Chương 51: Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ
“Dạo này anh bận lắm sao?”
“Anh muốn để cái dạ dày của mình hỏng luôn à? Ngày nay chưa ăn uống gì mà một bàn toàn ly cà phê thế này.”
Biết Duy dạo này tăng ca muộn đến khuya nên buổi tối Hân sẽ mang đồ ăn do cô tự tay nấu đến công ty của cậu. Lần nào đến cũng quở trách vì Duy ăn uống thất thường, chẳng bao lâu nữa sẽ đổ bệnh thôi.
“Bà chủ ăn cùng anh thì anh mới có hứng ăn.”
Vừa nói Duy vừa mở hộp đồ ăn nóng hổi ra, khói còn bay nghi ngút giữa không trung. Hân đã tự tay nấu rồi mang tới cho cậu, cô rất ít khi nấu ăn nên nhìn thức ăn cũng không đẹp mắt cho lắm. Được về sớm nên cô đã cặm cụi trong bếp gần bốn tiếng đồng hồ mới xong một món canh và hai món mặn. Vừa xem công thức vừa nấu nên lâu, thành quả cô cũng chưa ưng ý nhưng đã gần quá giờ cơm nên cô phải gói lại mang tới cho Duy. Cô còn có ý định để lại ngày mai ăn còn sẽ mua đồ ăn ngoài tới cho Duy, nhưng cuối cùng vẫn là lòng tin của cô vững.
Quyết tâm mang đồ ăn đến cho Duy thẩm định, muốn xem cậu chấm điểm tay nghề của mình như thế nào.
“Anh vẫn còn sức đùa cơ à.” Hân nhân cơ hội đấm vào người Duy một cái, đó là sự trừng phạt cô dành cho cậu.
“Đi mà, ăn với anh một miếng thôi, nha.” Duy làm nũng như đứa trẻ.
“Em béo lắm rồi.”
Hân nghe cậu làm nũng đến mềm nhũn cả lòng vì sự dễ thương, lần đầu cô thấy Duy như thế này. Trong phút yếu lòng, suýt chút nữa cô đã đồng ý rồi. Hân đã ăn ở nhà rất nhiều, bây giờ mà ăn thêm nữa thì cái bụng của cô thành cái trống mất. Vẫn còn chút ý thức bản thân nên cô vội từ chối.
Duy nhìn Hân không nói gì nhưng nụ cười của cậu lại gian xảo đến lạ thường, cậu đứng lên đi ra đóng cửa phòng rồi quay trở lại ghế.
“Béo thì vẫn là bạn gái anh, anh vẫn yêu.” Nói xong cậu hôn chụt lên má Hân, nhanh chân bước xuống ngồi cạnh cô.
“Đáng ghét, chỉ có thế là nhanh. Giá như ăn uống, nghỉ ngơi anh cũng như này có phải tốt không?”
Yêu nhau hai năm, từ hôn môi, thơm má đều đã thử qua vậy mà lần nào Hân cũng ngại đỏ mặt. Ngoài những lần nắm tay là Hân chủ động, còn lại đều do Duy tự thân vận động. Bởi vì Duy biết bạn gái cậu rất dễ ngại ngùng, con trai như cậu chủ động cũng đâu có chịu thiệt thòi gì đâu?
“Ăn xong anh đưa em về nhé, kỵ sĩ của em dạo này để em tự đi, người ấy không yên tâm.”
Thấy Duy quá bận rộn nên Hân dứt khoát tự đi đến công ty, Duy thì cứ trách cô mãi vì lời cậu đã hứa thì phải thực hiện cho đến cùng. Cậu không muốn trở thành người thất hứa như ngày trước nữa, vì lời hứa sẽ thi chung một trường cấp ba với Hân mà đến tận bây giờ cậu vẫn thường trăn trở.
Duy và Hân rời khỏi công ty lúc hơn 9 giờ, vì cũng còn sớm nên họ cùng nhau đi dạo quanh công viên. Họ kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện, kể cả khoảng thời gian hai người biến mất khỏi cuộc sống của nhau. Cậu thiếu niên ngông cuồng cùng với cô gái rụt rè ngày nào còn ngồi chung bàn học, đâu ai nghĩ rằng họ sẽ ở bên nhau sau nhiều năm. Còn nhớ lại trước kia Duy đã kèm cặp cô học cho đến nơi đến chốn, nhờ vậy cô không còn ghét môn Toán nữa.
