Chương 52: Duyên phận
Đưa Hân về nhà, Duy không về nhà của mình luôn mà đến chỗ ở của bố mẹ. Hôm nay cậu sẽ giải quyết hết mọi khúc mắc trong lòng với họ. Dù họ có hiểu cho cậu hay không thì cậu vẫn muốn nói, 24 năm qua cậu chôn vùi nó sâu dưới đáy vì mỗi lần nhớ đến là đau không tả nổi. Hạnh phúc cả đời của mình, cậu không muốn để bố mẹ quyết định thay nữa. Bao năm qua cậu như con rối làm theo lời họ hết lần này đến lần khác đã quá đủ.
Ngày hôm nay nên chấm dứt tất cả!
“Con nghĩ thông suốt rồi à.”
Mẹ Duy là người ra mở cửa, vừa thấy cậu bà liền ngẩn người trong phút chốc, trong lòng thầm hài lòng. Không uổng công bà đã dạy dỗ đứa trẻ này, chuyện ngày hôm ấy bà sẽ coi như chưa từng xảy ra. Hôm nay Duy quay đầu thì mọi chuyện đều tốt rồi, bà cũng không cần nhọc lòng suy nghĩ làm gì nữa.
Duy đi thẳng vào, cậu ngồi xuống ghế, mắt đảo quanh phòng khách một lượt rồi từ từ mở miệng: “Bố đâu rồi mẹ?”
“Bố con đang làm việc trong phòng, muốn gặp bố à?”
“Vâng, con muốn nói chuyện với cả bố và mẹ.”
“Vậy để mẹ gọi bố xuống.”
Đã muộn thế này rồi nhưng Duy lại về nhà khiến cả bố và mẹ cậu đều khó hiểu. Duy luôn ở một mình, trừ phi trong nhà có việc gì bị phụ huynh gọi về thì cậu mới về. Quan hệ của cậu với bố mẹ không tốt lắm, tránh mặt nhau được lúc nào thì hay lúc ấy. Bố mẹ cậu vốn dĩ đều bận công việc cả nên cũng chẳng quan tâm đến việc cậu ở đâu, ngày trước là thế bây giờ thì vẫn vậy. Chỉ cần Duy phô bày được kết quả vừa ý họ thì mọi chuyện coi như xong xuôi, nhưng có bao giờ là vừa ý không?
Trong mắt bố mẹ cậu, Duy có cố gắng thế nào đi chăng nữa thì kết quả ấy cũng chỉ là một con số nhỏ chẳng đáng kể. Vậy bao năm qua cậu cố gắng để làm gì?
“Bố, mẹ. Hôm nay con về đây muốn nói rằng con đã 24 tuổi rồi. Con chẳng còn là cậu bé khiến bố mẹ nhọc lòng lo lắng như trước kia nữa. Con cũng đã làm theo nguyện vọng của hai người trong suốt 24 năm qua rồi.”
“Thế thì ý con muốn truyền đạt là gì?” Bố Duy khó hiểu lên tiếng, ông không hiểu đứa con trai này đang muốn làm gì. 24 tuổi đã qua tuổi nổi loạn rồi mà?
“Con không muốn bố mẹ sắp đặt sẵn mọi chuyện cho con nữa, con đã lớn. Có thể lo cho bản thân mình rồi...”
“Không được. Muộn rồi lên phòng ngủ đi, giờ không lái xe về được đâu. Ngày mai tỉnh dậy coi như đêm nay là con say, ăn nói không được chín chắn.” Bà ấy cắt lời Duy, khi nãy trong lòng còn đang vui mừng thì bây giờ như có gáo nước lạnh dội xuống đầu bà.
Trong nhà luôn có một phòng dành cho Duy, lúc nào cũng được dọn dẹp sạch sẽ. Bởi vì mẹ cậu biết chắc chắn rằng sẽ có ngày cậu trở về, nhưng không ngờ hôm nay cậu lại về theo cách mà bà không mong muốn.
“Con còn muốn hỏi bố mẹ một câu nữa, 24 năm qua con đã giấu rất lâu trong lòng. Bố mẹ có biết con thích nhất thứ gì không?” Can đảm chỉ đến một lần, vì thế Duy tiếp tục nói dù bị mẹ cậu ngăn cản. Những điều bao lâu nay rất muốn nói ra bây giờ là lúc giãi bày hết.
Trong lòng cậu bỗng bình thản đến lạ, cậu biết trước được câu trả lời sẽ là gì. Dù sao nó cũng giống như những gì cậu nghĩ từ trước nên không hề đặt kỳ vọng, mục đích đưa ra câu hỏi này cho bố mẹ cũng để thỏa mãn sự tò mò của cậu trong suốt nhiều năm qua.
