Chương 54: Giấc mơ
Bầu trời chợt đổ một cơn mưa tầm tã như trút nước. Nếu tâm trạng của ai đó đang buồn thì lại càng trùng xuống thêm.
Bởi vậy từ trước đến nay Hân rất ghét trời mưa, kể từ khi có Duy bên cạnh thì cậu luôn là người dỗ dành những lần giận dỗi vô căn cứ của cô vào những ngày trời mưa. Tính cách trẻ con ấy của cô chỉ có một mình Duy chịu được, cứ hễ trời mưa cậu đều ôm chặt cô trong lòng kể những câu chuyện vui khi những giọt nước rơi từ trên trời xuống.
Duy như chiếc ô lớn tạo ra sức ấm khiến cảm xúc trong lòng Hân cũng dịu lại, cũng kể từ đó cô mới nhìn thấy được những hạt mưa có sự diệu kỳ của riêng nó. Nếu như không có mưa thì muôn loài sẽ khô cạn, chúng sẽ dần mất đi sự sống. Những cơn mưa đâu mang tội tình gì thì cớ nào để ghét nó?
Chẳng phải bởi vì khi trời mưa xuống thì lòng người mới cảm thấy trống vắng và cô đơn sao?
Nếu đã tìm được mặt trời cho riêng mình thì khi mưa rơi xuống cũng chẳng còn quan trọng nữa. Thế nhưng ngày hôm nay mặt trời của cô đã không còn là của riêng mình cô nữa rồi, bởi vậy cô lại một lần nữa ghét trời mưa dù biết chúng chẳng có lỗi gì.
Ngày hôm nay cô dứt khoát buông bỏ là muốn tốt cho cả hai, chỉ mong Duy có thể yên tâm về cô hơn và tìm được một người xứng đôi vừa lứa với cậu.
“Mong cho hai ta được trọn vẹn, anh ở cạnh cô gái mình thương, em tìm một người đàn ông thuộc về riêng em. Anh quá sáng chói, là em không xứng với anh.”
Hy vọng sau khi chia tay, cả hai đều hạnh phúc với những lựa chọn của mình. Cô không hối hận với lựa chọn của mình, được yêu Duy trong hai năm là phúc phần mà cô được hưởng. Phần đời sau này cô mong sẽ có một cô gái khác thay cô chữa lành những vết thương của Duy.
Con người khi rơi vào bế tắc thì sẽ rất tự ti, ngày ấy dù biết mình có tình cảm với Duy, nhưng lại không dám đồng ý lời tỏ tình. Khi đã trưởng thành nhìn thấy Duy công thành danh toại cô lại rụt rè với thành quả nhỏ bé của mình.
Cơn mưa ngày càng lớn dần, xe cộ cũng vội vã đi đến điểm dừng.
Một chiếc xe ô tô đi ngược chiều lao nhanh như tên lửa quệt vào xe của Hân rồi chạy mất hút. Cô cùng xe của mình ngã văng bên lề đường, vết thương trên người bắt đầu rỉ máu hòa vào nước mưa. Cô chẳng cảm nhận rõ được sự đau đớn từ những vết thương, duy chỉ có trái tim đang không ngừng nhói lên từng cơn.
Tại sao những điều tồi tệ nhất lại xảy ra vào cùng một thời điểm? Với một người có trái tim mong manh như Hân làm sao có thể chống đỡ lại được.
Hai mắt cô nhắm nghiền mặc kệ xung quanh xe cộ đi lại vội vã, mãi đến khi có người gọi xe đưa cô đến bệnh viện lúc ấy cô mới lờ mờ tỉnh dậy. Lần này là lần thứ hai cô cảm thấy cuộc sống này thực sự rất tồi tệ, sau lần trượt khỏi kỳ thi học sinh giỏi và sự ra đi mãi mãi của anh ruột. Trong lòng cô chỉ còn lại sự bế tắc và trống rỗng, nhưng người cô muốn kể những ấm ức này lại chẳng thể kiên nhẫn ngồi nghe cô luyên thuyên như trước kia nữa.
Hân được chẩn đoán bị gãy một bên xương sườn và gãy chân trái, còn một số vết thương ngoài da đã được bác sĩ xử lý, tạm thời không được đi lại mà phải chờ một khoảng thời gian để xương bình phục lại. Chiếc xe ô tô gây tai nạn cho cô dường như không biết họ đã gây ra một thương tích khá lớn cho cô. Giờ chỉ còn lại một mình Hân đơn chiếc trong bệnh viện, cô chẳng dám báo với bố mẹ vì sợ họ lo lắng cho cô.
Chỉ chờ đến tối nay Linh đi làm về thì nhờ cô ấy mang đồ vào cho Hân vậy.
Cũng đã hai tiếng trôi qua kể từ lúc Hân nói lời chia tay với Duy, có lẽ cậu đã đọc tin nhắn và đang tập làm quen với việc không có cô bên cạnh.
“Tối mày sang chỗ tao lấy cho tao mấy bộ quần áo đến bệnh viện nhé.”
“Sao lại ở bệnh viện?”
Nhắn xong Hân liền chìm vào giấc ngủ mà không trả lời lại Linh, không ngờ cô ấy bỏ công việc giữa chừng tức tốc về nhà chuẩn bị đồ mà Hân đã dặn trước đó rồi đến bệnh viện. Cô ấy cũng không biết rõ đầu đuôi câu chuyện thế nào, nhưng trong lòng cứ nóng ran như lửa thiêu nên chạy đến ngay khi kết thúc cuộc gọi với Hân.