Một phần là vì cô có cảm tình với người dạy nó, nhưng ngày ấy quá nhút nhát nên cô không chấp nhận tình cảm của bản thân mình là thật.
“Em đứng yên đây đợi anh nhé.” Cậu nói xong liền để Hân đứng dưới một góc cây lớn rồi chạy mất hút.
Duy lúc nào cũng bí ẩn như thế.
Năm phút sau Duy chạy bạt mạng quay trở lại, cậu thở hồng hộc vì chạy quá nhanh, chỉ sợ Hân phải chờ đợi cậu lâu. Cậu có thể chờ đợi cô cả đời nhưng không thể để người con gái cậu yêu chờ đợi quá lâu, bởi vì cậu luôn đứng phía sau che chở cho Hân bất cứ lúc nào. Bất kể trời nắng hay mưa gió bão táp, sẽ có một Đinh Nguyễn Bảo Duy luôn đứng đợi một cô gái rạng rỡ tựa ánh mặt trời.
“Em chờ anh có lâu không?” Mặt Duy đỏ rực, vài sợi tóc còn hơi ướt bởi mồ hôi. Cậu lúc nào cũng sợ Hân thiệt thòi, chỉ cần cô chịu thiệt một chút Duy đã có cảm giác bị vật sắc nhọn cứa đứt từng khúc ruột.
Cảm xúc này chỉ khi ở cạnh Hân cậu mới có, một chàng trai vô cảm như Duy từ trước đến giờ chỉ nghĩ cách để sống một cách bình yên từng ngày. Từ khi sinh ra cậu đã có tất cả nên chẳng cần cầu bất cứ thứ gì, nghĩ rằng mình cứ thế sống máy móc hết một kiếp người là xong. Vậy mà ông trời lại cho Hân xuất hiện trong cuộc đời cậu, cô gái đã cho cậu biết thế nào là một cuộc sống có nghĩa.
“Không lâu, nhưng sao anh như bị ma đuổi rồi chạy đi đâu vậy hả?” Hân lo lắng tiến lại gần, cô còn đang chăm chú lấy khăn giấy lau mồ hôi trên mặt thì Duy đột nhiên đứng thẳng lưng lên khiến Hân không thể với tay tới trán cậu, do chênh lệch chiều cao quá lớn.
“Tặng em.”
Duy lấy từ sau lưng ra một bó hoa lam tinh xanh, đôi mắt là thứ không thể che giấu. Sự chân thành đều hiện ngay trong mắt cậu.
“Hôm nay là ngày gì vậy, sao lại tặng em hoa?”
“Không phải ngày gì đặc biệt, nhưng anh thấy chúng giống em. Vì đẹp nên mua.”
Khi nãy khi đi qua tiệm hoa, Hân đã thấy Duy nhìn vào đó rất chăm chú. Không ngờ cậu quay lại đó rồi bí mật mang về một bó hoa lam tinh tỏa mùi hương nhẹ nhàng giữa ban đêm. Hoa lam tinh còn có ý nghĩa về mặt tình yêu, nó thể hiện cho tình yêu vĩnh cửu, bất diệt không bao giờ lụi tàn. Duy mong rằng tình yêu của hai người cũng giống như những bông hoa nhỏ này, dù lạc lối vẫn tìm thấy nhau.
Duy nắm tay Hân lẳng lặng đi dọc theo bờ hồ, gió ban đêm se lạnh nhưng trong lòng cô lại ấm áp đến lạ thường. Duy tặng hoa cho cô chẳng vì lý do gì mà cảm thấy nó đẹp giống cô, chỉ một câu nói ấy lại khiến Hân cảm thấy hạnh phúc hơn bất cứ người nào. Đã yêu nhau lâu như thế nhưng hai người chưa từng xảy ra cuộc cãi vã nào, bởi vì người nhường nhịn luôn là Duy. Bởi thế Hân cũng chẳng có cớ nào để mà giận dỗi.
Phòng của Hân không lớn lắm, vậy mà khắp nơi đều có những món quà mà Duy tặng cô. Về đến nhà cô phải cắm những nhành hoa ấy vào bình nước vì sợ chúng sẽ bị héo, cô còn lên mạng tìm một số cách để giữ cho hoa được tươi lâu hơn. Người tặng nó vì một lý do nhỏ và cô cũng hiểu được ý nghĩa của loài hoa này nên cô phải dốc lòng nâng niu chúng.
Nếu như Duy nói chúng đẹp như cô thì cô sẽ trân trọng những bông hoa, giống như Duy đã nâng niu cô như một chiếc ly dễ vỡ.