Bố mẹ Duy khựng lại, cơn giận ban nãy bỗng chuyển sang sự né tránh. Chỉ cần nhìn qua cũng hiểu rằng họ chưa từng biết Duy thích gì nhất, Duy cũng chẳng hề thấy thất vọng khi bố mẹ mình có biểu hiện như thế. Hỏi ra để nhẹ lòng chứ cậu không cần câu trả lời từ họ, khi con người đã buông bỏ thì kết quả có xảy ra thế nào cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi. Chính vì cậu sợ đối diện với sự phũ phàng nên càng ôm trong lòng lâu, chẳng ai có thể làm tổn thương mình vì chỉ có bản thân mới tự làm mình tổn thương.
“Bố, mẹ, con về đây.” Duy đứng dậy bước ra đến cửa thì bị bố cậu gọi lại.
“Muộn rồi đi đường không an toàn, con ở lại đây ngủ một hôm đi.” Ông ấy thở dài, ông cũng là người thông minh nên đã hiểu hết mọi chuyện. Trong giọng nói có phần nhún nhường hơn.
“Con, không…” Cậu vừa mở miệng từ chối thì bị mẹ cắt lời.
“Có phải vì con bé kia không? Vì nó nên con mới cãi lời bố mẹ? Hôm nay con đến mẹ đã nghĩ con thông suốt rồi.”
“Con bé ấy suýt chút nữa đã hủy hoại cả tương lai của con rồi đấy, có biết không? Nếu như mẹ không phát hiện kịp thời thì con có được như ngày hôm nay không?”
Bà ấy chưa bao giờ mất bình tĩnh như bây giờ, đã nói đủ lý với Duy nhưng cậu không chịu hiểu cho mẹ mình. Bà ấy bất lực gào lên, tiếng vọng vang lên sau lưng cậu như tiếng sét ngang tai.
“Mẹ, thế nào là hủy hoại ạ?”
Chuyện ngày ấy đã trôi qua rất lâu nhưng bây giờ bà ấy đột nhiên nhắc tới, chỉ một chuyện nhỏ nhặt lại được coi là hủy hoại tương lai sao? Đâu phải ngôi trường ấy không tốt, tại sao nhất định phải là chuyên?
“Chuyện năm đó con đã nói rất nhiều lần rồi, đó là quyết định của con không phải do cô ấy. Hôm nay cũng thế, con chỉ muốn được sống cuộc đời của mình.”
“Coi như con cầu xin mẹ, hãy để con tự do với lựa chọn của mình.” Ánh mắt cậu như van nài, trong lòng đau đến không thở nổi.
Mẹ cậu biết rằng bạn gái hiện tại của Duy chính là cô gái năm đó, người đã khiến con trai bà bỏ thi chuyên. Để con trai bà sống phần đời còn lại cùng cô gái ấy bà không yên tâm, bao công dưỡng dục của bà sẽ đổ sông đổ bể. Duy ở bên cô gái ấy dần dần cũng sẽ bị hủy hoại. Sau lần gặp mặt đầu tiên đó bà đã gọi cho Duy rất nhiều, khuyên cậu nên chia tay Hân. Dù cậu không đi gặp mặt cô gái bà giới thiệu cũng được, miễn là cậu và Hân rời xa nhau.
Bà ấy sẽ tìm được cho cậu một cô gái tốt hơn.
“Nếu không ở lại thì về đi con, đi đường nhớ cẩn thận.”
Bố cậu thấy tình hình giữa hai mẹ con rất căng thẳng nên đẩy Duy ra khỏi cửa, giảng hòa cho cả hai bên. Tính ông ấy ôn hòa hơn nên cũng ít áp đặt những thứ viển vông lên Duy, nhưng những lúc cần thì sẽ rất nghiêm khắc.
Mọi chuyện tối nay vượt qua tầm kiểm soát của mẹ cậu, Duy vừa đi khỏi bà ấy liền ngồi sụp xuống ghế ôm đầu. Tại sao Duy không hiểu cho bà, bà làm tất cả mọi việc cũng chỉ muốn tốt cho cậu. Những lời nói tối nay của cậu là đang oán trách bà ấy không chịu quan tâm đến cảm xúc của cậu sao?
“Cháu chào bác, cháu xin lỗi vì để bác phải chờ ạ.” Hân lễ phép cúi đầu bày tỏ sự thành kính của mình với người bề trên.
“Cháu ngồi đi.”
Người phụ nữ nho nhã toát lên vẻ quý phái nhưng có phần tiều tụy, khác hẳn dáng vẻ mà Hân đã gặp bà ấy cách đây mấy hôm trước. Vậy mà hôm nay mái tóc bà đã ẩn hiện những sợi tóc màu trắng, trán cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn hơn.
“Hai đứa vẫn ổn chứ?”
“Vâng ạ.”
“Lần trước cháu đến nhà, hai bác không tiếp đón chu đáo được. Cháu có buồn không?”
“Không đâu ạ, bác khách sáo quá rồi. Cháu thấy rất vui khi được gặp gia đình mình, cháu ngưỡng mộ hai bác lắm ạ.”