Khi Linh đến bệnh viện, cô ấy đã phải hỏi thăm rất nhiều mới có thể tìm ra phòng của Hân. Trong bệnh viện ngột ngạt ấy có rất nhiều người qua lại, vậy mà chỉ có một mình Hân ở nơi đáng sợ như này. Hân đang nằm im thin thít ở giường bệnh, có lẽ do mệt quá cô đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Từng nhịp thở đều đều, đây chắc hẳn là giấc ngủ ngon nhất của Hân sau một thời gian qua.
Chỉ mới vài ngày trước Linh còn thấy cô lành lặn, mà bây giờ gặp lại suýt chút nữa tưởng lầm thành người khác. Tại sao lại ra nông nỗi này?
Linh lẳng lặng ngồi bên cạnh giường bệnh, một lúc sau cuối cùng Hân cũng thức giấc. Hình như trong mơ cô đã gặp chuyện gì đó tồi tệ nên khi tỉnh dậy nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mắt.
“Về… sớm vậy?”
“Tao xin về sớm, mày như vậy làm sao tao yên tâm làm đến tối được đây?” Linh xót xa nhìn bộ dạng tàn tạ của Hân, giọng cô nghèn nghẹn nhìn Hân khẽ trả lời.
“Tại sao mày lại như này, bình thường mày đi đứng cẩn trọng lắm mà?”
“Hôm nay trời mưa nên đường trơn, không hiểu sao có cái xe kia đi ngược chiều rồi va vào tao.” Hân cố nặn ra nụ cười nhằm trấn an Linh, nhưng cũng không hẳn là thế, vì trong lòng cô còn nhiều bộn bề. Hẳn là cô cũng đang tự an ủi chính mình rằng, khi ngày mai thức giấc, mặt trời sẽ mọc và mọi chuyện rồi sẽ đi qua.
Cô tin là thế.
“Thế Duy đâu? Hay đi mua đồ dưới cổng bệnh viện cho mày rồi?” Linh sực nhớ ra nãy giờ còn thiếu một người, cô ấy ngó nghiêng xung quanh bệnh viện rồi hỏi Hân.
“Hai đứa tao chia tay rồi…”
Miệng thì mỉm cười nhưng đôi mắt không thể che giấu cảm xúc, nước mắt cứ thế mà tuôn rơi. Cô và Duy đã từng ở bên nhau hạnh phúc như thế, vậy mà giờ đây cả hai như đang lạc lối ở một phương trời riêng. Những tâm sự đều tự giấu kĩ cho bản thân mình mà không chịu chia sẻ, thế rồi một ngày nọ một trong hai cảm thấy không còn hợp nhau nữa. Họ sẽ rời đi, người chọn rời đi trong lặng lẽ, người chọn rời đi bằng cách làm tổn thương trái tim đối phương.
Linh ôm chầm lấy Hân mà an ủi, cô ấy bảo cô cứ khóc thật lớn để giải tỏa tất cả những tâm trạng bức bối ở trong lòng. Cô ấy hiểu cảm giác của Hân hiện tại, dù sao Duy cũng là mối tình đầu của Hân, ít nhiều cũng để lại dấu vết hằn sâu trong Hân.
“Không sao, tao luôn ở cạnh mày. Nếu thấy khó chịu thì cứ khóc thật lớn, không ai chê mày là trẻ con hết.”
Lúc bế tắc nhất Linh lại là điểm tựa vững chắc cho Hân dựa vào. Sau cùng tất cả mọi chuyện rồi vẫn phải đứng dậy đi tiếp, ai mà chẳng phải bước tiếp về tương lai. Cứ sống mãi trong quá khứ chỉ tự làm tổn thương chính mình mà thôi.
Trút hết được những ấm ức, Hân lại chìm vào giấc ngủ. Đôi mắt cô đã sưng vù vì khóc quá nhiều.
Linh lẳng lặng đắp chăn cho cô rồi đứng dậy đi ra ngoài mua đồ ăn, lúc này cô ấy mới mở điện thoại đã để chế độ im lặng lên. Vô số cuộc gọi nhỡ cùng hàng loạt tin nhắn hiện lên màn hình, người mà Linh không ngờ tới đó chính là Duy. Cô bấm nút gọi lại, chỉ vài giây sau đầu dây bên kia đã bắt máy như chỉ trực chờ nhận được cuộc gọi này.
“Có biết Hân đang ở đâu không Linh, tôi gọi cho em ấy từ chiều đến giờ mà không được.” Giọng nói gấp gáp vang lên, xen lẫn âm thanh từ giọng của cậu còn có tiếng xe cộ và còi xe vang vọng vào điện thoại.
“Hân đang ở trong bệnh viện.”
Duy như bị tiếng sét đánh ngang tai, cậu chỉ kịp hỏi địa chỉ bệnh viện rồi lên xe lao nhanh như bay đến bệnh viện. Chỉ vài tiếng đồng hồ mà lượng thông tin ập đến não cậu đến nỗi khó tải. Sau khi đọc được những dòng tin nhắn Hân gửi cậu đã gọi cho cô rất nhiều nhưng nhận lại chỉ là máy bận, không những thế tất cả mạng xã hội của cậu đều bị Hân chặn hết. Không có cách nào liên lạc ngoài việc đi tìm Hân ở những nơi có thể cô sẽ xuất hiện. Thế nhưng cậu đi hết nơi này đến nơi khác tìm kiếm cô nhưng không hề thấy dấu vết cô ở đó.
Lúc bấy giờ cậu mới nhận ra thành phố này thật rộng lớn.