Chương 40: Ngàn lời nói không bằng một hành động
Quả táo đang gọt dở trên tay thì tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập không ngừng. Hân vội buông đồ xuống, vì bất cẩn khiến lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tay khiến máu đỏ tươi chảy ra. Cô lau qua vết máu rồi dùng ngón cái nhấn mạnh vào ngón tay bị đứt để cầm máu rồi đứng dậy lấy điện thoại.
“Bố mẹ quên đồ gì sao? Xe đang dừng ở đâu để con mang ra đó cho ạ.” Vừa ra ngoài chưa đầy mười lăm phút mẹ cô đã gọi về, Hân đoán chắc hẳn trước khi đi họ đã để quên đồ gì đó ở nhà.
Bên kia im lặng thật lâu, chỉ thấy tiếng nghèn nghẹn và tiếng thở dài thườn thượt.
“Mẹ à, có chuyện gì thế?”
“Con à… con ở nhà vẫn ổn đúng không?” Bố cô là người cầm lấy điện thoại rồi lên tiếng, thế nhưng trong giọng nói vừa là sự e dè vừa là sự thăm dò.
“Vâng ạ, bố mẹ mới bước chân ra khỏi nhà thôi mà đã không yên tâm về con rồi sao.” Đương nhiên là cô sống rất tốt, chỉ không gặp mười lăm phút thôi mà họ đã lo lắng cho cô đến vậy. Có lẽ bố mẹ cô vẫn không yên tâm để cô ở nhà một mình.
Ngoài việc ở nhà một mình khá cô đơn ra thì mọi thứ quanh cô đều ổn.
“Ơ, bố bắt nạt mẹ à sao con nghe tiếng mẹ khóc nhỉ?” Trong lòng cô dấy lên một dự cảm không lành.
Đột nhiên cô nhận được điện thoại từ mẹ, mà chỉ nghe thấy tiếng khóc từ bà ấy. Sự bối rối hiện lên ngay trong hành động của cô. Chân tay cô luống cuống, cứ đi loanh quanh trong nhà trong sự vô định.
“Anh… của con, thằng bé mất rồi.”
Chiếc cốc thủy tinh chứa đầy nước còn chưa kịp đưa lên miệng đã rơi vỡ choang dưới đất, tiếng vỡ vang cả căn nhà, nước văng tung tóe khắp nơi. Trái tim cô như ngừng đập, đường hô hấp bị gián đoạn bởi một tảng đá vô hình khiến cô thở thôi cũng thấy khó khăn. Đôi mắt đỏ ửng lại khô khốc, cô cho rằng thính giác của mình có vấn đề nên gặng hỏi lại bố: “Bố nói gì con không nghe rõ, có thể nói lại được không ạ?”
“Anh mất rồi con, bố mẹ đang chuẩn bị quay về. Con chuẩn bị đồ đi, bố mẹ về đưa con đi đón anh.” Lúc này mẹ Hân mới lên tiếng, tiếng nghèn nghẹn còn dư âm quá rõ ràng, vừa nghe đã biết mẹ cô vừa khóc một trận rất lớn.
Một sự mất mát quá lớn xảy ra đột ngột, anh của Hân rời đi vào một ngày nắng nóng. Anh đã nói rằng anh không thích mùa hạ, bởi vậy mùa hạ đã đem anh đến chân trời thật xa, mãi mãi không ai tìm ra. Năm nay đối với Hân là một năm mất mát quá lớn, từ thành tích đến dịch bệnh, và điều đau khổ nhất là sự ra đi của anh họ.
Tuy chỉ là anh họ, nhưng từ khi có đủ nhận thức, luôn có bóng dáng của anh xuất hiện trong tuổi thơ cô. Hân vốn là cô bé bướng bỉnh và nổi loạn, vậy mà anh luôn dành tất cả sự nuông chiều cho cô. Ngày bé luôn bị bố mẹ cấm ăn kẹo vì sợ sâu răng, nhưng anh của cô lại lén lút mang cho cô rất nhiều kẹo.
Năm vừa tròn 19 tuổi, đột nhiên phát hiện ra căn bệnh hiểm nghèo. Anh bỏ lại ước mơ vào quân đội của mình để chiến đấu với căn bệnh quái ác. Dù bệnh tật đau đớn đến đâu anh vẫn luôn giữ nụ cười trên môi và có niềm tin sẽ chiến thắng căn bệnh này.
Từ lâu bệnh viện đã trở thành nhà, hai bác luân phiên nhau ở lại bệnh viện chăm sóc anh. Hàng ngày tận mắt chứng kiến những mũi tiêm đau đớn truyền vào cơ thể anh, từng ngày nhìn thấy anh yếu đi rồi lại bình phục như người khỏe mạnh. Như thể được gieo ngọn lửa hy vọng xong lại bị gáo nước lạnh làm dập tắt. Trong vỏn vẹn hai năm anh trải qua hai lần phẫu thuật, tóc dần rụng đi vì phải điều trị bằng nhiều loại thuốc.
Từ một chàng trai mang cho mình biết bao giấc mơ trở thành một phần nhỏ bé góp nhặt vào đất nước.
Trước khi dịch Covid-19 bùng lên, hàng tuần bố mẹ cô sẽ tranh thủ thời gian nghỉ sẽ đưa cô đến bệnh viện thăm anh. Nhưng cho đến nửa năm trở lại, vì dịch mà cô chỉ nhìn thấy anh qua màn hình điện thoại. Anh vẫn luôn là chính anh, dù 19 hay 21 tuổi thì nụ cười vẫn nở trên đôi môi ấy.
Hân cứ nghĩ sẽ có phép màu đến với anh ấy…
Tại sao ông trời đã không thể cho anh một cơ thể khỏe mạnh, vậy mà đến mạng sống của anh cũng lấy đi? Đôi mắt diễm lệ cô đã nhòe đi vì nước mắt, rồi hai bác sẽ phải tiếp tục sống thế nào khi không còn sự hiện diện của anh trên cõi đời này?
Hai ngày trôi qua chỉ đắm chìm trong nước mắt, anh ra đi mà không có bất cứ lời từ biệt nào với người thân. Có lẽ đó là cách tốt nhất để anh giữ lại nụ cười trên đôi môi mình, bởi nếu nhìn thấy người thân xung quanh rơi nước mắt thì sự ra đi của anh càng đau đớn và day dứt hơn. Tuổi 21 thật rực rỡ, mang theo ước muốn của anh đi đến một nơi không còn chịu sự dày vò của bệnh tật.
“Lê Ngọc Gia Hân, hãy luôn khắc sâu trong đầu một câu. Dù thế giới có quay lưng với cậu, bất cứ khi nào cậu quay lưng lại, luôn có tôi đứng phía sau chờ cậu.” Tin nhắn này đã khiến Hân òa khóc thật lớn, cô vừa ôm điện thoại trong lòng vừa khóc như đã rất lâu không được rơi nước mắt. Cô không thể kìm nén nổi nỗi đau trong lòng nữa, bao nhiêu buồn tủi bị dồn nén đều đã bộc lộ trong tiếng khóc lớn.
Cậu bạn qua mạng nhìn thấy ảnh đại diện màu đen mà Hân đã đổi trên Facebook và biết được người thân của cô mới ra đi. Cậu ta luôn nắm bắt được cảm xúc của cô, những lời an ủi của cậu khiến cô cảm thấy cô không còn bị lạc lõng.