân phận chỉ để ở cạnh người con gái cậu yêu.
Trong những ngày tháng thanh xuân Hân như chiếc gương đã vỡ, còn Duy là chàng hoàng tử kiên trì cưỡi ngựa theo sau gom nhặt từng mảnh vụn ghép chúng lại lành lặn.
- Em nói em không thích trời mưa, vì thế anh nguyện là nắng hạ để che chở em, khiến em trở nên thích nó hơn.
Thích không phải là yêu, nhưng chắc chắn rung động sẽ khiến cho một người biết nhớ thương một người.
"Yêu dấu của anh, chúc em một đời an nhiên."