Ngày hôm nay Hân nhận được một tin nhắn từ số lạ, nội dung cô đọc thì đã biết chắc đó là mẹ của Duy. Bà hẹn Hân ra quán coffee gần công ty của cô, bà ấy nói không làm mất nhiều thời gian nên chọn thời gian vào giờ nghỉ trưa để cả hai gặp mặt. Hân bất ngờ nhưng cũng có phần lo lắng, bố mẹ Duy là người nghiêm khắc nên cô sợ mình sẽ phạm sai lầm gì trong lúc nói chuyện. Mẹ Duy còn nói cuộc gặp mặt hôm nay chỉ có cô và bà ấy biết, nhất định không được nói cho Duy biết.
“Yêu lâu như thế cháu có biết tại sao năm lớp 9 Duy nghỉ học không?”
“Cháu không biết ạ.” Quả thật Hân chưa từng hỏi về những kí ức không mấy tốt đẹp của năm tháng ấy, cô sợ rằng nhắc lại thì cả hai sẽ tổn thương. Vậy nên những gì cô biết chỉ là quãng thời gian lên đại học của Duy.
“Nó vì con bé ngồi cùng bàn mà đòi thi Đinh Tiên Hoàng, định hướng ban đầu của nó là Lương Văn Tụy.”
‘Bạn cùng bàn’ không ai khác chỉ có mình Hân, đỗ Trung học Phổ Thông Đinh Tiên Hoàng cũng là lời hứa giữa Duy và cô. Vì lời hứa ấy chưa thể thực hiện nên Duy cứ mãi day dứt khôn nguôi. Một bí mật Duy chưa từng tiết lộ cũng như cô chưa từng hỏi về những chuyện đã xảy ra khoảng thời gian ấy. Có lẽ cả hai cho rằng cứ giữ im lặng và tự chôn vùi nó cho riêng mình thì tình cảm của họ sẽ không bị bất cứ thứ gì vấy bẩn.
Nhưng thật sự cho đến giây phút này cô mới hiểu ra rằng, ranh giới giữa cô và Duy quá lớn.
“Cô bé đó là cháu đúng không?” Mẹ Duy đi thẳng vào vấn đề, bà nhận ra được sự khác thường từ cô nên nhân cơ hội này nói ra những lời cần nói.
Hân: “... dạ…”
“Cháu buông tay nó đi, làm thế sẽ tốt cho cả hai đứa. Duy nó cứng đầu nên nó sẽ không chịu rời đi trước đâu. Cháu hãy nghĩ cho Duy một chút, làm thế sẽ tốt cho thằng bé hơn. Hai đứa ở bên nhau chỉ kéo nhau xuống vũng lầy thôi.”
“Suy nghĩ kỹ nhé, bác tin cháu là cô gái tốt.”
Bà đứng dậy vỗ vai cô rồi rời đi, để Hân lại với lòng quặn thắt và sự hối hận dần dấy lên. Bây giờ cô đã hiểu vì sao Duy luôn dằn vặt vì lời hứa vu vơ năm ấy, nguyên nhân của mọi chuyện không đâu xa lại chính là Hân. Là vì cô mà cậu mới bị kéo chân xuống sao? Những mảnh ký ức đang dần quấn lấy tâm trí cô, nhớ lại lần Duy tỏ tình bị cô từ chối, sau đó thi học kỳ nhưng điểm số của cậu lại bị giảm so với các kỳ thi trước.
Đối với học sinh giỏi như cậu dù chỉ giảm một chút cũng khiến thầy cô giáo chú ý đến, cả giáo viên và mọi người trong lớp đều ngạc nhiên. Khi ấy Hân chỉ nghĩ qua loa rằng đề khó nên cậu bị mất điểm ở một số câu, hóa ra cô quá vô tâm. Tại sao bây giờ cô mới nhận ra mọi chuyện?
Trong lòng Hân chỉ còn lại sự trống rỗng, đúng là chẳng có bất cứ một mối tình nào là vẹn nguyên. Kết quả ban đầu rất tốt đẹp, nhưng rồi sẽ bị vô số những lý do nhỏ mà trở nên nứt vỡ.
Hân thấy chẳng còn động lực để cố gắng vun đắp mối tình này nữa, cô đã cản chân Duy quá nhiều rồi. Trước kia là thế, bây giờ có lẽ cũng như vậy.
Nếu như hôm nay Hân không biết được sự thật này, có lẽ cả hai sẽ càng lún sâu vào cuộc tình trong những dằn vặt chỉ giấu cho bản thân mình.
Đôi mắt cô đã ngấn lệ, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Đợi đến sát giờ làm việc cô mới từ quán cà phê trở về, thế nhưng tâm chí cô đã lửng lơ ở phương trời nào. Làm việc cũng không còn năng suất như buổi sáng, tinh thần cô xuống dốc đến chóng mặt. Cứ chốc chốc lại phải vào nhà vệ sinh sốc lại tinh thần mới bước ra tiếp tục công việc của mình.